Thứ Năm, ngày 05 tháng 9 năm 2013

KHAI TÂN



Mai đã lại khai trường rồi cơ đấy. Ba bẩy tuổi đời mà nghĩ về những ngày này kể cũng khốn nạn ra phết hehe. Nhưng bây giờ bảo tôi kể ra cú khai trường gần nhất trong đời thì cũng chịu bởi có nhớ cái đéo gì đâu. Thế nên tôi kể chuyện này.

Hắn mất tân năm 16 tuổi rưỡi, mà cái sự mất tân của hắn cũng rất lạ.

Làng hắn sinh ra bốn bề là núi đá, đầu làng là bãi tha ma, cuối làng cũng bãi tha ma. Chôn tuyền người làng chết vì đánh đá, ngã hang.

Cả làng mỗi hắn học cấp ba, không phải người ta dốt hết nhưng miếng ăn quan trọng hơn con chữ. Thế nên hắn rất được coi trọng.

Lũ gái làng nhìn hắn như thần tượng, tối nào cũng kéo đến nhà bắt kể chuyện học hành ngoaì trường huyện.

Người trong họ cần gì đến việc chữ nghĩa cũng nhờ hắn ráo trọi, từ viết thư cho con cái đi làm ăn xa, đơn xin miễn giảm thuế, xác nhận ghẻ lở kim la...tuốt tuột.

Mười sáu tuổi rưỡi hắn chả biết cái mẹ, giống tôi. Nhưng đã biết để ý đến đàn bà, cũng giống tôi nốt. Tất nhiên đé_o phải lũ gái làng cùng trang lứa rùi, tuyền những đứa bé tẹo, đen như chí mén, hôi mù.

Ở làng có chị Mùi, chồng chết vì ngã hang khi trèo núi đào vạn tuế. Chị mới hơn 30, chửa con, không đẹp nhưng phốp pháp, đùi ngắn, trắng ngần, căng thẳng, quả ngực thì thôi rồi, to tròn như cam lai.

Chị sống trong núi nhiều hơn ở nhà vì chị phải chăn đàn dê HTX nhận nuôi thí điểm. Chị ở trong một cái chòi rơm, ép sát vào lưng núi, chẳng có đồ vật gì ngoài cái đèn bão để đi về trong đêm và kiểm đếm bầy dê khi đã xua vào trong hang đóng nhốt.

Hắn thích chị Mùi, hẳn nhiên đé_o phải là yêu rồi. Đó là tâm trạng của một gã giai đang dậy thì, chym hồng bóng nhẩy lẩn khuất trong đám lông tơ trước một cặp giò trắng, đôi vú căng mọng đung đưa.

Hắn quyết tâm chiếm đoạt.

Cứ đi học về là hắn lại vào trong núi, rình chị Mùi để tìm cơ hội...ra chym. Hắn vơ cỏ dại bện thành một cái ổ, lấy bụi sim làm vật nguỵ trang. Rình mò như chồn hôi bắt gà.

Chị Mùi làm gì hắn cũng biết, từ mở gióng cửa gỗ lùa dê lên núi, đun nước luộc khoai sọ hoặc gội đầu hay i ỉ hát...hắn biết hết.

Rình nguyên một tuần, hắn chẳng thấy có cơ hội mẹ nào khả thi, vả lại tâm trạng của một gã giai lơ dậy thì xua hắn vào sự mông lung của cái gọi là vừa đái vừa run.

Hắn nản ra mặt. Không ra ngoài núi nữa.

Công cuộc thí điểm chăn Dê của chị Mùi thành công rực rỡ. HTX quyết định nhân rộng việc chăn nuôi đến từng hộ gia đình. Tất nhiên, sau mỗi sự thành công đều phải có đánh chén thí điểm.

Làng giết hai con dê, đủ ban bệ tụ tập nhà bí thư chi bộ thôn đánh chén. Hắn là thằng nhãi ranh duy nhất được triệu tập. Hắn nhiều chữ nhất làng mà, nhiều thằng phễu mồm còn gọi là thần đồng, là vĩ nhân.

Chị Mùi bận cái quần xa - tanh đen, cái áo phin trắng nom rất đẹp. Mà hôm nay chị đẹp thật. Nhân vật chính bao giờ mà chả đẹp.

Hắn chén thật lực, chị Mùi cũng thế, lại còn uống rượu nữa. Ánh đèn măng - xông sáng trắng thế mà không át đựoc màu hồng đượm trên má chị.

Hắn mải ăn mà chẳng để ý đến chị Mùi, đúng là cái tuổi ăn, tuổi nhớn có khác. Mãi đến khi không thấy tiếng chị Mùi cười thì hắn mới quẳng cái chân dê đang gặm dở chạy vụt ra ngoài.

Có cái gì đó nong nóng trong đầu hắn, rồi lại giần giật phía gần bàng quang và bẹn.

Hắn chạy. Theo bóng áo trắng dật dờ trước mắt hướng ra phía núi. Sao chị Mùi lại ra núi vào giờ này nhỉ? Hắn lẽo đẽo phía sau, cố ghìm tiếng thở dốc.

Chị Mùi bật diêm châm cây đèn bão, ánh sáng mù mờ đỏ quạch hắt lên mặt chị trong căn chòi vắng. Gió ở khe núi trườn vào, mê tơi.

Chị tụt hết cả quần áo, nằm ngửa ra. Đôi bàn tay bóp mạnh lấy cặp vú đang nhô lên như hai mõm núi, rồi lại luồn xuống dưới cặp đùi to ngắn trắng ngần vuốt ngược lên khu tam giác bí hiểm. Chị rên lên i i, rồi lại hực hực hực như bị nấc cụt.

Hắn đực ra như ngỗng ỉa, chân cắm chặt dưới đất, lưỡi thè thở hồng hộc như chó dại.

Có cái gì đó nóng ấm phun mạnh xoáy vào đũng quần. Hắn xuỵ chân ngã quay lơ, mắt nhắm nghiền, đôi chân co lên đạp vào không khí.

Đêm đó chị Mùi không về, ngủ luôn ở chòi canh. Hắn cũng thế, tựa đầu vào gốc sim già mà ngủ cho đến sáng.

Với hắn, cú mất tân trong đời là với chị Mùi, chứ đếch phải với con bồ yêu hồi đại học hay con ngan già đang tồn tại bây giờ.

Cứ mỗi lần gặp tôi, tay hắn lại chém phần phật vào không khí: ông công nhận không, xem thích hơn mần nhiều. Đéo nói điêu!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

51 comments

Bắn Bi 05:53 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đặt cục gạch đã, chém sau hehe

Reply
Phang Chel 07:47 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đcm, lại đồ bốc mả. Vãi Phẹt!

Reply
Lee Trần 08:02 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Chuyen nhu lin!dkm con phet liet

Reply
ThemoiSuong 08:29 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Anh Vỡ Bi làm đéo gì mà dậy sớm thế nhể? Bố cháu mắc bệnh đi đái sớm ah? ĐCM. Con Phẹt bốc về thì chấm phẩy thêm tý dập huỳnh huỳnh thì chết đéo ai. Đại loại để thằng cu 16 nó chén chị Mùi phát thì đã nàm thao?? hay là bố trí cảnh nó theo chị Mùi về thì đã thấy Chủ nhiệm HTX hay Bí thư đảng uỷ chờ sẵn trong lều.

Reply
ThemoiSuong 08:36 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

ĐCM. Phí mẹ bữa tái dê tương gừng. Tiếc tiếc là.

Reply
Bắn Bi 08:42 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

A anh Sướng đấy ah? Chị nhà và cháu khoẻ chứ? Gớm thời buổi thóc cao gạo kém dzư lày mờ anh vưỡn được hộ đê, quả thực tôi phục anh lắm lắm.

Đái sớm đéo gì đâu anh, hôm nay tôi phải đi công tác sớm, lên Phú Thọ anh ah, mà mả mẹ thằng đối tác nó hẹn lúc 8h30, xèng vật nên nhục nhục là anh ợ

Reply
Litte Bird 09:05 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đéo hiểu vô tình hai hữu ý mà chị tên Mùi lại đi chăn... dê khà khà..

Reply
Litte Bird 09:06 Ngày 05 tháng 09 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
một bên quẹo 09:40 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@ anh chiêm bé: nhờ sữa dê nên cô mùi mới nõn nà như vậy cũng nên hehe

Reply
phot_phet 09:58 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Nhớ năm nao bởi có một công việc vô cớ mà tôi gặp một chị Mùi khác. Chị là tiến sĩ, chuyên gia hàng đầu về đồng cỏ và dê học, tu tích sự nghiệp tít tận xứ Hòa lan. Chị xinh lắm, nhất là nụ cười, cứ bebebebebe...
Tôi khỏi sao chị có kiểu cười khiếp đảm đến thế, chị điềm nhiên mà rằng đó là điệu cười mang tính chuyên môn.
Trên nầy tôi thấy đa phần các anh cười rặt một kiểu, đó là: bòa...bòa...bòa...
May ra được anh Sướng bựa là khác kiểu.

Reply
phot_phet 10:21 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Tôi kể chuyện khai tân mà đéo thấy anh nào kể chuyện khai giảng nhể. Thế để tôi kể vậy.

TÔI ĐI HỌC
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.

Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.

Tôi muốn thử sức mình nên nhìn mẹ tôi:

- Mẹ đưa bút thước cho con cầm.

Mẹ tôi cúi đầu nhìn tôi với cặp mắt thật âu yếm:

- Thôi để mẹ nắm cũng được.

Tôi có ngay cái ý kiến vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.

Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.

Trước sân trường làng Mỹ Lý đầy đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt cũng vui tươi và sáng sủa.

Trước đó mấy hôm, lúc đi ngang làng Hòa An bẫy chim quyên với thằng Minh, tôi có ghé trường một lần.

Lần ấy trường đối với tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chung quanh các lớp để nhìn qua cửa kính mấy bản đồ treo trên tường. Tôi không có cảm tưởng gì khác là nhà trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng.

Reply
phot_phet 10:21 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Nhưng lần này lại khác. Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bở ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.

Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.

Ông đốc trường Mỹ Lý cho gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôi đang đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng. Sau khi đọc xong mấy mươi tên đã viết sẵn trên mảnh giấy lớn, ông đốc nhìn chúng tôi nói sẽ:

- Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ được vui lòng, và để thầy dạy chúng em được sung sướng. Các em đã nghe chưa? (Các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có tiếng dạ rang của phụ huynh đáp lại).

Ông đốc nhìn chúng tôi với cặp mắt hiền từ và cảm động. Mấy cậu học trò lớp ba cũng đua nhau quay đầu nhìn ra. Và ngoài đường cũng có mấy người đứng dừng lại để nhìn vào. Trong những phút giây này chúng tôi được người ta ngắm nhìn nhiều hơn hết. Vì vậy đã lúng túng chúng tôi càng lúng túng hơn.

Ông đốc lấy cặp kính trắng xuống rồi nói:

- Thôi, các em đứng đây sắp hàng để vào lớp học.

Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước. Nhưng người tôi lúc ấy tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ. Không giữ được chéo áo hay cáng tay của người thân, vài ba cậu đã từ từ bước lên đứng dưới hiên lớp. Các cậu lủng lẻo nhìn ra sân, nơi mà những người thân đang nhìn các cậu với cặp mắt lưu luyến. Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ. Một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi.

Ông đốc nhẫn nại chờ chúng tôi.

- Các em đừng khóc. Trưa này các em được về nhà cơ mà. Và ngày mai các em lại được nghỉ cả ngày nữa.

Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẫn không cảm thấy xa nhà hay xa mẹ tôi chút nào hết.

Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật. Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.

Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

Bài tập viết: Tôi đi học!

Reply
phot_phet 10:22 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đây là bồi hồi của con thợ văn Thanh Tịnh, tôi cốp - bết về để các anh chị đọc rồi ngẫm đcm.

Reply
Phang Chel 10:46 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đcm, hôm nay khai trường, iem cũng buồi nguồi nắm. Giời lại còn mưa nữa. Mưa thế này, đéo phải mồng 1 thì làm bữa thịt chó nhớ ngày khai trường thì tuyệt. :D

Reply
Bần Lông 10:50 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Anh đặt gạch, đi xem con xe về hóng ;))

Reply
phot_phet 11:07 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đời tôi nhớ mãi cú khai trường năm lớp 9. Ngồi dưới nghe ông đốc Bú Bòi đọc đít - cua mà ong hết thủ. Tôi nản quá cộng với rôm sẩy cắn chí khi mặt giời đứng bóng nên đéo chịu nủi xổ ngay ra tràng dắm. Con lớp trưởng lãnh hậu họa nên bi bô báo cô lãnh thưởng. Thế thôi mà cô tôi véo tai nhấc lên đứng úp mặt cột cờ cho đến tan lễ.
Sau này cô tôi bảo, tao sợ dắm mày thối quá làm mất trật tự học sinh nên nhấc lên cột cờ đánh cho nó long trọng và để gió cuốn đi.
Nhưng cô tôi không hiểu, lúc đó rắm rít mẹ gì, tôi sợ đâm ra chỉ buồn đái đcm.

Reply
Tavarit 11:28 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Ăn tục nói phét nhưng anh nhớ tôi vụ kể chiện cái ảnh cô dâu chú rể cắm thùng rác nhế

Reply
KIẾN THỨC TRẦN 12:06 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

bài nài của anh Tịnh ,ba mấy năm gồi, gờ đọc lại vẩn cảm bùi ngùi là. Ai đi học dưới mái chường thiên đàng mến iu mà đéo bít bài nài, dưng mà câu chuyện đi học của anh Tịnh lại thời gãy chết,vì mới đi học là vô lớp 5...he he

Reply
Xinh đẹp 13:00 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@ Phọt Phẹt! Mới đọc, cứ nghĩ là bài của You, thấy là lạ. Đang nghe giọng đàn ông bùi bựa, hoang dại quen quen, giờ sao lại yếu yếu, sến sến, nắn nót kiểu giọng văn của tập đọc cấp 1. Thì ra, giác quan của mình không hề sai...Văn của Thanh Tịnh! Những kiểu văn này hay phải đọc hồi cấp 1 thiệt.

Reply
phot_phet 13:07 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Chị Đẹp ui, có mấy anh gửi mật thư tôi đề nghị muốn gặp chị. Ý chị ra cái nàm thao?
Lại có mấy anh nữa muốn được ngắm dung nhan chị qua ảo ảnh. Tôi phân vân quá. Xin chị tí ý kiến chị đạo để tỏ đường tôi hành xử. Chị nhá!

Reply
Xinh đẹp 13:31 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@ Phọt Phet
Thiệt ha anh Phẹt! Tôi sung sướng quá đi mất! Anh nói với các anh nào đó đặt lịch nghen à, tôi chờ. Hôm trước ăn uống với bạn bè, một cô nói là bà Phan Thị Thanh Nhàn có bài thơ đại ý: Khi bị lừa dối thì muốn cô đơn, nhưng khi cô đơn lại muốn mình bị lừa dối. Thích quá! Về nhà gúc mãi mà không thấy bài thơ đó. Hiện nay tôi đang ở trạng thái cô đơn muốn bị lừa dối đơi….Thank các anh đã quan tâm.

Reply
Xinh đẹp 13:33 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@phot Phet
Tôi là người tử tế có nhiều người biết đến, thậm chí có xuất hiện trên truyền hình và internet có nhiều bài của tôi nói chuyện về sức khỏe, thấy các anh vui quá nên vào tham gia. tấm ảnh tôi gửi anh có trên trang web của cơ quan, chân dung thực của tôi, biết anh là người đàn ông đàng hoàng tôi mới gửi, xin anh đừng phát tán vì tôi không muốn bạn bè đồng nghiệp hiểu sai đi rồi mang chuyện này ra làm trò cười. Anh nào muốn gặp cứ đặt lịch sẽ có chân dung thật thì hơn nhỉ.
Thank anh rất nhiều

Reply
phot_phet 13:35 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Chị Đẹp mật thư tôi cái a - nhô nhá. Các anh bù bựa trên nầy ngưỡng mộ chị lắm lắm.
Chuyện nghiêm túc, xin chị liu ý cho.

Reply
phot_phet 13:39 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Thế nên tôi mới phải ướm hỏi tâm ý của chị. Nếu được thì tôi - chị cùng các anh ý tụ bạ một hôm, cho thỏa.

Reply
Phang Chel 14:23 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đcm, ăn chơi có tổ chức kiểu này, hãi hãi là. Hay là, iem đứng ngoài cửa dòm vào xem cacc chơi có được không ạ?

Reply
phot_phet 14:45 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Chú thò chim vầu chơi cho vui.

Reply
Phang Chel 15:13 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Nhân dịp có chị Đẹp Xinh
Anh chị nhà mình tổ chức ăn chơi
Nòng nọc thỏa sức mà bơi
Cho sướng cái đời, cho bớt cô đơn
iem bé, chẳng dám phần hơn
Thò chim góp chút, cảm ơn cả nhà!
Khà khà ...

Reply
ku pink pusy 15:58 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@Phang Chel
Khà ... khà ... nghe anh nói thò chim.
Nhớ hôm trước báo đưa tin, đâu bên châu phi có cặp phạm nhân bị giam 2 buồng sát vách, chúng nó khoét 1 lỗ vừa chim nam phạm rồi thò chim qua quan hệ với nữ phạm, rồi nữ phạm có con.
Ối đcm, tài tài là ...

Reply
ku pink pusy 15:59 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@ku pink pusy
Ối đcm, đéo tưởng tượng đc, nàm thao nại thế nhẻ? nàm thao đc nhẻ?

Reply
SIMSON 16:06 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Câu hỏi...
PHANG Chel thấy gái nhào zô
EM nào xinh xắn là vồ lấy ngay
ĐẸP tươi như thể lai Tây
CHƯA gì chi bộ đã bày gặp nhau
HỠI nàng bò cái nhà giàu
PHẸT đưa cái ảnh lên đầu ngay đi
ÔI thôi dấu diếm làm gì
KỂ ra đã thấy lâm ly mẹ dồi
TAO thì chỉ muốn bốc xôi
NGHE chừng mày có mang mồi đến không?
VỚI tao chỉ thích bóng hồng
NHÉ mày! kẽo lỡ sang sông chìm đò...
?

Reply
Phang Chel 16:19 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đcm, dự là con Són sẽ nhẩy vào. Thế mà đúng thật. Tmt. Khà khà...
Hỏi thế thì con Phẹt có nói K.ứ.t

Reply
phot_phet 16:23 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Địt mẹ anh Sim Són làm thơ thánh đéo chịu. Tôi giả nhời anh luôn, có mà ăn lồn.

Reply
SIMSON 16:36 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Ối!,anh ăn nhồn hả?
Coi như là xong phim
Làm thằng Chel hý hửng
Đang chuẩn bị thò chim

Lũ bò muốn gặp mặt
Anh xơi trước mẹ dồi
Còn chi mà hứng thú
Còn gì mà lả lơi

Để phần hai bát xôi
Anh đừng màng đến nhé
Ăn ,tôi đánh bỏ mẹ
Cái tội tham tranh giành

Tôi nói để cho anh
Biết điều mà chuẩn bị
Cuối tuần ta mằn tý
Trên dưới đều như nhau...





Reply
ThemoiSuong 16:40 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Vốt ngai cho cụ Són 1000 like đéo lằng nhằng

Reply
phot_phet 16:42 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Mấy anh muốn gặp chị Đẹp thì ngoi lên để tôi lập danh sách rồi còn có cách bố trí đít đoi. Chứ bát nháo đến khi hĩu sự tôi lo sao nổi, nhỡ ra chị ý lại trách tôi.

Reply
Phang Chel 16:53 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đéo cần biết đẹp xấu thế nào. Cứ có diệu với gái là iem xí 1 góc, tmt. Khà khà..

Reply
Bắn Bi 18:42 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Các anh cho tôi khoét cái lỗ nếu vách đủ mỏng nhé hehe (phỏng theo câu chuyện của anh Lồn hồng). Tôi phải cái bị bệnh tự kỷ địt mẹ thế mới đau tôi chứ!

Reply
ThemoiSuong 20:46 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đi Phú Thọ về rồi đới hả anh Vỡ Bi. Nay anh đi đúng mồng 1 không thì làm tý Thịt chó Việt trì cũng ổn đới nhể. Anh có về qua Thanh thuỷ làm tý ko?

Reply
ban hoa 21:24 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

hahaha............tiên sư bố các bác .cười đau cả ruột..
có tí gái là xớn hết cả lên.

Reply
Bắn Bi 21:31 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Địt mẹ suốt cả tháng cô hồn ngồi im nghe ngóng như chó hóng tát ao anh Sướng ạ, hôm nay mồng 1 cả 2 bên đều nghĩ âm binh mải cắn bú thụ lộc đéo để í, ai dè vưỡn có thằng đói ăn phá đám, thằng đối tác bẩu cứ vứt mẹ đấy đi giải đen luôn mờ tôi đéo có hứng, mới cả mưa gió sụt sùi nên tôi cút thẳng, bỏ qua tất tật những chỗ đáng ra tạt té anh ạ.

Reply
Bắn Bi 21:40 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Đéo bít cô Són sinh vầu giờ lồn nầu, ăn cái lồn gì mờ mần thơ vãi ...lồn thật. Nhẽ cắn Củ Lồn ngâm diệu theo như anh Sướng bẩu?

Reply
Long HAi 22:07 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

hà hà, tiên sự các anh, tôi là tôi cũng muốn biết cái ảnh chị Đẹp lắm lắm, dưng mà tôi cũng hồ hồ nghi nghi là đéo như ý đâu, thế này này: mặt tiền - đẹp, vòng 1 - đẹp chuẩn, nước dưa: mịn màng chuẩn đéo phải bàn...vòng 2: ngon, thắt đáy lưng ong, vòng 3: ....thế điếu lào lại thòi ra hai hòn. Khà khà, a Phẹt có phải vậy không thì bẩu nhanh cho a e chi bộ phát khỏi hóng, còn đéo phải vậy a cho tôi cái đít danh sách phát, đèo mẹ. Khà khà

Reply
Xinh đẹp 22:36 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

@ Phọt Phẹt
Phọt Phẹt chàng ơi! E biết tên chàng thế mà chàng chẳng phọt phẹt tý nào. Đặc điểm “thở thôi đã thối” chàng tự ap… dưng có hơi gái, chàng đang uể oải buổi nồm giời, vẫn dùng bàn 2 bàn chải để chải bựa một cách kỹ càng, chắc hơi thở của chàng thơm tho lắm. Chân dung chàng mang bản sắc ngô khoai lúa, nhưng tỏa ra một sự hấp dẫn vô cùng. Từ lồng ngực chàng, em đã nhìn thấy một trái tim ầm ầm thác chảy của chàng Dambri, người hùng huyền thoại của núi rừng Tây Nguyên với sự dũng mãnh hoang dại, rừng rực lửa yêu thương của chàng Danko, dân tộc Nga, em đã si mê từ nhỏ…Chàng nói coi tất cả phụ nữ như nhau, nhưng em biết chắc trong trí tuệ chàng có sự phân biệt rõ ràng hơn bất kỳ ai…
Mật thư, gửi tấm chân tình cho chàng…Đừng nỡ share em ra nghe…

Reply
phot_phet 22:42 Ngày 05 tháng 09 năm 2013

Nàng cứ gửi tấm chân tình đấy cho ta. Ta chân giả nên chả sức đâu mà xé nàng cho nủi.

Reply
Bần Lông 09:53 Ngày 06 tháng 09 năm 2013

Dcm sắp đến mùa giao phối.

Reply
trung tran 19:20 Ngày 06 tháng 09 năm 2013

Vai lon that em mồm mới lún phún măng tơ kê mẹ nó cái dép hóng đã,mà chắc quay tay hóng đây

Reply
trung tran 19:36 Ngày 06 tháng 09 năm 2013

Em xin phep các bác 1000 cái ạ ạ,chả là hwa e đọc bài nài của bác phẹt lồn đâm tự cmn kỷ nhớ ngày xưa ơi đi học tủi cmn thân wa chẳng nhẽ khóc thút thít một mình dkm đéo nói phét năm lớp 4 e đã thầm yêu một người thế là thôi xong dm từ đấy trở đi cứ thầm cmn yêu thôi,trở lại ngày hwa thôi e đéo khóc thút thít đánh mẹ quả dây thép anho e a a ban a phẹt đây e có ránh k.anho a a vâng e biết rồi ạ,hôm nay mồng một e
nghỉ ạ

Reply
trung tran 19:40 Ngày 06 tháng 09 năm 2013

Sorr a nhá.chấm hết chuyện ngày 5.9 ,làm gì cũng phải kiêng sớm mai đầu tháng,e dự là các bác hôm qua đéo bác nào tay khai mùi lồn

Reply
trung tran 19:48 Ngày 06 tháng 09 năm 2013

Quên nói cho nó đỡ tức chuyện bác như lìn e tự kỉ đấy mà cũng đéo di tinh bẩm sinh như thế chuyện bác như lìn kể làm lồn gì cứ tưởng hay

Reply
bach tran 16:53 Ngày 07 tháng 09 năm 2013

Ối giời, bác phẹt lại đào mộ à, biên truyện mới đi !!!!

Reply
bach tran 16:56 Ngày 07 tháng 09 năm 2013

@phot_phetĐọc mòn cả sách rồi bác Phẹt ạ !!!

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang