Thứ Hai, ngày 14 tháng 7 năm 2014

GIĂNG VỠ ( toàn tập)



Năm thứ hai đại học tôi theo anh bạn đồng hương hàng tỉnh về nhà anh ấy chơi. Đó là một làng quê trù phú và lắm người đỗ đạt vang danh khoa bảng. Làng anh thơ lắm, có cổng cổ, ao sen, giếng đình và đặc biệt là cái Nghè rất đẹp, nghe đâu thờ ông trạng Xiển hay trạng Quỳnh. Tôi không hiểu Nghè là gì nhưng anh bạn giảng có tên thế bởi bọn trạng Xiển hay Quỳnh kia đỗ đạt đến hạng tiến sĩ. Đó là học vị cao quý của triều đình, còn dân gian mách qué nôm na pha ra là Nghè như trong cái câu " chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng". Là anh bạn tôi luận thế. Tôi biết thế. Thờ ai tôi cũng chả quan tâm. Tôi thích cái Nghè đó bởi lắm chim chích làm tổ, nhiều đống rơm to ở lối vào và hương hoa na thơm diệu vợi nở trắng vườn trước sân sau. Chả bù cho cái làng tôi, chả có cái đếch gì nên hồn ngoài phân bò và cứt chó. Chán vãi ra...

Đang là kỳ nghỉ nên tôi và anh bạn thư thả lắm. Sáng dậy khí muộn, sau chập ngáp dưỡng sinh là lục tục rang cơm nguội với mắm moi ăn cùng cà muối xổi rồi khề khà trà thuốc, chán đi lại nằm, rồi lại tha thẩn ra Nghè chơi quên cả ăn trưa. Giữa bốn bề xào xạc lúa chiêm, nằm nghe tiếng chích chích của lũ chim và thi thoảng lịch phịch cánh hoa na rơi vội thì quả là một niềm hạnh ngộ nhố nhăng. Ấy rồi cũng chán bởi ở cái tuổi đôi mươi người ta thích cái khác cơ, chứ đếch phải lối ngọt ngào thẩm du lẩm cẩm thế. Tôi đánh tiếng với anh bạn là đi tán gái làng dăm hôm rồi ít bữa nữa tôi sẽ ngược đường mà về với mẹ. Anh bạn tôi vốn dòng gia giáo ngáo mắt nhìn tôi bồi ngay một câu cực kỳ mất dạy " đừng để em nào nạo thai đấy nhé". Mẹ cái loại, nhẽ sự gia giáo đến đời anh là tiệt nọc chăng hehe?

Đêm ấy giăng sáng lắm, bọn tôi khua dép trên đường làng thơm mùi rơm mới và cả ẩm mốc rêu phong. Dọc đường đi anh giới thiệu sơ bộ cho tôi về " đối tượng cần nghiên cứu". Đó là một cô nàng có tên là Lý, tuổi mới qua rằm hai năm, đẹp nhất tổng. Bố mẹ nàng đều theo nghiệp giáo chức, duy nhất nàng là con. Theo anh thì đây là một ca rất khoai, chim chuột không phải dễ. Ngay cả cái việc đến chơi cũng rất khó khăn mà ngoại trừ anh ra thì không ai cả. Tôi nghe mà chân xoắn quẩy lấy nhau, rúm áo giục anh quay về. Anh bảo đến thăm em nó một chốc, xem học hành thi cử ra sao và tôi có thể đứng ngoài đợi.



Chó sủa vang, mõm sục hẳn vào cái cổng tre đan rất khéo. Tôi nghiệm ra rằng nhà có con gái đẹp và lại neo người thì chó bao giờ cũng tợn hơn nhà khác. Tôi sợ quá nép sang một bên tường. Bạn tôi xùy xùy như cắn thi với nó rồi gọi vống tên cô nàng và không quên dặn tôi đứng đợi. Tôi định nói muốn vào cùng bởi đứng đợi ở cái không gian xa lạ lại bàng bạc ánh giăng thêm cả lũ chó thì khó quá. Nhưng không hiểu sao miệng cứ cứng lại và chân cứ như chôn. Khi có tiếng chân người ra mở cổng và anh bạn tôi mất hút bên trong thì tôi biết là đã quá nhọ.

Tôi cứ men tường gạch nhà nàng mà đi đi lại lại. Chống sốt ruột và buồn chân thôi. Ai đó tưởng là thi nhân dạo giăng bên nhà người đẹp mà làm tình thơ thì vớ bở lắm. Nhưng quả thật là tôi muốn độn thổ hơn. Mẹ lũ chó, nhẽ hít thấy hơi người lạ nên cấm có buông tha. Chúng sủa tợn hơn, cào chân vào vách tre rồi chồm lên ăng ẳng. Mẹ kiếp, đúng là chó sủa giăng có khác.

Tôi toan chạy ra xa nhưng một giọng thanh thanh gọi giật " ai đấy?". Lấp ló dưới giăng ngà là một khuôn giăng đầy đặn mà tôi đoán là cô nàng. Rồi tiếng anh bạn tôi lép bép theo sau. Tôi vào nhà cô nàng theo lối ấy. Mẹ lũ chó, xin trân trọng cảm ơn hehehe...

Cả buổi tôi tịnh chả nói gì mà lặng ngắm không gian và cảnh vật nhà nàng. Tôi có cái cố tật đó, cứ nhìn sự vật rồi mới đoán định con người. Quả anh bạn tôi nói không ngoa, thuần một lối giản dị nhưng cũng đầy vẻ hàn lâm rau muống. Nào sập ngụ tủ chè giường giẻ quạt trường kỷ mo nang, nào chum cà vại nước hàng cau hoa dâm bụt. Có cả chõng tre kê hè, trên là điếu bát trà xanh điểm mấy thanh chè lam tăng vị. Cũng lối quê cả đấy nhưng nhà tôi không có cửa đọ so dù bố mẹ cũng là giáo chức. Thì tại cái làng tôi nó thế, tuyền hạng phu phen mấy nức nở làm phò.

Tôi chỉ cắt đi dòng lơ đãng khi anh bạn có một màn giới thiệu khá công phu, tất nhiên là về tôi. Đáp lại sự hân hạnh đó tôi lại đi hỏi một câu cực kỳ trì độn là " bố mẹ em đâu?". Nàng chỉ tay, rằng " dưới nhà ngang anh ạ". À hóa ra thế, nhà có con gái nhớn tiếp bạn giai thì phụ huynh dạt nhà ngang hết cả. Cái nết này tôi rất ưng, chỉ băn khoăn là họ đang vểnh tai nghe hay dáo dác chửi thầm. 

Tôi mặc mẹ cho anh bạn ton hót. Cái giọng đàn anh học hành đi trước tôi lạ đéo gì, tuyền những khuyên can ban ơn vô bổ. Tôi kín đáo ngắm nàng dưới giăng vàng. Giăng hôm nay đẹp, tự trên giời tõm rơi xuống đất. Nhưng giăng dưới đất của tôi ma mị hơn nhiều, hắt diệu vợi từ khuôn ngọc đến núi đồi và những lườn cong cổ cánh. Tôi thích mê đi...



Bọn tôi giở về khi giăng trên giời xấu hổ trốn vào mây đen gọi sấm chớp. Mưa nhớn lắm. Anh bạn tôi đùng đoàng thuyết thêm về nàng và gia cảnh. Hóa ra cũng là dòng dõi của ông Cống ông Nghè thời vang bóng nhưng vào cái kỷ quốc dân cộng hòa thì lại teo đi. Tôi thì không ngớt mồm khen dáng ngọc và thầm ước ao được làm rể quê anh. Ở cái tuổi hai mươi thì quả thật nhiều yêu dấu và bề bộn sự giao cấu hoang tâm. 

Hôm tôi ngược đường về với mẹ nhà anh bạn nấu cỗ khí to. Rõ ràng là họ rất trọng đãi người học hành chứ không có thói dí bòi như phường mất nết. Lần đầu tiên tôi được ăn cỗ bằng mâm gỗ có trổ phượng khảm chim. Anh bạn tôi phán đây mà mâm đẽo ra từ gỗ quý thuộc hạng gia truyền mấy đời nhà anh, chỉ dụng khi có việc trọng hay thịnh tình biệt đãi. Tôi nghe mà hân hoan lắm bởi ngày thường nhà anh tuyền sắp cơm trong mẹt. Vui sướng hơn là lại có tý cay, thứ diệu làng Trạng nồng nàn đựng trong cái cút mẻ miệng, mỗi lần chiêu là phải rót ra chén tống rồi mới đong ra cái li hạt mít mini. Thật là thanh tao và phải đạo.

Cỗ bàn vãn. Tôi dậm dịch xỉa răng và òng ọc xúc miệng trà xanh để nói lời tạm biệt thì cô nàng tằng tặc xe đạp đến. Tự nhiên lắm, cô lao ra giếng vén quần ngồi rửa bát với mẹ anh bạn tôi, cứ y như là con cái trong nhà. Tôi định mon men ra gợi chuyện hoặc chí ít là vắt vẻo thành giếng mà ngắm cái khuôn giăng cho lần sau cuối nhưng trong cơn bối rối tôi chả nghĩ ra được cái cơn cớ gì hữu duyên nên lại găm đít ngồi xỉa răng và trà vã. Mãi khi nàng xong việc đứng ngoài bậu cửa và anh bạn tôi lục hòm lôi ra mấy quyển bộ đề ôn thi gửi trao thì tôi biết là không còn dịp. Nàng vút đi trong tiếng tằng tặc xích líp trơn tru nhưng vẫn kịp để lại mắt tôi cặp bắp chân trắng ngần mà do vội vàng nàng kéo lên mà không kịp vén xuống. Nàng đi rồi thì tôi cũng về với mẹ tôi thôi.



Tôi với anh bạn ngày một thân thiết hơn, ngoài cái nghĩa đồng hương ra thì còn là cái tình với cô nàng hàng xóm. Nhiều bận tôi gạ gẫm anh xin tí địa chỉ để túc tắc biên thư nhưng anh gạt đi, bẩu để cho em ý học, thi thố đến nơi rồi. Nhưng anh lại chiếu cố tôi bằng cách trong mỗi cánh thư anh gởi cho nàng đều nhắc tên và điều chuyển lời thăm hỏi của tôi. Thư nàng gửi cho anh cũng thế, bao giờ dòng cuối cũng có cái câu " à cho em gửi lời hỏi thăm anh Phẹt". 

Năm sau nàng báo tin đỗ đại học sư phạm, nối nghiệp giáo của song thân. Tôi mừng lắm bởi cứ nghĩ đến cái cơ hội sẽ được gần nàng hơn. Anh bạn tôi thì luôn trong trạng thái " như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Rồi anh quyết định về quê dự cái lễ ăn mừng và cũng có thể là đưa nàng ra nhập học. Anh không rủ tôi mà tôi xin đi cùng. Tôi bảo tôi nhớ nhà anh, nhớ cái Nghè đầy chim làm tổ, nhớ mùi rơm, hương na..., nói chung là tôi nhớ cả. Nhưng điều cốt yếu là tôi nhớ đôi bắp chân trần trong cái mong manh sương khói đầu đời.


Chúng tôi về thời gian y kỳ nghỉ năm ngoái và lại đúng mùa giăng. Anh bạn vứt tôi ở nhà mà đi bươn bả. Tôi hiểu là anh sang nhà cô nàng, tặng hoa, huấn thị hay hộ hành việc gì đó. Tôi lại tha thẩn ra Nghè chơi và thấm thía cái câu triết học hại óc " không ai tắm hai lần trên cùng một giòng sông". Tôi chán lắm và chỉ mong nhanh đến hôm ăn cỗ để theo chân anh bạn sang nhà nàng. Tôi cũng cắn răng mua tặng nàng một vật thể xinh xinh, nói ra sợ người ta khinh nhưng đích thị đó là hộp dầu gội đầu hương bồ kết.

Hóa ra chả cỗ bàn gì ráo. Nhà nàng chỉ biện nước trà xanh, bánh chè lam, giầu cau và thuốc lào sợi mịn. Bạn bè nàng rồi anh em làng xóm đến ngồi chán thì về, một sự chia vui đầy hân hoan cam chịu. Ấy thế mà cũng lê thê từ chập tối cho đến khi giăng treo ngọn cau. Giăng vẫn đẹp nhưng tôi thì chán hẳn, cơ mà chả biết làm gì vui ngoài cái việc bấc mặt lên giời rồi thi thoảng lén lút nhìn nàng như phải tội.

Tôi trốn ra Nghè chơi sau khi tùn cái hộp dầu gội đầu hương bồ kết cho anh bạn. Lòng tôi tự nhủ nằm ngắm giăng một tý với bọn Trạng xỏ xiên nhẽ thú vật hơn. Cảnh sắc không gian im phăng phắc, đến độ tôi nghe được tiếng năm nay na mất mùa, quả thối cuống rơi lộp bộp như âm hưởng trống điếm canh đê chạy lụt mạn trên. Mùi lúa chiêm không còn thơm nữa bởi lũ rô đồng tòm tọp đớp phấn lẫn giăng thanh. Tôi nằm tênh hênh trên cái chõng của cụ từ nhẽ đêm nay hoang đàng về với vợ. Tôi ngắm giăng suông cùng cóc nhái với côn trùng trong cái khí độ ậm ạch của lòng mề thiếu đớp. Ấy thế mà mồm lại veo véo đọc thơ, rằng thì bóng nguyệt trần truồng tắm, lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe. Của ông chết dẫm nào tôi không nhớ dù đã cố hình dung ra cái he hách cửa mình.

Ấy rồi tôi thiếp đi. Giăng tan ra như trẻ thơ ợ sữa. ( từ từ hóng nha...)






Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

35 comments

Thuốc Lào 16:40 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Tán gái làng mà thập thò ngoài cổng một mình, không có người quen thì tôi đồ rằng răng môi lẫn lộn chứ chỉ vỡ răng thôi cũng chưa đến nỗi quá nhọ. Keke.

Reply
Thiên lý 16:43 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Gái đẹp thì chó dữ là phải đạo rổi. Có làng gái không đẹp mà cả làng nó lập phòng tuyến mới kinh. Hy vọng anh Phẹt không bị vỡ răng trong vụ giăng vỡ này.

Reply
Lỗ Đ. Thâm 16:48 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Tôi đồ là giăng đếch vỡ dưng cơ mà anh Phẹt bị vỡ dái, hệ hệ

Reply
Nguoi mien nui 17:02 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

kỳ 1: Sự tích Phẹt liệt.

Reply
ThemoiSuong 17:33 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Á ah. Lịt cụ anh Núi, lặn đâu mất dạng thế? Khỏe không anh? Anh ăn buồi tôi chưa? ah nhầm nhầm, anh ăn buổi tối chưa? Hehe
Mà lịt cụ con Phẹt nốt và hết đi để anh hóng cho nó có hệ thống cái. Chuyên cái kiểu vét máng dở bỏ đấy đi xem thời sự.... Ko trách vợ nó chửi cho là phải. Mả bố anh.

Reply
Nguoi mien nui 20:34 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

bố xư anh sướng bựa. tưởng anh mải đong lồn trên faay chứ. dạo này anh vẫn lồn đều chứ hay quay tay trừ bữa.

Reply
lelloclol 21:49 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Tôi nín thở đưa tay vào chỗ cần tìm. ..... Chỉ thấy tiếng thở dài dcm nó bỗng thấy lạnh buốt sống lưng. Dmn suất con mẹ nó rui.

Reply
lelloclol 21:51 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Ai cũng một thời trẻ trai
cũng từng úp mat vào lon

Reply
Long HAi 23:03 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Tui dự thế này: Hôm sau, Phẹt mò mẫm men tường gạch nhà nàng, bọn chó vẫn đéo nể nang gì, nhặng xị lên hết cả, Phẹt cáu lắm, làm bàm; Ông thịt xong cô chủ thì chúng mày ông cũng thịt...cho bi chắc súng cường...

Reply
mà em Đời 23:18 Ngày 14 tháng 07 năm 2014

Thỏ khôn ăn cỏ xa nhà
trai khôn phải trải dăm ba cái lồn

Reply
Tư Nấc 06:37 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Đù má, hay quá.

Reply
Huyền Anh 10:54 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Hai đới Phjet, tả mấy chỗ tay nghề kém giề văn nô đâu

Reply
ngogia 11:14 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Đúng rồi ê HA, Cu Phẹt học kiểu văn nô mà.

Reply
lão bố 12:39 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Gái khôn cũng trải qua buồi
Trai nào không liếm vài lồn mới khôn

Reply
NGO DONG 17:05 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

cuời vãi cả đái , tiên xư ....

trước tôi cũng được anh bạn mai mối cho một đám làng bên , em này cũng con nhà da dáo lắm , mặt xinh mông mẩy , tôi thích mê tơi ngay từ buổi gặp đầu ,
cơ mà ở quê thì cacc lạ đéo , gái đẹp thì nhiều anh thèm và cái sự cạnh tranh kiểu nô bộc rất chi là thối khắm ,
một lần trong cái thuở ban sơ lơ tơ mơ , tôi với anh bạn tới nhà cô chơi như thường lệ thì cổng đóng then cài , gọi í ới mấy câu thì con chó xồm nhà cô cứ lồng lên mà sủa , tôi chỉ buông nhõn câu :
địt mẹ , chửa chào nhau bằng tiếng người đã đón nhau bằng tiếng chó ...
chưa kịp khép mồm thì đã thấy cái đầu hói của bố cô thò ra nhìn chúng tôi đom đom ...
..
chả biết tôi là thằng tài nói phét hay là bảnh dai chẳng hạn , vì cô cũng liêu xiêu , cô thích tôi ra mặt . và tăng theo mỗi ngày , cơ mà dường như phụ mẫu thì ngược lại, mẹ tiên nhân...mà cả thằng bạn tôi cũng thế , nó cứ nhìn tôi rất lạ và phun những điều bóng gió xa xôi ...
...
rồi những chuyện linh tinh cũng đến mà làm nên ngang trái , như có đêm chúng tôi đương dung dăng mà hóng gió thì một lũ giai mới nhớn hò hét mà toan gây sự đấm đá , cơ mà tôi tả xung hĩu đột một hồi thì chúng biến mẹ đâu sạch , và trong mắt nàng thì tôi là anh hùng hay một điểm tựa nhớn nhao , cơ mà phụ huynh thì lại cho là nguồn cơn của đấm đá và bạo lực sau này ...
....
lại có lần khi dăng đã lên cao tít , chúng tôi đương tìm chỗ mà hôn hít cho lâng lâng thì nghe một tiếng : Xoảng ...lại Xoảng và Xoảng . . nghe chừng dăm bảy cái liên hồi , phụ huynh nàng từ nhà lao ra còn nhanh hơn chó , tôi cũng bật dậy mà theo ra đứng giữa sân ,,, thì ra tiên sư bọn bất nhân hèn hạ lấy gạch ném vào mái ngói nhà nàng . mà dã man hơn tất thảy là chúng còn ném vỡ cả cái vại nước đái to tổ bố và đầy ăm ắp , nhẽ nhà nàng phải tích cóp nửa năm ....
tiên sư năm đời mười đời quân mất dạy .
mẹ nàng nhảy lên đon đỏng mà chửi té tát trong cái khai khắm khai khú đang chảy đầy ra sân ...
nàng thì run lên cầm cập , cơ mà vẫn còn cố nói như phân bua hay tự an ủi ... chắc chúng dọa anh đấy , may mà chửa ném chúng vại cà ...
...
sau đó ít hôm thì nàng cũng dường như tỏ ra u buồn khi gặp tôi , nàng còn bảo nhẽ chúng tôi không hợp số ...
tôi thì biết thừa phụ huynh nàng bảo thế , chứ nàng thì thương tôi bỏ cụ...và dĩ nhiên tôi cũng thế...
...
cho đến một lần cách sau đó không lâu , sau cuộc chuyện mặn mà , khi mà toan đứng dậy phủi đít chào về thì tôi lại nghe u nàng kêu thất thanh và gào lên như phải bả , thì ra đống rơm sau nhà nàng phát hỏa , tôi cam đoan mặc dù trước đó tôi có đẩy nàng dúi dụi vào đó mà tìm bắt con sâu vô duyên chui vào áo và chạy cả xuống quần , cơ mà tuyệt nhiên việc đó huyền tuyền không phát ra lửa , vậy thì chỉ có đám dai làng mà thôi...mẹ tiên nhân quân phá hoại...
...
dĩ nhiên là tôi cũng tham gia xách nước mà cíu hỏa , cả đám người múc gần cạn cái giếng thơi thì cũng dập được lửa , tuy nhiên cái đống rơm cũng chỉ còn gần như đống gio âm ỉ khói ...
...
thế là tự dưng tôi bị gắn cái mác xui xẻo , tiên nhân , nào là vì tôi mà bố nàng phải đảo ngói tới mấy lần , nào là vì tôi mà nhà nàng vỡ mẹ vại nước đái tưới rau . ...ba la đủ kiểu ...rằng thì là mà tôi đen đủi sẽ ám cả đời nàng , mà nàng thì là cành cao cành quế ...
gớm địt mẹ , múc nước mửa mật ra , ướt cả quần cả áo chưa đủ lạnh teo dái , đéo được tiếng thơm mà còn dội thêm nước lạnh thế thì tôi đéo chịu nổi , tôi nộ khí xung thiên tự ái mà cút thẳng . chỉ tự nhủ lòng nhõn câu : Dí dái ...
...
thế rồi tôi theo ông bác họ lên mãi mạn Hà đông mà làm nghề tráng ảnh , đập chết cụ bọn truyền thần , cũng làm ăn khấm khá ,
độ dăm bảy năm sau đó có dịp về quê thì tình cờ gặp nàng , nàng giờ đã có chồng , mà chồng nàng không ai khác , chính là thằng bạn tôi , ôi khốn khổ ... tôi phì cười cơ mà nghe chan chát đâu đây...
tiên xư một thời chẻ chai ... dại gái ...

Reply
Thuốc Lào 20:53 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Ngưỡng mộ văn cụ Ngô đã lâu, nay mới thấy kung fu của cụ cũng thuộc loại kinh hồn táng đởm. Cứ ngẫm đến cái cảnh cụ tả xung hĩu đột ngang ngửa đệ tử chân truyền của mĩ hầu vương trong tây du ký thì thằng nào thằng nấy cũng lăn mẹ nó ra mà chết hết dồi. Hehe.

Reply
6 D 22:17 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Lâu lâu anh Ngô kg ỉa, thấy cũng nhớ!
Cố gắng tuần ỉa lần đi anh, cho lũ bò hít cho xôm.

Reply
Thiên lý 23:12 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

Đít me,
Ô kìa cái Nguyệt trần truồng tắm,
Lộ cái ku vàng dưới đáy khe

Reply
Thiên lý 23:48 Ngày 15 tháng 07 năm 2014

@NGO DONG

anh Ngô đồng ơi, anh ngô đồng ơi

Bố em dữ hơn chó
Hoặc tềnh yêu Xịt lửa
Đốt cháy ra tro nhưng chửa thành than
Nỡ lòng nào anh đổ cho lũ trai làng
Khủng bố đống rơm anh mò sâu băt bướm???

Reply
ngogia 09:29 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

thế là GIĂNG VỠ đã đi đến hồi kết, tôi đoán là: sau quá trình chăn dắt em gái quê đã trở thành người iêu bạn phẹt. thế mới đau!

Reply
phot_phet 09:40 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Đéo phải, cơ mà tôi đang bận. Trưa rảnh hầu nốt nha.

Reply
Lỗ Đ. Thâm 09:47 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

hố hố, thế là anh Ngô ăn ốc rồi cho thằng bạn anh đổ vỏ nhỉ, nhất anh rồi còn gì.

Reply
ThemoiSuong 16:49 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Địt cụ anh Phẹt, bài này biên phải nói nuột đéo chịu được, đôi đọc mà cứ vào thun thút, ngôn từ ở đéo đâu ra mà anh xả như tháo dạ đi ngoài. Chắc mới được Thụ Lộc tý non non, thành ra phấn khởi biên ổn thật. Dcm. Cụ Ngô thì đéo khen nữa, khen bằng thừa.
Cụ Ngô tý thì bị thằng bạn đểu biến thành chó thui. Còn anh đừng kết tý thì thằng bạn đểu chơi anh thành chó thiến nhé. He he. ĐCM bạn với bè toàn cò gỗ mổ cò thật.

Reply
Long HAi 17:09 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Há há, dịt cụ Phẹt biên tanh tao đéo chịu, tôi ưng. Cơ mà hồi kết có dang được hai cái bắp chân trắng ngần ra hai bên mà cho thằng nhỏ chui vào cái nằm giữa hai chân e không? Biên nhanh tôi hóng.
Anh Ngô lâu mới lại thấy biên một thiên hay nhỉ...sư bố anh tài và cũng ngu đéo chịu, đúng là bạn với bè, chiến hữu cái lồn, anh hùng đéo qua được ải mỹ nhân...may là anh đéo bị cháy mất dái, teo tí vì lạnh vẫn còn dùng được, cũng còn an ủi anh được phá tí cái trinh non...khà khà.

Reply
ThemoiSuong 17:45 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Há há. Mả bố anh Hai Lòng anh rúc đéo đâu mà giờ mới thấy nổi. Gớm lâu đéo chịu, nhớ, nhớ là, tiên nhân anh. Anh còm cũng nuột bỏ mẹ, tôi ưng, tôi ưng. Lâu lâu có được Thụ lộc tý nào ko? (Địt mẹ từ Thụ Lộc của anh Són hay đéo chịu, giờ tôi cứ mang ra tôi dùng, đéo dùng từ đóng gạch nữa, từ Thụ Lộc nghe sang mồm nhể chi bộ)

Reply
Địa chủ Nguyễn Văn Kinh 19:00 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Phẹt kia rình núp bụi môn, chờ cho trăng lặn bóp lồn kiều nga

Reply
Bob Bùi 19:45 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Cái địt mẹ nhà anh Phẹt. Tôi vẫn lấy cái sự thưởng văn của anh như là một niềm vui thú lúc tao nhàn, nhưng đôi lúc tay anh tản văn tay anh mân dái hay sao mà tôi đọc thấy rất là một sự đầu buồi. Như bài này đại để.

Reply
phot_phet 20:32 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

Ôi tôi lại say quá, bấm phín lại cứ phòi ra chim. Hẹn mai nhế.
Còn một tý nữa thôi không hẳn vì bồi hồi mà bởi lon rom quá đéo xuất ra được.
Xin chào và trân trọng cảm ơn địt mẹ các đồng chí.

Reply
6 D 21:03 Ngày 16 tháng 07 năm 2014

ha bố anh, anh hứa mãi lũ bò quen rồi, không hứa hẹn lũ bò mới lạ.
Anh ngô anh, anh núi, chị cầu
Anh sòi, anh thuốc trốn đâu? liệu hồn
Về đây mà hưởng tý lồn
Mà con phẹt liệt để tồn bấy lâu
đệt các anh, trốn đéo đâu, hả hả...

Reply
NGO DONG 11:03 Ngày 17 tháng 07 năm 2014

thiên Giang vo này tôi ưng lắm , đặc sệt văn phong nhà Phẹt mlt , cơ mà cứ són són đâm ra tôi cứ phải mai phục cùng chi bộ nhọc nhọc là , cơ mà địt cụ trong khi chờ đoạn kết thì tôi cũng tốn mớ tiền tỉn phò , nên tôi dí lồn khen , chờ anh biên xong hẵng ...
lâu lắm mới thấy anh Hai lỏng mí anh Kinh , anh Tộc .. tiên nhân các anh chốn kĩ quá , đến các em phò mà còn chẳng biết các anh đâu thì tôi cũng chịu ...

Reply
Long HAi 21:43 Ngày 17 tháng 07 năm 2014

khà khà..., sư bố anh Sướng chưởi tôi ngoa đáo để, nhể, tôi vừa bị đi đày về, đong được tí xèng, Uôncắp nó lấy mẹ của tôi hết rồi, đen đéo chịu, đèo mẹ, tôi cố kiêng để qua mùa Uôncăp mong thụ được tí lộc, vậy mà vưỡn đen, chẳng thụ được tí đéo nào, mả bố thằng Mecsxi, nó lấy hết xèng của tui rồi,...Cảm ơn các anh đã hỏi thăm, đèo mẹ tôi đi làm tí giải đen đây, hàng đẹp giá 50 đô, cao tí nhưng đáng đồng tiền bát gạo. Phẹt biên nốt mau đi, tôi kê dép đít hóng...gớm cứ cái thiên dạng chân ngà là tôi đéo chịu được...khà khà

Reply
Chi Pheo 00:19 Ngày 18 tháng 07 năm 2014

Dẹp mẹ nó cái nhà này đi!toàn một lũ hâm hâm!hehe

Reply
Huyền Anh 02:01 Ngày 18 tháng 07 năm 2014

Phjet biên tiến bộ đấy, khen khen. Ấy nhờ có chj khiến khích suốt chứ hem chắc buông xuôi trôi theo dòng đời lâu rùi. Khách khứa chiện chả thẩm tuyền luận chi tiết hủ hóa hỏi lầm sao văn học ở đơi phát chiển được chứ lị? có nhẽ Phjet tập trung chiện kha khá lại rùi đưa chj biên tập lại in cái tiển tập là chính danh văn nô thui đỡ phẩy lăn tăn bức bối mãi. Hà hà...

Reply
cu đen 14:18 Ngày 19 tháng 07 năm 2014

chiều cưới tuần giăng giăng mưa bão.
bốn làng tụ lại nơi bắc cụ
bọn bò tụ lại bốn lù chơi.
bỏ lại cái chuồng vắng chơi vơi

Reply
loveU4ever 08:34 Ngày 19 tháng 11 năm 2014

Biên nốt đi bác ơi :(

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang