Thứ Hai, ngày 10 tháng 2 năm 2014

HẾT DIỆU - YÊU THÔI.



Tết nào tôi cũng về quê. Cứ tầm hăm bảy hăm tám là chộn rộn muốn về. Có đêm đi uống diệu say, 3h sáng còn xách xe đòi về mặc cho con vợ tôi kêu gào thảm thiết. Đi được nửa đường thì tỉnh diệu nên quay lại. Tôi còn đó vợ già và em dại. Chứ cái thân tôi đáng kể đéo gì.

Năm nào cũng một xe đầy ứ hự những thượng vàng cho đến hạ cám. Tại bởi cái tính ham nhặt nhạnh của con vợ tôi. Thời nay đâu phải thời xưa mà lo thiếu thốn. Nhưng liền bà họ không nghĩ thế, hoặc cũng do cái bản tính thích lo toan.

Tôi thường đi ban đêm lúc vửa xong cơm tối. Ngựa bốn vó, người ngậm tăm phăm phăm lý trình dài rộng. Nhiều anh chọn đi khi gà gáy. Như thế mệt nhọc mà lại buồn vì lên xe nhân thân còn mải ngủ. Nhiều anh khác thì cứ ban ngày ban mặt mà đi. Cũng tốt thôi nhưng hành trình đông đúc lắm.

Háo hức là thế nhưng về đến quê lại buồn. Không khí tết nằm ở chợ phiên đầu ngõ chứ trong từng nhà lại im ỉm hơn cả ngày thường, tịnh không thấy cái gì cho ra vẻ. Tôi đáo mấy nhà hàng xóm anh em hỏi theo lối phố thị chuyện sắm sanh tết nhất. Tất đều chỉ ra vườn. Tết nằm ngoài đó cả. Từ ngũ quả cho đến rau cỏ thịt thà. Người ta chung nhau từ buồng chuối quả na cho đến lợn gà cá mú theo lối đánh đụng hoặc đổi chác ngang phân. Nhà có con cháu đi ra thì mới có tí gọi là xa xỉ, tỉ như hộp bánh ngoại, chai diệu Tây hay lọ hoa ly nồng nàn rực rỡ. Không thì muôn nhà như một, u uẩn trầm mặc đón xuân sang.

Mẹ tôi dặn, có mừng tuổi ai thì chỉ một hai chục thôi. Đưa không cũng được chứ chẳng cần bỏ phong bao lì xì mà làm gì. Tôi ăn nhời nhưng lại âm thầm làm theo lối của tôi. Là bỏ phong bao đẹp đẽ tờ năm chục đỏ choét, găm đầy hai túi áo vest. Nhẩm ra cũng hết đâu hơn kém ba triệu bạc. Thì cũng toàn anh em con cháu nhà mình thụ hưởng cả chứ có mất mát đi đâu. Mới lại tôi đàng nào cũng mang tiếng là ở xa về, lại danh giá há há.

Ấy thế mà nói các bạn không tin, người ta mừng tuổi lại cho đám con cháu nhà tôi những tờ hai nghìn mấy cả năm nghìn nhàu nhĩ. Thứ tiền lẻ mệnh giá bé mới tinh là hiếm lắm nên chúng cũ hơn cả cuốc ca. Hiếm hoi mới có người mừng được tờ mười nghìn cứng nếp. Lũ trẻ nhăn nhó cầm rồi buông lơi trên sàn nhà đầy những món đồ chơi hảo hạng. Có đứa nhớn hơn biết ý đi thì thầm với bố mẹ là tiền lẻ tiêu qué gì. Cha tiên nhân lũ chọi, chúng đâu biết người ta vẫn đi chợ sáng với năm trăm đồng cho một mớ rau và hai nghìn cho con trích ươn lồi mắt.

Cứ chiều 30 là làm cơm tất niên đoàn tụ. Với tôi tết đến đây là hết. Sang đến mồng một thì buồn hơn cả ngày thường. Bố tôi đi mời từng nhà. Thường thì như nhiều năm trước chỉ hạng bằng vai phải lứa nhưng theo thời gian mà hao hụt đi nhiều. Đâm ra mời cả bọn con cháu. Bất biết trẻ hay già nhưng cứ thành thân lập thất là ông mời bằng hết. Tôi ngẫm cũng phải, cơm đoàn viên phải khí khái mấy lị đông vui. Để còn có người hô hào uống diệu hay lăn quay xó nhà mà bài bạc. Chứ mấy cái thân già cặm cụi ăn và nói những chuyện não nề xưa cũ thì choáng lắm. 

Hai năm nay tết khuyết đi cậu út nên cũng buồn. Khi còn, việc nhà cậu thâu vén hết. Đó hầu như là nghĩa vụ của cậu và cũng là cách cậu làm vui lòng mọi người cho cái nhẽ phiền tủi cậu làm nên. Bố tôi buồn tợn nhất. Và ông làm rầu lòng thêm khi cứ say lại vác đàn bầu ra gảy. Hay đến độ làng xã cứ nghĩ nhà có thêm đám ma nên cứ thậm thà thậm thụt đầu ngõ mà nghiêng ngó. Chán đi lại đánh măng - đô - lin cho lũ cháu dại nhảy múa hét hò. Ông thạo hai món cầm kỳ của khỉ này tự bao giờ thì tôi không rõ nhưng nghe đâu lại đang gợi ý cho thằng con rể sắm thêm cây nhị hồ. Nghe mẹ tôi bảo những ngày thường còn mở cái đĩa Trọng Tấn - Anh Thơ rồi hát theo veo véo. Bạn tôi bảo ông hào hoa mà tôi chả kế thừa được gì. Tôi thì tôi nghĩ bạn tôi nhầm. Ông chả truyền và tôi chả kế thừa xuất sắc cái bịnh Gút trứ danh đó sao. Khà khà...

Tào lao ngày đầu năm khi người tạm thời hết hơi. Không phải iếu sức mà là hơi diệu. Cả tháng nay người tôi cứ nhũn ra vì diệu và những tiệc tùng suốt sáng thâu đêm. Thì cứ đổ tại cho tết thôi chứ cái bản tánh ham vui đánh chết cũng chả chừa. Tôi chừa lại đây chút niềm riêng cho các bạn. Bọn con bò!



Trông bánh chưng chờ trời sáng. Đỏ hây hây những đôi má đào.



Tôi của ngày xưa.



Giặc về nhà.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

26 comments

A Solitaire 15:28 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Tôi xé của anh quả tem, cho anh biết mặt :)) Chúc anh năm mới hết liệt!

Reply
ThemoiSuong 17:18 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Đợt rồi tôi bận tối mắt, đéo có cả thời gian để hóng… Năm mới Giáp Ngọ Chúc toàn thể Chi bộ ta xèng nhiều dư Phạm Quý Ngọ, mắt tinh như cú vọ, thường xuyên lọ mọ tìm hàng họ để cọ, đỡ món xóc lọ.
Anh Phẹt cứ biên cái món dư trên là tôi ưng cái bụng lắm. Lồn ko anh??

Reply
khanh nguyen 17:53 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Để a gửi chú mặt lồn bài thuốc chữa Gut của mấy a tông giật nhé (mật thư)..

Reply
phot_phet 17:54 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Năm mới tôi kiêng chửi bậy nhưng cũng xin phép đèo mẹ anh Sướng phát cho mát phủi. Lần sau anh mời cái gì thì tử tế một tí vì năm mới nên tôi cũng chê nìn.
Mả bố anh!

Reply
phot_phet 17:59 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

@khanh nguyen
Xin cảm ơn anh nhưng tôi cho phép tôi được từ chối. Tôi giờ chỉ dùng mã tiền hoặc lá ngón là may ra.
Tôi ham vui lại ưa cả thói diệu chè nên thuốc thang không đặng. Còn như anh bảo kiêng cữ thì tôi thà chết còn hơn.
Anh có thuốc gì uống mà không kiêng thì tôi xin lĩnh ý.

Reply
khanh nguyen 18:16 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Thuốc này kg phải kiêng éo gì cả .. nhưng cũng phai hạn chế các món giàu đạm chút.

Reply
Hải Đăng Lê 18:29 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

@phot_phet em ngưỡng mộ Anh lâu rồi

Reply
phot_phet 18:35 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Tạng tôi hợp với rau dưa nhưng cái món diệu chè thì cấm có triệt được. Để tôi thử.
Xin lỗi anh cái lá đó chợ có không? Hay lại khó như lá diêu bông thì tôi cũng dí kẹc.

Reply
Gà Trống Chuồng 18:56 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

đầu năm anh Phẹt cứ nhuận tràng thế là tôi rất ưng.
còn anh Sướng khai xuân mà đéo thấy có quà cho anh em gì nhỉ.
anh Ngô nhẽ vẫn ngập đầu trong rượu phỏng?
như anh trứng anh cầu thì Tết hay đéo tết cái các anh đéo bao giờ hết là time hehe.

Reply
già Cóc 19:03 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Ơ thế hóa ga thằng Phẹt bị Gút thật à mài, trước giờ anh cứ tưởng mài bị bênh Tốt chớ, mài cứ uống thuốc thoải mái đê, hông khỏi thì cứ biểu anh, anh cho bài thuốc chữa bệnh gút. Uống là khỏi, Thật đái.

Reply
buoi bong 19:42 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Bác Phẹt em liệt mẹ dương, trym chỉ để đái với để các bác bọn con bò trên nầy buồn lôi ra búng. Sống thế hết mẹ vị nên kiêng cữ làm gì, cứ bú thoải đê bác em ơi. đcm.

Reply
Nguyễn Cao Minh 21:28 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Xuân đến Tết đi gút ở lại,
Chúc Phẹt nhiều sức khỏe phát tài,
Hết liệt và mau cho hết gút,
Để đêm đêm vẫn dẻo và dai.

Reply
Nguyễn Cao Minh 21:38 Ngày 10 tháng 02 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Huyền Anh 21:55 Ngày 10 tháng 02 năm 2014

Bài nài hai, rứt có phong cách, chị ưng

Reply
Eddie Tran 00:36 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Ai có nhã ý mời Tuân vào hội của ô hữu thỉnh thì nhớ từ chối ko thì mất giá lắm . Hay quá đọc xong cứ thấy người nao nao . Nhớ HN quá dễ đến hơn 20 năm rồi chưa ăn tết ở quê nhà . Còn về thăm quê thì toàn vào mùa hạ nên quên hết ko khí tết ở nhà rồi . Tôi có đình anh tên là anh Ba thợ đá bóng năm nay mới 65 ngày đeo số 11 legende gut cứ oặt ra mà có sợ gì đâu một bận về quê đi bia ,tôi hỏi để em kiếm cái gì nó ít purin cho cố dùng ko nó xưng lên thì đau lắm . Anh bảo chú cứ vô tư đi các chú chơi cái gì anh chơi cái ấy . Nhưng mình vẫn cứ lo lo ,thấy vậy ông ấy móc một túi quần ra một vỉ thuốc bảo mình đây là tên lửa đánh chặn ,đồng thời móc ở túi quần bên kia ra một cái xi lanh và mầy cái mũi kim còn trong hộp .và bảo mình nếu đánh chặn ko được anh chơi thẳng vào chỗ ấy hút nó ra là xong ,mình chỉ biết há mồm thua bố rồi .

Reply
Eddie Tran 00:47 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Hai anh giai trông iu quá đi thôi .

Reply
Huyền Anh 01:16 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Ơ Phịet hùi bé trông vưỡn giống giờ nhẩy, chả trộn đi đâu được, chỉ có trông hông thỏa mãn và âm mưu như bi giờ thui

Reply
Bu Kem 09:18 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Lôn me sao éo có dâu thé này... chào Chi bô mòm lôn.

Reply
Koong Fam 10:13 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Mịa, Phẹt từ bé nhìn mặt đã buồn man mác nhỉ. Cái ngữ anh rồi cũng khổ vì nhồn thôi!

Reply
Nguyen Chien Thang 11:52 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Con Phẹt đăng bài nài hay quá, ai cũng có quê phải không ? cho dù có nghèo thì vẫn là quê mình và luôn đầm ấm . Đã về quê thì phải diệu thôi giá như diệu xong có tí gái quê thì hay nhể !!!!!!

Reply
NGO DONG 12:55 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

sáng dậy phát hắt hơi liên hồi , bấm quẻ biết có người nhắc , giờ mới hay là nhà anh Gà ,
cảm ơn anh , quý hóa đéo chịu được , tôi hẵng còn bận tí việc chạy đi chạy lại nên bận không ghé thường xuyên ,
cơ mà có tí quà muộn gửi cho caccc , chả là hôm dao thừa đi chùa , gặp được em xinh tợn ,tán tỉnh mấy câu em cười choe choét như hoa , xinh vãi đái ,
thấy tình đéo chịu được , tôi cũng híp mẹ mắt vào cười , cơ mà mở da thì em biến mẹ đi đâu mất , liêu chai đéo chịu được...
thế nên tôi mới quay tay thế này....
HÁI LỘC XUÂN

Theo dòng người vui như trẩy hội
Lên chùa ta hái nhánh lộc xuân
Gặp cô bé bên đường sao bối rối
Lạc lối về , hay bé đợi người thân

Kìa cô bé sao vân vê tà áo
Ngại ngùng chi , theo ta hái lộc cùng
Khi nụ biếc trộm nhìn qua kẽ lá
Ngóng giao thừa đang đến giữa thinh không

Kìa cô bé , cười lên đi cô bé
Khi có ta không hẹn cũng chung đường
Xin được tặng nhành lộc non vừa hái
Nhờ xuân tình tứ gửi mùi hương

Kìa cô bé , nói gì đi cô bé
khi dòng người hái lộc vẫn chen chân
Ánh hoa đăng dìu dịu giữa đêm thanh
Cô bé ước điều gì bên xuân mới

Kìa cô bé , sao bước đi vội vã
Khi vừa sang ,xuân đã giấu gót hồng
Ta ngơ ngác dõi tìm nhưng không thấy
Em hòa vào nhịp bước giữa đám đông

Theo dòng người đông như trẩy hội
Lên chùa , ta hái nhánh lộc xuân
Xòe trắng bàn tay ta chợt hiểu
Giao thừa ta hái nhánh Bâng khuâng...

bây giờ vẫn còn bần hết cả thần ông người da cơ đấy... thế mới kinh...hehehe ...

Reply
già Cóc 14:04 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Xòe trắng bàn tay ta chợt hiểu
Giao thừa ta hái nhánh bâng khuâng.
Thơ anh Ngô hay quá!

Reply
Koong Fam 14:26 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Thơ anh Ngô hay, tôi khen! Đọc thơ anh tôi cũng bần hết cả thần ông người tôi da! :)

Reply
No-pro 16:02 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Uống nước quả anh đào đen hàng ngày đi, chả cần kiêng khem đéo gì, lại ăn uống vô tư.
Hàng đấy nhập khẩu Mẽo, chỉ là nước hoa quả nên chả độc hại và ko phải là thuốc chữa bệnh, chí ít cũng giải khát cực tốt hé hé.
Ngày uống 30ml (hôm nào ziệu thịt nhiều thì tăng lên chút), pha loãng với 120ml nước lọc. Trong ngày cố bú lấy 2 lít nước lọc nữa để đái ra axit uric (vì công dụng của nước ép anh đào đen là làm trung hòa axit uric và đào thải qua bài tiết).
Nghe hay ko tùy, nhưng tôi cũng đang xài kiểu ấy và đã tạm biệt thuốc tây cochicine rồi, thêm mấy ông bạn chơi cùng trên ô tô phang cũng dùng và sống qua tết yên ổn.
À, lục tốn phết, đéo đùa.

Reply
phot_phet 18:44 Ngày 11 tháng 02 năm 2014

Cảm ơn các anh đã thuốc thang tư vấn. Tôi sẽ tùy cơ mà liệu.
Thơ anh Ị Đồng hay nhề, sao không đăng báo đảng?
Anh Ê đít Trần - bọn con bò trên này có đứa cũng mát mẻ rằng tôi có phải người của hội văn nô. Xin giả nhời là không phải. Tôi ở hội người iêu lợn nái.
Năm nay tôi chỉ biên tuyền thứ trang nhã như vậy thôi. Chứ chửi bậy nhiều, đen lắm.

Reply
Mr Vinh 14:22 Ngày 17 tháng 02 năm 2014

Anh Phẹt ơi hồi xưa anh đẹp trai hơn bây giờ :))

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang