Chủ Nhật, ngày 02 tháng 3 năm 2014

ỈA RA DIỆU - THƠ - NHẠC

Displaying cauca.JPG

Đây là đống bù bựa của con Mykoyan Sergei ( Mỳ có gián Xơ gai ) biên tặng bọn con bò. Tôi dán lên đây.

ỈA MỘT PHÁT

ĐCM, ỉa thì có việc đéo gì mà phải la lớn. Chẳng phải hàng ngày 6 tỉ người trên quả đất này vưỡn ỉa xoành xoạch đấy sao! Mới nói ra thôi, đã khắm!

Dưng mà cái sự ỉa của anh nó lại liên quan đến chuyện khác, bọn con bò! Anh có thói quen cứ đúng 6 giờ sáng là ỉa cho dù đêm ấy bú diệu say ngắc ngư, hoặc ịch một em phò 4 nhát. Nói như thằng Páp con mẹ gì Lốp bạn thân anh, là cứ đúng 6 giờ thì cái đại tràng của anh lại xuất hiện phản xạ có điều kiện. Thoạt đầu nó hơi quặn lên một tí, rồi nó sôi ùng ục. Lúc ấy mà không nhanh chân phi vào cái mà bọn con bò vưỡn gọi là rét rom, đáp liu xi, toa con mẹ gì lét còn bọn bần nông kêu bằng nhà tiêu, chuồng xí, cầu cá, cầu tõm thì đcmn, nó tóe ra như bom chùm!

Cái sự tóe ra như bom chùm, anh đã dính một bận rồi. Số là lúc mới 24 xuân xanh, anh ở nhà thuê. 5 căn phòng mà chỉ có mỗi một cái chuồng xí, mà lại là xí xổm. Ti nhiên, nhờ cái phản xạ Pap con mẹ gì Lốp nên hầu như chưa bao giờ anh phải chịu cảnh xếp hàng chực chờ đến lượt mình như tất cả bọn con bò ở chung cái đám nhà thuê với anh.

Thế rồi sáng hôm ấy, vưỡn như thường lệ, khi bụng anh bắt đầu quặn đau, tiếp theo là sôi sùng sục thì anh bèn vơ lấy tờ báo rồi đi thẳng đến chuồng xí. Vừa tụt quần xà lỏn ngồi xuống, bỗng nhiên có tiếng đập cửa thình thình kèm theo tiếng kêu thảng thốt: “Cho em vào, cho em vào”.

Đcmn, tiếng đập cửa và tiếng kêu đã khiến cơ vòng hậu môn anh thít ngay lại. Anh định ngồi im nhưng tiếng kêu càng lúc càng to hơn. Chẳng đặng đừng, anh kéo quần lên rồi mở cửa. Trước mặt anh là con bín bần nông, ở cách anh 2 phòng, nghe bẩu đang học năm thứ nhứt ở một trường đại học con mẹ gì đó. Nó mặc một cái quần què ngắn ngang đùi, áo thun xưa màu trắng nay đã thành màu cháo huyết. Vừa thấy anh mở cửa, nó lao ngay vào. Và bởi vì cánh cửa mở về phía trong chuồng xí nên anh phải thụt lùi lại đến gần sát bệ xí để nhường lối cho nó.

Chẳng mắc cở hay xấu hổ con mẹ gì hết, con bín bần nông vừa bước lên bệ xí, nó tụt ngay quần ra và khi nó chưa kịp ngồi xuống thì một tràng tiếng kêu “toẹt ẹt ẹt tạch ạch ạch” rồi kèm theo đó là một luồng chất lỏng màu vàng nâu tuôn ra, bắn cả lên chân anh, khắm đéo chịu được. Anh nghiến răng nghiến lợi bước tới thùng nước vì đcmn, trong phòng làm đéo gì có nước mà rửa nhưng mắt vẫn kịp nhìn thấy cái bín của con bín bần nông, hoe hoe đen! Anh với tay lấy cái gáo bằng nhựa, xối liên tục vào chân, vào đùi..

Nhìn thấy anh xối nước ào ạt, con bín bần nông rên rỉ: “Anh gì đấy ơi, chừa lại cho em tí nước để em rửa. Em đau bụng buồn ỉa quá, đâu kịp mang theo giấy”.

Từ đó, cứ mỗi sáng bước vào chuồng xí, anh lại thề với lòng là rứt khoát không cho bất cứ một đứa con mẹ nào vào mỗi lần anh ỉa, cho đến khi anh dọn đi chỗ khác, có cầu tiêu ngay trong phòng, xí bệt cẩn thận!

Mười năm sau, anh tình cờ gặp lại con bín bần nông. Lúc ấy anh đang trên đường đi dự một đám sinh con mẹ gì nhật của một thằng bạn. Nhìn thấy anh, mặt con bín bần nông đỏ lựng còn mũi anh thì lại phảng phất cái mùi khăm khắm. Thăm hỏi vài câu, nó bẩu nó đang đi làm cho một công ty xuất nhập khẩu đủ thứ, chưa chồng, vưỡn ở nhà mướn. Biết nó đang rảnh, anh rủ nó đi cùng anh.

Hôm ấy, anh bú diệu ác lắm, đâu cũng phải đến 2 lít vang Boundarry. Say bí tỉ. Lúc ra về, con bín bần nông bảo để em chở cho. Anh líu lưỡi đcm, bộ em tưởng anh không chạy được à!

Vừa nói xong, anh té cái đùng. Mơ hồ anh thấy có người xốc anh lên xe rồi kéo hai tay anh vòng qua bụng con bín bần nông. Xe chạy, gió thổi hay hây khiến anh tỉnh ra được một tí. Anh nghe tiếng con bín bần nông láo kháo rằng anh say lắm rồi, về nhà em ngủ đỡ một đêm chứ anh về một mình nguy hiểm lắm.

Xe chạy vòng vèo, anh đéo nhớ nó chạy đường nào. Chỉ biết khi nó dìu anh lên phòng, bật đèn, anh thấy cái xí xổm ngự hẳn ở một góc mà đéo có gì che chắn. Nếu có thì có một cái chậu thau bằng nhựa úp lên lỗ xí, chắc là để bớt khắm. Gần ngay bên cạnh, là tấm nệm, trên nệm vương vãi xì líp, xu chiêng xanh xanh đỏ đỏ vàng vàng.

Anh vật ngay xuống tấm nệm rồi chìm sâu vào cơn viễn du. Mờ sáng, diệu chưa giã hẳn, anh mơ hồ thấy cái đùi của con bín bần nông gác lên người anh, còn tay nó thì đang mò bộ tam sên của anh và đang thực hiện động tác thả đạn cối vào nòng. Bà mẹ ơi, ngay lập tức anh tỉnh như sáo sậu. Anh nghe tiếng nó thì thầm cả đêm hôm qua em không ngủ được.

Anh ưỡn mông lên. Con bín bần nông hiểu ý, nó tụt quần anh xuống. Đcmn, ngay lúc ấy cái phản xạ Pap con mẹ Lốp bỗng xuất hiện. Vừa thấy bụng sôi sùng sục, anh xô con bín sang một bên rồi lao thẳng lên bệ xí, chân đá tung cái chậu thau “tọe ẹt ẹt tạch ạch ạch”. Quay đầu nhìn lại, con bín bần nông tay bịt mũi, chân chạy ma ra tông khỏi phòng, đéo ngoái đầu.

Thế là hết sáng nay em đi mãi, còn mong gì ngày trở lại Bín ơi.

Đến hôm rồi, anh đi công tác ở cái huyện Tân con mẹ gì Hiệp, Rạch Giá. Đối tác của anh bố trí cho anh một căn phòng nằm ngay trong nhà khách công ty. Lúc nhận phòng, anh hỏi bà tạp vụ rằng cầu tiêu nằm ở chỗ nào vì anh đéo thấy. Rất hồn nhiên, bà tạp vụ chỉ tay ra cái ao lớn phía sau lưng.

Anh đưa mắt nhìn theo. Đcmn, trên cái ao mênh mông là hàng chục chuồng xí – Nam bộ kêu bằng cầu cá - dựng trên những thân cây đước khẳng khiu, cái này sát với cái kia y như những căn hộ liên kế. Chỉ có điều nó đéo có cửa. Để che chắn, người ta lắp mấy tấm ván cao khoảng 30 phân ngay chỗ bước vào. Tụt quần ngồi xuống, ai có đi ngang thì chỉ thấy từ bụng trở lên.

Đến sáng, bụng sôi, anh men ra sau nhà, hướng về phía cầu cá. Ngay căn hộ đầu tiên, anh thấy có một con mẹ sồn sồn đang ngồi cúi mặt xuống, chắc là rặn. Anh định đợi con mẹ ấy đi xong thì anh mới ra bởi lẽ anh ái ngại nếu phải bước ngang mặt một người đang ỉa. Ti nhiên, cái bụng anh lại đéo chịu đợi nên anh đành nhắm mắt nhắm mũi vào cầu.

Tụt quần ngồi xuống, ngay lập tức đít anh tuôn ra một tràng. Dưới ao, cá tra quẫy nước đùng đùng. Và mặc dù đã ngồi cách cái cầu của con mẹ kia 1 căn nhưng anh vẫn nghe con mẹ nói rõ mồn một: “Thấy anh ra mà tui thèm”.

Đcmn, hóa ra mẹ này táo bón, rặn mãi không ra. Đến trưa, lúc ăn cơm, anh nhờn nhợn khi thấy món canh chua cá tra. Hiểu ý anh, thằng đối tác giải thích: “Ông yên tâm, cá này nuôi công nghiệp chứ không nuôi hầm. Cá nuôi hầm ăn phân người, hấp thu chất mật trong phân nên mỡ nó có màu vàng. Còn cá nuôi công nghiệp ăn thực phẩm chế biến, mỡ nó màu trắng”.

Anh đi ỉa đây, đcm, bụng anh sôi sùng sục rồi. Bọn con bò táo bón đừng thấy anh ra mà thèm nhé.



DIỆU, THƠ VÀ NHẠC

Anh có tật bú diệu cách nhật - nghĩa là cách một ngày bú một lần còn ngày kia để cho gan nó thở - y như những thằng sốt rét cách nhật do con ký sinh trùng plasmodium vivax, nghe chửa, bọn con bò.

Được thằng Johnny Walker đệ tam gọi anh là “tàu há mõm” - vì bố nó là Johnny Walker đệ nhất - bạn thân anh - đã ngỏm củ tỏi từ đời tám hoánh nên anh bú búa xua, từ Cây Lý, Gò Đen, Bàu Đá, Phú Lễ đến bia lên cơn (bọn con bò không rành những địa danh này thì cứ hỏi thằng Gúc lõ). Từ vang La Dalat chua loen loét đến Cordon Bleu ngọt tận xương, anh bú tất. Vấn đề là có say hay không mà thôi vì bú diệu để say thì diệu đéo nào không bú được - ngoại trừ diệu 29 và cái mà bọn con bò vưỡn gọi là Nhất dạ lục giao mai… tắc tử!

Ti nhiên, hễ diệu vào là anh làm thơ. Đcm, thơ anh đéo triết lý sâu xa theo kiểu “váy em tím quá nhìn không ra”, cũng đéo nặng mùi như “đêm về lặng lẽ nách em hôi”, mà thơ anh là thơ hiện thực. Muốn mời thằng con bò nào nốc hết ly, anh bưng lên, lẩy Kiều:

Năm mươi còn một chút này

Sao ta không cạn cho đầy một trăm.

Thế là ực một phát. Ực ba bốn lần năm mươi như thế, thằng con bò bạn anh ói mẹ nó ra bàn. Lập tức anh xuất khẩu thành thơ:

Ai ra xứ Huế thì ra

Mình ngồi một chỗ cũng ra như thường.

Có bận, ngồi bú diệu với mấy thằng con mẹ gì gì đó, anh phát hiện có thằng nâng lên rồi để xuống, đéo uống. Điên máu, anh móc ngay thằng Lục Vân Tiên con ông Đồ Chiểu ra, phang liền:

Thà đui mà uống thiệt tình

Còn hơn sáng mắt rình rình ăn gian.

Thằng Sergei Catlovradev (đọc là Cắt lốp ra dép), bạn thân anh, làm nghề kinh doanh dép râu kháng chiến ở địa đạo Chỉ con mẹ gì Cu chôm chĩa câu này. Đcm nó, tận mắt anh thấy đôi dép nó mới cắt hồi sáng, đến trưa đã bùn sình be bét, sứt chỗ này, sẹo chỗ kia, y như người mang dép mới uýnh xong trận Đồng Dù, Tam giác sắc rồi tụt ngay ra để nó bán cho bọn Tây làm quà lưu niệm. Bữa đi nhậu với mấy anh chức sắc, thấy có anh ăn gian nên nó bèn lôi hai câu thơ chôm chĩa của anh ra, nhưng nó biến tấu:

Về hưu mà uống thiệt tình

Còn hơn đương chức rình rình ăn gian.

Hậu quả là nó lãnh nguyên một chai Ken vào đầu. Đcm, khâu 8 mũi, nghỉ bán dép 5 ngày.

Anh có lần xém tí nữa cũng lãnh hậu quả y như nó, may mà anh chạy kịp. Lần đó bàn diệu 8 người - có 2 lão đầu bạc. Một trong hai lão này chuyên uống ăn gian, còn mồi thì lão phá rất tợn. Đợi mấy lão kia ngà ngà, anh rót nguyên ly đế Gò Đen, đứng lên, đằng hắng:

Sợi nào bạc bởi thời gian

Sợi nào bạc bởi lo toan cửa nhà

Sợi nào bạc bởi đàn bà

Sợi nào bạc bởi nhậu mà ăn gian?

Lão đầu bạc ăn gian có uống đéo đâu mà say. Lão chồm tới, tay cầm cái nĩa xỉa thẳng vào mặt anh. Đcmn, đã đề phòng từ trước, anh lùi khỏi ghế rồi hô biến chứ nếu không, cái nĩa ấy chí ít cũng xin mất của anh cặp đèn pha!

Nói đến bú diệu thì phải nói đến thuốc. Anh có tật hễ cứ bú vào là mồm lại phì phà ông Ba con Năm. Một hôm, ngồi bú với đám bạn, trong đó có 2 con hoẵng xinh tươi hơ hớ, vú nở mông to. Cơ mà cái con ngồi cạnh anh hễ cứ mỗi lần anh phà khói ra là nó lại nghiêng mặt về một bên, mũi chun lại, nín thở, đéo có tí văn hóa nào. Bực quá, anh chỉ vào mặt nó:

Hút thuốc đâu phải vì buồn

Hút thuốc là để bú lồn đỡ khai

Đcm, nó cười vãi cả nước đái. Anh nói thật, đéo điêu tí nào vì sau đó, khi nó đứng lên đi toa con mẹ lét, anh chống tay vào ghế nó để lấy thế chồm người qua, mời thằng đối diện một ly, tay anh ướt nhoen nhoét. Đã vậy, lúc bước ra, nó còn ghé tai anh thầm thì: “Em rửa sạch rồi đấy nhá”.

Nó thầm thì anh cũng thầm thì:

Làm trai cho đáng nên trai

Môi thơm mùi thuốc, miệng khai mùi lồn.

Lần này, nó cười hơ hớ, vãi cả dắm. Cũng may là nó không có cái phản xạ Pap con mẹ gì Lốp như anh chứ không thì nó dám vãi cả cứt ra quần.

Hết thơ, anh chuyển sang nhạc. Anh vốn được giời phú cho cái giọng téno cung Rê con mẹ gì đó Trưởng nên bọn con bó cứ gọi là há hốc mồm ra mỗi lần nghe anh rống.

Một bữa, vện nhà anh thỏ thẻ: “Anh à, chủ nhật này em tổ chức sanh nhựt”.

Ối giời ơi, anh vãi cả linh hồn, vãi luôn cả dắm. Đcm, cận địa viễn thiên đến nơi rồi mà còn bày đặt sanh nhựt với lại sanh nguyệt. Ti nhiên, chủ trương của anh là kính vện đắc thọ nên anh gật đầu.

Thế là chủ nhật, vện biện 6 mâm, mỗi mâm 8 mạng, giai gái đủ cả, mà tuyền giai khú, gái khắm. Diệu vào, anh cầm cây ghita, búng búng mấy cái. Bọn con bò la lên: “Ca đi, ca đi”.

Đcm, ca thì ca chứ sợ đéo gì ai. Anh dạo mấy nốt đầu tiên trong bài Huyền thoại mẹ của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, bạn thân anh. Nhưng anh đéo ca lời của bài Huyền thoại mẹ, mà anh ca bằng lời của anh:

Đêm chong đèn ngồi nhớ diệu, chờ bạn gọi là đi

Vện dù nói năng chi, ta cũng đi cho bằng được. Vện nói xuôi nói ngược. Vện là vện mà ta là ta..

Diệu từ nếp chiết ra, năm ngàn ba một xị. Bia làm sao bằng diệu. Diệu là diệu mà bia là bia.

Bọn con bò vỗ tay bôm bốp. Anh hứng chí ca tiếp:

Ai trong đời chẳng có vợ, vợ được gọi là cơm

Ngày hai bữa anh ăn cơm, đến một hôm anh ăn phở. Cơm làm sao bằng phở. Phở là phở mà cơm là cơm.

Ai trong đời chẳng có bồ. Bồ được gọi là nem.

Vào buổi sáng em ăn nem. Đến buổi trưa anh ăn chả. Nem không ngon bằng chả. Chả là chả mà nem là nem.

Liếc nhìn sang con vện nhà anh, anh thấy mặt nó hơi tai tái. Lỡ rồi, anh chơi luôn vì bọn giai khú, gái khắm đang lõ đít ra, thưởng thức.

Ai trong đời chẳng có bồ. Bồ được gọi là cưng

Vợ thì sống công khai, cưng ở trong bí mật. Cưng được thương hơn vợ. Vợ là một mà cưng là hai

Vợ nhờ tắm cho con, ta thì hô bận việc. Cưng mà kêu đi nhậu. Việc thì việc mà chơi là chơi.

Mặt vện nhà anh lúc này từ tái chuyển sang màu tím rịm trong lúc đám con bò cười hô hố. Thế này thì chết con mẹ anh rồi. Ti nhiên, vốn là thằng thông minh đột xuất, anh gân cổ gào lên câu cuối:

Vào những lúc gian nan, cưng biệt tăm biệt dạng. Vợ đứng ra gánh nạn, vợ của mình là năm bờ oăn.

Hehe. Con vện nhà anh đang sắp sửa từ trần bỗng chuyển sang sống khỏe. Đến tối lên giường, nó hỏi “Em năm bờ oăn thiệt à?”.

Anh giả say, ậm à ậm ừ. Đcm, nếu không giả say, nó mà hồi xuân lên thì anh cứ gọi là ăn cám!


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

17 comments

Koong Fam 17:28 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Dài quá chưa kịp đọc. Địt a Phẹt phát đã! Mà hnay bọn con bò chạy đâu hết thế nhỉ?

Reply
Koong Fam 17:54 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Được! Phẹt cốp pết bài này của con Mỳ có sán xơ gan hay! Đọc cười phọt cả đái!

Reply
van vu 18:47 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Hô hô,lần đâu conmer lên trên này.Bài bác phẹt đọc phọt cứt ra luôn.Ho ho

Reply
tran anh Dung 19:15 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

dcm hơi tục, hơi thô ông à

Reply
tran anh Dung 19:15 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

dcm hơi tục, hơi thô ông à

Reply
phot_phet 19:21 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Hehe, thôi cũng là kỳ công của anh ý. Chứ như bọn con bò các anh vửa lười, vửa nhác, vửa ngu. Chả có nhẽ tôi đốt mẹ nhà đi cho rảnh.
Tôi sang Phây đi chăn gà đơi.

Reply
Hạnh Phúc 20:41 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Sang phây đong gái thì cóa, liệt rồi còn ham hố. Mả bố mài. hố!hố!

Reply
phot_phet 21:11 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Đã nói rồi, chó dại quanh năm nhưng tôi liệt lại có mùa. Xuân thì rực rỡ như nài thời phí lắm.

Reply
buoi bong 21:20 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Anh Phẹt liệt chỉ được cái nói phét, ngay đây có cô Huyền kẹp chân, lắc mông, vẫy hông hay thế anh còn đéo chăn được, phây cái lồn.

Reply
Hạnh Phúc 21:24 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Em lại típ câu chiện chiều nay nhế, đương nhiên là sang bài mới cho ló thoáng, ke!ke!

Hùi chiều em câu lai, he!he! nên cứ làm cho ló quan trọng lên thoai, chớ thật ga gian văn đởn cực.
Mỹ là phát xít kiểu mới vì rằng thế này:
Duy vật thì ông Mác, Ăng ghen nói về cộng sản chủ nghĩa. Duy tâm của ông Phật mơ về một thế giới đại đồng.
Nhưng vì đang nói chuyện trần gian nên em chỉ nói đến cái "đại đồng" nơi trần gian này thôi.
Cộng sản chủ nghĩa là một thế giới ở đó anh em sống với nhau, đối đãi với nhau như những người đồng chí. Em mới anh là đồng chí, Việt Nam mới Cu Ba là đồng chí. Em là em, anh là anh nhưng em ngã anh nâng, anh ngã em nâng, Việt Nam ngã, Cu Ba nâng. Cu Ba ngã Việt Nam nâng.
Mờ đã là đồng chí, nghĩa là chí hướng và lý tưởng là ngôi thứ nhất, em hy sinh một chút cá nhân cho cái chung của em và anh, anh hy sinh một chút cá nhân cho cái chung của anh và em.
Đó là xã hội, đó là thế giới mà Phật mơ, ông Mác mơ, ông Ăng ghen mơ, Bác Hồ mơ, các đồng chí cộng sản mơ, và em anh tại sao lại không dám mơ
Em anh chỉ thật mạnh, nếu như ước mơ đó trở thành lý tưởng và sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng của mình. Rồi Phật sẽ đón em và anh ngồi chơi nơi thiên đàng chốn trần gian bên cạnh Phật

Reply
Hạnh Phúc 21:25 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

he!he! cứ phải âm chung tý cho ló đượm, hị!hị!
Mỹ là ngược dấu với Phật, nếu như Phật là phải thì Mỹ là trái, nếu như Phật là dương thì Mỹ là âm.
Mỹ cổ súy tự do cá nhân, Mỹ kích thích đa nguyên, Mỹ đòi hỏi người khác phải đáp ứng nhu cầu của mình.
Quan trọng nhất là Mỹ sẵn sàng tiêu diệt người khác, tiêu diệt cái chung để vì một cái riêng của mình. Nó ngược lại hoàn toàn với một thế giới mà các đồng chí cộng sản hằng mơ.

Hôm nay xem chương trình Toàn cảnh thế giới đồng chí Mẫu có nói, sẽ không có khả năng chiến tranh thế giới thứ 3.
Không có điều gì là không sảy ra nếu anh cản đường của nó, cụ thể là Việt Nam và Cu Ba, về tư tưởng hai thằng này là rào cản lớn nhất, là cái gai nhọn nhất trong mắt nó, cản bước của nó.
Bây giờ chỉ cần để sảy ra chiến tranh biển đảo. Nó sẵn sàng san bằng đảo quốc Cu Ba. San phẳng Việt Nam, chôn vùi vĩnh viễn đất nước Cu Ba cùng tư tưởng cộng sản xuống dưới đáy biển sâu. Đốt sạch triết học Mác-Ăng ghen viết lại lịch sử thế giới.
Đừng nghĩ là nó không dám.
Cu Ba và Việt Nam thay nhau thức canh giữ hòa bình cho thế giới. Bác Triết em tài đéo tả hế!hế!

Reply
Hạnh Phúc 21:33 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Địt mẹ! nghĩ mà chê bác Phiêu em đéo tả, bác em thay Đỗ Mười giữa nhiệm kỳ. Tài, Đức có cả, bác em có một cái iếu đó là bác em nóng vội quá. Nhẽ ra bác em lên, bác em phải ngồi vững đã, ít nhất là cho hết cái nửa nhiệm kỳ đó đi, bầu cử kỳ sau, bác em trúng chắc, lúc đó hẵng phất cờ thì đã chết đéo ai. Củi đang cháy dở thay củi mới rồi hẵng nấu, bác em đi đổ mẹ dầu vào, lửa bùng lên phát, dân chúng hớn hở được mươi giây, rồi bác em thăng. Em tiếc cho bác quá.
Năm mới vừa rồi, nghe bác em phát biểu, tiếng vẫn sang sảng, điệu cười, giọng nói vẫn còn lửa. Em cũng phải đứng xa mà cổ vũ bác em thôi. Cố lên bác, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. chúc bác thành công.
Em sảng mới bác em tý, kệ mẹ em, lồn cha anh chị nầu ném đá em nhá!nhá!. ke!ke!

Reply
phot_phet 21:50 Ngày 02 tháng 03 năm 2014

Mẹ con mặt lồn này viết hoạt kê chính trị hay nhề. Cơ mà hãy biên cho tường tận rồi anh dán lên cho. Chứ cứ lẹt xẹt chỗ âm ti nài thì khi nào mới được sờ tí hả hả.

Reply
Koong Fam 02:55 Ngày 03 tháng 03 năm 2014

Dcm thôi rồi! Con cầu tõm nhẽ là bác Chiết về hiu đéo có chỗ chém lân la vào đây hóng! :)))

Reply
Lỗ Đ. Thâm 11:04 Ngày 03 tháng 03 năm 2014

Dcm anh cầu tõm, chỗ tôi đang thẩm cứt thơm lừng thì anh tương con mịa nó chính chị chính em vầu, mất cả sướng, tôi nhổ toẹt, dkm

Reply
Mr Vinh 12:02 Ngày 03 tháng 03 năm 2014

Con Cầu này đang ỉa đái ngon đít lại cứ hát mác với ăng ghen

Reply
Loser 23:17 Ngày 04 tháng 03 năm 2014

Con Phẹt toàn bốc phét linh tinh, chả ra cái thể thống lồn gì

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang