Thứ Năm, ngày 23 tháng 1 năm 2014

ĐÀN HƯƠNG HÌNH - KIỆT TÁC



Triệu Giáp tay cầm dao nhọn, đứng giữa bãi tập của trạm lính, chú học việc chân vòng kiềng đứng bên. Trước mặt lão là cây cọc to cao bằng gỗ thông, phạm nhân hành thích Viên Thế Khải đại nhân không thành, bị xử tùng xẻo năm trăm mảnh, trói ở cột. Sau lưng lão, mấy chục con tuấn mã đứng chen chúc, trên lưng ngựa là các sĩ quan cao cấp của quân đội mới thành lập. Phía sau cột hành hình, năm nghìn lính xếp thành khối vuông vức, trông xa như một rừng cây, lại gần như những ông phỗng. Gió lạnh đầu đông cuốn tung đất phèn trắng xóa, táp vào mặt các binh sĩ. Hàng nghìn cặp mắt nhìn vào, Triệu Giáp có vẻ hơi căng thẳng, thậm chí hơi e ngại, mặc dù lão đã quá quen với khung cảnh pháp trường. Lão cố nén những ý nghĩ không tốt cho công việc, không ngắm những sĩ quan trên lưng ngựa hoặc binh lính trên mặt đất, mà tập trung nghiên cứu tên tội phạm trước mặt lão.

Lão nhớ lại lời ân sư – Già Dư: một đao phủ ưu tú là khi đứng trước bục hành hình, trong con mắt anh ta không có người sống, mà chỉ có những cơ bắp, những phủ tạng và những chiếc xương. Trải qua hơn bốn chục năm rèn luyện trong nghề, Triệu Giáp đã đạt tới bậc cao thủ, vậy mà hôm nay lão hơi hoảng. Hơn bốn mươi năm thi hành án, lão trực tiếp thực hiện gần một nghìn vụ, nhưng đây là lần đầu tiên lão thấy một cơ thể đàn ông cân đối, khỏe mạnh và đẹp đến thế. Tội phạm mũi cao, miệng rộng, lông mày lưỡi mác, mắt sáng như sao, ngực nở, bụng thon, da mịn màu đồng điếu. Đặc biệt, trên khuôn mặt hắn luôn mỉm cười châm biếm. Triệu Giáp ngắm hắn, hắn cũng ngắm lại, khiến Triệu Giáp hơi xấu hổ, chẳng khác đứa trẻ có lỗi, không dám nhìn vào mặt người lớn.

Bên rìa bãi tập đặt ba cỗ đại bác bằng thép có màu đen, hơn chục binh lính xúm xít xung quanh. Ba phát nổ liên tiếp khiến Triệu Giáp giật mình, tai ù đi, không còn nghe thấy gì nữa, mùi lưu huỳnh bay ra từ đầu nòng pháo xộc vào mũi. Phạm nhân nhìn về phía những khẩu pháo, khẽ gật đầu, hình như có ý khen kỹ thuật của bọn pháo binh. Triệu Giáp chưa kịp hết bàng hoàng, lại thấy lửa phụt ra từ đầu nòng và một loạt tiếng nổ. Lão trông thấy những vỏ đạn vàng chóe văng ra bãi cỏ phía sau các cỗ pháo, nóng đến nỗi cỏ cháy sém. Sau cùng là ba phát nổ rền, các pháo thủ đứng nghiêm sau các cỗ pháo, biểu thị đã hoàn thành nhiệm vụ. Trong tiếng dội rào rào, một giọng rất cao hô to:
- Chào đại nhân… chào!

Ba nghìn lính đồng loạt bồng súng chào, hình thành một rừng súng phía sau cọc hành hình, ánh thép sáng ngời. Khí thế oai nghiêm khiến Triệu Giáp đứng ngây ra. Ở Bắc Kinh bao nhiêu năm, từng xem ngự lâm quân của hoàng gia thao diễn, nhưng không thể so với những gì lão trông thấy trước mắt. Lão hơi khiếp, thậm chí cảm thấy lo sợ, vẻ tự tin và phong thái ung dung mỗi khi hành hình ở Thái Thị Khẩu hoàn toàn biến mất.

Viên Thế Khải, bên trong mặc quân phục, ngoài khoác hồ cầu, vô cùng oai vệ. Ông ta giơ tay vẫy đội ngũ trên bãi tập, rồi ngồi xuống ghế bành phủ da hổ. Viên quan trực nhật đứng trước đội kỵ mã hô to:
- Lễ tất!

Các binh sĩ nhất loạt hạ súng đánh roạt, nghe rợn người. Một sĩ quan trẻ, da thiết bì, răng vàng khè, tay cầm mảnh giấy, khom người ghé miệng sát mặt Viên đại nhân thì thầm điều gì đó. Viên đại nhân chau mày, ngoảnh mặt đi nơi khác, hình như để tránh hơi thối từ miệng viên sĩ quan trẻ, nhưng viên sĩ quan lại nhích lên theo. Triệu Giáp không biết, và không bao giờ biết viên sĩ quan vừa gầy vừa đen, răng vàng khè đó sau này là Biện soái Trương Huân nổi danh trong thiên hạ. Triệu Giáp buồn tay Viên đại nhân, lão đoán hơi thở của Trương Huân chắc là khó ngửi lắm. Cuối cùng, Trương Huân nói xong, Viên Thế Khải gật đầu, ngồi lại tư thế cũ. Trương Huân đứng trên chiếc ghế cao, đọc to nội dung ghi trong giấy:

“Xét phạm nhân Tiền Hùng Phi, tự Bằng Cử, quê quán Ích Dương, Hà Nam, năm nay hai mươi tám tuổi. Tiền Hùng Phi, năm Quang Tự thứ hai mươi mốt, học trường sĩ quan Nhật Bản, thời kỳ ở Nhật tự ý cắt bỏ bím tóc, kết giao với đảng gian, mưu toan phản biến. Sau khi về nước, câu kết chặt chẽ với loạn đảng Khang – Lương, một phường gạt mạt cưa mướp đắng. Sau do nghịch tặc Khang bày vẽ, giả vờ trung thành, chui vào Hữu quân Vũ vệ của ta, mưu toan làm nội ứng cho nghịch tặc. Loạn đảng bị phép nước trừng trị tại Bắc Kinh, phạm Tiền cầy cáo thương nhau đến loạn trí, ngày mười một tháng Mười năm nay âm mưu hành thích đại nhân, may mà trời phù hộ quân ta, Viên đại nhân không hề hấn gì. Giặc Tiền phạm thượng, đại nghịch vô đạo, tội ác nghiêm trọng, không thể tha thứ. Chiểu theo pháp luật Đại Thanh, hành thích mệnh quan triều đình, tội táng xẻo thịt năm trăm mảnh. Hình phạt đã báo Bộ Hình phê chuẩn, đặc cách cử đao phủ về Thiên Tân thi hành án…"

Triệu Giáp cảm thấy nhiều ánh mắt đổ dồn về phía lão. Đao phủ thi hành án ở ngoài kinh thành là chuyện hi hữu, không cứ gì ở triều Đại Thanh, mà tất cả các triều đại đều không có tiền lệ. Do vậy lão thấy trách nhiệm của lão rất nặng, trong lòng thấp thỏm không yên.

Viên Thế Khải dặng hắng, cất cao giọng:
- Anh em, hôm nay lăng trì Tiền Hùng Phi, bản quan đau lòng lắm! Vì rằng hắn là một sĩ quan rất có triển vọng, bản quan đã từng gửi gắm kỳ vọng ở hắn. Nhưng hắn kết giao với đảng loạn, phản lại triều đình, phạm thập ác không thể tha thứ. Không phải bản quan giết hắn, cũng không phải triều đình giết hắn, mà chính hắn giết hắn. Bản quan vốn định ban cho hắn chết toàn thây, nhưng đây là pháp luật nhà nước, bản quan không dám tư túi. Để cho hắn chết được trọn vẹn, đặc cách mời đao phủ giỏi nhất của Bộ Hình về đây. Tiền Hùng Phi, đây là món quà cuối cùng bản quan tặng nhà ngươi, mong ngươi thanh thản mà thụ hình, nêu một tấm gương cho lớp quân nhân kiểu mới của ta. Các con em nghe đây, hôm nay mời các ngươi đến xem hành hình, nói câu khó nghe một tí, là giết gà dọa khỉ. Bản quan hi vọng các ngươi rút ra được bài học từ Tiền Hùng Phi, trung thực, cẩn thận, tận trung với triều đình, phục tùng quan trên. Miễn là các ngươi làm theo lời bản quan, đảm bảo các ngươi có một tiền đồ tốt đẹp!

Viên Thế Khải lùi lại ghế, ngồi xuống, nhìn quan trung quân Trương Huân, gật đầu. Trương Huân hiểu ý, hô lớn:
- Khai đao!
Triệu Giáp bước lên một bước, đối diện với Tiền Hùng Phi. Đồ đệ đưa vào tay lão con dao nhỏ chuyên dùng xẻo thịt trong hình phạt lăng trì. Lão trầm giọng nói nhỏ:
- Đắc tội, người anh em!

Tiền Hùng Phi coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng đôi môi trắng nhợt cứ run lên. Nỗi sợ không che giấu được của Hùng Phi, lấy lại sự vinh diệu nghề nghiệp cho Triệu Giáp. Con tim lão thoắt cái lại rắn như đá, lặng như nước tù. Trước mặt lão không phải con người đang sống, mà chỉ còn là một đống những xương thịt gân cốt tạo theo khuôn mẫu của tạo hóa. Lão vỗ mạnh một phát trúng tim, khiến Tiền Hùng Phi mắt trợn ngược. Chính lúc tiếng vỗ chưa kịp lặng, tay phải cầm dao của lão khéo léo khoanh một nhát ở ngực bên phải của Tiền Hùng Phi.

Triệu Giáp làm theo qui trình bất thành văn trong nghề, dùng mũi dao xọc miếng thịt giơ cao lên cho Viên đại nhân và đám sĩ quan trông thấy, sau đó lại giơ cho năm ngàn binh sĩ xem. Đồ đệ của lão đứng bên đếm:
- Miếng thứ nhất!

Lão nghe rõ tiếng thở gấp của đám sĩ quan sau lưng, nghe rõ tiếng ho không tự nhiên rất gần của Viên Thế Khải, không cần ngoảnh lại, lão cũng biết bọn quan quân đã biến sắc mặt. Lão còn biết, tim họ, có cả tim của Viên Thế Khải trong đó, đập không đều. Nghĩ vậy, lòng lão tràn đầy khoái cảm của niềm vui trong tai họa. Những năm gần đây, các đại nhân rơi vào tay Bộ Hình khá nhiều, lão đã quen nhìn những ông khi đắc thế diệu võ giương oai, nhưng khi thụ hình chỉ là đồ bị thịt. Loại hảo hán như Tiền Hùng Phi che giấu được nỗi sợ trước hình phạt tàn khốc, thì quả là trăm người chưa có một. Thế là, lão cảm thấy chít ít là trong giờ phút này, lão là tối cao vô thượng, lão không phải là lão, lão là đại biểu cho Hoàng thượng, Hoàng Thái Hậu, lão là cánh tay pháp luật của triều Đại Thanh.

Theo cách gọi của người trong nghề, miếng thứ nhất tạ trời.

Nhát thứ hai bên ngực trái, vẫn nhanh gọn như thế, vẫn chuẩn xác không sai sót như thế. Giờ đây trên ngực Hùng Phi xuất hịên hai lỗ to bằng đồng xu, chảy máu nhưng rất ít. Nguyên do, trước khi khai đao, trái tim Hùng Phi co rút do bất chợt bị vỗ mạnh, tốc độ tuần hoàn của máu chậm hẳn lại. Đây là kinh nghiệm Bộ Hình mò mẫm và tổng kết được qua một thời gian dài của rất nhiều đao phủ ở Ngục Tư, có thể nói không lần nào ngoại lệ.

Tiền Hùng Phi tỏ ra không run sợ khi thụ hình, nhưng tiếng rên khẽ đến nỗi chỉ mình Triệu Giáp nghe thấy, hình như nó thoát ra từ lỗ tai của Hùng Phi. Triệu Giáp chỉ chăm chăm nhìn vào mặt Hùng Phi, lão đã quá quen với tiếng la hét của phạm khi bị xéo thịt, trong bối cảnh ấy, la càng to, lão càng bình tĩnh. Nhưng gặp trường hợp rắn rỏi tới mức cắn răng không kêu một tiếng của Hùng Phi, lão đâm ra tâm thần hoảng hốt, do bên tai lão im ắng quá, hình như sắp có chuyện động trời xảy ra. Trợ thủ của lão đứng bên, đếm:
- Miếng thứ hai!

Theo lão phân tích, đao phủ trình làng thứ gì xẻo từ trên người phạm, là dựa trên cơ sở pháp luật và tâm lý: Một, biểu thị sự vô tư của luật pháp và sự cẩn trọng của đao phủ. Hai, tạo sự chấn động về tâm lý trong dân chúng đến xem hành hình, do đó mà loại bớt những ý nghĩ độc ác, bớt phạm tội. Đây là lý do vì sao các triều đại đều cho dân chúng đến xem. Ba, thỏa mãn nhu cầu tâm lý. Không một vở diễn, một tích hát, một kịch nghệ nào hay bằng. Đây cũng là lý do cơ bản khiến các đao phủ cao cấp của Bộ Hình coi thường các kép hát được sủng ái trong cung. Khi giơ miếng thịt thứ hai cho mọi người xem, Triệu Giáp nhớ lại những ngày lão theo thầy học nghệ. Để rèn luyện tuyệt kỹ trong hình phạt lăng trì, các đao phủ ở Ngục Tư thiết lập quan hệ mật thiết với lò mổ lợn ở Sùng Văn Môn Ngoại. Những lúc thưa việc, sư phụ dẫn họ đến làm không công ở đây. Họ đã thái không biết bao nhiêu con lợn béo để làm nhân bánh bao, cuối cùng, trình độ cao siêu tới mức chính xác như cân, bảo cắt một cân là đúng một cân, không thừa không thiếu. Thời kỳ Già Dư giữ ấn Ngục Tư, đã từng cho mở lò mổ liên hoàn ở Tây Tứ, bên ngoài bán thịt, phía sau là lò mổ, buôn bán cực kỳ phát đạt. Về sau, không biết ai để lộ, người ta không đến mua thịt đã đành, lại còn mắt trước mắt sau mỗi khi đi qua, chỉ sợ bị bắt làm thịt. Thế là sập tiệm.

Lão nhớ trong chiếc tráp ở đầu giường sư phụ có một quyển sách giấy đã ố vàng, rất ròn, vẽ rất nhiều đồ họa có chú giải bên cạnh. Tên quyển sách đó là “Sách không phổ biến của thu quan”, nghe nói của một “Già” đời Minh truyền lại. Trong sách ghi lại rất nhiều loại hình phạt, cách thức thi hành án và những điều cần chú ý. Quả là trứ tác kinh điển về nghề đao phủ. Sư phụ cho xem đồ họa và phần chữ, giải thích cặn kẽ cho anh em lão về hình phạt lăng trì. Sách nói rằng, lăng trì có ba cấp độ. Cấp một, xẻo ba nghìn ba trăm năm mươi bảy miếng; cấp hai, hai nghìn tám trăm chín mươi sáu miếng; cấp ba, một nghìn năm trăm tám mươi lăm miếng. Lão nhớ sư phụ còn nói, bất kể xẻo bao nhiêu miếng, nhưng miếng cuối cùng phải là vừa xẻo xong, phạm chết liền. Do vậy, phải bắt đầu xẻo từ chỗ nào, miếng trước miếng sau cách nhau bao lâu, đều phải thiết kế chính xác căn cứ vào giới tính và thể trạng của phạm. Nếu chưa xẻo đủ số miếng mà phạm đã chết hoặc xẻo đủ số miếng rồi mà phạm vẫn chưa chết, thì phải coi đó là lỗi của đao phủ. Sư phụ nói, tiêu chuẩn tối thiểu của lăng trì là các miếng phải sàn sàn như nhau, đưa lên bàn cân không được hơn kém nhiều quá. Điều này đòi hỏi khi thi hành án, đao phủ phải bình tâm tĩnh khí, tâm phải chi li như sợi tóc, phải quyết đoán khi ra tay; vừa như thiếu nữ thêu hoa, vừa như đồ tể giết lừa. Bất cứ sư nhu nhược chần chừ nào, bất cứ sự lơi lỏng nóng vội nào, đều ảnh hưởng đến tay dao, làm cho động tác bị biến dạng. Làm được như trên thật không phải dễ. Vì rằng cơ bắp con người, sự liên kết chặt chẽ giữa các bộ phận và đường gân thớ thịt không giống nhau, hướng dao và dùng sức nhiều hay ít đều dựa vào linh cảm. Sư phụ nói, những đao phủ thiên tài như Cao Đào, như cụ Trương Thang, đều dùng tâm, dùng mắt xẻo thịt, mà không dùng dao, dùng tay. Do vậy từ xưa tới nay, có hàng ngàn vạn án lăng trì, nhưng thi hành đạt tới mức hoàn mỹ gần như không có. Đại để chỉ là xẻo cho đến chết mà thôi. Vì thế, càng về cận đại, số nhát dao càng ít đi, cho đến bản triều, năm trăm nhát là nặng nhất. Nhưng thực hiện được năm trăm nhát thì cũng hiếm như lông phượng sừng lân rồi. Đao phủ ở Bộ Hình hành sự cẩn trọng theo đúng qui củ của người xưa để lại, là xuất phát từ lòng tôn kính một chức nghiệp thiêng liêng lâu đời. Còn ở các tình, phủ, châu, huyện, rồng tôm lẫn lộn, hành nghề đao phủ đa phần là bọn lưu manh, thổ phỉ. Bọn chúng bớt xén, phạt xẻo năm trăm miếng, xẻo được hai trăm ba trăm là đã giỏi, phần lớn chặt người ta làm tám, hoặc đâm nhiều nhát cho đến chết.

Triệu Giáp vẩy miếng thịt thứ hai vừa xẻo trên người Hùng Phi xuống đất theo cách gọi của nghề, miếng thứ hai tạ đất.

Lão dùng chiếc khăn lau làm bằng da bụng con dê, dấp nước muối, lau ngực Hùng Phi, để nhát cắt giống vết mới chém trên vỏ cây. Lão xẻo miếng thịt thứ ba trên ngực Hùng Phi, miếng này cũng to bằng đồng tiền, có hình vẩy cá, mép vết cắt mới liền kề vết cũ mà vẫn phân minh, vết nào ra vết ấy. Sư phụ nói, hình phạt lăng trì còn gọi là “xẻo vẩy cá”, gọi như vậy rất hình tượng và xác đáng. Triệu Giáp cảm thấy trong lòng thư thái, công việc hôm nay, xem ra đã cầm chắc thành công một nửa.

Lão quăng miếng thứ ba lên trời, miếng này là tạ quỉ thần. Đồ đệ đứng bên đếm:
- Miếng thứ ba!

Ném đi miếng thứ ba, lão xẻo miếng thứ tư.

Khi Triệu Giáp xẻo miếng thứ năm mươi thì cơ bắp trên ngực Hùng Phi đã hết. Đến đây, công việc của lão đã hoàn thành được một phần mười. Đồ đệ đổi cho lão lưỡi dao mới. Lão thở mạnh hai hơi, điều chỉnh lại hô hấp. Có một điều khiến lão cảm thấy chưa trọn vẹn, đó là cho đến phút này, chàng thanh niên vẫn không kêu một tiếng, khiến cho cuộc biểu diễn vốn đầy màu sắc, thành vở kịch vụng về, thiếu hấp dẫn. Lão nghĩ thầm, ta đã trở thành tên đồ tể bán thịt trong con mắt của những người kia. Lão vô cùng khâm phục chàng trai họ Tiền này. Ngoài tiếng rên khe khẽ như có như không ở hai nhát dao đầu, sau đó, im như thóc. Lão ngẩng nhìn người thanh niên vũ dũng, chỉ thấy tóc dựng đứng, mắt tròn xoe, lòng đen biến thành màu đỏ, lỗ mũi nở rộng, hàm răng nghiến chặt, cơ má nổi lên như hai con chuột. Khuôn mặt dữ dằn đó khiến lão hơi hoảng, tay cầm dao nhũn ra. Sư phụ nói, kinh nghiệm lâu năm cho biết, nam giới không sợ róc da rút gân, mà sợ cắt mất bảo bối trong đũng quần. Vì rằng không chỉ đau kinh khủng khi bị cắt cái đó, mà còn nỗi khiếp hãi về mặt tâm linh, sự nhục nhã về mặt nhân cách. Tuyệt đại đa số đàn ông thà chịu chặt đầu, quyết không chịu thiến đi con giống. Sư phụ nói, người đàn ông dù hung hăng đến mấy, chỉ cần cắt bỏ cái trong đũng quần là mất sạch oai phong, gà trống bị nhổ sạch lông vũ. Triệu Giáp không nhìn lên bộ mặt bi tráng khiến lão thấp thỏm không yên. Lão cúi nhìn bộ tam sự của Hùng Phi. Lão nghĩ thầm: thật không phải với chú em! Lão dùng tay trái lôi cái ấy ra khỏi ổ, tay phải nhanh như chớp, “soạt”, đã cắt đứt. Đồ đệ lão cao giọng đếm:
- Miếng thứ năm mốt!

Lúc này, Hùng Phi từ đầu đến giờ vẫn nghiến răng không nói câu gì, bỗng gào lên một tiếng đầy tuyệt vọng. Triệu Giáp tuy đã có sự chuẩn bị về tư tưởng, vậy mà vẫn giật mình. Lão không hay mắt lão chớp lia lịa, lão chỉ cảm thấy hai tay nóng ran, tê dại như có hàng ngàn vạn cây kim nung đỏ châm vào đầu ngón tay, không thể chịu đựng, cũng không thể hình dung nổi sự khó chịu. Tiếng kêu của Hùng Phi không giống lừa, không giống ngựa, cực kỳ thê thảm, khiến đám sĩ quan thuộc Hữu quân vũ vệ bị kích thích và chấn động sâu sắc. Cứ lý mà xét, Viên Thế Khải cũng không thể ngoại lệ. Triệu Giáp không còn thì giờ ngoảnh lại xem thái độ Viên đại nhân và các sĩ quan của ông ta, chỉ nghe thấy tiếng khịt mũi hoảng sợ của lũ ngựa, tiếng lách cách của hàm thiết và tiếng loong coong của lục lạc đao dưới cổ ngựa. Lão thấy hai chân bị trói chặt của Hùng Phi đang run rẩy không yên. Hùng Phi gào liên tục, người vặn vẹo. Lão ngẩng nhìn đồ đệ. Thằng nhỏ mặt sạm như đất, miệng trễ xuống như cái dĩa, mong nó giúp lão hoàn thành nhiệm vụ là không ổn. Lão cắn răng làm tiếp, xẻo một nhát, miếng thứ năm hai, lão khẽ nhắc chú học trò lúc này đã mụ đi. Đồ đệ giọng như khóc, đếm:
- Miếng… thứ… năm hai!

Lão buồn nôn, một trạng thái tâm lý mà bao năm nay lão không bị.

- Đồ chó đẻ!… – Đùng một cái, Hùng Phi cất tiếng chửi – Viên Thế Khải, tên gian tặc kia, ta sống không giết được ngươi, chết sẽ thành quỷ lấy mạng ngươi!

Triệu Giáp không dám ngoảnh lại. Lão không rõ sắc mặt Viên Thế Khải ngồi phía sau lão như thế nào? Lão chỉ muốn tranh thủ thời gian làm cho xong công việc của lão. Lão cúi xuống xẻo đứt bên còn lại. Trong khi lão dợm đứng dậy, Hùng Phi há miệng ngoạm vào đầu lão, may mà lão đội mũ mới không bị cắn vỡ đầu. Nhưng dù có mũ che, Hùng Phi vẫn cắn rách da đầu lão. Chuyện xảy ra khiến lão không rét mà run. Giả dụ khi nãy Hùng Phi cắn vào gáy lão, chắc chắn lão sẽ bị ngốn như tằm ăn dâu; nếu cắn vào tai, chắc chắn không còn. Lão thấy buốt tận óc, trong lúc nguy cấp lão đứng bật dậy, đầu lão tông ngay vào giữa cằm Hùng Phi đánh “cốp” một tiếng. Máu tươi vọt ra, lưỡi dập, nhưng Hùng Phi vẫn luôn miệng chửi Viên Thế Khải. Miếng thứ năm mươi ba. Lão cảm thấy đầu váng mắt hoa, chất dịch tởm lợm cứ trào trên cổ. Lão cắn răng tự nhủ, nôn lúc này là đào sâu chôn chặt tiếng tăm lừng lẫy của đao phủ Bộ Hình.
- Cắt lưỡi nó đi!

Lão nghe thấy tiếng nói giận dữ và oai vệ của Viên Thế Khải phía sau, quay lại, thấy Viên đại nhân mặt tím tái, đập tay vào gối, nhắc lại mệnh lệnh:
- Cắt lưỡi nó đi!

Triệu Giáp định nói, cắt lưỡi là không hợp với qui định tổ tông, nhưng thấy Viên Thế Khải lửa giận bừng bừng, lão đành ngậm miệng. Nói mà làm gì! Ngay đương kim Hoàng Thái Hậu cũng phải nhượng bộ ba phần, lời Viên là khuôn phép! Liền quay lại để đối phó với cái lưỡi của Hùng Phi.

Mặt Hùng Phi đã sưng mọng, máu miệng sủi bọt, phun phì phì, không còn chỗ nào để lách dao. Cắt lưỡi một tử tù đang nổi cơn điên là nhổ răng trong miệng cọp. Nhưng lão không có gan chống lệnh Viên Thế Khải. Lão rà thật nhanh lời dạy và kinh nghiệm của sư phụ trong những trường hợp này, nhưng không có. Hùng Phi vẫn chửi, Viên Thế Khải nhắc lần thứ ba:
- Cắt lưỡi nó đi!

Trong giờ phút nghiêm trọng này, bằng linh cảm, lão cảm thấy thần linh tổ sư phù hộ lão. Tiết mục nửa chừng thêm vào này khiến quân lính ồn ào như vỡ chợ.

Triệu Giáp cầm cái đầu lưỡi trên tay để mọi người nhìn thấy. Lão cảm thấy cái lưỡi bất khuất vẫn đang run rẩy. Con nhái lúc nãy giẫy chết cũng như thế. Miếng thứ năm mươi tư, Triệu Giáp nói không ra tiếng:
- Miếng thứ năm tư! – Đồ đệ lão đếm.

Mặt Hùng Phi chuyển sang màu vàng kim. Máu trào ra từ miệng, hòa với nước. Không còn lưỡi, nhưng Hùng Phi vẫn chửi, dù phát âm cực kỳ khó khăn. Tuy biết anh ta đang chửi, nhưng chửi như thế nào không rõ.

Hai bàn tay Triệu Giáp nóng như chèm lửa, lão cảm thấy chúng sẽ cháy như ngọn đuốc rồi biến thành tro. Lão không trụ nổi, nhưng lòng tôn vinh nghề nghiệp mạnh mẽ tới mức lão không cho phép mình bỏ dở qui trình của hình phạt. Vì rằng Viên Thế Khải ra lệnh cắt lưỡi, làm rối trình tự gia hình. Lẽ ra lão có thể cho phạm chết rất nhanh một cách tùy tiện, nhưng tinh thần trách nhiệm và đạo đức nghề nghiệp không cho phép lão xử sự như thế. Lão thấy, nếu không xẻo đủ số đã định, chẳng những vi phạm pháp luật triều Thanh, mà còn có lỗi với chàng hảo hán trước mặt. Bất kể ra sao, phải xẻo đủ năm trăm nhát Hùng Phi mới chết. Nếu chưa đủ số đã chết, thì đao phủ Bộ Hình chỉ là tên đồ tể hạng bét của thang xã hội!

Triệu Giáp dùng khăn tẩm nước muối, lau sạch máu và những chất dơ bẩn trên người Hùng Phi. Khi giặt khăn, lão ngâm tay một lúc vào thùng nước rồi lau khô. Cái miệng không còn lưỡi của Hùng Phi vẫn khép mở liên tục, nhưng âm thanh phát ra thì yếu dần. Triệu Giáp hiểu, phải gia hình thật nhanh, phải điều chỉnh phương án ban đầu căn cứ vào tình hình thực tế trước mắt. Đừng trách đao phủ Bộ Hình bất tài, chỉ trách Viên Thế Khải ra lệng bừa, phá qui tắc. Lão làm một động tác mà ít ai để ý: chích một nhát vào bắp chân lão để cái đau thót tim đẩy lùi sự mệt mỏi và tính lỳ của cơ thể, đồng thời để phân tán sự chú ý của lão vào hai bàn tay nóng như chèm lửa của lão. Lão làm ra vẻ phấn chấn, không thèm để ý Viên Thế Khải và đám sĩ quan phía sau, càng không thèm để ý năm nghìn lính phía trước, lão múa dao như gió, đếm như đếm những cục mưa đá, những miếng thịt xẻo ra từ trên người Hùng Phi bay như những con bọ cánh cứng. Triệu Giáp, đứng thẳng lên, khoan khoái thở một hơi. Người lão ướt đẫm, dính nhơm nhớp giữa hai chân, không rõ máu hay mồ hôi. Lão đã trả giá bằng máu của lão cho tiếng thơm một đời của Tiền Hùng Phi, cho vinh dự của đao phủ Bộ Hình.

Chỉ còn sáu nhát dao cuối cùng. Lúc này bộ dạng của Tiền Hùng Phi trông thật đáng sợ. Triệu Giáp chuẩn bị xẻo nhát thứ bốn trăm chín mươi bảy. Theo qui định, vào thời điểm này có hai cách lựa chọn, một là khoét đôi mắt, hai là xẻo đôi môi. Nhưng đôi môi Hùng Phi đã nát bét, quả thực không nỡ xẻo, xẻo là nhẫn tâm. Triệu Giáp quyết định khoét hai mắt. Lão biết Hùng Phi chết mà mở mắt, nhưng chết mà mở mắt phỏng có ích gì? Người anh em, ta không thể trưng cầu ý kiến ở người anh em được nữa! Khoét đi hai con mắt, để người anh em trở thành con ma biết an phận, mắt không nhìn thấy thì tâm không loạn, xuống âm tào địa phủ khỏi phá quấy. Dương gian không cho phép quậy, âm gian cũng không cho phép quậy. Bất luận ở đâu, quậy là không cho phép.

Triệu Giáp chích mũi dao nhọn vào mắt Hùng Phi, đột nhiên Hùng Phi nhắm mắt lại, ngoài dự kiến. Lão vô cùng cảm kích Hùng Phi về sự phối hợp này, vì rằng ngay cả đao phủ giết người như ngóe, khoét đi đôi mắt mở thao láo không phải là chuyện vui vẻ gì. Lão chộp lấy thời cơ có một, khoang mũi dao một vòng quanh hốc mắt… Miếng thứ bốn trăm chín mươi bảy, lão thều thào như hụt hơi.
- Miếng thứ bốn trăm chín mươi bảy!… Đồ đệ còn hụt hơi hơn lão.

Lúc lão giơ dao, thì con mắt phải của Hùng Phi lại mở trừng trừng, đồng thời Hùng Phi gào lên một tiếng cuối cùng, tiếng gào khiến Triệu Giáp lạnh xương sống trong hàng quân, mấy chục binh sĩ nặng nề đổ rạp xuống như tường đổ. Triệu Giáp cực chẳng đã, phải động dao đối với con mắt rực lửa còn lại, rực lửa chứ không phải ánh lửa, như một quả cầu cháy đỏ. Bàn tay Triệu Giáp đã cháy khô, hầu như không cầm nổi cán dao trơn tuột nữa. Lão thấp giọng, khẽ van: Người anh em, nhắm lại đi… Nhưng Hùng Phi không nhắm. Triệu Giáp biết không còn thời gian, đành cắn răng hạ thủ. “Nhát thứ bốn trăm chín mươi tám” – lão nói.

Đồ đệ của lão đã ngất lịm.Mấy chục binh sĩ nữa ngã gục.

Hai con ngươi của Hùng Phi sáng trên mặt đất. Dù lấm lem bùn đất, nhưng con mắt vẫn phát tia lạnh của chết chóc như đang nhìn ai đó. Triệu Giáp biết, nó đang nhìn Viên Thế Khải. “Viên đại nhân có thường xuyên nhớ tới đôi mắt phát sáng này không nhỉ?” – Triệu Giáp nghĩ thầm

Nhát thứ bốn trăm chín mươi chín xẻo mất mũi Hùng Phi.

Cuối cùng, Triệu Giáp một nhát dao đâm trúng tim Hùng Phi, một dòng máu đen, đen như nước hàng thắng từ đường mía, chảy theo lưỡi dao. Mùi máu xộc vào mũi, khiến Triệu Giáp lại cảm thấy buồn nôn. Đầu cúi gằm, lão nhìn xuống chân lão, nói:
- Mảnh thứ năm trăm, mời đại nhân xem xét!

Và đây là minh họa

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

[IMG]

Kết thúc!

P/S: Đoạn trích trong chương 5: Kiệt tác - Đàn hương hình - Mạc Ngôn.
Hình minh họa không rõ nguồn.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

53 comments

Phuong Truong Quang 20:54 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Dai qua,tem da,doc sau

Reply
Vanquat 21:07 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Xem mấy cái hình lăng trì tùng xẻo này mà sun mịa hết cả chim!
Chỉ có con người mới ác với nhau như vậy, đcm!

Reply
Vanquat 21:08 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Xem mấy cái hình lăng trì tùng xẻo này mà sun mịa hết cả chim!
Chỉ có con người mới ác với nhau như vậy, đcm!

Reply
phot_phet 21:14 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Thợ văn Tuân Nguyễn nhẽ đi trước cả Mạc Ngôn khi viết Chém treo ngành.Mời gúc.
Đao phủ mà tinh hoa thế kể cũng thượng thừa vô đối.

Reply
Linh Chi 21:57 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Ngày tết mà con phẹt hành hình anh e bằng chuyện này nhẽ kg hợp,hay tại m ít học kg thẩm văn đc?văn dài như báo cáo của bác Cả Trọng

Reply
phot_phet 22:11 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Máu me hay bỏ mẹ ra, chê đéo gì?
Hãy ngẫm về tay chuyên kia. Giết người mà thượng thừa vô đối thế thì là thánh chứ đéo phải người.

Reply
già Cóc 22:12 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Đéo đọc hết, xợ bỏ mẹ. cầm thú cũng chỉ một nhát ở cổ là xong.
Nếu đúng nguyên lý của các cụ nhà mình thì Phật thì mỗi đời, mỗi kiếp tích tụ tính thiện, Quỷ dữ thì mỗi đời, mỗi kiếp tích tụ tính ác. Quỷ dữ thì tốt nhất là đéo cho siêu sinh. Địt mẹ thế mà Thích Ca dạy, phải thương cả những kẻ ác với mình, địt mẹ Thích Ca.

Anh Sướng bựa ới ời ơi, vợ thằng Phẹt tướng dư vại thì làm sâu toai xem được, hi!hi để toai đi cậy nốt con Bóng Chiều mí cả con Thướt Tha biểu nó coi cho nhế, dưng mờ cứ tà tà đã ke!ke!

Reply
chuathoatngheo 22:46 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Đọc kinh bỏ mẹ! Địt mẹ con thợ văn Mạc Ngôn viết truyện này mà ăn giải Nobel kể cũng lạ! Mà thế đéo nầu con Phẹt lại bê về đây nhẻ? Nhẽ muốn dọa ma chi bộ chăng? Đcm

Reply
phot_phet 22:57 Ngày 23 tháng 01 năm 2014

Lừa nhà các anh thì khác đéo gì Tầu. Gúc chém treo ngành của anh Tuân Nguyễn mà đọc. Đại để là kể về một tay chuyên đao phủ bộ Hình khi thao dượt kỹ năng phi phàm chém phạm.
Tóc búi tó được móc vào sợi dây gai, đầu kia sợi dây buộc vào cây tre vít cong như câu. Đao phủ chém sao đó cho đầu và cổ chỉ còn beng leng dính tí da sau gáy. Cứ thế nhấp nháy đung đưa với thân tre. Vài ngày bêu nắng thì đứt, thân tre bị vít nhấc tung thủ cấp lên cao. Treo ngành là thế.

Reply
Luu Hieu 08:34 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Địt mẹ anh phẹt liệt, phí mất bữa sáng của tôi rồi.

Reply
một bên quẹo 13:08 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

tởm bỏ mẹ, con phẹt đăng bài này làm đéo gì hả hả, đang mùa ăn nhậu mà nỡ lòng nào anh làm chúng tôi cho chó ăn chè cả lũ thế này đcmnc

Reply
trung tran 13:48 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Tàn khốc thật nhưng nhìn cuộc sống quanh ta,chúng ta cũng mổ thịt lẫn nhau rùng rợn kém gì và quần chúng hiếu kì thì nhiệt tình cổ vũ
Truyện này tàn nhẫn quá nhưng mới hiểu được cái gọi là hào khí của kẻ trượng phu thời loạn
Nhưng dkm cụt mẹ cái hứng vơ vẩn hồn quê lãng đãng của bài trước dkm đang thả hồn cùng hoa với diệu
Thấy rét u tôi bọc lại mền
Cô hàng bán diệu ủ thêm men

Reply
Hoa 16:19 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Năm hết tết đến, buồn vãi…mọi người thì tấp nập, tấp nập, iem thấy cũng chẳng có chuyện gì. Việc đưa lũ trẻ về quê, hay mua quần áo mới cho chúng là việc của bố chúng, mua đào mua quất, cũng việc của bố chúng, aha, lau nhà, việc bố chúng, cũng giỗ, cũng là bố chúng…Hôm qua lại vác về nồi cá kho Vũ Đại…Iem ngạc nhiên, vẽ, Vũ Đại chỉ nủi tiếng cái ông Chí Phèo, chưởi vỗ địch, bà Lở, xấu vô địch..có nủi về cá kho đâu nhể, cacc đừng co mà mua, nếu dư 600k, 2 kg, thì ra chợ mua cá tươi oạch có 200k/2kg, về tâm ướp cho vào nồi áp xuất điện mà kho 2 chu trình=1h, cá thì chắc thơm thịt, xương thì nhừ tơi…Nếu mua cá quả thì kho tương gừng nhế, cá chép kho dưa, cá nục mí kho giềng…Cá Vũ Đại nhà nó, ăn đắt khói lại tanh tanh hoi hoi…Mà nó làm thế vầy….để iem kể…

Reply
Hoa 16:37 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Tuần trước, có bạn chồng rủ về Vũ Đại ăn cưới..Thèm thuồng gì cỗ cưới nhà quê, hehe, dưng bùn, kể ra 2 đôi lên xe lếnh phếnh, đi tuyến đường mới thông Hà Nụi Nam Định cũng bay bay…Tới nơi, còn mỗi mâm đợi khách HN về các chú ruồi đang vo ve quanh mâm kiểu “Tiền chủ hậu Khách”…Họ liệt nhiệt mời ở lại, 8h tối hẵng đi. Chiều nay mí mổ nhợn, nhà nuôi, không cám, lòng mề đánh choén trước, mai mới vào tiệc chính…Cỗ quê có tập tục đó phỏng. Dưng mọi người mừng lì xì rồi cáo về…Nghe nhợn quê, hấp dẫn, iem muốn làm vài cưn lên bỏ tủ đá ăn ít bữa…Dưng còn phân vân, ngại ngại. lúc vìa, ra cồng thấy mọi người đang hân hoan giết mổ chú nhợn trong một cái ao tù, nước đen ngòm sóng sánh, sủi tăm, họ say sưa làm lòng mề, cạo chân giò, nhúng thịt lợn thật là chuyên nghiệp…Úi ui…iem không phải nghén, không say xe bao giờ mà về nôn ọe khắp dọc đường..Ra chợ bao cá ươn, cá nhũn nhẹo như cái gì của anh Phẹt, họ bẩu: Những thứ nầy để gọi nhà hàng, gọi nhà hàng…Rồi họ mạng về chế biến dưới cái ao làng Vũ Đại đó mà thổi thành món đặc sản Hà Nụi cho dững người vợ chuyên cần ngày tết tặng chồng con món cá kho làng Vũ Đại hehe.

Reply
già Cóc 22:16 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Để toai đi gặp ông Phùng Chí Kiên cái rồi toai kể chiện cho nghe nhế. Địt mẹ sâu lại có loại còn ác hơn cả cầm thú vại nữa hông bít. Toai mờ là Phật dững kẻ như vại ngàn đời, ngàn kiếp đéo cho siêu sinh. Kẻ làm điều ác tội một, kẻ dụng tâm làm điều ác tội hai, kẻ luyện cho người ta ác tội mười, tội trăm.

Thôi từ nai thằng Phẹt liệt đừng gắn dững cái thể loại nầy vô đây nhá. Kinh lắm. gắn cái chiện giề đẹp đẹp tí, tỷ dư chiện của ông giáo của anh Ngô Đồng í. Địt mẹ mài phát vì tội làm anh mất ngủ..

Reply
già Cóc 23:30 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Tôi phải gắn cái nầy vầu đơi, ai có duyên thì người ấy gặp.
Tướng Phùng Chí Kiên lúc bị giặc bắt, biết mình sẽ không sống được, nên ông đã tự vẫn trước. Sau khi ông chết, chúng chặt đầu của ông mang đi, rồi lấy một cái đầu của một cái xác chết khác, gắn lên cọc thị uy, chúng phao ra tin là bắt sống được ông để làm nhụt nhuệ khí quân ta.
Giặc mang theo cái đầu của ông đến lán trại, rồi thách nhau húp óc của ông, chúng lấy kiếm sắc cắt một lát trên hộp sọ, rồi thi nhau húp óc (giống như người ta húp óc khỉ í). Sau khi làm xong cái việc trời không dung đất không tha đó, chúng vứt sọ ông ra ngoài lán. Vì thế đầu của ông không còn nguyên vẹn đâu, mà bị chia làm hai mảnh.
Bây giờ muốn tìm được sọ của ông thì phải định hình lại đường hành quân càn quét của giặc lúc đó, tính từ chỗ cái xác không đầu của ông, xem từ đó chúng đi về hướng nào, tính gần đúng địa điểm gần nhất mà chúng hạ trại, tìm xung quanh đó là sẽ thấy.
Ông Phùng Chí Kiên là người rất giỏi, nên ông ý kể chuyện cho toai rất rõ. không bị vấp chỗ nào cả, nên hy vọng sẽ gặp được người có duyên.

Reply
già Cóc 23:35 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Tính ước lượng xem ngày đó chúng đi bằng gì, mỗi tiếng đi được bao nhiêu cây số, đi về hướng nào, đi khoảng bao lâu thì phải hạ trại nghỉ.....đại loai thế, cái nầy phải tổng hợp nhiều tư liệu, tổng hợp càng chi li thì khoanh vùng càng nhỏ, càng đỡ mất công và đỡ mất thời gian

Reply
già Cóc 23:36 Ngày 24 tháng 01 năm 2014

Chiện nài toai chỉ kể duy nhất một lần nầy. Lèo mịa, ám ảnh bỏ mẹ.

Reply
Loi Le 11:10 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Địt cụ con Phẹt liệt, năm hết tết đến lấy máu rửa lồn à. Lôi Chém treo ngành con Tuân Nguyễn vào làm đéo giề, Ném bút chì có phải hay hơn không, đcm.

Reply
Meo hoang 11:39 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

địt con mẹ nhìn kinh kinh là

Reply
Hoa 12:07 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

CACC thích đọc triện uống máu ăn gan người thì mời xem triện “Hòn Đất” của con thợ viết Anh Đức ý, thời kỳ miền Nam chưa giải phóng. Giờ guc cũng có. Năm ngoái đi công tác từ Cần Thơ tới Kiên Giang bằng ô tô có đi qua huyện Hòn Đất, trên xe có một vài bô lão bản địa, iem hỏi thế có nhân vật trung úy Xăm chuyên moi tim gan cộng sản nuốt tươi và cắt tiết cộng sản uống máu không? Họ bảo có thật, hắn tên thật là gì ý, iem quên mẹ. Chuyện này thời mama (U5x đời giữa) đi học họ add vào sách giáo khoa bắt trẻ con học, tởm quá huh.. u.

Iem có một câu chiện em đọc trộm được trong cuốn nhật ký của một vàng son bô lão, miêu tả sự nứng lìn của vàng son từ thời nhãi ranh rất. sau đó iem có vôi ve lại đôi chút. Dạo này mấy đàn anh đéo chịu ỉa đái, bùn bùn, nếu cacc có hào hứng thì iem bốt lên lấy cái gọi nà chống vã.

Reply
Hoa 12:39 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Còm rất căm thù thời thơ ấu của Thị, sinh ra trong một gia đình, một hoàn cảnh chẳng ra cái lồn gì, cái họ, đã chẳng ra cái đếch, không chối cãi được đã đành, họ Cù, kiểu cù lần, chán vãi, Cù Thị Còm. Cái tên không mất tiền mua cũng chẳng thèm đặt cho tử tế, Cù Thị Còm, cái tên hay ho thế..Chín, Chắn, Hù, Cõi, Còm, tên năm anh em thị dư zậy, huhu, tất nhiên Thị là con út. Người ta nói, bố Thị hay rượu chè cờ bạc đánh chắn nên thích đặt tên con với những âm thanh na ná phát ra trong những ván bài. Mẹ Còm hay bị những trận đòn tơi bời của bố những khi nát rượu hoặc thua bạc… Năm Thị gần 3 tuổi thì mẹ chết bởi trận đòn định mệnh dẫn đến từ trụy thai…Đồ dã man, đồ độc ác…Thị rủa thầm tới tận bây giờ….
Một hôm có một gia đình thị thành đến cho quà rồi bế thị đi, Thị đéo thích, dù sao thì, con không chê bố mẹ khó, chó không chê chủ nghèo..Thị chẳng cưỡng lại được ý định người nhớn, chỉ biết hu hơ khóc đến vài ngày nhớ anh nhớ chị rồi cũng quên….Nơi Thị được đưa tới là một gia đình không con, bán phở và tạp hóa thị trấn phố huyện, chẳng xa quê nhà là bao, dưng thị thấy thăm thẳm…Chẳng bao lâu Thị không phải lê la bốc cát nên cũng sạch sẽ tươm tươm, cũng đáng iu kiểu Phẹt liệt thủa thiếu thời, rồi lon ton chạy ra phố chơi với trẻ con cùng lứa….ĐCMNC, thì ra, lũ đàn ông dâm ô trụy lạc từ lọt lòng, như thằng cha Trung Tướng, khi còn ngồi bô, chưa biết gọi mẹ đã sôi sục về gái….
Xuống phố, Còm có cái tên mới, cái tên mỹ miều rất, Minh Phượng, Tên cha nuôi Thị đặt, nghe ổng dân NỤi dạt về, khi còn ở Nụi, phải lòng một cô cành vàng lá ngọc bán tơ lụa tại Hàng Đào tên Minh Phượng…Suốt ngày ổng nhắc tới cô Phượng, người HN đẹp đẽ, thanh tao, ngọt ngào mềm mỏng, dân HN lịch sự, rạng ngời gì gì…Từ 3 tuổi, Thị đã được gieo rắc về một ước mơ HN nội tuyệt vời, ngày nào đó mình sẽ phải trở thành một vàng son quyền quý tại HN.(Còn nữa)

Reply
trung tran 12:51 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Bắt lỗi em Hoa dùng từ miền Nam giải phóng hehe,ngày nhỏ anh hâm mộ rất phim Hòn đất sau đó mới đọc chiên,nhưng thợ văn Anh Đức đéo đủ tuổi nên đéo tính tiền ở đây lúc này câu chiện ở trên đi đến tột cùng của sự tàn khốc để mở ra cánh cửa đầy nhân sinh lãng mạn,anh lại nhớ đến Kim Dung với những hảo hán như Kiều Phong muốn cùng với A Châu sánh vai ngoài biên ải thả ngựa chăn dê săn chồn đuổi thỏ
Anh say quá người đẹp a,em kể chiện đi.chi bộ đang hóng em

Reply
Hoa 12:51 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Lói vìa chuyện hành hình...Cacc có ai di xem xử bắn chưa?
Một hôm, ra HN, iem được một vé mời đi xem kịch...Úi ui, vào ngày vở kịch "Người thi hành án tử"....Trời, đóng như thật...bắn súng, âm thanh ĐÙNG...ĐÙNG ĐÙNG.." dư thật, Phạm nhân nảy người theo mỗi âm thanh đùng chát chúa, đầu ngẹo, dư kiểu anh một bên ngẹo hay còm trên đây...Họ trình diễn xử tử 3 pham nhân, trong đó có phạm nhân nữ, trước giờ xử kêu la mẹ ơi, mẹ ơi...Người thi hành án này...sau mỗi trận xử tử về nhà nôn ẹo, không ăn không ngủ mất mấy ngày, giờ lại bắt bác sỹ ở bệnh viện đi tiêm thuốc độc....Kinh vãi.

Reply
Koong Fam 14:35 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Hồi nhỏ em cũng thích rất film Hòn đất với hình ảnh thằng Xăm ngồi gặm cả con gà nướng, chắc là do em thèm thịt gà quá nên thích được như nó! Hehe. Nhưng có 1 hình ảnh ám ảnh em mãi là cảnh cuối, thằng Xăm bị chính mẹ nó đâm chết. DCM các cụ bảo hổ không ăn thịt con thế mà cách mạng làm được cacc ạ!

Reply
Ba chân một mắt 15:21 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Địt cuôn mịa cuôn Phẹt khủng bố tinh thần chi bộ!

Reply
Nguyễn Cao Minh 17:14 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Kakaka, ... thế thì phụ nữ khi thi hành án thì ... thiếu mẹ nó hai nhát!

Cuối năm đọc xong thấy hãi hùng,
Trong đầu liền suy nghĩ lung tung,
Kẻ làm đại ác đáng nhận lấy,
Vài trăm nhát xẻ để tiêu tùng!

Reply
Mr Vinh 18:06 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Ghê nhất mấy cái hình minh họa, chả ảnh nào đẹp tử tế như ảnh bà chị 1972 ở bài trước

Reply
Bu Kem 22:22 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

đem án tùng xēo  bổ sung vầo luật xứ này bảo đảm bảo thái bình thịnh trị ngay nhờ!, cứơp của giêt ngừời cắt 100 nhát, tham ô gây hậu quả nghiêm trọng cắt mę 300 nhát nhờ? Cắt mę 1 thằng làm gương quay fin phát trứơc bản tin thời sự hằng ngày nhờ? Đéo cần rống họng phòng này chống nọ nhờ? Híp dâm nhi đồng cắt con mę nó cu cho chảy máu đên chêt nhờ?

Reply
Hoa 23:11 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Thấy trưa nay cacc vắng ngắt, chắc vện sai vặt, iem độc tấu một mình aha.
Tối về lại thấy đông đúc. Em xin tiếp chiện là vầy.
Thị trấn Phượng ở là thị trấn được pháp và các nhà tư sản mại bản xây dựng thời pháp thuộc, cách khu mỏ chừng 40km. Thị trấn này rất thơ mộng và trễ nải. Khi xưa có một trại lính khố xanh khố đỏ, có những nhà thổ cô đầu để phục vụ lính, ngoài ra là những dinh thự của các con mật thám cáo già hoặc những công chức, những su ba giăng vùng mỏ, có cả dinh thự của con Bạch Thái Bưởi mà con Trung Tướng mlt nhắc tới bển nhà con, ngoài ra là các tiểu thương. Hòa bình lập lại, doanh trại lính trở thành bản doanh của những kiêu binh miền Nam tập kết của ông cụ, do các kiêu binh này có xiền nhiều vì vậy quán phở của bố mẹ nuôi Phượng rất đắt hàng, trong đó có một ông Miền Nam ra nhận an hem kết nghĩa với bố mẹ nuôi, dạy cho cách làm bún bò Nam Bộ nên quán càng đắt hàng. Sáng ra, Thị thường được ăn lót dạ bằng tô phở, ngày càng xinh đẹp nõn nà, dưng Thị thấy hạnh phúc đéo. Sau này Thị chỉ thấy rằng Thị hay bị đánh đòn, đéo hiểu lỗi gì, mà đánh dã man rất. Đến giờ Thị vẫn nhớ nhiều trận đòn hiểm ác của mụ mẹ nuôi. Trận đòn đầu đời là một lỗi rất ngớ ngẩn, đó là lần Thị ra phố chơi, nhìn thấy một chiếc ô tô chạy từ phía xa, thế là Thị ra giữa đường giang hai tay chắn xe và hét tướng, không cho đi, không cho đi. Một anh bộ đội đứng gác ở doanh trại chạy vội ra bế Thị vào, trao giả bố mẹ nuôi. Thị bị lột trần truồng ra đánh lằn hết người và bắt đứng ra trước cửa để hàng phố nhìn cho xấu hổ, cho chừa kiểu dại dột đó đi. Hành vi này của mụ mẹ nuôi không hiểu do văn hóa dạy dỗ ngu xuẩn hay gì đi chăng nữa cũng làm Thị căm ghét suốt đời. Cái thị trấn người ta ca ngợi xinh đẹp, thanh bình, thơ mộng nhưng không ưu ái Thị, nhìn thấy cái gì cũng đáng ghét, từ một nơi xuất thân bần hàn, đến cái họ tên cũng đéo ra gì, chưa nói Thị là gái, bẩm sinh đã ưa cái đẹp. Nơi nuôi dạy Thị cũng vô văn hóa vì Thị lớn lên trong đánh chửi, hàng ngày không được sống với anh chị em thân thiết. Đại biểu khu phố là những mụ tú bà chế độ cũ, chủ nhà thổ, đcmcnc. Một mụ, có 3 người con, đứa lai tây đen, đứa lai tây trắng, đứa con anamit. Dưng mụ là gia cấp vô sản, vì vô sản mới phải bán trôn nuôi miệng, thế là mụ làm đại biểu cho tầng lớp vô sản, đương nhiên, những ai có tý của nả, cái cửa hàng tiểu thương, thế là tầng lớp bóc lột nha, cứ phải ra bẩm vào thưa với mụ, không mụ đấu tố thì chết aha.

Reply
Hoa 23:34 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Quan hệ bạn bè, Thị chỉ thấy toàn quân tởm lợm. Lên 3 tuổi, Phượng đã bị 3 thằng mặt mặt lồn tầm tuổi đó cùng phố chơi trò bẩn, là thế này…Chúng kéo Thị đến một chỗ tường khuất của doanh trại nói, mày cho chúng tao xem lồn mày đi, Thị chẳng biết nói gì, chỉ đứng nép sát vào tường, ngượng ngịu, thế là 3 thằng tốc váy Thị lên, cúi xuống nhìn rất nhanh,Thị tỏ ra bản lĩnh, thế chúng mày cho tao xem buồi chúng mày đi, aha. Chúng đáp rất nhanh, đây, đây, đây, trong khi chúng vén ống quần đùi rộng, trật 3 con chim bé xíu cho Thị xem, Thị ngượng chết cứng. Chúng tiếp, cho chúng tao địt mày nhe. Thị đứng im chẳng biết trả lời sao. Chúng lần lượt để chim thế, ôm Thị rất nhanh, từng đứa một, ôm nhát, bỏ ra, ôm nhát bỏ ra, bỏ ra, chẳng biết chim chúng chơi vơi ở đâu, có khi chỉ ngoài lớp váy, chưa đụng đến mu bướm của Thị, nhưng chúng coi thế là xong nghĩa vụ địt, rồi vô tư hớn hở chạy nhảy. Ngày còn chế độ thiên đàng, nhẽ bố mẹ chúng ngủ cùng con cái, coi thường chúng còn bé, không biết gì, địt nhau trên giường, trong bóng tối, chúng chỉ sở thị được đến như vậy, nên thực hành ngay, đó là sau này Thị nghĩ thế, chứ hồi đó chắc chẳng có điều kiện vét máng, moc lốp, đá bi, cắn cột dư cacc bây giờ thì Thị chết vớ chúng huhu.

Reply
Hoa 23:53 Ngày 25 tháng 01 năm 2014

Sau trận bị 3 thằng mặt lồn nhãi nhép hãm hiếp, tuy chẳng đi tới đâu Thị vẫn thấy tởm tởm, Thị tởm chúng nó, tởm cả bản thân Thị, từ đó Thị cứ nhìn thấy bọn chúng từ xa là tránh, nhưng chúng thì tỏ ra vô tư và chẳng có vẻ gì là nhớ tới chuyện đó.
Tối thì Thị ngủ chung giường với bà mẹ nuôi, ông bố nuôi ngủ riêng, đêm bà ý có mò sang chỗ ổng thì Thị biết đéo. Nhớn lên tý nữa Thị thấy mấy lần giữa đêm Ổng sang giường móc lốp bà, bà đéo cho, thế là hai người giằng co làm Thị tỉnh giấc nằm im. Một hồi thấy ổng không làm ăn được gì thì quay về giường ngủ một mình. Lúc đó Thị thấy kinh kinh ổng, lớn hẳn thì Thị không hiểu vì sao bả chẳng bao giờ cho chồng địt là thế đéo, và ổng cũng chịu đựng sống chay với bả suốt đời, lại càng đéo hiểu. Thêm nữa, do Thị rất xinh xắn, đi đâu người ta cũng cấu véo, trêu trọc, làm Thị rất khó chịu, nhưng chẳng biết làm thế đéo, đcm. Túm lại thời thơ ấu, chẳng có chuyện đéo làm Thị vui, ngược lại rất ngán ngẩm.

Reply
Hoa 00:18 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

Thị là người sống trong cảnh rất thiếu thốn tình cảm, nên lúc nào cũng khát khao. Thị để ý đến đực giống rất sớm, dưng không phải ba thằng mặt lồn kia. Năm 4 tuổi, Thị được gửi đi mẫu giáo, Thị để mắt ngay tới một trai kháu, Thị thích cả hình thức lẫn cốt cách của gã. Bạn bè gọi gã là Thắng con anh bộ đội, gã người HN, không biết tại sao xuống doanh trại ở cái thị trấn này ở với bố một thời gian, và Thị thích gã ngay lần đầu nhìn thấy, Gã người HN, sau này Thị nghĩ, không hiểu gã có phải quân khu Lý Nam Đế không nhỉ? Cuối giờ học bảo mẫu nói, các bạn xếp thành hai hàng để dắt tay nhau về nhé, ai thích đứng với ai thì đứng. Tụi nhóc nhảy cẫng hò hét, em đứng với bạn Hồng, em đứng với bạn Cúc, Thị đứng bẽn lẽn một chỗ, tay vân vê cái quai nón tốt đen trên mũi, bỗng gã từ đâu chạy xổ đến hét toáng, em đứng với bạn Phượng, rồi gã rất tự nhiên kéo quai nón từ mũi xuống cằm cho Thị, gã tóm lấy tay Thị tung tăng dắt về, Thị không nói gì nhưng trong lòng thấy hạnh phúc hân hoan vô tận, Thị đã mang theo cảm giác hạnh phúc đó trong suốt quãng đời còn lại. Từ những hôm sau tới lớp, Thị luôn tìm tới gã hoặc gã tìm tới Thị trong từng bữa ăn, bữa ngủ ngủ trưa ở lớp. Thị khoái nhất là trò chơi 2 đứa cùng cưỡi trên con ngựa gỗ, thấy da thịt rất hưng phấn khi gã phi quá đà và ngã đè lên người Thị…

Reply
Gà Trống Chuồng 05:29 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

tiếp đê em Hoa. chiện cũng có tí váng đấy. anh hóng.
mà Hoa là nick hay name em nhẻ. anh cũng có con vện tên Hoa dcm mệt mệt là. để tỏ thiện chí xin phép thai vì bắt tay cho anh móc lốp nhát làm quen hế ái dà!

Reply
trung tran 10:06 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

Em Hoa chính thức tên là Trà My
Trà My em anh ngày càng hâm mộ em rất
Anh Gà có móc lốp ẻm thì nhẹ nhàng dịu dàng thôi anh nhé đừng có cho cả mấy ngón tay vầu hỏng hết hàng

Reply
Hoa 15:43 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

Vâng, cám ơn 2 anh Trần Chuồng. Các anh cứ gọi iem là Hoa nha. Iem dốt văn, chỉ biết kể tộch tạch dư zậy, các anh thông cảm, tại các anh thợ bựa kia dạo này đéo thèm viết, do nội tiết tố nam suy giảm, sự hứng khởi cũng mỏi mòn theo, giờ các anh đang rệu dã cốt gân. Khi xưa các con thợ văn toàn gối đầu vào đùi cô đầu, phì phò bên bàn đèn bồng bềnh thả hồn theo làn tiên nâu để viết. Các anh dạo nầy chây lười cũng có thể thông cảm được.

Reply
Hoa 16:02 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

Ngoài việc cứ đánh Phượng là mụ mẹ nuôi lột chuồng ra bêu xấu còn thêm một chuyện làm Thị cực tấm tức trong lòng, đó là nhà mụ có nuôi một con chó tây iu quý tên là Lu Lu.Mụ già bắt Phượng gọi con chó bằng anh Lu, nếu mà gọi là con chó thì mụ tẩn chết, trong khi mụ lại cố xây dựng cho Phượng trở thành như đứa con mà mụ sinh ra, bắt Phượng quên đi quá khứ, bắt gọi bố Phượng bằng bác, nếu Phượng có nhắc gì đến gia đình cũ là bị chửi rủa ngay lập tức, mụ rất muốn làm một người đàn bà bình thường, cũng biết sinh đẻ, cũng có đứa con để nuôi, nhưng mụ đã không đẻ được thật sự và đéo bao giờ biết làm một người mẹ thật sự, cũng như mụ đéo bao giờ tảy não được cô bé thông minh vốn sẵn tính trời như Phượng, đcm.

Reply
Hoa 16:33 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

Nói về bố nuôi Phượng, ông là con người hiền lành, với vẻ bất mãn, bất cần vì ông sinh ra và lớn lên ăn chơi lêu lổng như một công tử, sau này thì hết thời. Phượng cho là mẹ ông ta đã rất khôn ngoan. Thế này nhé
Bà nầy thì lùn, xấu, nhưng bà đã khôn ngoan để cho cuộc đời bà và những đứa con nhàn nhã sung sướng suốt đời. Bà rất dũng cảm, bà lấy một ông đế quốc xâm lược Phớp, bà dám vượt qua thị phi của dân Nam mít, nào là đồ đĩ tây, me tây, lấy tây vưn vưn…Ừ thì me tây hay gì gì, bà cam chịu như chị Dậu bán đến đứa con đẻ dứt ruột của chính mình để thủ tiết mới chồng thì có tốt hơn chăng? Bà làm vợ hờ một ông Phớp, ông Phớp lo cho bà sung sướng rất, vài năm ông trở về Phớp, do có vợ bên mẫu quốc ông Phớp đã không mang được bà theo nhưng lo cho bà rất đầy đủ. Ổng để lại nhà cửa của cải, đứa con gái lai giữa 2 dân tộc. Y Lai nầy được nhà nước thực dân nuôi ăn học và sau lại ở lại dạy tiếng Phớp tại Trường Trung học Albert Sarraut, chỉ dạy chuyên con nhà thực dân và tư sản tại HN thời đó, sau Y lấy một gã Lai cũng, làm ở phủ toàn quyền Đông dương. ông Phớp còn tìm cho bà một ông zai tân làm cu li tại bến đoan nọ, và cất nhắc ông lên đến phụ trách bến đoan gọi là quan đoan, kiểu sếp một bến cảng, tươm chưa? Sau ông còn được bổ sang làm quan một phủ lớn bển Lào nha, nhà chứa hàng chum vàng bạc, suốt ngày ăn uống địt bọp, hút xách. Cách của bà, và thủ tiết kiểu chị Dậu, ai khôn ngoan hơn? Kết quả mối tình đó là bố nuôi của Phượng một thuần Việt. Khi bố của bố nuôi mất, ông này về ở với chị gái tại HN, suốt ngày đi nhà đèn nhà thổ ở Khâm Thiên, phố cô đầu nổi tiếng hồi bấy giờ, và phải lòng cô Minh Phượng Hàng Đào. Ổng có bà chị họ, tư sản một thị trấn nhỏ gần đất Mỏ, kêu gọi ổng về mai mối cho bà mẹ nuôi và họ nên vợ nên chồng. Phượng rất ghét bà mẹ nuôi ngu dốt, vênh vang, khoe suộc sống giàu sang giả tạo. Mọi người đi đâu cũng nói Phượng số đỏ, chuột rơi trĩnh gạo, sau này thừa kế sự giàu sang…Nhưng sự ngu dốt của mụ này làm cả gia đình nhanh chóng rơi vào cảnh bần hàn mà suốt đời Phượng phải dơ vai ra gánh chịu.

Reply
Hoa 17:29 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

Từ vài tuổi, Thị đã nhận ra sự ngu dốt của mẹ, nuôi. Sau năm 5x, chị Lai Tây ông bố nuôi đi Phớp, Y để lại cho ông ngôi nhà gần ga cùng đồ đạc, vàng bạc để nuôi mẹ Y. Y khuyên vợ chồng mụ nuôi Phượng lên HN ở, giữ nhà, giữ tiền bạc,nơi tỉnh lớn không ai biết ai, ở đất lẻ thường hay bị soi mói, chế độ mới sẽ có chính sách phiền toái, điều này Y nghiên cứu từ Sô Liên. Nhẽ mụ nên đi, đã sẵn nong sẵn né thế rồi, mụ mang theo Phượng, để Phượng tránh xa gốc rễ và quên đi quá khứ của mình, Mụ lại được làm mẹ độc quyền của Phượng, rồi giữ được ngôi nhà trên phố Trần hưng Đạo HN bây giờ. Đằng này, mụ đéo đi, Phượng thì mong muốn, Thị nghĩ, con đéo ai thì con, đã thế rồi chuyển mẹ nó đi để thiên hạ nghĩ con một người thôi, hàng ngày Thị cứ phải nghe lời miệt thị, con nuôi con đẻ, như cắn vào tai rất cú, đcm, đẻ đẻ nuôi nuôi cái máu lồn. Mụ nuôi cho thuê ngôi nhà Trần Hưng Đạo vài năm,…Vào một ngày đẹp trời, gia đình mụ nhận được công văn từ UBNN HN tuyên bố, ngôi nhà đã được cộng sản hóa cho một cán bộ cách mạng.
Còn ít tiền vàng chị chồng để lại, mụ nghe lời chính phủ kêu gọi công tư hợp doanh. Không bàn với chồng, mụ cống hiến gần hết. hy vọng khi xong nhà máy, mụ sẽ có công ăn việc làm cho ra dáng con người XHCN xứ thiên đàng…Và số tiền vàng đó cũng được quốc hữu hóa vĩnh viễn….Công việc chẳng thấy đâu.
Một thời gian sau có chính sách xiết chặt tiểu thương,doanh trại bộ đội MN tập kết chuyển, chính phủ cho các bác MN đi khắp nơi làm cán bộ chủ chốt, các bác công thần mà, vì vậy quán phở cũng chìm theo. Quán thuê, lúc này mụ nuôi chưa có nhà ở. Còn 10 cây vàng cuối cùng, mụ tính mua một biệt thự để không của chị họ chồng, nơi đó có gần nghìn m2 mụ có thể trồng trọt sinh sống. Mụ đưa hết số vàng còn lại cho chị họ chồng, cầm vàng rồi, nhẽ chưa đủ giá trị ngôi nhà, y đéo sang tên, y nói, lấp lửng, thôi thì nhà của tôi cũng như nhà cậu mợ, cậu mợ cứ ở đi, khi nào đủ tiền thì đưa tiếp. Thời gian ngắn, ngôi nhà đó vẫn đứng tên chị họ chồng, thuộc thành phần tư sản phải tịch thu, quốc hữu hóa. Thế là mụ nuôi trắng tay, tiền hết nhẵn, trong tình cảnh tấc đất cắm dùi không có. Muốn ở lại, phải ký hợp đồng thuê nhà với phòng nhà đất, và xin thuê nửa chỗ đất để cấy trồng. Mụ không được ở biệt thự, chỉ được ở 1 phòng 18m2 cả hành lang, còn những phòng khác phải nhường cho các gia đình khác, trong đó một phòng là mẹ mụ nuôi ở, một tập thể hỗn độn nhiều thành phần lủng củng xứ thiên đàng phức tạp phết. Sau này, bần hàn, tất nhiên Phượng cũng phải làm đủ việc gánh nước, tưới cây, đi chợ, nuôi các ông lợn, ông gà, ông vịt, y mô tả thuở thiếu thời của Phọt Phẹt. Cũng đéo có thấy đủ ăn, suốt ngày mụ nuôi vay nợ, đến tháng nhân viên thu tiền nhà cũng không có để nộp, chẳng hiểu vợ chồng mụ làm ăn kiểu đéo gì, mấy hào tiền học cũng không có đóng cho con, người ta đông con đã đành. Rồi từ bé Thị cũng được chiêm ngưỡng cảnh gà qué chó mèo phang nhau kêu la rên rỉ. Người nhớn, khi giải trí chẳng biết chuyện gì ngoài việc kể xấu nhau, rồi quay sang chuyện về địt bọp. Những con lợp cái khi động dục thì hung hăng tàn phá như hai bà Trưng ra trận cho tới khi được chủ mượn những ông đực về phang mới hiền từ ủn ỉn ri rỉ rên rên khoái quá khoái quá….

Reply
ban hoa 20:40 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

" Hoa" cứ như chó cắn ma nhỉ !

Reply
ban hoa 20:41 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

" Hoa" cứ như chó cắn ma nhỉ !

Reply
Hoa 10:39 Ngày 27 tháng 01 năm 2014

Địt con mẹ con Bán Hoa nghĩa là con bán dâm, bán lồn, ăn nói kiểu đéo gì đấy?

Reply
Hoa 10:42 Ngày 27 tháng 01 năm 2014

Địt con mẹ con Bán Hoa nghĩa là con bán dâm, bán lồn, ăn nói kiểu đéo gì đấy?

Reply
Mr Vinh 11:04 Ngày 27 tháng 01 năm 2014

Truyện Hoa cứ như chuyện đời vậy, đồ rằng hồi 3 tuổi đã cho 3 thằng nhãi hiếp dâm đấy phỏng

Reply
Hoa 14:19 Ngày 27 tháng 01 năm 2014


Nói cho con GÁI BÁN HOA biết thêm, ở cái nơi đàn ông đầy bù bựa nầy, từ trước tới nay có mấy chị em ra vào, nhưng đều giữ ý không có đụng chạm nhau. Tết đến có ế hàng, cọ đâu thì cọ đừng sủa lung tung nghe.

Reply
NGO DONG 17:52 Ngày 27 tháng 01 năm 2014

Tết nhất đến nơi dồi , địt mẹ đời , nằm chong chăn ấm nệm êm mà gái đẹp nó cứ rên là lạnh háng ...
chuyện nước non dầm dề , đôi phen cũng định tuốt gươm hành hiệp , cơ mà tính tôi lại thương vay khóc mướn , dín dó e sương , đèo mẹ ...
thôi thì quay tay phát cho nhờn môi gái đẹp

TỰ TÌNH XUÂN

Chàng nằm chổng bút đề thơ
Thiếp bày nghiên mực tơ hơ ...họa vần
Mưa phùn , ướt nụ Tầm xuân
Câu thơ bấn loạn . Lời ngân tự tình...

Reply
trung tran 02:15 Ngày 28 tháng 01 năm 2014

Dkm lạ thế mất ngủ
Anh Ngô Đồng ơi câu chiện núi dừng vẫn còn dang dở
Thơ anh tinh tế quá xin phép anh được gọi là họa đôi câu bố lếu cho đỡ vắng vẻ
Hương Lồn hòa với sắc xuân
Đài trang vuốt áo tần ngần lược gương
Hoa trà hé cánh khoe sương
Vần thơ loạn chữ.Vấn vương tơ tình
ôi thôi quên lại có chữ lồn to tướng rồi hẹ hẹ

Reply
van Vannguyen 04:08 Ngày 28 tháng 01 năm 2014

Hôm nay trời lạnh tuyết rơi
Trai thì tụt dái gái lồn mím môi
Ti vi chán đéo muốn xem
Lên mạng gặp ngay trứng trần
Bâng khuâng đéo biét làm gì
Vợ liền nháy mắt bóp chim , cười tình
Ta thời trợn mắt " cút ngay con rồ "

Reply
Koong Fam 18:08 Ngày 28 tháng 01 năm 2014

Em Hoa đang hay câu chiện thì lại mải lo chởi nhau với con phò hưu trí. Tiếp tục đi chi bộ đang hóng rất!

Reply
Hoa 22:36 Ngày 28 tháng 01 năm 2014

Tuổi đầu đời của Phượng bị phủ một màu xám xịt, nhưng có sự rung cảm bản năng bao gồm những va chạm xác thịt với Thắng con anh bộ đội, đó là những tia nắng làm ấm lòng cô bé. Hai đứa trẻ cứ quấn quýt nhau trong các bữa ăn, ôm nhau trong những giấc ngủ trưa ở lớp, những cú phi ngựa gỗ mà Thắng cố tình quá đà, chúng ngã đè lên nhau rồi hân hoan cười mãn nguyện. Tia nắng đó không tồn tại lâu. Vào một ngày hoa phượng bắt đầu nở rực hai bên hè phố, các bây bi tự nhiên thấy không được đưa đến trường mẫu giáo nữa, tình cảm duy nhất của Phượng cũng không biết trôi dạt nơi đâu, bé đành chấp nhận sự thật một cách câm nín, ôm ấp kỷ niệm âm thầm nơi con tim bé bỏng. Nếu như chuyện này xảy ra 10 năm sau thì chắc chắn nàng sẽ bới tung đất trời để tìm cho ra dấu vết chàng…

Reply
Eddie Tran 00:34 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

Hay tiếp đi hoa

Reply
Hoa 21:52 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

Cám ơn các anh, iem bận tết nhất, đang chụp trộm lại cuốn hồi ký đó, vừa đánh máy vừa sửa sang, bận rộn nên cũng không có thời gian trau truốt, tu từ. Iem sẽ cố gắng. Chúc năm mới vui vẻ.

Reply
Eddie Tran 16:05 Ngày 31 tháng 01 năm 2014

Qua tết lại tiếp chứ anh vẫn đang hóng đấy.Chúc Hoa năm mới vui vẻ.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang