Thứ Năm, ngày 27 tháng 3 năm 2014

PHÙ TANG & LỢN MÁN.


Kính thưa các bác,

Nhân chuyện báo chí trong và ngoài nước đăng tin cô tiếp viên trẻ đẹp của hàng không Việt Nam chuyển đồ ăn cắp. Thằng em xin được gởi cái phóng sự nóng hổi và chi tiết sau đây để các bác có cái nhìn chính xác. Bảo đảm không có cơ quan truyền thông Việt Nam nào xâm nhập thực tế hơn thằng em.

Người Việt…. ăn cắp!

Kẻ bênh thì “Chỉ là môt thiểu số thôi chứ có biết bao nhiêu cái tốt của người Việt sao không thấy nói”. Người chống thì:“Cái gì cũng vừa vừa phải phải, chiếm 40% trong tổng số 100% về thành tích ăn cắp thì không biết nhục à?”. Chuyện qua chuyện lại và nổ lớn trên đài BBC, trên báo chí trong ngoài nước, trên các mạng cá nhân FaceBook suốt dạo này là vì….

Ngày 27/2 vừa qua, tự nhiên cái tờ báo “phải gió” Sankei (đứng hàng thứ 5 trong các đại nhật báo tại Nhật) lại đưa 2 bản tin đầy nhức nhối: cảnh sát Nhật phát lệnh bắt một tiếp viên hàng không Việt Nam vì nghi ngờ chuyển đồ ăn cắp. Trước khi vào chuyện xin tóm tắt về mẩu tin “phải gió” này.

Cuối năm ngoái, cảnh sát đã bắt giữ 4 thanh niên Việt Nam trạc tuổi hai mươi mấy đã “chôm” những mỹ phẩm nổi tiếng của Nhật như Shiseido và quần áo của hãng Uniqlo tại các cửa tiệm trong thành phố Tokyo. Theo lời khai thì những “hàng hóa” này đã được gửi đến nhà 1 phụ nữ Việt Nam 30 tuổi. Đầu năm nay, cảnh sát đã bắt giữ luôn người phụ nữ này vì sau những cuộc điều tra thì biết là người này đã đóng gói và gửi các đồ ăn cắp đến một khách sạn gần phi trường Narita, nơi các tiếp viên nghỉ tạm đợi chuyến trở về. Theo dõi một thời gian, cảnh sát đã thấy có những thùng hàng ghi tên địa chỉ người nhận là các tiếp viên hàng không, sau đó thì những thùng hàng trở thành thùng không được vứt tại các bãi rác, còn “nội dung” trong thùng thì “nằm gọn” trong hành lý của các tiếp viên. Vì là nhân viên phi hành đoàn nên sự kiểm soát hành lý không chặt chẽ, phần lớn chú ý vào ma túy, vũ khí nên các món hàng này trót lọt và định kỳ bay về “quê hương” yêu dấu. Hà Nội 36 phố phường là một trong những nơi trưng bày những loại hàng này nhiều nhất.

Một nhân viên ngoại giao người Nhật cho biết ông thấy những món hàng này còn để nguyên bảng giá, và ông này biết ngay là đồ ăn cắp, vì ở Nhật sau khi mua hàng, tất cả các bảng giá đều được tháo ra.

Mỹ phẩm Nhật Bản rất được người Việt yêu thích, năm 2013 Nhật đã xuất cảng sang Việt Nam 534 tấn hàng mỹ phẩm, tăng 5 lần so với 10 năm về trước và bị đánh thuế 10% nên những món hàng ăn cắp được nồng nhiệt chiếu cố vì giá…..quá bình dân.

Theo thống kê của sở Cảnh Sát thì năm 1998 cả tòan quốc có 247 vụ người VN ăn cắp, năm 2012 có 999 vụ, nửa năm đầu của năm 2013 có 401 vụ, chiếm 40% các vụ ăn cắp của toàn thể người ngoại quốc .

Bình thường thì tôi không quan tâm vì thực ra, chuyện người Việt ăn cắp đã có lâu lắm rồi, chẳng có gì là mới lạ, con số phần trăm lúc đó cũng rất ư là khiêm nhượng khi so sánh với các nước bạn “láng giềng”, lần này thì thú thật: “lạnh mình” với con số 40% nên xin “góp với bao la” một chút về “Lịch sử ăn cắp của người Việt Tại Nhật”. Tôi không phải là nhà tâm lý học chuyên phân tích, tôi cũng không phải là kẻ “thẩm quyền” để luận tội bất cứ ai, tôi chỉ là một người bình thường nghĩ rất đơn giản: Ăn cắp là chuyện xấu, dứt khoát không nên và lẽ dĩ nhiên ăn cắp trong tình trạng không cần phải ăn cắp… như ở Nhật thì càng không tha thứ.

Kể từ khi người Việt được chấp thuận định cư (1981), người tị nạn từ các trại Đông Nam Á như Mã Lai, Hồng Kông, Thái Lan, hoặc đang tạm trú tại các trại tị nạn tại Nhật được chính phủ đưa vào 3 “trung tâm xúc tiến định cư” tại 3 địa điểm: Yamato (Kanagawa), Shinagawa (Tokyo), Himeji (Hyogo). Tại đây, mọi người sẽ qua một khóa huấn luyện tiếng Nhật, học cách hòa nhập vào đời sống Nhật, nhanh thì 6 tháng và lâu thì 1 năm. Sau khi học xong, trung tâm xúc tiến sẽ tìm công việc thích hợp và sẽ bắt đầu cuộc sống tự lập. Người Việt đã có mặt trên toàn nước Nhật.

Tệ nạn ăn cắp… bắt đầu từ đây.

Có 5 đối tượng mà “phe ta” thường nhắm tới:

1/ các máy pachinko

2/ các cửa hàng tạp hóa, quần áo, mỹ phẩm, đồ điện v.v…

3/ các máy tự động bán nước ngọt, thuốc lá

4/ các loại xe gắn máy, xe ủi, máy cày….

5/ móc túi

Đội tượng (1) thì chỉ một mình là đủ, còn (2), (3), (4) và (5) thì phải có người “hiệp lực” thế là những “nhóm” được thành hình “hoạt động” song song với “cá thể”

Tại các cửa hàng.


Ngoại trừ những trường hợp chôm cho riêng mình xài, còn những “hàng” lấy được sẽ qui tụ về một mối, rồi từ đó sẽ “chia sẻ” cho “đồng hương xung quanh”, “đồng bào ruột thịt ở quê nhà” hoặc “những nước bạn hữu nghị” với giá phải chăng.

Lấy một trường hợp điển hình cho dễ hiểu: giả thử một bao gạo 10 ký, giá thị trường 4000 Yen, sẽ có người thu mua với giá 2500-2800 yen, rồi người này để lại cho “đồng hương” với giá 3000. Hình thức “chia sẻ” này tại các chung cư qui tụ nhiều người Việt rất phổ biến. Camera, máy chụp hình, thuốc cao salonpas v.v… cũng được phân phối tương tự.

Chôm xe gắn máy.

Thuở đó, Việt Nam quê nhà ta Honda dream rất nổi tiếng, mua theo giá nhập cảng chính thức thì quá mắc, thôi thì ta mua chui vậy. Nơi cung cấp hàng 100% không đâu khác hơn là từ Nhật Bản. Cứ 2, 3 tên một nhóm, mướn một chiếc xe hộp xung quanh được bao phủ bằng bạt, không thể nhìn thấy bên trong có những gì, rong ruổi trên khắp nẻo đường, cứ thấy Honda dream thì dừng lại và hì hục đưa lên xe, còn những loại khác thì “có cho ông cũng đéo lấy” (quân ta dán miếng giấy có nội dung này trên một chiếc xe không phải dream mà người viết đã chứng kiến tận mắt). Ngoài ra, còn xe Harley cũng rất là ăn khách. Có một dạo nạn mất Harley tại Tokyo đã lên đến mức báo động. Bộ Cảnh sát nhập cuộc và bắt được không biết bao nhiêu nhóm hầu hết là “quân ta”.

Câu hỏi đặt ra, hàng độc này sẽ tuồn về Việt Nam hay đâu đó bằng cách nào?

Xin kể một trường hợp điển hình: “Quân ta” mướn một bãi, xung quang là rừng núi không có nhà cửa, rồi đặt một container hàng chình ình ngay dưới “các tàng cây xanh lá”. Ban đêm, các nhóm cứ rong ruổi khắp nơi, được hàng thì đem đến nơi đã được chỉ định, cất “hàng” vào “tủ”, xong nhiệm vụ, liên lạc với chủ xị: “bữa nay cho vô đó 2 con”, trưa hôm sau thì chủ xị đến check hẹn gặp nhau đâu đó thanh toán tiền nong, rồi “huy động” xe tải chở hàng về bãi khác. Tất cả hàng được “thồn” vào trong tận cùng của một container, còn phía ngoài toàn là “rác”, có nghĩa là những đồ phế thải như TV, tủ lạnh v.v…. Container đầy hàng đó sẽ được chuyển đến bến tàu để xuất cảng về Việt Nam, Hồng Kông…. dưới danh hiệu: hàng phế thải xuất cảng. Hải quan Nhật cũng chỉ kiểm tra cho có lệ, không lẽ phải moi từng thứ một, và hàng cứ thong dong vượt đại dương. Đã có “bỏ nhỏ” liên lạc trước nên khi thuyền cập bến quê nhà, sẽ có người chờ sẵn làm mọi thủ tục nhận lãnh đưa về nơi an toàn rồi phân phối đi khắp nơi.

Máy bán đồ tự động (Rút máy)


Đối với các máy tự động thì quân ta học được “kỹ xảo” nghe nói từ Trung Quốc. Dùng một giấy bạc 1000 yen cắt làm 3, xong nối lại bằng băng keo, một đầu có gắn một sợi giấy để kéo ra kéo vào. Ban đêm, quân ta tìm đến những máy tự động vắng người. “Mày canh, tao rút”, chia nhiệm vụ xong xuôi. “Tao” sẽ cho tờ giấy bạc vào nơi bỏ tiền và kéo ra kéo vào cho đến khi hiển thị số tiền trên máy, từ đó ta rút lại “đồ nghề” cất vào túi và bấm vào món hàng ta muốn lấy, chẳng hạn một lon coca giá là 120 yen, máy sẽ cho ra một lon coca cùng 880 tiền thối. Rồi ta cứ lập đi lập lại cho đến khi máy hết tiền thối. Xong 1 máy, đôi ta lại đi tìm con mồi khác. Cách đây vài chục năm, đã có một bài báo phân tích về “mánh mung” này sau khi bắt được mấy người Việt Nam đang “hành nghề”, cũng có một bài báo khác loan tin bắt được vài người Việt vì tội “rút máy”, nhưng không bắt lúc hành nghề mà phát giác lúc đương sự vào ngân hàng đổi từ tiền đồng sang tiền giấy, hình như là 500,000 vừa tiền 100, 10 yen (5000 miếng). Ngân hàng thấy khả nghi vì đổi quá nhiều, nên báo cho cảnh sát và câu chuyện bại lộ.

Các hãng bán nước, bán thuốc lá…. bằng máy tự động không những thiệt hại vì mất tiền, mất đồ mà còn mất tiền để thay toàn bộ máy, chứ nếu không thì lại có ngày lãnh đạn tiếp.

Pachinko.

Pachinko là một trò giải trí của Nhật hầu như người nào cũng đã nghe qua dầu chưa “thử” bao giờ. Nó là một chiếc máy, bên trong lồng kính được trang hoàng đủ kiểu trông rất bắt mắt. Trước hết, bạn phải bỏ tiền ra để mua những viên bi. Sau cho bi vào hộc bi và vặn cần, bi sẽ “tung bay” trong lồng máy. Nếu bi lọt vào lỗ trong lồng kính làm các đóa hoa nở rộ, thì bi sẽ tuôn ra nhiều hay ít tùy theo lỗ chính hay lỗ phụ. Nếu may mắn mà bạn thắng có nghĩa là “đả chỉ” (máy không còn bi để tuôn ra nữa) (1 máy giới hạn 5000 viên, có nơi vô hạn), bạn có thể dùng những phần bi thắng đổi bất cứ gì bạn muốn, vì trong tiệm Pachinko có chỗ đổi hàng giống ý như một siêu thị nhỏ, cái gì cũng có. Hoặc không muốn đồ thì có thể đổi bi thành tiền, nhưng không được đổi tiền trong tiệm, vì luật Nhật không cho phép, bạn sẽ nhận được một vài món tượng trưng như hộp nước hoa, rồi đem hộp này ra ngoài để đổi thành tiền tại một cái chái vừa nhỏ đủ cho việc đổi tiền được đặt ngay gần tiệm. Lẽ dĩ nhiên tiền bạn mua bi để chơi sẽ đắt hơn tiền bạn bán bi. (Thí dụ: 100 yen bạn mua được 25 viên, 1 viên là 4 đồng, nếu bạn bán lại chỉ được hơn 1 đồng chút xíu). Lẽ thường thì chơi trò này thì mang đầu máu nhiều hơn là thắng, vì chỉ là hình thức giải trí. Pachinko là kỹ nghệ chính phủ Nhật thu thuế nhiều nhất không thua gì thuốc lá, rượu bia. Tuy thế đối với….. quân ta, nhất là thầy của quân ta là Trung Quốc, “mày” có tinh vi tới đâu “tao” cũng có cách trị.

Nguyên tắc thắng là làm sao búng cho bi vào lỗ và hoa nở thì bi sẽ ào ra. Thế thì chỉ việc tìm cách chận không cho hoa đóng lại là xong thôi. Dễ quá mà. Đầu tiên các sư phụ dạy phải dùng đồ nghề là 2 miếng sắt mỏng, 1 miếng dùng để mở và 1 miếng dùng chặn không cho đóng vào. Lừa lúc không ai để ý, nhanh tay đút 2 cái cây vào khe hở dưới hộc đựng bi. Nếu set đúng thì bi ào ra như suối, chỉ vài phút là đèn đỏ báo động máy “thua”. Nhưng kiểu này phải cao tay lắm chứ không thì dễ bị lộ. Có bao nhiêu “dân chơi” đã bị múm vì trò này. Đến một dạo, có một loại máy mới ra đời, và máy chỉ có 1 lỗ. Nếu bi vào lỗ này thì coi như máy sẽ “thua” phải nhả hết phần đạn trong máy. Máy tên là “nhất phát” (Ippatsu 一発). “Mánh lới” dùng đồ nghề trở nên vô dụng. Không biết có ai dạy hay do quân ta nghĩ ra một phương pháp mới: “dùng nước miếng”, quân ta vừa chơi vừa nhai kẹo cao su để cho có nhiều nước miếng, cứ vài phút lại “nhổ” vào tay một bãi rồi trải đều lên dàn bi nằm trong hộc, khi viên bi búng lên dính nước miếng chạm điện sẽ chạy lung tung và xác xuất lọt vào lỗ rất cao và thế là máy K.O. Cứ một tiệm làm chừng vài máy xong ta đi tìm tiệm khác có máy tương tự.

Ở Kanto hết chỗ làm ăn vì tiệm đã đổi máy, quân ta di chuyển xuống Kansai hoặc đến tít cả miền Bắc nước Nhật để tìm loại máy tương tự. Mướn một chiếc xe và một người tài xế chở 4 “búng thủ” đi khắp nơi tìm tiệm. “Lương” của tài xế (cũng người Việt Nam) rất ư là hậu hĩnh, bao ăn bao uống, bao ở mà hầu như toàn là khách sạn trong vòng 1 tháng, nếu thắng lớn sẽ trên dưới 500,000 ngàn. Còn thu nhập của các “búng thủ” thì chắc phải thêm một số 0 nữa Trò “nước miếng” này đã bị lộ khiến Hiệp Hội Pachinko đổi toàn bộ các thiết kế khiến các dân chơi không dở trò được nữa.

Móc túi.

Có những toán móc túi chuyên nghiệp từ Việt Nam sang, cư ngụ tại các khách sạn nằm trước các nhà ga lớn hoặc có đường Shinkansen, rồi “len trong đám chợ đông người” dở trò móc túi. Quả thật, mấy tay này siêu thật. Chỉ một chuyến ra quân như vậy cũng tìm được vài chục cái ví, trừ hết chi phí, ăn chơi thoải mái còn đem về “quê” một số tiền khá lớn.

Theo thống kê của Sở Cảnh sát, những trò trên đây chỉ ở mức độ mà một nhà chuyên môn nói là một hiện tượng tự nhiên của xã hội. Nhưng kể từ năm 2000 trở đi, lúc số người Việt đến Nhật với tư cách nghiên cứu sinh, du học sinh càng ngày càng tăng thì những trò ăn cắp nhất là tại các cửa tiệm đã tăng lên và mấy năm gần đây đã lên đến mức 40%. Tính cách làm ăn sẽ qui mô hơn vì có sự tiếp tay của các người có điều kiện ra vào nước Nhật nhiều lần trong đó không ít là tiếp viên của hãng hàng không Việt Nam.

Tờ báo Sankei chỉ đề cập sơ qua về những hàng được Việt Nam mến chuộng là Shiseido, Uniqlo, nhưng thực ra danh sách dài lắm từ mỹ phẩm, thuốc tây, đồ điện. Bên nhà sẽ đặt hàng và bên này sẽ cung cấp và các ông các bà hay đi đi về về sẽ là người chuyển lại ăn hoa hồng. Tất cả đều giao thiệp trên email, skype v.v….

Hẳn quí vị còn nhớ vào cách đây gần 5 năm, ngày 17/12/2008, cảnh sát Nhật bắt quả tang phi công phụ Đặng Xuân Hợp khi toan tính đem mớ hàng ăn cắp về VN. Sau gần 3 tuần điều tra, ngày 9/1/2009, Đặng Xuân Hợp đã bị viện kiểm sát của Nhật khởi tố. Trong quá trình điều tra, ĐXHợp đã “thành khẩn” nhận tội và còn khai thêm: biết được job béo bở này qua sự .... giới thiệu của một cấp trên và không phải chỉ có mình mà hầu như tất cả các đồng nghiệp tôi đều “nhất trí” với job thơm phức này. Cũng theo lời khai thì ĐXHợp, ngoài vụ vận chuyển 27 món hàng trộm cắp từ sân bay Kansai về VN vào tháng 7-2008, Đặng Xuân Hợp từng vận chuyển khoảng 30 máy video cassette kỹ thuật số và một số hàng hóa khác về VN bằng đường hành lý xách tay vào cuối tháng 1-2008 và còn... nhiều nhiều nữa.

Từ lúc Nhật Bản có chế độ thâu nhận tu nghiệp sinh sang Nhật để học nghề, thì số người muốn đi rất nhiều, lý do chính là vì kinh tế, lẽ dĩ nhiên cũng có lý do là muốn học nghề. Để được một visa vào Nhật, những người này thường qua một cơ quan trung gian, cơ quan này sẽ giới thiệu cho một công ty Nhật và làm mọi thủ tục cần thiết. Ngoài thủ tục “đầu tiên”, nhiều người phải cầm nhà cầm cửa để bảo đảm mình sẽ quay về.

Sang đến Nhật làm việc với tư cách học nghề thì mức lương rất khiêm tốn, có tiện tặn lắm cũng chỉ đủ xài cho mình, vì thế dù biết sẽ bị mất số tiền thế chân, có nhiều trường hợp giữa đường đứt cánh, trốn ra ngoài làm việc hoặc tham gia vào các nhóm ăn cắp vì dù sao thu nhập cũng cao hơn so với tình trạng tu nghiệp sinh. Không bị bắt giữa chừng thì cố gắng ở càng lâu thì tiền càng nhiều, về nhà dư sức chuộc.

Còn du học sinh thì còn thê thảm hơn, qua những trung tâm môi giới quảng cáo rầm rộ bố láo bố lếu đầy dẫy tại Việt Nam nào là: đến Nhật vừa đi làm vừa đi học sỉu sỉu cũng kiếm trên 10 lá, nào là mùa hè, mùa đông nghỉ dài thì thu nhập trở thành gấp đôi, gấp ba. Thế là bố mẹ chạy đây chạy đó để con mình xuất dương du học, vừa học cho mình, vừa giúp cho gia đình. Nhưng sang đến nơi thì vỡ mộng, muốn tìm được số tiền như lời quảng cáo thì phải làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm, về đến nhà thì đừ người sức đâu mà học rồi ngày đến trường cứ lần lần thưa thớt đưa đến tình trạng không tham dự đủ giờ học và sở nhập quốc sẽ không gia hạn cho ở tiếp. Thế là con đường tham gia vào các nhóm ăn cắp chỉ… thêm một bước là tới.

Trên đây chỉ là một mảng của chuyện xấu: chuyện ăn cắp (setto- 窃盗), còn nhiều mảng khác khá trầm trọng như việc buôn bán ma túy, nghiện ngập, kết hôn giả, làm hôn thú giả để nhập cảnh Nhật hoặc dùng bằng lái xe giả…. đang là tầm ngắm của sở cảnh sát và sở nhập quốc, vì nói ra thì quá dài, xin hẹn một dịp khác.

Một người bạn Nhật coi như trong gia đình khi đọc bài báo Sankei hỏi tôi: “Tại sao lại có tình trạng ăn cắp của người Việt như thế này?" Hơi quê, tôi định trả lời: Tại vì cửa hàng Nhật dễ ăn cắp quá, nhưng kịp ngưng lại vì nhớ lại trong một phiên tòa ở Việt Nam nghe nói vào năm ngoái, khi ông tòa tuyên án tử hình một bị cáo về tội cướp của rồi còn chặt tay nạn nhân, thì mẹ và chị bị cáo bù lu bù loa chửa đổng:“Ai biểu đeo vàng nhiều làm chi để nó nổi lòng tham, rồi bây giờ tử hình nó”

Thú thật tôi không biết trả lời sao, ngoại trừ điều tôi suy nghĩ: cách trồng người, dựng người của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ta bây giờ đã như một chiếc xe lao xuống dốc không phanh.

Trước khi chấm dứt bài này, xin kể quí vị một câu chuyện vui không liên quan đến chuyện ăn cắp nhưng có dính dáng đến các tiếp viên hàng không Việt Nam.

Muốn gì cũng có.

Tôi biết có một người mà đã từng dịch cho anh ta khi anh ta gặp tai nạn xe cộ, đang sống ở Gunma, nơi người lao động, tu nghiệp khá nhiều. Vài năm trước tôi tình cờ gặp lại anh ấy. Nói chuyện chào hỏi xong, anh ấy hỏi tôi:

- Bác còn nhớ thịt chó không?

Sự thực thì lúc còn ở bên nhà tôi cũng có ăn, nhưng bây giờ thì thấy ghê ghê làm sao ấy. Nhưng tôi hỏi tới:

- Ông lấy đâu ra ở Nhật, mấy ông bắt chó rồi làm à?

- Không, thế thì bác quê quá, bây giờ bác muốn ăn gì chả có. Chó 7 món: chả chìa, nhựa mận, luộc, nướng, ninh xáo…. nóng hổi thơm phức bác ơi.

- Ông làm sao mà có?

- Bác chỉ cần cho nhà em biết trước 2 tuần, em sẽ nhờ mấy cô ấy mang sang.

- Cô nào?

- Mấy cô ở Hàng Không Việt Nam đấy.

À thì ra thế. Tôi còn được nghe là có một gia đình làm đám cưới cho con cần vài con heo quay sữa, trầu cau, bánh hỏi thịt quay ….. đều được cung cấp đầy đủ qua ngả này.@ theo TheHy.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

34 comments

Thuốc Lào 16:40 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

tem, chưa đọc!

Reply
Vanquat 16:40 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

ĐKM,,, lần đầu tiên được bóc tem con Phẹt liệt.
May vãi cả mớ lông lồn! hố hố...

Reply
Phuong Truong Quang 16:43 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

Deo me,an cap la ban chat nguoi viet minh roi,nhung xua lua minh gioi nhat van la:vua an cuop vua la lang.het

Reply
Nguyen Viet Hieu 17:11 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

Các anh các chị ạ, em thấy hình như vụ Đường sắt và vụ Hàng không hình như có liên quan. Anh/ Chị nào có nhã thì làm một tham luận nho nhỏ về sự liên quan này cho em hóng với ạ.

Reply
Hồng Hoa 19:42 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

h mấy h rùi mà mấy ông còn còm kiểu tem với póc tem thế, nhạt phèo

Reply
Hạnh Phúc 20:26 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

Em đếu bít mái cái vụ nầy lắm, dưng cacc choa iêm hỏi cái.
Iêm vưỡn nghe đồn ở Nhật không có nhà tù phải không ạ. Em thấy có người kể ở Nhật kể cả là tội trộm cắp bọn bỏn cũng cho vào công te nơ gòi thả luôn xuống biển.
Lếu mà luật của bọn dư vại thì làm đếu giề có đứa nào dám ăn cắp có phỏng.
Cái tội ăn cắp í, có cái đéo gì mà cacc cứ phải ầm ĩ hết cả lên.
Nhân thể chưởi nhát:
Địt con mẹ đứa nào biểu mái cái tôi trộm cắp là liên quan đến đạo đức, là liên quan đến Xã Hội Chủ Nghĩa nhá, nhá! he!he!
Tại sâu?
Lếu mà đạo đức điều chỉnh hành vi của con người được hết thì đã đéo phải sinh ra luật, sinh ra nhà tù.
Đạo đức xã hôi, giáo dục nhà trường, giáo dục gia đình không còn có thể điều chỉnh được hành vi của một người nào đó thì Pháp luật mới can thiệp.
Tội trộm cắp có phải đi tù không cacc? Thế thì nói đéo gì đến đạo đức. Lúc này phải nói đến pháp luật.
Xã hội của cacc lắm kẻ cắp, lắm kẻ cướp, lắm kẻ trôm ngày, lắm kẻ buôn gian bán lận, lắm kẻ trốn thuế, lắm kẻ buôn lậu thì cacc phải hỏi đến Pháp luật, củ tỷ là hỏi mấy anh áo vàng í.
Biểu địt mẹ ca làm ăn kiểu đéo gì mờ để trộm cắp lắm vại. 10 thằng trộm nó sẽ tập cho ít nhất là 10 thằng trộm nữa hành nghề mới nó, giờ các anh bắt bớt đi còn 5 thằng thôi, thì 5 thằng chỉ sinh ra 5 thằng nữa thôi, dần dà bỏn sợ mà sẽ hết dần. Các biện pháp khác chỉ là phụ, còn tính nghiêm minh của luật pháp mới là cái chính. Luật ở cái xứ này như lồn chỉ giỏi sinh ra mấy anh Chấn là hay.
Địt mẹ thằng Phẹt mặt lồn cái choa đỡ nhớ nhể, hề!hề!
Iêm đội ơn anh Trứng, anh Sòi đã nhớ mà nhắc đến iêm. Mái nay iêm vẫn vô ra thường xiên thăm cacc đới ạ. Dưng iêm đang ủ quả trứng, mãi chưa nở,nên mới mất mặt mái hôm. ke!ke!
À mà lồn mẹ con Sòi, mày thái anh mặc áo hoa bâu giờ mà mài bù lu, bù loa vại hả!hả!
Chệ Hoa ới, ời, ới. Chệ xương thì chệ chồi lên rạng ngời chóa nóa cái coi. Để mái con đực rựa bù bựa mới nhao vầy mà chệ hem động tý lòng nầu seo ợ. he!he!
Iêm chồi lên chào cacc tý gòi iêm lại lặn đơi ạ.

Reply
Hạnh Phúc 20:37 Ngày 27 tháng 03 năm 2014

Mà luật pháp quốc tế cũng như lồn í cacc nhẻ: iêm tỷ dụ. Thằng Nhật ló bắt được công dân Việt Nam ăn cắp, nó nhốt con mẹ nó vào, xong gọi công an Vịt sang mà mang về, tội xử theo luật Vịt.(Cái nầy thì thằng Vịt phải làm thêm cái bộ luật. Người Việt phạm tội ở nước ngoài thì xử như nầu) Thằng Nhật rỗi rãi thì cho người sang làm chứng, tin nhao thì mài xử xong gòi mài báo cáo tao.
Chớ thằng Việt Nam mang quốc tịch Việt Nam, nên thằng Việt Nam đéo phải chịu chi phối bởi luật của thằng Nhật. Vậy hà cớ đéo gì mà thằng Nhật lại mở phiên tòa xét xử một thằng công dân mang quốc tịch Việt Nam. Có phỏng.
Xem ti vi thái bỏn vẫn làm mấy cái chương trình hợp tác bắt tội phạm đới. Sao đéo thấy bàn về mái cái nầy nhẻ. Iêm thái đơn giản quá mà

Reply
Huyền Anh 06:05 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

ơ kìa thiếm Cầu, bẩu đưa địa chỉ gởi cho mấy quả cau mà ăn giầu mờ dỗi sâu hem nói giề? Ui xời mặc áo hoa, đeo ví, ăn giầu và hay dỗi là đúng bộ rùi cuồn chưởi cuôn Cà cái dìa hí hí...

Reply
Đào Âm Hộ 12:26 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Cái địt mẹ
Chuyện ăn cắp vặt nó là bản chất của tộc Giao chỉ từ đời xưa đến nay nhé chứ đéo phải do văn hóa giáo dục hay chủ nghĩa nhé đồ con bò
đcm trên toàn cõi An Nam này có thằng nào dám tuyên bố là từ nhỏ đế giờ không ăm cắp cái gì không ? đcm dám không ?

Reply
trung tran 13:04 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Dkm đến giáo sư còn ăn cắp bỏ con mẹ,mà các anh ạ ăn cắp lồn thì dư lào nhể các anh nhể

Reply
Gà Trống Chuồng 13:51 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

mần công chức nhà nác mà không biết ăn cắp thì chỉ còn nước bốc cứt thay cơm thôi chứ đừng mơ đến bốc lồn ăn vã, nói nuôn choa nóa nhanh dcm. đứa ném đá bọn ăn cắp còn là tổ sư của bọn ăn cắp. ăn cắp ngấm mẹ nó vào máu đến nỗi cứ tưởng mình đéo phải thằng ăn cắp thế mí tài. trò ăn cắp vặt như lấy đồ siêu thị chỉ là nghiệp dư. bọn đục nước béo cò mí là Thánh đéo nói nhièu!
bác họ tôi tên là Tao Hông Nớ đã từng nói: "cái xã hội củ Lồn giề mà đéo công chức nào sống nổi bằng lương nhưng đứa công chức buồi lồn nào cũng đàng hoàng như vương!"

Reply
cả sòi 14:33 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Con đào loz chỉ đc cái lói đúng thôi .Chưởng tông môn ăn cắp chính là cuôn cụ râu dài của con cầu toãm ( he he)! Ngay cả cái tuyên mẹ ló ngôn cỏn cũng ăn cắp Rồi cỏn bẩu Nói rối mà cóa lợi thì cứ việc lói rối Bi giờ tàn thể ND dưới sự hiệu chiệu của thằng cuôn hoang răng chắc học tập theo tấm mẹ nó gương cỏn Thế thì chiện nhỏ ở việt nem e lai là cái muỗi

Reply
cả sòi 14:47 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Hê hê ! Chầu anh trứng ví anh trống Chẳng hay mí ngày nay các huynh có khỏe không dao cấu đều đái chứ! Từ hôm qua đến nay tôi bận chẳng on nai đc lên thời thái con phẹt lứng dái tàn hót chiện đâu đâu ong mẻ hết cả thủ he he!
Mà con cầu toãm ló về rồi tôi tưởng là dạo này nó thực hiện mong ước tụt bực là đi mĩ (đức) uống trà cùng đồng đảng ở ba thá ố là la rồi! Hôm nay nhọc nhằn quá định bót nốt vụ hoa thơm nhổ cả 3 bà cháo dưng lô táng vài con chả trúng con nào thôi tụt mẹ nó xúc cảm hẹn các bác lúc khác hê hê

Reply
trung tran 15:05 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Túm lại chiện lày vô bổ lói đéo làm lồn giề,dkm vẫn lai cho mấy em chân dài vú to hông rộng dkm có em nào vn e lai vào đơi hóng không phát tín hiệu cho anh để anh gửi thư mời địt.nhiệt tình hết mình.Nhân tiện em nào có lòng mua hộ anh cái buồi chạy pin bên nhựt với hay có sẵn tặng anh cũng được

Reply
trung tran 15:09 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Bác sòi đấy à dở dời mệt bỏ con mẹ bác à em chỉ hóng chiện bác xong đi một vòng thị dâm thôi

Reply
trung tran 16:35 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Có chân dài vn e lai nào không ngoi lên anh bảo đây công hàm mời địt chỉ mất vài giây là thảo xong nhưng phải mất độ tiếng đồng hồ để chứng minh
Hehe so di cacc,e vừa bị trúng quả diệu độc nên giờ ngứa ngáy quá,tại cuôn Phẹt chém làm gì mấy ẻm hoa của đời đới
Cuôn Cầu có công nhận vứi anh hông,đời thiếu hoa vứi diệu thì nhạt hoét.Nắng lên rùi Cầu diện somi hoa quần đũi trắng chân sỏ tông lào tóc vuốt keo bổ đôi tay đeo dàn nhẫn chùa hương rồi đi cùng anh xem lồn nha

Reply
Giang hồ Vặt 16:51 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Địt cụ dài như cặc

Reply
Giang hồ Vặt 16:51 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Địt cụ dài như cặc

Reply
NGO DONG 16:59 Ngày 28 tháng 03 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
NGO DONG 17:03 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

tôi điểm danh phát rồi biến . dạo lày say sưa nhiều quá

Reply
trung tran 20:02 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Dkm hôm lay em bị trúng quả diệu độc cacc ạ vãi lồn thật người cứ như bát cháo lòng vữa
Tiết này sang hè thật rồi nhể nôn nao tợn,soi mình trong chén diệu mà đờ đẫn mất mấy giây ơ hơ thấm thoắt xế chiều,phút chuyển mùa bỗng kí ức ùa về như mới hôm kia dkm nét như hoạt hình 3d,làm li nữa hít một hơi bỗng nồng nàn hương đêm phố phường bụi phủi.Ôi cái mùi phố đêm vỉa hè vắng vẻ ngày xưa giờ ở đâu
hehe tóm lại ý em là dư lày dkm hà nội giờ như lồn con đười ươi,dkm lông lồn rậm thì phải biết ý mà tỉa tót ,hà lội củ lồn thôi em té

Reply
NGUYỄN CAO MINH 20:31 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

Đọc xong hãi hùng ... cho người Việt.

Reply
NGO DONG 22:27 Ngày 28 tháng 03 năm 2014

đay là đòn bẩn hạ nhục cuốc thể thôi , nhật lùn , tầu khựa , hàn xẻng với lị thái mọi , đương chơi xấu thôi , ăn cắp thì ở chỗ lồng nào chả có , chính phủ mẽo với tâu còn đương đấu tố nhau kia mờ lỵ , cacc xoắn làm cái đéo ..
cái khó nó ló cái khôn , theo tôi nên tập trung tinh hoa lại mà viết cẩm nang cho những người muốn sang các nước văn minh mà du lịch hay học tập , tỉ như có ăn cắp siêu thị , đánh dắm trong thang máy ,khạc đờm nơi công cộng hay đái đường , thậm chí hiếp dâm , kệ mẹ , cảnh sát sở tại có bắt thì cứ bình tĩnh cao giọng bẩu : em là China dân , em đéo biết gì cả , hehe ích nước lợi nhà , lại dả thù dân tộc được , về nước có khi lại được đón tiếp long chọng như anh hùng í chứ lị , hehe đcm...

Reply
một bên quẹo 08:34 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

cho hỏi khí không phải chứ anh Hạnh Phúc có phải là huyền thoại Lồn Hồng đấy hem, thấy cách hành văn với cái lối bam như phá mả nhà người ta tôi nghi nghi là. Lại thêm con Cà có Sỏi nữa làm tôi nhớ lại cặp bài trùng Lồn Hồng - Sướng Bựa hôm nào.

Reply
Koong Fam 09:40 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

@một bên quẹochắc éo phải. Anh nhồn hồng có thấy tơ tưởng con cụ bao giờ đâu. Con cầu này thần tượng con cụ như con teen khựa thần tượng kp mới bị bố làm thịt ý!

Reply
một bên quẹo 10:01 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

anh Cà có Sỏi nổ cái đéo gì bên trang cũ gì gì mà có hình chẹc hàng mà không dám bốt đới, mật thư cho tôi để tôi xác minh chứ anh cứ bi ba bi bô bố ai mà tin được nhẻ chi bộ thúi nhẻ hehe

Reply
cả sòi 14:02 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

Chào anh dái lệch ! Tôi mấy ngày cuối tuần phải nhường máy cho F1 Chúng đc nghỉ cho chúng dùng máy thành thử ko thể on lai chỉ lên điểm danh xong té he he ! Để hum nào bọn chúng té tôi có đk mật thư nhóe ! Tôi đồng ý với quan điểm của anh Koong là anh máng đỏ ví thếm cầu tõm là khác nhau ! Còn anh Sướng bựa thì đúng là nhân tài ở chi bô nài cmnr ! Anh sướng bựa , với anh Ngô , anh Trứng trần chính là thần tượng của tôi he he !

Reply
một bên quẹo 15:07 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

vầng thành anh! anh liệu liệu mà giấu kĩ như mèo giấu cứt đi nhé, để xổng ra tụi nhỏ nó thấy thì ôi thôi nhi đồng hư hỏng mất nết ngay.

Reply
Chính Tạ Quang 19:00 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

@Hạnh Phúc
Đến cái cách ăn nói của bạn thì ai thèm nghe.Ngọng,trình độ văn hóa lùn,ăn nói thì xấc láo.Mong bạn đừng cmt bất kì cái gì nưa nhé

Reply
Hạnh Phúc 21:01 Ngày 29 tháng 03 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Hạnh Phúc 21:11 Ngày 29 tháng 03 năm 2014

Con Sọt lại anh biểu! Gõ đúng chính tả thì phải như nầy nhế:
Gõ lại đoạn cồng măng của mầy nầy:
Đến cái cách ăn nói của bạn thì ai thèm nghe. Ngọng, trình độ văn hóa lùn, ăn nói thì xấc láo. Mong bạn đừng cmt bất kì cái gì nữa nhé.
Đái, chỉnh choa mài mấy cái lỗi chính tả, gõ văn bản đằng sau dấu chấm và dấu phẩy thì phải cách ra một ký tự, kết thúc một đoạn văn bao giờ cũng phải có dấu chấm hết.
Nhớ nhế, hế!hế! Địt còn mịa.

Reply
dinh nguyen 09:05 Ngày 30 tháng 03 năm 2014

Lừa nhục tới đáy rồi không phải lăn tăn nữa, nhưng trong vụ tàu lửa, mấy anh Nhật cũng chấp nhận thỏa hiệp chứng tỏ họ cũng vẫn là người THƯỜNG, ở đâu xài luật rừng thì nơi ấy cái xấu được dung dưỡng!

Reply
Rose 'n' Gun 08:41 Ngày 02 tháng 04 năm 2014

Những bài dài của ku Phẹt là những bài đáng đọc, thằng này như là một nhà truyền giáo bù bựa vậy, khắm nhưng có hồn!

Reply
Một mình 07:44 Ngày 08 tháng 04 năm 2014

Nhớ chuyện ngàn năm bắc thuộc với câu để ngàn đời: ĐI ĐÀY AN NAM !

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang