Thứ Sáu, ngày 29 tháng 11 năm 2013

L'AMANT - NGƯỜI TÌNH



Là người tình của tôi, chứ không phải cái L'Amant của chị văn sĩ đéo gì Pháp quốc nhưng tôi thích giật tít thế cho nó tăng tính văn học và sự thể chéo ngoe. Chuyện cũng lâu rồi, gần 20 năm chứ không ít.

Hùi đó tôi là trò nghèo của cái trường dạy con người ta việc cãi vã. Còn nàng, một tiểu thư danh giá trong gia đình có một đứa em gái xinh ngoan với bà mẹ béo ú chủ một cửa hàng vật liệu xây dựng và ông bố dượng già mát tính. Quê nàng ở một vùng trung du trù phú, nơi có rừng cọ đồi chè và những điệu xoan lơi lả. Nàng cũng là trò nhưng không nghèo như tôi ở cái trường gì nhì nhằng hệ hai năm tít mạn Phúc Yên, xa Hà thành nơi tôi trọ học 50 cây số. Chúng tôi quen nhau ú ớ lắm. Là qua cái việc tôi chỉ cho nàng cách vẽ bản đồ nước Nam trong bài địa lý khi ngồi trong một lớp học ôn. Nàng thì chính danh, tôi phận nghèo nên học chui dăm buổi. Đó là mùa hè năm 1994, Hà thành đỏ quạch sắc màu sĩ tử.

Nàng trượt đại học, tất nhiên. Gái xinh thì thông minh thế chó nào được. Tôi nghèo thôi nhưng thông thái lại thượng thừa nên thích cái xinh của nàng ra mặt. Nhưng cũng chỉ dám trao gửi vài dòng địa chỉ cùng với hẹn bồi sẽ tìm nhau sau kỳ thi, bất luận đỗ - trượt thế nào. Và nàng là người đi tìm tôi trước, chẳng hiểu qua kênh thông tin nào hay chỉ là sự nhạy cảm của tâm hồn. Hôm đó tôi đang mài mông với bài chính trị khô khan thì nàng thập thò cửa lớp. Tôi mừng lắm nhưng nàng thì khóc suốt. Kết quả là đi tong mất 30 nghìn đồng bạc cho hai suất cơm trưa và cả một chiều dài bờ hồ nước mía. Đổi lại tôi được cầm tay và thi thoảng được nàng bẹo má.

Chúng tôi hẹn hò là một tháng thăm nhau một lần theo cái lối " bữa thì em đến, bữa anh sang". Nhưng nàng là chuyên gia phá đám khi tuần nào cũng đáp tàu xuống trước vào mỗi dịp cuối tuần. Tôi thích lắm nhưng cũng bạc hết cả mặt lo cho nàng cái ăn và những chiều công viên bánh trái. Đó hầu như là một hạnh phúc đắng cay bởi tôi chả điều kiện gì. Mồng tơi so với tôi còn tướt xác.

Mỗi bận lên thăm nàng là một cực hình gian truân khổ ải. Tôi phải vay tiền bạn lo tàu xe và chi phí cho một hai ngày lưu trú. Lắm lúc tôi còn phải đi cắm thẻ sinh viên, áo NATO, thậm chí cả hòm tôn đựng sách. Nhưng có hề gì, tình iêu có giá hơn bất kỳ mọi vật chất tầm thường.

Nói thế thôi chứ giường như nàng hiểu hoàn cảnh của tôi nên mỗi lần lên chơi đều được bao cơm nước. Ý tứ hơn nàng còn mua cho cả thuốc lá thơm, nguyên bao chứ không du kích lèo tèo năm bảy điếu. Ngủ thì nàng gửi sang khu KTX nam, nơi bạn nàng cố thủ. Mỗi khi xuôi tàu về nàng lại dẫn ra ga, tay chìa ra tấm vé bé xinh tí hỉn. Tôi động lòng lắm.

Chúng tôi chửa bao giờ nói lời iêu. Chỉ là những cái nắm tay và nụ hôn phớt vội cho kịp tàu. Nỗi nhớ được dồn vào trang thư đều đặn mỗi tuần. Nàng viết thư chán lắm, chả gì hay. Phần tái bút bao giờ cũng có ba dấu (x) làm tôi phát vãi khi phải đi hỏi các cao thủ tình trường về ý nghĩa mông lung. Chúng bảo thế là hôn 3 phát. Tôi bắt chước nhưng tăng liều lượng lên gấp đôi khi gởi trả cho nàng. Tất nhiên thư tôi viết thì hay cực kỳ rồi, đại để là" hôm nay ngồi giảng đường mà nhớ nhung khôn xiết, muốn hóa thành chim bay đến thăm em", nhưng thực tình là tôi đang ngồi nhà gãi ghẻ.

Mùa xuân năm 1995 nàng rủ tôi về thăm quê. Nhân tiện ăn luôn cái giỗ ông bành tổ nước Nam. Tôi lo lắng lắm, tất nhiên là chuyện tiền. Không khéo toi cơm cả tháng chứ chả đùa. Nhưng như tôi đã nói, tình iêu nó có giá lắm, hơn mọi cái vật chất tầm thường. Tôi biện thư cho mẹ với những lời lẽ vửa hùng hồn, vửa dọa dẫm về một cái thực tại cũng như tương lai học hành khổ ải. Cốt là để moi tiền đi thôi. Mẹ tôi hoảng hồn đánh giá cao hoài bão nhớn nhao và đề cao sự dọa nạt bố tướng. Đời bà chưa ai lừa được, trừ tôi. Tất nhiên là mỗi một lần đấy thôi vì những lần sau bà đều quẳng thư vào sọt rác và gửi cho tôi lời nhắn " mày về mà giết tao đi". Hi hi...

Nhà nàng đúng như tôi hình dung, điều kiện lắm. Có bộ dàn nghe nhạc mấy thớt ngất nghểu trên bích - phê ba buồng, mới cả cái tivi màu màn hình lồi to vật vã. Nhưng oách nhất là con xe Dream màu mận chín mới kính coong, một giấc mơ thời thượng lúc bấy. Mẹ nàng béo tốt lối con buôn nhưng ân cần mọi nhẽ. Cha dượng nàng trông bác học với mái đầu bạc như Bạch Mao Tiên Cô. Và em nàng, đang học 12 xinh như Kiều phải gió.

Nhưng cái tôi choáng nhất là lần đầu được cưỡi giấc mơ kia. Là ý tôi nói con xe Dream láng cóong. Mỗi tội là phải ngồi sau đít nàng bởi thú thật tôi chưa hề biết đi xe máy. Nghèo nó có nhiều cái éo le. Nhưng tôi cũng chả mấy xấu hổ bởi đít nàng xinh và đa tình lắm. Chưa kể vòng eo thon tay tôi đặt hờ và mái tóc xanh non quất mặt tôi rát rạt. Nàng chở tôi lên đồi ăn giỗ ông bành tổ bởi những thứ bánh trái nàng mua. Lần đầu tiên trong đời tôi được xơi cái bánh mỳ thơm tho xắt vuông từng miếng bết ba - tê mỏng và miếng thịt nguội đỏ hồng hào. Ôi chao...

Những ngày sau mới là thiên đường. Cứ sáng sáng tôi có bát phở tái hoặc đĩa bánh cuốn giò tai ngào ngạt. Xong là tôi nghe đài và chơi cờ tướng với dượng nàng. Cô em gái đi học sớm. Và nàng cũng bận bịu chút việc đong đưa cửa hàng với mẹ, gần trưa mới về cơm nước cho cả nhà. Nhưng bữa tối mới là vui nhất, tôi được uống bia lon. Thứ đồ hộp sặc mùi giãy chết nhưng cách đấy một năm tôi còn phải đi xin về mài cho bung nắp thửa làm đồ uống nước. Mẹ nàng khen tôi giỏi giang chí khí. Dượng nàng khen tôi cờ giỏi nói hay. Em nàng bẽn lẽn liếc trộm tôi tình ý rồi bảo tối dạy em học bài. Nàng phập phồng cánh mũi, tự hào. Tôi thì khoái tỉ lắm, bụng luôn ao ước, giá như...

Tối tôi dạy em nàng học bài. Cái vô phúc là em ý cũng bắt tôi chỉ cách vẽ bản đồ nước Nam môn địa lý. Em chưa mấy thạo nên tôi phải cầm tay đưa những đường lồi lõm hay chấm vài cái khoanh tròn nơi biên đảo xa xôi. Tôi đứng đàng sau em, ngực áp đầu mà tận tình chỉ dạy. Tay em hơi run và ngực phập phồng trong làn áo mỏng. Căn buồng lắm lúc cũng hư vô, hố hố. Và y rằng tối đó tôi " vẽ bản đồ", cả địa cầu loang lỗ vào cái quần chun nát. Sướng, cơ mà xấu hổ!

Rồi thế chó nào tôi lăn ra ốm. Cứ chiều đến là sốt run cầm cập như kiểu người ta sốt rét. Căn buồng nhỏ tôi nằm ngồn ngộn những chăn nhưng vẫn làm răng va vào nhau cành cạch. Mẹ nàng lo lắng gọi cả bác sĩ đến tận nhà. Dượng nàng buồn bã vì không ai đánh cờ với nghe đài. Nàng và em nàng cả ngày cứ quanh quẩn bên tôi. Mỗi bận tôi run lên là nàng lao vào ôm mãnh liệt. Nàng muốn truyền hơi ấm cho tôi. Em nàng cũng mạnh bạo đắp khăn ấm và xoa dầu thái dương, bóp trong niềm hân hoan nhức nhối.



Ốm đau nhưng tôi hân hoan hết sức. Nếu không vì cơn co giật cuối chiều thì tôi mong mãi như thế này. Ấy nhưng lại tự hỏi, không có cái sự cầm cập kia thì chắc chỉ mỗi các món ăn chứ đâu phải những vòng tay. Đời lắm lúc chéo ngoe, bất cập.

Tôi cắt cơn sau ba ngày vật vã. Ngày trở về đèn sách cũng quá đi một hai hôm. Nhưng thấy tôi hẵng iếu nên mẹ nàng bảo nghỉ ngơi thêm dăm bữa. Thôi thì có hề chi, tôi cũng chán cái sự học lắm rồi, đói khổ và nhọc nhằn bỏ mẹ.

Chả hiểu do sức giai hay sự ăn uống báo thù mà tôi chén tợn lắm. Ngày ba bữa, tối lại còn lót dạ khúc sắn đêm. Miền quê nàng đồ ăn ngon, mọi nhẽ. Nhưng quan trọng hơn là sự ấm áp tình người. Phải nói nhà có điều kiện sống sướng thật và cái tình cũng quý báu hơn. Tôi chửa thấy cảnh nhà nghèo nào như thế cả. Nghèo là khổ và cái tình đôi khỉ chỉ là miếng ăn thôi.

Mai là tôi và nàng xuôi tàu đêm chuyến cuối. Mẹ nàng đóng cửa hàng sớm hơn thường nhật. Dượng nàng cũng bỏ ngang buổi họp tổ hiu. Em nàng cũng thôi đi học nhóm. Còn nàng xách làn đi chợ đơn thân lo cho bữa biệt li. Tôi chả làm gì, cứ thọc tay túi quần hết ngoài hiên lại dạo phố, mặt ngơ ngơ như nhà thơ xổng mất ý tứ trời cho.

Bữa chiều có thêm dăm người lạ. Mẹ nàng bảo là chỗ bá bác chú dì. Hình như bà có ý giới thiệu tôi là bạn giai nàng và những mong sự gắn kết bền lâu. Tôi ngượng ngùng lắm khi họ coi tôi trọng thể, nói những lời chân tình, chí thiết và bề trên. Nàng như con sáo nhỏ, líu lo những điều vô nghĩa hay ho. Em nàng lại trộm nhìn tôi như thường lệ. Lòng tôi rộ lên bao niềm trắc trở dù dạ dày lèn chặt những thức ăn.

Tàn cơm, mẹ nàng đi gói ghém bao nhiêu là quà bánh. Các bề trên ngồi xa lông xỉa răng choách choách hóng tivi. Nàng ngoan hiền bê đồ đi dọn rửa. Em nàng kéo tôi vào buồng, lôi ra tập vở mỏng. Chết chết, lại bắt tôi dạy vẽ bản đồ chăng? Tôi đây vẽ địa cầu chỉ trong một phút giây thôi đấy. Nhưng không, em ý bắt tôi đọc địa chỉ rồi nắn nót ghi vào. Chưa hết, lại còn mạnh dạn lật tay tôi, dúi vào miếng giấy học trò ong bướm, dặn cấm được giở cho chị em xem. Tôi xao xuyến lắm.

Giã biệt, mẹ nàng ý tứ nhét áo ngực tôi ba trăm. Các anh nhớ cho nó tương đương một tháng tôi học hành cơm gạo, thêm hơn trăm nữa thì được chỉ vàng 24k. Tôi giãy lên không nhận nhưng bụng lại hồi hộp sợ bàn tay bóng bẩy kia thu về. Nhưng may quá và đó cũng là cái hạnh phúc của tôi. Có món này tôi giải quyết được bao nhiêu là sự vụ. Thì cũng toàn là những thứ nợ nần chồng chất của hẹn hò lứa đôi thôi. Mắt bà rớm lệ bảo tôi, là bà coi như con, rảnh rang cứ bắt tàu mà lên hạnh ngộ. Tôi cũng rơi vài giòng lã chã, ít thôi nhưng được cái thật thà.

Chúng tôi xuôi trong miền miên man khó tả. Nàng tựa vai tôi thổn thức cả đêm dài. Đến ga Phúc Yên nàng còn không định xuống mà đòi theo tôi xuôi thẳng hướng Hà thành. Tôi dỗ mãi nàng mới nghe ra, là ta tháng nào chả gặp. Phần tôi sau những ngày vui vẻ và no say cũng sợ không qua mấy cái học trình thì...ăn cứt.

Chỉ còn lại mình tôi. Găm chặt món lộ phí tính chợp mắt một tí nhưng lại nhớ ra mảnh giấy nhỏ của em nàng. Tôi bồi hồi lần giở, chỉ mỗi câu " em rất nhớ anh, chàng bạch mã đời em mê mải". Nét chữ học trò nghiêng nghiêng, đôi chỗ có nét đứt và bị nhòa. (Có thể là do lệ. Nói thế cho nó tình, chứ ngộ nhỡ em ý xì mũi ra thì chết hehe ). Có mấy chữ đấy thôi mà tôi biết em nàng là đài trang lắm lắm. Nàng cũng đài trang nhưng chữ nghĩa thư từ giống như cách người ta làm biên bản nên nếu được xếp hạng tôi chỉ coi nàng dạng đờ - mi trang đài thôi. Tiếng Tây đâu như là đờ - mi rô - man - tích, nghĩa là đài trang một nửa. Giống như cái đờ - mi trinh tiết của cô đéo gì trong cái Số đỏ của ông thợ văn ho hen đoản mệnh.

Một tuần sau tôi nhận luôn một lúc hai thư, một của nàng và một của em nàng. Gớm chết chết, cảm cái tình và cái đài trang nên tôi giở thư em nàng đọc trước. Đọc xong tôi chán hẳn thư nàng. Giời ơi, nhẽ đâu tình tôi lại là định mệnh?

Trong cơn hưng phấn của tháng ngày nhiều kỷ niệm và chút xao lòng của nhẽ tinh khôi tôi biên giả luôn hai lá. Khỏi phải nói thì các anh chắc cũng ngẫm được nội dung. Một cái xuyến xao đẫm lệ, một cái kiểu văn tế gãi ghẻ thường kỳ. Tôi gửi đi và mông lung chờ đợi.

Tuần sau tôi lại nhận được một lúc hai thư. Lạ cái là cả hai chỉ nhõn một dòng " đồ khốn nạn". Tôi chịu không hiểu nổi sao lại ra cơ sự như thế. Mãi gần đây, khi lớn lao và yên bề mọi nhẽ, trong một dịp gặp gỡ tình cờ nàng nói rằng tôi đã gửi nhầm thư. Là cái sự lông cô chị gí nhầm gầm cô em thôi.

Ngang trái đó nàng giấu gần hai mươi năm và được nói ra trong một sự tình cờ khó đỡ.

Ối người tình! L'Amant của đời tôi. Đèo mẹ...

Hình ảnh: HÀ GIANG MẾN YÊU CỦA TÔI

Hôm nay đon khách Hà Nội lên Hà Giang. Toàn ca sĩ hạng I cả, trừ bác Sương Nguyệt Minh ngồi ngắm mấy ông em, ông cháu rượu nhoè rồi hát. Còn múa trên sân khấu là sập gỗ để khách ngồi nhậu hờ hờ...

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

66 comments

kia moning 23:02 Ngày 29 tháng 11 năm 2013

Tem cái đã

Reply
sa truong 23:03 Ngày 29 tháng 11 năm 2013

thu cai

Reply
sa truong 23:07 Ngày 29 tháng 11 năm 2013

há há há..dcm ku phet kiếm quả ảnh đâu ác nhể

Reply
Dunno 06:19 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Hi hi hi ... Chú Phẹt chưa kể hết nhưng tui oánh giá coi mòi chuyện này hay à nghen ...Nhanh nhanh mà viết đi, chú Phẹt !!!!

Reply
standing fucking 07:22 Ngày 30 tháng 11 năm 2013


ôi dcm. anh lại đá văng tôi về cái thời tuổi trẻ mười sáu đôi mươi
tình yêu trong sáng +thân phận ăn bám +tương lai u ám...
dưng mà phải có mấy yếu tố căn bản đó mới cấu thành một tình yêu ám ảnh hehe

Reply
NGO DONG 08:01 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Ơ đệt... nhẽ nào anh với con Phẹt lại nhẩy cùng một ổ ...kệ mẹ . cứ kê gạch hóng tiếp ...anh đang hồi hộp sắp đái mẹ ra quần đới...

Reply
trung tran 08:46 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Hay đây hay đây tình là phải thơ nó mới đã,thơ lại đang sôi lục bục trong bụng,nhưng mà tôi nghi quả kết này không có hậu lắm anh Phẹt ợ

Reply
Bắn Bi 09:20 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Thử nháy

Reply
ThemoiSuong 09:42 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Thử tý

Reply
thằng Bò 11:13 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Hình như chuyện này Phẹt kể rồi, cuối cùng em chia tay vì Phẹt đéo làm gì cả. Khổ quá, em no cơm thì thèm cật, Phẹt lo nghĩ cơm áo gạo tiền, không nghĩ về địt nên tuột mất. Phẹt gét địt từ dạo ấy !

Reply
SIMSON 11:28 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Em đánh ba dấu x
Mà đéo hiểu là gì
Đúng là thằng phọt phẹt
Xẻo mịa nó buồi đi...hi hi

Reply
trung tran 12:27 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Hehe hô hô đéo biết cuộc tình này có đuỵt nhao không nhể,hóng hóng.Định làm vài câu thơ cổ động cơ mà bựn tí việc vứi làm làm thơ khác đéo đi ỉa cố dặn nó lại đéo ra có lúc đang nước sôi lửa bỏng thì xoẹt xoẹt nó ra một đống hị hị
Em cố dặn đây lấy vài câu cổ động địt bọp phải có tí tình ló mới lai láng
Ôi tuổi trẻ xa quá rồi xa mãi
Khát vọng ngày xưa cái thời khờ dại
Ngọn lửa nhóm lên trong những nhọc nhằn
Ngọn lửa bờ môi em thắp sáng
Giờ nghĩ lại tuổi thanh niên hoài bão
Bữa đói bữa no vắt óc thèm tiền
Toan tính đếm đong chập chững bước đời
Chưa thấu hiểu chưa phải cười chua chát
Chẳng bận tâm khi bão nổi chân trời
Chỉ bối rối em quay đi hờn giận
Thôi dm tí tính tiếp bú chén diệu đã dcm thơ đéo có lồn buồi đâm nhạt mồm đéo tả

Reply
chuathoatngheo 15:44 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Hố hố! Chuyện hay và cảm động tôi khen! Chỉ tiếc cho con Phẹt, định ăn mít cả xơ nhưng cuối cùng chẳng được miếng nào! Hố hố hố...
Sau đợt đấy nhẽ con Phẹt quay tay dài dài nên bây giờ tay to ngoại cỡ? Có phỏng?

Reply
A Solitaire 16:53 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Tôi kết quả truyện này quá anh Phẹt ơi! :))

Reply
phot_phet 17:02 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Đời tôi, thế đéo nào cứ dính tí gái y rằng chéo ngoe mọi nhẽ.
Đúng là cái số âm hộ nó hắt hiu.
Bìu lắm!

Reply
NGO DONG 17:04 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

thế vưỡn còn may chán , chứ con Phẹt mà nhận được thư của mẹ nàng sau đó thì có mà vỡ mặt ...có khi dượng nó lại xuống tận trường mà đòi lại ba trăm í chứ ...nhẻ...

Reply
A Solitaire 17:08 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Vầng, tôi nhớ hình như anh cũng có một cô người xình học trung cấp đéo gì ở Phúc Yên, có xuống trường Luật thăm anh một lần rồi tút hẳn. Cô đấy có liên quan đéo gì cô này không anh Phẹt?

Reply
phot_phet 17:24 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Hỏi làm đéo gì hả hả.
Khi tôi biên những dòng này cổ đòi quyền kiểm duyệt đấy.
Anh cứ liệu cái thần hồn!

Reply
trung tran 18:28 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Giấu gần 20 năm?????Và được nói ra trong một dịp tình cờ khó đỡ?????????Một cái kết mở chăng?????????

Reply
A Solitaire 18:47 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Tôi lượm quả truyện này mang về xài nhé anh Phẹt? Cam kết ghi rõ nguồn gốc đàng hoàng!

Reply
phot_phet 18:50 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Anh cứ tự dưng.
Mà địt mẹ nhiều anh thuổng văn chương ý tứ tôi biên báo đảng mới chết chứ.
Báo đảng làm đéo gì đủ phẩm chất để văn phẩm tôi ị vào. Thế cho nhoanh!

Reply
Long HAi 19:33 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

bố cụ Phẹt, biên mịa nó nốt cho nó ngay và nhanh, cứ són són như thằng đại tràng xem cái kết nó thế đeo nào? Chắc hẳn em nó bẩu cho vào cứ thò thụt đéo dướn nên nó đá văng mẹ đi, có phỏng..khà khà

Reply
trung tran 19:45 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Ờ hớ khả năng nhiều là đéo có đuỵt nhao cho lên anh em chi bộ ít hưởng ứng khách vãng lai bàng quang,thôi dm lại sang hóng con sư hehe dkm con sư kia mặt hãm lồn đéo tả mất cả hứng của cụ,cụ đang hồi ức về thời trai trẻ dkm con sư này

Reply
bất hối Man 21:11 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Ôi thôi!thế thì Phệt niệt đỡ bằng niềm tin à! khà khà!!!

Reply
bất hối Man 21:11 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Ôi thôi!thế thì Phệt niệt đỡ bằng niềm tin à! khà khà!!!

Reply
bất hối Man 21:11 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Ôi thôi!thế thì Phệt niệt đỡ bằng niềm tin à! khà khà!!!

Reply
levinhhuy 22:03 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Một phát hiện: giọng văn trữ tình của Phẹt rất thấm, cái bỗ bã thô tục ngợm không che lấp được phần người nên thơ của Phẹt!

Reply
van cuu 22:58 Ngày 30 tháng 11 năm 2013

Chuyện tình anh Phẹt éo le nhể, mà có khi nào đéo phải nhầm thư không anh? Hai chị em nhà ý đá cặp thử anh?

Reply
Tieu Pham 08:51 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

ĐCM ngày xưa lần đầu đi xe máy tôi cũng đi xe Dream nhà nàng, chỉ khác con phet là la tôi nhảy lên cầm lái chứ đéo sợ như cuôn phẹt và từ đó tôi biets đi xe. TMT. khàkhà

Reply
Tai Doc 10:09 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Kiếm của thằng nào đó phẹt.Truyện thì được nhưng éo có hậu.

Reply
bất hối Man 11:38 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Tôi đồ rẳng cả 2 em đều chưa thưởng thức tuyệt chiêu vét máng của cuôn fẹt chứ ko thì khốn nạn nữa cũng chết như rệp...khà khà...

Reply
phot_phet 11:51 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Lủ móa nhà các anh, lũ con bò. Gúc L'Amant của chị văn sĩ Phớp mà đọc đi hoặc phin cũng được. Xem đi mà đóng gạch chứ ngồi đó mà lải nhải như chó nhai giẻ rách đkm.
Cuối tuần òi, để tôi tịnh mõm ít giây.

Reply
thằng Bò 13:58 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Đọc truyện tình mà chỉ có thư tình, không có làm tình, thấy giống như ăn thịt chó mà không có mắm tôm.

Reply
phot_phet 14:12 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Các anh rặt một lũ lợn hoạn.
Giao cấu có có giống việc quốc hội bấm nút đéo đâu mà chỗ nào cũng 100% rồi vỗ tay lấy được?
Là nghệ thuật cực khoái nhân văn, các anh hiểu chưa?

Reply
ZinZi 15:02 Ngày 01 tháng 12 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Bắn Bi 17:01 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Hay thật, địt mẹ bốc phét mà cứ như thật ấy nhể hế hế

Reply
phot_phet 18:27 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Phét là phét thía lào?
Thật bỏ mẹ ra ấy chứ.
Mà các anh xem là cái đéo gì thì kệ mẹ các anh. Tôi nhọc công biên lại phải đi giải nghĩa cho các anh nữa thì khổ quá lợn.
Bọn con bò!

Reply
ThemoiSuong 19:30 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Vụ tình cờ gặp lại. Khi vú em đã thõng, calavat nở và thâm như mào gà chiến, có đớp được phát nào ko đới. Biên nốt anh hóng cho trọn bộ nhể.

Reply
Choang Chuenh 19:39 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Híc! híc! anh Trấng ơi, anh Lồn Hồng ơi, anh Sướng bựa ơi, cụ Són ơi, cụ Búng bi ơi............cacc ơi, cacc phải chồi lên mà phân giải cho em. hu! hu!
Hôm qua em mí thằng Phẹt ngồi ở Bờ Hồ, uống nước la vi, chời nạnh sun vòi nên đéo thấy có cụ Dùa ngoi lên thở, chỉ thấy một con bướm vàng bay là là mặt nước, iêm nhìn dõ dàng nà con bướm vại mà thằng Phẹt nó biểu con chim, hu! hu! nó cại vú nó to, nó nấp miệng iêm, hu! hu! cacc ơi, iêm phải nàm sâu bây giờ. Nàm sâu bây giờ híc! híc Hờ! hờ!
A! thằng áo hồng cười tóe loe òi, hóa ra không phải nó bị sún dăng, he! he!

Reply
phot_phet 20:09 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Anh Sướng.
Tôi chả chạy vội chứ ngồi đó nó hiếp tôi chết à?
Anh nhớn người rồi sao còn dại thế hả hả.

Reply
thằng Bò 20:30 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Hố hố! Từ hôm Cuốc hội đồng ý Hiếpháp mới, con Phẹt mắc chứng buồn iả thường xuyên, dưng mà tụt quần ra lại đéo ỉa được, kéo quần lên lại són ra. ĐCM, bệnh này làm cho phân như...cứt iả són.(nhầm, văn như cứt iả són).

Reply
Bu Kem 22:25 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Thằng nào thuở đèn sách cũng vài cuộc tình nhét xịp mà lạ là thằng nào càng mạt thì tình càng lãng mạn?? Mừơi ông như chục là thê đéo nào?? Nhė con cá xổng luôn là con cá to. Tôi cũng từng... nhưng đựơc cái là xơi tất he .... Thé nên đéo có cặc gì là kí ức Đė nhấm nháp... Ơn trời!

Reply
Choang Chuenh 22:54 Ngày 01 tháng 12 năm 2013

Iêm chưa xem, nhưng gúc cái nội dung. Đại để bộ phim là câu chiện của một cô gái người Pháp 17 sọi iu anh người Trung 32 sọi, bối cảnh là Sì Gồng , thời Vịt đang oánh nhao.
32-17=15, chênh lệch vại kể da cũng xoàng theo iêm, nên iêm động viên trước mái câu.
Anh phải sống 100 tuổi nghe không
Để lúc đó em là cụ bà 85 tuổi
Già rồi em sẽ không yêu ai được nữa
Để trọn đời này chỉ duy nhất yêu anh.
Tạm vại, để hum nầu rỗi xem thử xem chình thằng phẹt chọn phim roài bình típ. Mịa mài giới thiệu xem mà hông hay mất công anh xem là anh cạo đầu mài đới nhớ.hớ!hớ!

Reply
Lê T. Huyền Anh 03:57 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Ai dà ai dà cuôn Phiệt biên chiện nài khá quá chị là người rứt nghiêm khắc mà cụng phải gật gù. Cái hai nữa ở chỗ là hem cần dọng văn du côn lớp bớp mọi khi mờ vưỡn rứt ổn, cuôn Phịet cứ thế nài thì nộp đơn vào hội nhà văn được rùi đới hí hí...

Reply
Choang Chuenh 07:43 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Thằng đeo đàn càng nhìn càng iêu. hị!hị!

Reply
NGO DONG 08:14 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

trong ảnh kia , thằng củ cặc nào treo cái bản đồ nước Nam điếu có Ts với Hs nhể , con Phẹt điếu thấy hử ?

Reply
phot_phet 10:47 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Thấy thì làm cái đéo gì?
Tôi đang còn vẽ cả địa cầu trong vài phút giây thì mấy cái chấm bọ gậy cung quăng đó nghĩa lý chó gì.
Các anh chỉ được cái lắm nhọt. Việc đấy để đảng lo. Tôi chưa đến lượt!

Reply
phot_phet 10:59 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

@Lê T. Huyền Anh
Lịt mợ con gẳm nài, sao mài lại xúi tao vào cái hội súc vật ấy nhẻ?
Vào cái hội văn nô ấy làm đéo gì cho chua cuống buồi hả hả.

Reply
phot_phet 11:07 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Thôi, tôi đi sa ngã đầu tuần đây. Anh nào có chuyện tình hay hay bốt lên hóng cái.
Tiên nhân nhà các anh!

Reply
Tuan Nguyen 12:50 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Chào chi bộ, anh có chuyện này , đại loại là được địt mà đéo địt được, thế mới lồn...
Chả biết cu mặt lồn nào quan tâm không nhỉ ?

Reply
Choang Chuenh 14:20 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Địt mẹ! đời iêm nó cứ bình bình, chả có sóng gió đếu, cả cái chiện tình cảm cũng vại luôn. 18 tuổi thi đéo đỗ đại học, iêm có ông cậu (em trai bà ngoại iêm ) lúc đó đang làm vụ trưởng, ổng nhét iêm vô làm chân lái xe, học ít dưng iêm cũng có chút gọi là biệt tài, đời nó xô đẩy, đẩy đưa thế đéo nầu mà nai iêm lại mang thân đil làm thằng cảnh vệ. Địt mẹ cùng là thân tôi đòi, dưng iêm theo cắp tráp cho bác Vượng, nên nghèo đéo để đâu cho hết, gần bốn chục vưỡn phải ở khu nhà tập thể xập xệ gần khu chợ mơ. Lù má.
Có dững đợt theo các bác đi công cán ở các tỉnh nhìn các đầy tớ của cậu ba, cậu tư rút cả xập tiền xanh lét (vi en đê) mệnh giá mắc xi mum oánh bạc mà thèm, dững lúc vại ngẫm mình hệt như con mèo hen được nuôi trong nhà cụ trạng. Đấy là cái chiện tiền, còn cái chiện tình của iêm thì iêm thật, Hoa văn cả 10 ngón tay, đầu óc phong phú dường nào đi nữa chắc cũng đéo thể tả cho hay được cacc ợ. Có đéo gì đâu, đơn giản là ló nhạt, nhạt dư nước ốc ao bèo. Dưng cũng mai là còn có một chút này....!!! Để yêu, để sống, để thấy cuộc sống vợ chồng còn chút ý nghĩa.

Iêm bận tý! Tý iêm vô iêm kể nốt.

Reply
Choang Chuenh 16:13 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Ah! Ông Tổng Trọng, cô, chú, các, bác, anh, chị cứ biểu ông ý Lú, nói vìa ông ý như vại là hơi bị nhầm nhọt sang trồng trọt đới nhá?
Iêm ví dụ nài: Phạm Quang Nghị mới le te ở cái ghế bí thơ Thành ủy Nụi, trong hệ thống xét về quyền lực thì ăn thua mẹ giề đúng hông, nhưng tiếng tăm đã nủi dư cồn, dân đồn còn là dự bị thay cụ Tổng. Mỡ váng, đéo ăn thua.
Địt mẹ! Cụ Tổng cái năm hai không không đéo nhớ, một phát chình ình ngồi vô ghế Chủ tịch Quốc hội, tỉnh bơ phán “Tình hình Biển Đông không có gì mới” Không có gì mới nghiã là đã nằm lòng hết rùi. Các anh nắm hết rùi, các chú có nói thêm cũng chỉ như “dạy đĩ vén váy thôi” đóng màn lại, anh em tình cảm rùi muốn nói giề thì nói. Thế mới khủng chớ!Nguyên cái câu đó đã thể hiện được tầm bản lĩnh dư nầu roài, vừa là sự hiểu biết, vừa là nhìn xa trông rộng (nhỡ chú nầu dốt lại bi bô, báo đài nó ghi lại phát lung tung thì lại thành to chiện, thằng anh em môi hở răng lạnh lại có cớ làm mình làm mẩy), pha nài phải nói là anh phục cụ Tổng.
Thật ra cái mác Trọng lú được anh em ưu ái đặt cho cụ Tổng là từ cái vụ TW6, hê!hê! dân tình chỉ thấy cái vỏ đếu thấy được cái lõi.
Anh nói ra phát thì cơ số chú dm te ghế. Cũng cơ số chú vãi đái:
Anh nghe lỏm được TW6 cụ Tổng diễn trò thoai, sau hội nghị cụ lên tivi khóc dư đúng rồi, hố!hố!
Thật ra cụ chỉ lợi dụng vụ bỏ phiếu đánh đồng chí X để điiểm danh thoai, cacc bít điểm danh là gì hông! Nghĩa là lập biểu đồ xem đồng chí nầu vìa phe của cụ, đồng chí nầu đang ngả nghiêng, đồng chí nầu tay đã nhúng chàm, để cụ vìa cụ đi lết, rùi ri pít lại chương trình. Có thế mới đánh tập hậu được chớ. Đm đồng tiền đi liền khúc ruột, danh lợi đi kèm sức mấy mà nhả ra được nếu chỉ với vài ba câu kêu gọi nhóm lò. Trình thấp dư iêm còn hỉu vại được chứ trình dư cụ đã kinh qua hàng bâu nhiêu chức vụ. Có phỏng.
He!he! đù móa, anh ý, anh đéo dám nhận là tinh thông, dưng anh cũng bít nhìn người, cụ Tổng ngoài cái vẻ thư sinh trói gà hông chặt, thì lúc cụ cười, anh thấy có vẻ rất tinh ranh, hông có nghĩa là ranh mãnh nhá, mà cái lúc đó anh nhìn vầu anh thấy cụ là người rất hoạt bát, nội tâm rất sôi nổi chớ hông phải là người giao điều. Nên dcm trong thâm tâm anh vẫn nghĩ là sẽ có giề đó mới mẻ từ con người nài chớ đéo đùa. Đm anh vưỡn chờ. Lúc nầu cụ đủ lực để hô anh sẽ chại lon ton ủng hộ. ha!ha. ủng hộ mồm cũng được tỷ dư anh đang viết đơi nài,
Ông Vịt có cái dốt đấy là hông bít làm tiếp thị, dm, rau mình trồng đúng theo tiêu chuẩn Việt gát, mà đéo biết đường xây dựng thương hiệu riêng để cho các thể loại rau bẩn tràn lan trên thị trường lấn át. Rau tiêu chuẩn rõ ràng là có trồng vại mà người mua, đắt cũng mua vại mà có muốn mua cũng đéo bít nó bán, nó bầy, nó trưng ở chỗ nầu mà mua, rất chi là dở. Chống tham nhũng thì phải đưa ra vài cái gương điển hình, làm khuôn mẫu, làm ví dụ, chớ địt con mẹ cứ đồng sàng dị mộng, dân có muốn phò cũng đéo biết đường nầu mà nhận diện thì Địt con mẹ, đéo thèm viết tắt ăn cứt hết.
Iêm đang lang thang chỗ nầu ý nhẻ! quên mẹ mất lối về...ah! nhớ òi, chiện tình iu với con vện. Thoai để iêm kể bằng thơ cho ló mấu nhá.
Ơ dưng mà, lại bận! dcm he! he!

Reply
ThemoiSuong 16:36 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Hế hế. Típ đê anh chuếnh. Anh lái xe cho các Cụ chắc cũng hóng được nhều nhể. Tôi hóng rằng lái xe các anh là hay địt hộ các Cụ lắm có phỏng?? he he.

Reply
standing fucking 17:02 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

ối anh chuếnh ôi là anh chuếnh ôi!
câu chiện của anh hôm nay có tí mỡ váng rồi đấy.
nhưng tôingoại cảm là anh chém bão thôi chứ thực công việc như vại có mà dám chém cái máu lồn ý.
cương quyết là tôi đéo tin.
nhưng thực lòng tôi cũng mong cụ cả có cái viễn tưởng của anh.
kết luận là tôi đéo tin!

Reply
trung tran 18:49 Ngày 02 tháng 12 năm 2013

Các anh kể chiện tình đi các anh,hóng các anh mà chả thấy anh nào kể làm vài chiện lãng man lâm li cho khí thế trào dâng sôi nổi
Tôi hứa tôi đảm bảo sẽ có thơ cổ động ,nguyên cả xô thơ luôn tặng các anh về pha diệu hí hí
Dkm đời tôi ngồi nghĩ đi ngĩ lại đéo thấy có chiện gì lãng mạn thế mới chán dcm đéo có nước mía cũng đéo có trà đá cafe,rặt một mùi khét lẹt nước xịt phòng nhà ngỉ rẻ tiền
Ngẫm lại buồn cho một thân phận bọt bèo nổitrôi giữa lòng thời đại
Tôi buồn quá cacc ạ,tôi tính có khi chuyến này đi tu cacc ạ

Reply
Lê T. Huyền Anh 23:28 Ngày 02 tháng 12 năm 2013
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Lê T. Huyền Anh 01:25 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

cuôn Trấng đi tu là phải quá rùi còn chờ ai can nữa? Dưng tu thì tuần ít cũng phẩy lần xuống chợ vác dăm bình diệu về trữ và tảng thịt chóa về dấu tủ lạnh gặm dần, xong mới iên tâm lên xì xụp cộc đầu thỉnh chuông gõ mõ

Reply
Lê T. Huyền Anh 03:13 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

thía là có 2 kẻ sắp ra đi: cuôn Trấng đi tu và cuôn Phịet vầu hội nhà văn làm trợ ný cho a Thỉnh a Ước. Vầy là 2 cuôn đã tìm thấy đúng chỗ đứng của mềnh

Reply
Choang Chuenh 04:13 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Khổ thế!! ngủ cũng bị mặc định cacc ợ, cứ hôm nầu ngáy trước 11h là y rằng nửa đêm tỉnh dậy..... làm thơ, hố hố! thía mới khồn nạn cái thân iêm chứ lỵ
Thơ: hí!hí!
Em ơi! Hãy lặng im
Để mà nghe lao xao trong tiếng gió
Để mà nghe rì rầm tiếng sóng vỗ dịu êm
Gió hát rằng
Anh yêu em!
Sóng nói rằng
Anh nhớ em!
Em ơi nhìn lên, kìa! mây trắng đang bay
Nụ hôn trộm vội vàng, ô kìa! sao má em hây hây đỏ
Phía trước chân trời xa kia là tương lai rộng mở
Sao anh thấy thoáng buồn trong đôi mắt em xanh (Buồn làm đéo giề.Trấng ơi! He!he!)
Sao em phải nặng lòng, chút hờn ghen của gió
Anh biết rồi mắt em đỏ tại bụi thôi

Hưng đông đã tỏ em ơi
Đưa dép đây để bố vìa đong xèng nuôi vện. hệ!hệ

Reply
Choang Chuenh 04:40 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Địt bà anh Trấng! tại anh kêu buồn nên iêm xen cho anh một câu, đâm ra gẫy mẹ tứ thơ, anh liều liệu mà sửa lại cho iêm. Lèo mịa!

Reply
Phang Chel 07:52 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Đkm, túm cái váy lại: Có oánh choén không hử con Phẹt? Hay là niệt thừ hồi ấy :D

Reply
zakivn 10:32 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Tiếc cho con Phẹt, mía ngon nhưng phí cả cụm.đkm

Reply
trung tran 11:11 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

@Choang ChuenhGớm tộ sư bố nhà anh Choáng chắc lâu lắm rồi anh chưa tẩy giun nó bò mẹ cả lên cuống họng
Đây tôi sửa cho anh mấy câu
Em thở nhẹ dướn mình lên uyển chuyển
Dịu dàng như nhịp sóng lúc biển đêm
Khuôn mặt chìm trong mờ ảo khói sương
Răng cắn khẽ bờ môi cong duyên dáng
Giữa mê tỉnh cửa thiên đường bỗng mở
Cho khách lữ hành mệt mỏi là anh
Anh muốn bước vào ngay nhưng bỗng nhớ ra
Phải có bài thơ tặng người trong mộng
Lại nấn ná những bước dài mê mải
Nhưng dường như em lại ghen tuông
Nhịp sóng hiền hòa bỗng thay hình đổi dạng
Tàn khốc vô cùng như muốn nuốt chửng anh
Nhai cả xương hồn thơ đang le lói
Thôi đành vậy không được quyền lựa chọn
Con thú hoang quắp được cổ con mồi
....chưa hết nhưng ỉa táo hehe

Reply
bất hối Man 11:14 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Tiên sư nhà anh Lòng Đào anh thánh đéo chịu!tôi fục a rất!

Reply
bất hối Man 11:28 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Dân tiện tôi ỉa 1 cục dư lày để họa lại anh Lòng Đào:
Có lắm con đường đi đến đỉnh vu sơn
Kẻ lữ khách cô dơn chỉ 1 mình anh Trấng
Anh cô độc ko có nghĩa anh ko sướng
Thẩm du tuyệt với có fải ko anh!!!
Vện anh thì châm anh lại nhanh
Vậy thì kệ vện kia mình anh nhẽ tiện...

Reply
phot_phet 17:02 Ngày 03 tháng 12 năm 2013

Gớm địt mẹ các anh, thơ vửa thôi không thần kinh đới.
Tối rảnh tôi biên cái " online tình đầu" cho mà hóng.
Kể ra chăn bò nhọc điếu chiệu được.
Cơ mà thư thả hơn chăn gà hã hã...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang