Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

HẸN ĐÒ...



Chuyện của anh Ngô Đồng viết theo lối Tiểu thuyết thứ bảy. Tôi thêm pha, chấm phẩy lại bốt lên đây cho cuối tuần bớt mềnh màng. Chuyện anh đéo có tít, nhưng tôi giật con mẹ thành " Hẹn đò". Các anh chị khi đọc nên nghe kèm với bài hát này để tăng độ phê và tràn trề non nước. https://www.youtube.com/watch?v=V4hgCrDxj4c

Quê cũ tôi ngày xưa - một cái làng nhỏ nằm ven con sông Đáy, có cái nghề truyền thống là trồng dâu nuôi tằm dệt vải, nên ra ngoài đê là bát ngát những ruộng dâu, thấp thoáng những cái khăn mỏ quạ của đám đàn bà con gái hay lam hay làm. Nói đến nương dâu là nói đến ươm tằm dệt vải, là nói tới cô The cô Lụa, hay những cái tên sến xẩm quê mùa. Là nói tới những cuộc mây mưa bất chợt nhưng hiếm hoi vụng trộm bên sông hay cuối vụ đầy chất thơ, một phần cái Dục, chín phần cái Tình. Cơ mà cũng đa đoan bỏ mẹ.


Nhưng mà thôi, hôm nay tôi tâm trạng nên đéo kể hầu được cái thiên vụng trộm tang dâu ấy, mà tôi sẽ kể chuyện này hầu các anh chị. Vâng, chuyện là thế này …

Làng tôi bên con sông Đáy. Thuở ấy làm gì có cầu, đi lại giao thông họp chợ đều phải qua cái bến đò, chả biết có từ bao giờ, cơ mà người ta gọi là bến Nguyệt. 

Người lái đò trên bến Nguyệt là gã trai tên Lãng. Y là dân ngụ cư, miếng đất cắm dùi chả có, nghèo mạt hạng, quanh năm vận có mỗi cái quần chân què buộc giải rút, lấy con đò rách làm kế sinh nhai kiêm luôn chỗ che mưa che nắng.

Y tới đây chừng 4 hay 5 năm gì đó, thế chỗ sau khi cụ Khìa mất.

Ở quê tôi, vào cái thời loạn lạc ấy, gái trai nên duyên sớm lắm. Chả biết có phải người ta cũng đương phải sống gấp sống vội trong cái oi bức của thời thế hay cái mong manh phận người hay không nữa, nên con gái chừng 14 hay 15 là có nơi có chốn cả, và dĩ nhiên con trai cũng thế. Nếu muộn hơn chừng như hăm mấy ba mươi thì có chăng là người ta cưới thêm vợ lẽ.

Ây vậy mà Lãng chừng gần ba mươi vẫn một mình, mặc dù y thuộc loại to khoẻ sốc vác. Hơn nữa lại có cái vẻ ưa nhìn kiểu rất đàn ông với khuôn mặt vuông chữ điền điểm thêm đôi mắt sáng thông minh.

Đàn bà con gái xứ này mỗi khi qua đò, ai mà chả liếc mắt rồi đôi khi để quên cái nhìn của mình trên cánh tay rắn chắc hay bờ vai rộng lấm chấm mồ hôi đưa đò của Lãng. 

Cơ mà trong cái miên man xa xỉ ấy, thì cái đò cũ rách và phận ngụ cư của y là gáo nước lạnh dội vào mặt làm người ta tỉnh táo và cảnh giác ngay tắp lự.

Nhà của y là con đò. Giang sơn của y là con sông. Và bạn của y – duy nhất là anh Mõ. Anh Mõ thì ai còn lạ gì, lúc nào chả “chiềng làng chiềng chạ "…và dĩ nhiên anh cũng là dân ngụ cư, nhưng là dân ngụ cư duy nhất được ở trong làng.

Lãng vẫn lặng lẽ một mình cần mẫn với công việc, lễ phép với tất thảy mọi người . Những câu nói vẫn thường trực trên mồm : dạ, lạy cụ …dạ chào cậu chào mợ… vâng xin mợ hai hào, cả tiền hôm trước ạ ….

Một chiều mưa cuối hạ, y ngồi thu lu hong quần trong con đò ấy. Vào cái tiết nông nhàn đâm người ta ít việc, chợ phiên họp cũng thưa thớt, chả ai gọi đò. Đâm chán, ngồi tựa vách nứa y suy nghĩ miên man, mơ hồ như ai gọi đâu đây.

Lãng giật mình tỉnh dậy dụi mắt, thì ra là mơ mòng. Nhìn ra ngoài đã thấy tối giời, giăng đã lên nhạt màu. Nhìn xuống xung quanh, những con sóng bàng bạc đang xô nhẹ vào mạn đò mà vỗ óc ách …, mới hay đò đã ở giữa sông….

Lại nghe tiếng gọi “đò ơ oooooơ….”

Lần này thì thật. Chắc chắn. Y vểnh tai nghe tiếng gọi bên kia sông…
- Đò ơi ới ời…..
- Vâng , chờ tí…

Y cuống cuồng bận thắt lại cái dải rút quần màu nâu gụ, rồi khua mái chèo về hướng khách.
Khách là một cô gái, đúng là một cô gái rất trẻ. Dưới ánh trăng ngà ngà, cô chít cái khăn hoa bằng vải lụa, lại vận cái áo bà ba cổ tròn kiểu tân thời, cả cái quần lụa đen sa – tanh nữa. Cô như người thành thị chứ không quê mùa như mấy cái váy đũi hằng ngày vẫn sang sông.

Y mạnh tay chèo cho con đò húc chạm nhẹ vào bờ, rổi nhảy xuống đon đả: lạy mợ, mợ đi đâu muộn thế?
- Vâng, anh cho tôi qua sông. Tôi về thăm nhà.
- Dạ, vâng ạ. Mợ đưa tôi xách cái làn cho nhẹ tay.

Con đò tròng chành ngược qua sông….

Lạ thật, một cảm giác rất lạ. Trong mấy năm đưa đò, hàng nghìn hàng vạn con người qua lại, chả ai khiến y phải tò mò như thế. Cô gái con nhà ai ở cái làng này mà y chưa hề biết? Cách cô ăn mặc thế thì hẳn cô ở thành thị rồi, chắc cô đi lâu ngày mới về.

Con đò trôi nhẹ giữa sông, gió hiu hiu, tiếng mái chèo bì bõm, thi thoảng lẫn tiếng con cá sộp quẫy đuôi đớp mồi lụp bụp.

Cô gái ngồi trên mạn thuyền, cả cái dáng ngồi cũng trang đài quý phái. Cô để tay lên gối vắt chéo chân, điềm nhiên nhìn sông nước.

Dưới ánh trăng mờ, cô có khuôn mặt non tơ, chừng mười lăm mười sáu, hơi gầy. Mà tiểu thư thường hay thế. Gớm, các cô cứ hay thỏ thẻ, yếu đuối nên hay bị giữ chặt trong nhà, lâu lâu mới được ra ngoài nên nhìn mảnh mai và cớm nắng lắm. Nhẽ cô này...?

Dòng miên man suy tư của y bị cắt ngang khi cô gái lên tiếng: anh vẫn thường đưa đò cả buổi khuya thế này à? Lỡ giấc anh tôi ngại quá.
- Vâng, thưa mợ, tôi kiếm cơm bằng nghề này thì khuya hay sớm chả sao.
- Thế thì tốt, vì tôi chỉ thăm thầy u được một hai ngày, mai lại đi. Lỡ có khuya thì phiền anh vậy.

Rồi cô nở nụ cười ý nhị, không dấu được sự ngại ngùng bẽn lẽn.
- Vâng, mợ cứ gọi. Ở làng này ai có việc qua sông cũng thế cả.

Con đò tròng chành nhẹ rồi cập bến sông. Y nhảy xuống trước, buộc dây chão neo lại với cây sào, lễ phép: thưa mợ, sang bến rồi. Mời mợ.

Cô gái khẽ đứng lên, rồi bất chợt vịn mạnh vào vai y theo cái đã tròng chành vô duyên vô cớ của con đò.

Trong thoáng phút giây, một mùi hương thơm nhè nhẹ thoảng qua, cả hai cùng bối rối.

Cô bước nhanh xuống rồi lí nhí: anh cho tôi trả tiền.
Y chỉ lắp bắp: dạ mợ cho xin một đồng ạ.

Chỉ thoáng chút, bóng cô mất hút trên con đường nhỏ dẫn vào cổng làng.

Lãng bật dậy trong tiếng gọi tru chéo bên sông của chị em mụ Doan hàng xén. Mặt trời đã lên cao.


Ơ, lần hiếm hoi y ngủ như chết.

Lật đật chống sào sang sông, y lục lọi lại trật tự thời gian trở về đêm trước, rồi tự cười một mình: ừ, xinh đáo để.

Bất chợt mùi hương, lại mùi hương không thể lẫn vào đâu được, mùi hương của cô gái, chỉ thoang thoảng nhưng khiến người ta ngây ngất, một mùi hương vừa lạ vừa quen.

Lãng quẹt cái đóm vào bếp, rồi ngửa cổ rít điếu thuốc. Lâu lắm mới có dịp ngồi chuyện với anh Mõ, mà anh Mõ thì luôn có rất nhiều thông tin. Cùng là dân ngụ cư, những chuyện ở cái làng này từ xa xưa tới giờ, anh thuộc giống như y thuộc từng luồng nước trên bến sông này, từng đoạn nông sâu, từng mùa đầy cạn.

Thế nhưng hôm nay cả hai ngồi im, chả hiếm khi như thế. Cả cái làng này có bao người, nhẵn mặt cả, có chăng chỉ chuyện đói khát loạn lạc từ nơi xa xôi nào đó.

Hôm nay là ngày thứ hai, y nhớ rõ buổi hẹn đò ấy, phần vì đó là cái nghề, phần vì cái gì thì y cũng đang tự vấn. Và y thấp thỏm chờ.

Những lúc vắng người, công việc quan trọng khác của y là câu cá hoặc giăng lưới. Cái lưới mắt thưa cũng tả tơi như phận chủ. Cá ở đây không nhiều tuy nhiên nếu có cá to mắc lưới thì y còn lo rách lưới hơn là mừng.

 Trăng lên cao dần, nhưng hôm nay chả có con nào cắn câu hay mắc lưới, nếu ngày mai không ai sang sông, không có mẻ cá nào vớt vát, dĩ nhiên cầm chắc uống nước sông cầm hơi.

Đang cơn lo lắng bâng khuâng, tiếng gọi đò trong trẻo cất lên, y nhận ra ngay nên đáp với lại:
vâng, thưa mợ , tôi qua ngay …

Rồi vội vã thu lưới, chống sào hướng vào bờ.

Cô gái không còn bẽn lẽn như hôm trước, cô dạn hơn, chờ mui đò ghé sát, cô nhẹ nhàng bước lên, xách theo tay nải đựng chùm ổi chín, phảng phất hương thơm.

Phải, mùi ổi chín. Nó nhẹ nhàng mà gần gũi lạ lắm
.

Y nghiêng người, căng cơ vai dồn toàn lực đẩy con đò rời mép nước.

Giấu cái nhìn len lén điệu đà cô gái làm thinh, hôm nay cô vấn tóc cao, hở cái cổ non trắng kiêu kỳ, khẽ cúi đầu vân vê tà áo. Dường như cô tránh nhìn y, nên cô dấu cái nhìn xuống cánh mũi xinh xinh.

Để dấu cái sự lúng túng của mình, y phá vỡ sự im lặng.
- Tôi hỏi khí không phải, cụ thân sinh nhà ta là ai ạ?
Một thoáng bối rối, cô gái khẽ cất tiếng: dạ, tôi là con cụ Bân.

Ô, thảo nào. Cụ Bân thì y biết. Nhà cụ giàu nhất nhì làng, cơ mà cụ khó tính lắm, chả ai dám lơ mơ với cụ, đến cụ lý còn phải nể cụ đến vài phần. Cơ mà cụ khép kín lắm, mà ngay cả việc nhắc đến cụ mà người làng còn e dè nữa là…

Thế nên đương nhiên là chưa bao giờ y nghe người ta nhắc đến tiểu thư nhà cụ.

Rồi cô gái ngỏ nhẹ tiếp: vâng, thầy u tôi hiếm con nên có mình tôi, hiềm nỗi xa xôi, nên nhiều khi muốn thăm nom mà chả đặng, phận làm con thật chả ra gì.

Rồi cô đưa mắt nhìn ra xa...

Y nghe như nuốt từng lời, và y còn thấy cả trong đôi mắt đẹp kia dường như có hai giọt nước long lanh chảy xuống.

Cô định kéo vạt áo lên, rồi lúng túng buông ra, đoạn lấy khăn trong túi áo mà che mặt khóc nức nở.

Bờ vai gầy của cô rung lên theo tiếng nấc, cô khóc sướt mướt như chưa từng khóc.

Lãng bối rối ngưng tay chèo. Lại gần cô, anh cẩn thận giữ lễ:
- Thưa mợ, mợ đừng buồn nhiều, mợ thì còn trẻ, thiếu gì thời gian chăm sóc hai cụ. Hơn nữa phúc nhà cụ còn dày nên hai cụ còn khoẻ lắm, tôi biết mà …, như tôi đây này, từ tấm bé cun cút một thân một mình, nào có cha mẹ để mà thương, nhiều khi muốn khóc còn chả được.

Cô gái ngẩng lên, đưa đôi mắt buồn ầng ậng nước nhìn anh như chia sẻ, rồi bất chợt cô chìa tay nắm lấy bàn tay thô ráp của y.
- Vâng, anh nói phải. Tôi lúc nào cũng thương thầy u lắm …

Đò cập bến sông, cô gái dúi vào tay Lãng một đồng rồi bước lên bờ chông chênh.

Y lập cập nói với theo: mợ đi cẩn thận, trời khuya thế này...

Bóng cô gái đã khuất sau rặng dâu xanh.

Con đò bồng bềnh trên sông, cả cái khoang nhỏ vốn rách nát chắp vá, hôm nay như rất lạ lẫm với y. Chỗ nào cũng vương hương ổi chín.

Và y càng bất ngờ hơn, một quả ổi chín to như cái ấm pha trà đặt ngay ngắn bên bậu cửa, rõ ràng có chủ ý.

Y duỗi chân nằm thẳng cẳng rồi vắt tay lên trán mỉm cười, chả hay sóng vỗ con đò bồng bềnh hay chính y bồng bềnh nữa, vì y biết, tối mai cô ấy lại sang đò.

Quãng thời gian đưa đò có hàng nghìn câu chuyện, hàng vạn lý do, nhưng tất cả chỉ là công việc, mà y hoàn thành rất tốt. Nhưng cái hẹn đò này không như hàng trăm cái hẹn đò khác, y thực sự nôn nao, hồi hộp và đợi chờ. Y trông cho thời gian qua nhanh hơn.

Trăng tháng bảy tròn vành vạnh, mới tắt nắng chiều thôi đã thấy trăng lên rồi. Y loay hoay cơi nới lại chỗ ngồi, thu gọn tấm lưới cũ, chỉnh sửa vặn vẹo lại cái sào. Chợt y lo lắng, trong cái nhạt nhoà trên bầu trời lem nhem tối, có dấu hiệu của một cơn mưa khi mây đen đang dâng lên phía đông. Theo kinh nghiệm, biết chắc một cơn mưa sẽ tới, vấn đề chỉ là thời gian.

Sự lo lắng trở nên thực tế hơn bao giờ khi mà những tia chớp loằng ngoằng đe doạ và tiếng sấm bắt đầu rền rĩ theo hướng lan toả của đám mây đen.

Lãng bắt đầu lo lắng, dù chỉ là cơn lo lắng mơ hồ, nhưng nó nhẹ nhàng len lỏi vào những góc khuất nhất trong tâm hồn. Nó như hương ổi chín thơm lừng, ngạt ngào nhẹ nhàng nhưng mơn man lan toả. Trái tim trai của Lãng như đang run rẩy ngọt ngào.

Không ngoài dự đoán, nửa bầu trời đã bị mây đen che phủ, một màu đen thăm thẳm nặng nề. Sấm chớp vang rền, gió bắt đầu gào lên báo hiệu cho một trận cuồng phong phẫn nộ.

Một ánh chớp xanh lè quét vội, tiếp ngay sau là tiếng sét chát chúa bên tai.

Lãng lo thực sự.

Y quýnh quáng cong người, góp hết sức trai chống sào đẩy con đò qua bến chợ. Y cầu mong cô gái nhanh chóng tới hoặc đã đứng chờ.

Con đò ngược gió, tròng chành qua bên kia sông. Gió ầm ầm thổi đánh thức con sóng hiền lành thành hung dữ. Gió quất vào mặt y những cái tát rát rạt.

Với kinh nghiệm từng trải và sức trai vạm vỡ, con đò cũng qua sông, chạm mũi vào triền đất quen thân.

Trời bắt đầu đổ mưa lắc rắc, hạt mưa như quả trừng gà, rơi lộp độp, chỉ dấu của một trận tơi bời.

Không ai đợi y cả, y hoang mang, lo lắng thực sự.

Y nhảy lên bờ, bắc tay lên miệng gọi vống : mợ ơi, tôi tới rồi...
Tôi tới rồi mợ ạ, mợ đâu ròioooooôi…

Chả ai đáp lại, chỉ có con đê vắng im lìm trong màn tối và nương dâu cũng đang oằn mình trong cơn gió quật, lem nhem hiện hữu trong ánh chớp liên hồi.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

21 comments

ban hoa 19:46 Ngày 04 tháng 04 năm 2014

Tràn trề non nước thật....

Reply
Hạnh Phúc 20:06 Ngày 04 tháng 04 năm 2014

Cu Phẹt mờ đếu nói thì iêm cũng đếu nghĩ ra cái kết ló lại dư thía:
Ới anh Ngô " Bỏ thuyền bỏ bến bỏ chèo bỏ lái anh Lãng bước lên bờ" cóa phải hem ợ. He!he!

'chỉ có con đê vắng im lìm trong màn tối và nương dâu cũng đang oằn mình trong cơn gió quật, lem nhem hiện hữu trong ánh chớp liên hồi" Ám ảnh đếu chiệu, he!he!

Lại cho anh Ngô 3 phát liên tọc, anh là Thánh chớ đéo phải người thường nhẻ, khà!khà!. Lâu lắm mới có cái cảm giác đọc mãi hông muốn câu chuyện kết thúc, ke!ke! củm ơn anh.

Reply
cả sòi 22:30 Ngày 04 tháng 04 năm 2014

Câu chiện này tôi liên tưởng đến bài hát Ông lái đò Bái phục anh Ngô anh đúng thợ viết gồi Con cầu nay anh đang tâm trạng anh tha nhóe cho thiếm chưởi vài câu lữa cho vuôi ! Để bớt ám ảnh gồi anh xẽ tính sổ với thím

Reply
Rose 'n' Gun 23:21 Ngày 04 tháng 04 năm 2014

Truyện hay! Cấm con giặc nào chấm phẩy lại theo lối "đậm đà bản sắc dân tộc" nhóe!

Reply
Gà Trống Chuồng 01:46 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

Anh Ngô nhẽ Lều văn chà chộn vào đây chứ chả chơi. như kiểu thầy tu đội tóc giả để đi mat xa và phê pha thịt chó.

Reply
NGO DONG 04:12 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

tôi paste qua bài trước rồi , cacc chịu khó quay lại nhể,,,,

Reply
Hồng Hoa 05:24 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

a Ngô nhẽ cop nhặt ở đâu chứ tự viết đc cái l í, đây ko phải văn phong của anh í

Reply
Mười Năm 05:52 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

Cacc để í mờ coi. Để viết được từng ấy con chữ anh Ngô thả cái cồng đầu tiên từ 2 giờ chiều, cái cồng cuôi cùng là hơn 4 giờ sáng. Tôi tính nhẩm trau chuốt lại dấu chấm, dấu phẩy, co dòng các cái in ra cũng chỉ được độ 5,6 trang là cùng.
Cái người cầm bút í cacc ợ, quý lắm, mà cũng tội lắm í. Khi vào mạch rồi viết không xong là ăn không ngon, ngủ không iên nữa.
Để cho ra được những sản phẩm có giá trị thật không dễ tý nào.
Vì thế cacc liều liệu mà đối xử công bằng với những người cầm bút. Nói nôm là dân trí thức í. Tất nhiên là trừ trí ngủ. ha!ha!
iêm xin nũi cacc vì đã lếu láo mà lên giọng dạy đời. Cacc thấy chướng tai cứ bốc sít mờ trát, iêm hông ke đao.
PS: Chị nầu mờ cóa chồng là dân trí thức, tất nhiên là chỉ tính những người lao động thật sự thì cũng nên lấy thế mà làm quý. Nhế, hế!hế!
Iêu anh Ngô quá đi Hi!hi!_là tiếng Thái, he!he! là tiếng Kinh ;))

Reply
lao dochanh 06:07 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

Truyện hay...

Reply
Huyền Anh 07:10 Ngày 05 tháng 04 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
phot_phet 08:16 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

Lồn cha các anh. Chuyện hay thế mà cấm có bàn được cái đéo gì, tuyền quăng chì ném bấc đcm. Ngoài chút tình thế thái thì phận Lừa, từ thằng lái đò mạt hạng cho đến tiểu thư cành vàng đều như chóa cả. Tộ sư cái đất nước tôi, thon thả giọt đàn bầu thế chứ lị.
Tôi đi ngủ. Địt mẹ tự đận ông già vợ vầu viện tôi lại sinh ra cái nết ngủ ngày. Lạy hồn...

Reply
Huyền Anh 08:23 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

Chiện của cuôn Bắp làm chj nhớ đến mấy tập Liễu trai chí dị hay Gái liêu trai. Có chiện Vẽ Da, có cậu hàn sinh đi thi về qua phố nhỏ nhìn thấy 1 cô gái tuyệt mỹ có con hầu đi sau cầm đèn lồng, chàng tâm thần mê mẩn bám theo, nàng thấy vậy e thẹn bảo con hầu: Kim Liên em à (cacc đừng nhầm với Phan Liên là iem Hoa chưởi đới hí hí) trời tối rồi thôi ta đi về đi, Chàng liền đi theo. Đại lọai thế rồi sau đó tán được nàng, tối tối hay hẹn hò nàng đến nhà trọ của chàng cùng nhau tình tứ say sưa ân ái. Có lần đang yêu sinh rờ tay ra sau mông nàng chợt thấy có gì đó như cái đuôi giật mình hỏi" sao lại có đuôi?" cô gái mắng "đuôi ở đâu ra, sờ lại xem". Sinh rờ lại thì không thấy gì. Có ông trọ buồng bên thấy tối nào buồng sinh cũng có tiếng trai gái khúc khích cười đùa liền tò mò nhòm qua khe xem thử thì thấy sinh đương ôm trong lòng một cái đầu lâu trát đầy son phấn hôn hít rất là say đắm

Reply
bach tran 17:14 Ngày 05 tháng 04 năm 2014

gớm, đọc liêu trai chỉ yêu mỗi hồ ly , hé hé

Reply
may troi 03:12 Ngày 06 tháng 04 năm 2014

Mịa hồ ly hai ma quỉ mới hấp dẫn chứ người chán bỏ mịa, mồm tòan mùi tỏi hoặc mắm tôm, phịch nhau xong chạy ra toa lét đái tồ tồ mất hết cả thi vị. Mà từ giờ mấy cu ở đây trước khi chơi gái nhớ sờ đít em í xem có đuôi không nhớ. Nói thế khéo sờ phải đọan trĩ của em lại rú lên công an nó ập đến là xong phim

Reply
Koong Fam 09:12 Ngày 06 tháng 04 năm 2014

Lão nguyên họ Bồ, tự Tùng Linh. Vì qua lại lốc Phẹt nhiều lần , lại cảm cái tình chàng là người bù bựa nên khi bén duyên đã liều mình thu hết dương khí tàn mà hiện thân về bầu bạn, lấy níc là Cùi Bắp viết tiếp dăm ba câu chiện hầu các bựa nhân.

Reply
Bố thằng ku 09:22 Ngày 06 tháng 04 năm 2014

Nặng mùi "Đò ơi" của bọ Nập quá phẹt ôi.

Reply
Lang Thang 14:49 Ngày 07 tháng 04 năm 2014

Dài quá dí nồn đọc đcm

Reply
Lang Thang 14:50 Ngày 07 tháng 04 năm 2014

Anh Fẹt cuối tuần nài liên hoan mừng bố vợ ra viện à he he he...
Anh Sim son mặt lồn trâu đao gòi chuẩn bị diệu thịt đê he he he..

Reply
Lang Thang 16:13 Ngày 07 tháng 04 năm 2014

Địt mẹ thôi rảnh quá đéo có gì làm thì lại đọc vậy he he he

Reply
Lang Thang 16:15 Ngày 07 tháng 04 năm 2014

Chiện kết có vẻ lưng chừng quá nhể he he he..
Tôi đọc chiện ma nhiều dcm lại nghĩ đến cái kết cô gái kia toàn về thăm pama đêm hôm nhẽ cô cổ là oan hồn dcm anh cu Lãng đò được gặp hồn ma xuynh đẹp đem lòng tương tư he he he he... rồi người mí ma sông ví nhao trên con đò thủng y dư là liêu chai chí dị tộ sư bố ...

Reply
Koong Fam 16:40 Ngày 07 tháng 04 năm 2014

đcm Lang Thang đéo đọc hết chiện a Cùi Bắp đã bị bố như bố đời!

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang