Thứ Ba, ngày 13 tháng 8 năm 2013

XỊP TÀU.


Hình ảnh: Khen ông họa sĩ bút lông
Vẽ râu ông nọ giống lồng bà kia..hí hí..

Tôi hay gọi anh là Tam Hát - là lối gọi bố láo của ba chữ H thôi - Chữ H đầu là tên anh, còn hai chữ H sau nghĩa là... hào hoa. Anh có cô tình nhân xinh lắm, tôi cũng gọi theo lối trên nên cô có tên là Cu Tê Ka - chữ Q đầu là tên, còn chữ TK nghĩa là...tự kỷ - suy ra có thể gọi cô là Cu tự kỷ cũng được. Và để cho thống nhất danh xưng, sau đây tôi xin gọi cặp đôi kia là Hát hào hoa và Cu tự kỷ.

Anh Hát hào hoa quả danh xứng với người. Cả con người anh toát ra vẻ quyền quý tuyền những hào quang và lịch lãm mà nếu có trông xa thì lóa mắt, trông gần thì ngất ngây. Mọi nhẽ anh com lê đồng bộ hết. Này nhé, xe anh Mec E300 đời mới tím bã trầu, móc khóa cũng hàng hiệu đâu Cavelli ba củ rưỡi. Bộ đồ anh bận trên người cũng đắt đến ngàn hai ( đô nha), giày năm trăm Oi, tất cũng gần trẹo Cụ. Chưa kể con đồng hồ hiệu đéo gì tít bên Thụy sĩ dù tôi có giỏi ngoại ngữ thì đọc cũng gãy răng nghe đâu cũng phải ba mấy ngàn. Lại còn thấp thoáng cái nhẫn ngọc trên tay đâu như vài nghìn nữa. Đến như cái bút anh giắt áo ngực nếu quy ra thóc cũng mười mấy tấn tươi. Nói túm lại cái con người anh riêng phần trang trí ngoại thất đã lên đến cả tỉ đồng. Thế thì cái thân thể, cái bên trong kia hẳn là cao quý lắm. Mà không cao quý sao được khi khuôn mặt thanh tú nhưng cương nghị kia được tóc điểm bạc hai bên mai trông anh lại có nét hao hao như cha đạo. Chả thế mà có đứa ví anh giống cha Gian - Phơ trên cái phim đéo gì tầm gai chim đái.

Còn Cu tự kỷ cũng liệt hạng giai nhân mặc dù gia cảnh nàng không lấy gì làm khá giả. Giai nhân mà sinh trong quyền quý là nhẽ thường, chứ đằng này nàng sinh trong bình dân thì sự ấy thật là đáng trọng. Nhẽ vì lẽ đó mà nàng ít nói chăng, dù nàng đẹp? Sự kiệm lời của nàng khiến tôi rất sốt ruột nên điên tiết gán cho nàng cái đuôi không lấy gì làm tử tế là tự kỷ. Nàng chẳng giận mà lại còn cắn móng cười duyên, mắt mi nháy như chớp giật, chập chờn long lanh ánh cam lồ tinh khiết.

Tôi chả biết họ thành tình nhân của nhau bâu giờ, chỉ biết trong một bữa tiệc không lấy gì làm trọng thể là chén thịt chóa bên con sông Tô hiền hòa nặng nhọc chở tuyền là phân thì anh đưa nàng đến. Tôi rất lấy làm ái ngại khi giữa quán chó xô bồ kẻ nhai người kháo mà lại lọt vào một đóa hồng rực rỡ như nàng. Càng tệ hơn nữa là mùi nước hoa hảo hạng trên da thịt váy xống của nàng át mất con mẹ nó đi vị tinh tươm của miếng dồi kẹp lá mơ nhúng mắm tôm mà tôi đang mút dở. Nhưng mọi nhẽ lăn tăn của tôi tan biến ngay, nhường chỗ cho sự kính trọng lễ phép khi nàng nhâng cái chân chó hầm ngải cíu gặm một cách thiện nghệ lành nghề. Phàm những người làm được như thế hẳn có thâm niên ăn chó là lắm lắm. Tôi chẳng dám hỏi điều đó, và như đoán được lòng tôi, nàng bảo lần đầu đi ăn chóa. Và mồm thì luôn nức nở khen ngon.

Anh Hát hào hoa thì vưỡn như thường lệ, chậm rãi từ tốn tận hưởng đầy ưu tư. Anh ăn thịt chó mà tôi cứ ngỡ đang chén một món cao lương hảo hạng hay món sushi thịt cá ngừ xanh ở vùng biển lạnh giá Bê - ranh. Cách anh vẩy từng ngọn húng, vuốt từng cọng hành rồi biện ra bát nom cứ như nghệ nhân đang thửa đan một thứ đồ gì tinh vi và cầu kỳ lắm. Hay như cái việc anh nhúng miếng hấp vầu bát mắm tôm chả hạn, chao ơi cứ nhấm nhẳng rụt rè như gái quê mới nhớn hẹn duyên đầu vậy. Hoặc như cái cách anh bẻ bánh đa, phải tay tôi thì bốp phát thì tanh bành dưới chiếu, đằng này anh cứ để nguyên cái mà bẻ từng miếng từ viền rồi vào đến trung tâm. Thanh tao lắm các anh chị ạ, tôi không đủ văn tài để tả đâu.

Thực ra tôi không định viết thêm mà phịa ra một cái kết ngớ ngẩn cho có chuyện. Nhưng chuyện nào thì được chứ riêng chuyện này thì không bởi nghĩ ra cái kết quả là quá khó, kể cả là cái kết ngớ ngẩn. Thế nên tôi kể nốt, rất thật thà.

Bẵng một thời gian không ăn nhậu cùng anh Hát hào hoa mặc dù vẫn thường bi bô điện thoại. Trong câu chuyện tôi hiểu anh rất bận và tôi cũng vướng phải cái bịnh Gút chết tiệt hết sức nhố nhăng. Tôi vẫn hay hỏi thăm tình yêu của anh còn xinh hay xấu và kết cấu ra sao, xào nấu thế nào. Anh cho hay là ngày mỗi đẹp, kết cấu vẫn ổn định tự nhiên và chuyện bếp núc xào nấu uống ăn anh tiết lộ rằng nàng vẫn còn con gái. Tôi nghe mà mừng cho anh nhưng lại thấy bụng ấm ách. Tính tôi xưa nay vẫn thế, kém miếng là rất khó chịu nhưng mà biết nàm thao?

Hôm qua anh bất ngờ gọi cho tôi mời đi dự tiệc trọng. Anh khuyến cáo tôi là nên cắp nách lấy một em mà đi cho khí thế bởi bữa tiệc đó dành cho các cặp đôi. Tôi ngây thơ bảo không có em nào. Anh xui mầy viết log nhiều fans dụ khị hay thuê lấy một em, đâu khó. Tôi nhăn nhó lý do tuyền nhãi ranh đang còn hút mũi, có trưởng thành thì cũng đóng bỉm nhai giầu. Rồi tôi đề nghị vác con mái nhà đi cho ra dáng. Anh chửi tôi thậm tệ, tiệc cho các cặp đôi vợ đéo bao giờ được dự phần. Nghe thế tôi bảo thôi dí dái. Nhưng anh nài cứ đi, nhỡ thằng nào hấp hơi mang dư theo một đứa. Thôi thì tôi cố đi xem có được giây máu ăn phần.

Gớm chết chết, hàng hiên của hồ bơi một khách sạn cổ kính phố nhớn đặc những người, tuyền giai thanh, gái lịch, nhẽ tuyền bạn chí thiết chí thân hay dân làm ăn cùng anh việc đất cát. Ngó cái bộ dạng quần bò dép bọt của tôi mà tủi hờn quá thể. Không phải tôi không có lợn cưới, áo mới mà bởi tính tôi đơn giản, chỉ nghĩ đi nốc diệu chém gió rồi về. Chứ ai mà biết lại nhiêu khê đến thế.

Tôi chả dám giao thiệp với ai, phần vì nhẽ áo quần xoàng xĩnh, phần vì chẳng quen ai ngoài anh. Tôi ngồi đóng đinh cạnh nàng Cu tự kỷ mặc cho anh xăng xái nói cười. Đôi khi tôi muốn bắt chuyện với nàng nhưng thấy cái miệng lúc nào cũng cắm chặt vào ống hút thì đâm nản hẳn. Chúng tôi thành một đôi tự kỷ, không ngoa.

Vào tiệc chính anh mới về ngồi cạnh nàng. Anh giải hộ nàng cái khăn ăn, soạn cho nàng bộ dao dĩa. Hình như nàng có đôi chút lóng ngóng khi dụng những thức này. Tôi cũng chẳng mấy tinh thông nên đôi lần đánh liều ăn bốc đcm. Tôi thấy các cụ ta dạy phải lắm, học cái đéo gì thì học, hẵng học ăn trước. Dễ không? Khó lắm. Dễ thì đéo lóng ngóng hay ăn bốc. Đèo mẹ!

Tôi không hiểu người ta ăn bát súp thì nhâng lên rồi lấy thìa mà xúc, hay để nguyên bát dưới bàn trên đĩa sứ xinh xinh rồi hơi cúi mặt xuống dùng thìa múc bỏ vào mồm? Nhưng rõ ràng tôi thấy nàng dùng cách thứ hai trước khi ý tứ vén những lọn tóc lên tai rồi mới tru mỏ từ từ cúi xuống. Nhưng một cơn gió chết tiệt hay cây quạt đằng xa đã vô tình thổi hất dăm cọng xà vào bát súp. Anh đương kiểu cách tọng ly vang lườm sang một cú sắc lẹm, lẩm bẩm " ăn gì mà cẩu thả". Tưởng nàng sẽ bật khóc hay chạy đi. Nhưng không, nàng ngẩng cao nghiêm ngắn mà rằng"bảnh bao ngủ em bao lần mà vẫn mỗi cái xịp Tàu, thì sao?"

Ôi dào!

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

33 comments

ThemoiSuong 21:32 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

Tem phát. Chuyện được đấy. Anh ưng.

Reply
Long HAi 21:34 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

Bóc tem Phẹt phát, còm sau, moa còn phải đi làm tí chóa, hàng mới tuyển u21

Reply
phot_phet 21:36 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

Anh bình rồi banh tai bọn con bò đổ vào đó cho tôi tý tinh thần nghiêm cẩn nhế. Tôi là tôi nản lắm rồi đèo mẹ.

Reply
phot_phet 21:39 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

Hehe, sắp bão nên giời oi. Anh múa phiếm hạ cố chăn bò. Chúng mày ăn rồi liệu nơi mà ị, đừng có vãi ra đây, hỏng chuyện anh. Nghe chưa?

Reply
Bắn Bi 22:18 Ngày 13 tháng 08 năm 2013


Chiện hay, đặc biệt là cái kết, khen!

Reply
SIMSON 22:28 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

Dcm,đọc xong truyện lại thèm thịt chó.

Reply
ThemoiSuong 22:39 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

ĐCM. Đọc kỹ chuyện này anh viết nhân văn lắm, thánh lắm,..âu nó cũng là bi kịch chung của xã hội chứ đéo phải chỉ là của anh hào hoa và em tự kỷ. Phản ánh cả một giai đoạn lịch sử hội nhập kinh tế, văn hoá của xã hội…. Địt mẹ, tôi thấy có cả tôi ở trong đó thế mới thánh. Địt mẹ bình được hết chuyện này phải mái tờ A4 chứ đéo đùa đâu. Tôi lại like phát.
ĐCM. “Dòng sông Tô hiền hoà nặng nhọc chở tuyền phân” câu văn hay lắm làm tôi chợt nhớ đến 2 câu thơ mà thầy giáo dạy văn tôi đã đọc ngày xửa ngày xưa: “…Ánh nắng ban mai toả khắp mọi nơi. Dòng sông Tô lịch chảy lờ đờ vài chú cá mương nhao lên rỉa cứt…”

Reply
Giã giò ăn tết 23:45 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

Đọc những thú ăn chơi sành điệu thấy nhọc nhọc là. Ngắm ang Lang người rừng còn thấy tâm hồn xao động. Hay tại anh tiến hóa chưa hết.

Reply
phot_phet 23:53 Ngày 13 tháng 08 năm 2013

@Giã giò ăn tết
Mày tiến hóa hết rồi nhưng ỉa ra cứt vưỡn chưa có chóp.
Cố lên, nhóa!

Reply
phot_phet 00:59 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

@ThemoiSuong
Gớm chết chết anh khen kiểu đéo gì mà tí nữa tôi phọt mẹ cứt ra nhà.
Vãi đái thật!

Reply
KIẾN THỨC TRẦN 08:06 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

đeo mẹ hòa nhập chứ đeo hòa tan là chủ trương ay mà. Bên ngoài thì là se xua ,phong cách thì là hòa nhập, bên trong van cái sip tàu ha hả ...thâm thật

Reply
nguoihaiphong 09:10 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Hôm nay mới vào được nhà Phẹt, Đkm, bài này con Phẹt ỉa được, có chóp, anh ưng. Chứ mấy cái nhặt trên Net thì nhạt lắm. Chẳng thà như con Pín, lâu mới ỉa, mà ỉa quả nào quả nấy thối inh, thế mới tài,

Ỉa vào nhà con Phẹt phát nữa, trước khi đi cày, hehe...

Reply
HHH 09:56 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Phẹt cạnh khóe gì anh đới...

Reply
hoa bongthi 11:49 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Văn chương anh Phẹt thế mới vãi lìn, hay đéo tả
Kết nhất là 2 phân đoạn tả người Anh H hào hoa và Cô Cu tự kỷ hay hay là,
đoạn tả cảnh "bên con sông Tô hiền hòa nặng nhọc chở tuyền là phân.."
Riêng cách trưởng giả học làm sang làm nhớ đến Hội chợ phù hoa
vote cho anh Phẹt thêm một phiếu

Reply
Người quê 12:32 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Đọc văn chú anh lại thấy láng máng anh Cao, hao hao anh Phụng. một chút anh Hoan! Cay đắng nhất lại có tý của thằng Pín mặt lồn trâu. Gớm chết! Chú thì cứ viết mẹ nó về địt nhau cho rảnh, mà lại hợp với tạng của chú, văn của mình phải có cái giọng riêng chứ lỵ, viết gì thì viết nhưng đọc chú là người ta biết chú là ai, cứ cái gì cũng học đòi, bắt chước thì chú ra cái giống gì. hả Phẹt! Đcm! Người Thanh sống ở mặt trăng thì vẫn là người Thanh, nói cặc gì Hà Nội mà phải học đòi.

Reply
ThemoiSuong 12:48 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Ah mà ĐCM. Tôi thấy bọn Hãng phim truyền hình TPHCM nó làm quả “Mê Kông ký sự” ổn lắm, hôm roài thấy bọn VTV1 nó làm quả “Ký sự Sông Đà” cũng tàm tạm. Nhưng đú theo kiểu bọn nó thì đéo được, tốn kém lắm…Với văn phong THỞ THÔI ĐÃ THỐI tôi kính đề nghị anh Phẹt liệt làm mẹ quả “Sông Tô ký sự” đê. Chủ đề nài cũng ổn đấy, đéo đùa đầu…tư liệu thì đầy ra đấy có phỏng. Địt mẹ, dưới nước thì phân trôi, trên bờ thì thịt chó, cave, trà chanh chém gió..kính thưa các loại kính. Anh viết đê, tôi hóng.

Reply
ku pink pusy 14:44 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Đcm, iêm mới nghe kí lô của Ấn chái nổ, mà vãi mẹ ra quần.

Reply
ku pink pusy 14:55 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Đcm chiến tranh, địt con mẹ mài, vì mài mà nước ông phải chuẩn bị đầu tư nào kí nô, nào sam... để đối ứng. Tiền biết bao nhiêu.
Đụ mẹ mài chiến tranh, đéo có khái niệm mài, tiền đó để đầu tư cho dân tao thì ...
Đụ mẹ mài.

Reply
ku pink pusy 14:58 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Ôi trời ơi, 1 con kí lô sem sem 300 củ ô bá mà, 6 con 1,8 tỷ.
Đcm, chưa chể chi phí huấn luyện, vận hành, bảo dưỡng.
Ối đụ mẹ nó chứ!

Reply
Giang hồ Vặt 16:59 Ngày 14 tháng 08 năm 2013
Tieu Pham 21:39 Ngày 14 tháng 08 năm 2013

Cuôn xinh đẹp là giai đấy nhưng cu của nó bị hỏng rồi. Này nhé, tên của nó đã nói rõ điều này, "xinh đẹp" viết lại là "đinh xẹp". Có mỗi cái đinh mà bị xẹp thì nõ cũng như thằng phẹt thôi.hehe

Reply
Ngon Com 02:45 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

Cu tự kỷ: ĐCM anh Hát hào hoa lừa tình, nghe anh Hát và món chó mà mất mẹ nó trinh. ĐM loại ăn chóa đá bát!

Reply
Minh dang Tri 09:07 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

"Riêng phần ngoại thất lên đén Hàng Tỉ đồng thé thì cái Bến trong hẳn cao quí lắm" he.he.......Đcm hình như đây là chân lí của xứ ta phỏng??? Trả trách xứ nài toàn kiên tụng vì" em bị nó nừa" he..he

Reply
hailubacky 13:06 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

Anh vừa nhặt được cái này trên Fb lũ con bò nhai lại cho kỹ nhé
Thơ chia buồn với Tarzan Made in Việt Nam vừa "bị" phát hiện:

Anh Lang đang sống yên lành
Bỗng đùng một cái trở thành... công dân
Bỗng nhiên bắt phải mặc quần
Bỗng nhiên muốn đái phải cần đúng nơi

Bỗng nhiên không được rong chơi
Ra đường không khéo toi đời vì xe
Đi ỉa thì thì lại phải che
Lại phải mặc sịp lọt khe - quá phiền!

Ăn thì lại phải mất tiền
Tắm thì không được tắm tiên giữa trời
Ngày xưa cứ đến giờ chơi
Là anh chạy nhảy khắp nơi núi rừng

Bây giờ đi đứng cầm chừng
Bước lệch một bước bắn tưng vỉa hè
Trong rừng làm quái có xe
Cùng lắm cây đổ nó đè lên thôi!

Hồi xưa uống nước cầm hơi
Săn được con chuột là ngồi nhâm nhi
Bây giờ ăn chẳng thiếu chi
Nhưng ăn một phát là đi ỉa liền

Hồi xưa không phải kiếm tiền
Giờ phải toan tính đến điên cái đầu
Đấy! Có sung sướng gì đâu
Sớm muộn cũng sẽ trốn sâu vào rừng

Trước mắt kiếm cuộn dây thừng
Tìm thêm con quắm để dùng chặt cây
Trong rừng thoải mái nhảy bay
Ngoài này chán lắm ta quay về rừng

Reply
bã đậu 19:39 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

Tôi thích bức tranh ở đầu bài.Trông không khác gì tranh của Leona dvinci.

Reply
bã đậu 19:42 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

Râu bà nọ cắm cằm ông kia. Hay !

Reply
Mõ làng Việt 20:54 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

Chiện nài phình phường dưng anh ưng quả ảnh demo rất thâm hã hã

Reply
Fan anh Phet 23:34 Ngày 15 tháng 08 năm 2013

http://www.youtube.com/watch?v=Yvd5NbF2S54#at=52
có phải anh Phẹt phê thuốc lào đây không há há

Reply
phot_phet 00:12 Ngày 16 tháng 08 năm 2013

Hố hố đcm vãi cứt thật. Đúng là phê đập đầu vầu tường, à quên xuống đường. Mà thằng đồng chí phê thuốc kia công nhận giống anh thật.

Reply
XOA LÒ VĂN 14:37 Ngày 16 tháng 08 năm 2013

Thằng Phẹt mất chất thê thảm. Anh chính thức thất vọng về chú!

Reply
cat vinh 11:30 Ngày 17 tháng 08 năm 2013

Còn Cu tự kỷ còn trinh mà biết thằng 3H ngủ toàn xịp 7 màu ảo thế anh Phẹt liệt

Reply
Hành Ngọc 19:04 Ngày 17 tháng 08 năm 2013

Còn trinh là thăng 3H nổ thế. Truyện thế mới hay

Reply
phuong nguyentho 13:30 Ngày 18 tháng 08 năm 2013

Hay thật đó

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang