Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

THỞ THÔI, ĐÃ THỐI.


Bài khá hay của GS Nguyễn Văn Tuấn, ĐH New South Wales, Australia. Tôi dẫn về để bọn con bò có cái ăn mà ỉa vầu miệng tủ lạnh. Tít tôi giật lại.

Những người lãnh đạo giỏi và có bản lĩnh họ không chỉ nói, mà còn thực hiện những gì họ nói. Ngay cả cách nói, mỗi một lần phát biểu họ đều để lại những câu mà báo chí có trích trích dẫn (quotable words) hay làm cho người nghe phải suy nghĩ vì nó có cái wisdom trong đó. Chẳng hạn như khi nói về những việc làm liên quan đến tai nạn máy bay MH17, thủ tướng Úc nói “Mục tiêu của chúng ta là đảm bảo phẩm giá, sự tôn trọng, và công lí cho người quá cố và người đang sống.” Đó là một câu có thể trích dẫn.

Nhìn lại giới lãnh đạo VN, tôi thấy hình như họ không có cái tư chất về ăn nói của chính khách phương Tây. Chính khách VN quen với đường mòn chữ nghĩa mang đậm bản chất XHCN nên họ chỉ loanh quanh những câu chữ quen thuộc. Họ không nói được cái gì cụ thể, mà chỉ xoay quanh các khẩu hiệu quen thuộc, kiểu như “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.” Đọc qua nhiều bài phát biểu của các lãnh đạo VN tôi nhận ra vài đặc điểm chính (có thể chưa đủ) như sau:

Thứ nhất là tính chung chung, không có một cái gì cụ thể. Có thể nói rằng thói quen phát biểu chung chung là đặc điểm số 1 của chính khách VN, họ không có khả năng nói cái gì cụ thể, tất cả chỉ chung chung, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Ví dụ như phát biểu “Đặc biệt là, tình hình Biển Đông hiện đang diễn biến rất phức tạp, nghiêm trọng, đòi hỏi toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta phải hết sức tỉnh táo, sáng suốt, tăng cường đoàn kết, cả nước một lòng, kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc; đồng thời giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để xây dựng và phát triển đất nước.” Đọc xong đoạn văn chúng ta chẳng có thông tin nào, mà tất cả chỉ là những rhetoric tầm thường, giống như những khẩu hiệu được nối kết với nhau. Chúng ta cũng không có thêm thông tin, ngoại trừ một chữ rất chung chung là “phức tạp”. Hai chữ “phức tạp” có thể nói là rất phổ biến ở VN, đụng đến cái gì họ không giải thích được, không mô tả cụ thể được, thì họ bèn thay thế bằng hai chữ “phức tạp” mà chẳng ai hiểu gì cả. Cả một đoạn văn 74 chữ, chúng ta không thấy một ý nào cụ thể và không thể trích dẫn bất cứ câu nào.

Thứ hai là dùng nhiều sáo ngữ. Ví dụ tiêu biểu cho đặc điểm này là bài nói chuyện nhân kỉ niệm 40 năm ngày kí Hiệp định Paris: “Hiệp định Paris là đỉnh cao thắng lợi của mặt trận ngoại giao nước ta thời kỳ chống Mỹ, cứu nước, là mốc son trong trang sử vàng của nền ngoại giao cách mạng Việt Nam.” Chú ý những chữ “mốc son”, “sử vàng”, “mặt trận ngoại giao”, tất cả đều là những sáo ngữ. Có một loại sáo ngữ khác là chúng mang tính tích cực nhưng không có ý nghĩa thực tế. Ví dụ như bài diễn văn nhân dịp kết thúc một đại hội đảng, có đoạn: “Sau hơn 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 khóa VIII về văn hóa, tư duy lý luận về văn hóa của chúng ta đã có bước phát triển …. Nhiều phong trào văn hóa đem lại hiệu quả thiết thực. Truyền thống văn hóa gia đình, dòng họ, cộng đồng… được phát huy.” Chúng ta chú ý thấy nào là “phát triển”, “phát huy”, “hiệu quả thiết thực”, nhưng vì chúng không có một dữ liệu cụ thể nào nên tất cả chỉ là rỗng tuếch về ý nghĩa. Thật vậy, đọc xong đoạn phát biểu này chúng ta không thấy bất cứ một điểm cụ thể nào để nhớ hay để làm minh hoạ. Chẳng có một ý tưởng nào để đáng nhớ.

Một trong những sáo ngữ chúng ta hay thấy trong các bài phát biểu là “đánh giá cao”. Ví dụ như “tôi cám ơn và đánh giá cao bài phát biểu rất tốt đẹp của Ngài Thủ tướng Hà Lan”, “tôi đánh giá cao và chân thành cám ơn sự hỗ trợ của Chính phủ …”. “Đánh giá cao” hình như là một thuật ngữ đặc thù xã hội chủ nghĩa nó vẫn còn sống sót đến ngày hôm nay. Thoạt đầu nghe qua “đánh giá cao” thì cũng hay hay, nhưng nghĩ kĩ thì thấy câu này chẳng có ý nghĩa gì cả. Thế nào là đánh giá cao, cao cái gì? Tôi thấy nó là một sáo ngữ cực kì vô duyên và vô dụng.

Thứ ba là không có thông tin (lack of information). Có nhiều lãnh đạo VN quen tính nói rất nhiều, nhưng nếu chịu khó xem xét kĩ chúng ta sẽ thấy họ chẳng nói gì cả. “Chẳng nói” vì những gì họ nói ra không có thông tin, tất cả chỉ là những câu chữ lắp ráp vào nhau cho ra những câu văn chứ không có dữ liệu. Do đó, có khi đọc xong một đoạn văn chúng ta chẳng hiểu tác giả muốn nói gì. Chẳng hạn như phát biểu về hiến pháp, ông chủ tịch QH nói: “Chúng tôi cũng hiểu rằng một bộ phận, một số người trong các tầng lớp nhân dân và ngay một số ĐBQH cũng còn ý kiến khác. Tuy nhiên tuyệt đại nhân dân và Quốc hội có thể khẳng định đã đồng tình cao với bản Hiến pháp thông qua lần này. Với quyền năng nhân dân trao cho Quốc hội, chúng ta đã thể hiện được đại đa số nguyện vọng của toàn dân, của Quốc hội với tinh thần làm chủ của nhân dân, chúng ta sẽ biểu quyết theo tinh thần đó.” Câu cú và cấu trúc ý tưởng chẳng đâu vào đâu. Lúc thì quyền năng nhân dân trao cho Quốc hội, lúc thì nguyện vọng của toàn dân, của Quốc hội, lại còn đèo theo một câu “tinh thần làm chủ của nhân dân”. Câu chữ cứ nhảy nhót loanh quanh, chẳng đâu vào đâu, và cuối cùng là chẳng có gì để nói!

Thứ tư là ngôn ngữ khẩu hiệu. Có thể nói rằng rất rất nhiều bài nói chuyện và diễn văn của các lãnh đạo VN chỉ là những khẩu hiệu được lắp ráp vào với nhau. Có những khẩu hiệu quá quen thuộc nên chẳng ai chất vấn tính chính xác của nó. Ví dụ như câu “Trong niềm tự hào, chúng ta thành kính tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn vô hạn với Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại - vị lãnh tụ thiên tài, Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới …”, có lẽ chẳng ai để ý đến chữ “danh nhân văn hóa thế giới”. Nếu người bình thường phát biểu như thế thì chắc người ta cũng lắc đầu bỏ qua, nhưng lãnh đạo mà phát biểu như thế thì chẳng có gì sáng tạo, chỉ lặp lại những câu chữ đã có trước đây.

Một loại ngôn ngữ khẩu hiệu khác mang tính tự hào. Tự hào là một “đặc sản” của các vị lãnh đạo VN, đi đâu cũng nghe họ nói về tự hào. Điều này cũng hiểu được, vì làm lãnh đạo thì phải gieo niềm tự hào vào người dân. Nhưng gieo không đúng chỗ và gieo mãi thì có thể trở thành phản tác dụng. Thử đọc bài diễn văn có đoạn “Chúng ta tự hào về đất nước Việt Nam anh hùng, nhân dân Việt Nam anh hùng, tự hào về những con người giản dị bằng những việc làm tốt của mình ở mọi lúc, mọi nơi đã góp phần làm nên vẻ đẹp văn hóa của con người Việt Nam, đất nước Việt Nam; góp phần quyết định để xây dựng đất nước ta ngày càng giàu mạnh.” Tôi tự hỏi có cần quá nhiều tự hào như thế. Đất nước anh hùng, con người anh hùng, vẻ đẹp văn hoá, v.v. nhưng tại sao đất nước vẫn còn nghèo và phải “ăn xin” hết nơi này đến nơi khác và ăn xin kinh niên, con người vẫn còn đứng dưới hạng trung bình trên thế giới. Thay vì tự ru ngủ là anh hùng và giàu mạnh, tôi nghĩ lãnh đạo phải nói thẳng và nói thật là đất nước vẫn còn rất nghèo, tài nguyên chẳng có gì, và cả nước đang phải đương đầu với ngoại xâm.

Thứ năm là loại ngôn ngữ hành chính hoá. Nếu chú ý kĩ chúng ta sẽ thấy phần lớn những bài nói chuyện, bài diễn văn các lãnh đạo đọc là họ nói với đảng viên, với quan chức, công nhân viên, với quân đội, v.v. chứ không phải nói với người dân. Có lẽ chính vì thế mà ngôn ngữ của họ thường mang tính hành chính. Có những chữ mà hình như họ sử dụng quá nhiều nên chẳng ai để ý ý nghĩa thật của nó, như “Trong thời kỳ đổi mới, đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế, đối ngoại phải tiếp tục là mặt trận quan trọng góp phần phát triển đất nước, bảo vệ Tổ quốc.” Đối với người dân bình thường, ít ai hiểu công nghiệp hoá, hiện đại hoá, hội nhập quốc tế là cái gì. Có thể nói đó là những ngôn ngữ xa lạ đối với người dân.

Những bài diễn văn của các chính khác phương Tây thường rất sinh động, thực tế, và có khi … vui. Khán giả cảm thấy gần gũi với diễn giả. Ngược lại, những bài diễn văn của lãnh đạo VN thường cứng nhắc, công thức, và lúc nào cũng tỏ ra hết sức nghiêm trọng (dù sự việc chẳng có gì nghiêm trọng). Khán giả nghe họ đọc hơn là diễn. Một phần có lẽ do lãnh đạo VN chưa quen với văn hoá hài, và họ cũng muốn tỏ ra là người quan trọng. Dù gì đi nữa thì những bài nói chuyện của lãnh đạo VN rất khó gần với người dân do ngôn ngữ cứng đơ và kém thân thiện, và cách họ triển khai bài nói chuyện quá xa rời công chúng.

Dĩ nhiên, những đặc điểm này không phải là độc quyền của các lãnh đạo VN, mà thỉnh thoảng các chính khách phương Tây cũng vướng phải. Khi họ vướng phải, người dân biết vị chính khách đó có vấn đề, hoặc là không nắm vững vấn đề, hoặc là lúng túng. Vì không nắm vững vấn đề nên họ nói chung chung. Có người nghĩ nói chung chung là nói “đa tầng”, nhưng thật ra đó chỉ là cách nguỵ biện thô thiển. VN nói về hội nhập quốc tế, nhưng với loại ngôn ngữ đặc thù XHCN trên đây, tôi nghĩ các lãnh đạo VN sẽ rất khó gần với lãnh đạo thuộc thế giới văn minh.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

27 comments

Thiên lý 16:56 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Á ôi, riêng cái khoản khai
Cộng thêm khoản thối, đéo ai bằng mày!

Không phải chửi các anh.
Là ca ngợi cái đức "khai" dân trí của anh Lập phò.

Reply
Lang Thang 17:00 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Cái câu nói rất nhiều nhưng chẳng nói gì cả hai quả nhẻ cacc mặt lồn trâu nhẻ he he

Reply
phot_phet 17:02 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Anh Lý lại bỉ Lập phò à?
Tôi đéo ăn đời ở kiếp gì với anh em nó cơ mà nhắc đến là phát điên.
Văn sĩ cái lồn bò cái bọn bọ chó ý, địt mẹ...

Reply
Lang Thang 17:06 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

địt cụ giờ vầu nhà anh Phẹt thấy loạn hết cả các loại quảng cấu nhậu nhẹt nhẻ.. nhẽ thêm con nào quảng cáo cái thuốc cường dương nữa cho đủ he he he

Reply
Lang Thang 17:07 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

à mà nói đến thuốc đéo hiểu con 115 ngài trước biến đâu nhở ?

Reply
Lang Thang 17:08 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Con phò quà kiếm cắn được lắm.. anh Phẹt gato mí nó à he he

Reply
phot_phet 17:09 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Cỏn chuyển nghề òi. Bỏ buôn bao mà sang ngạch buôn bím.
Cái chuồng bò này thì ngoài ăn ngủ đụ ị ra thì có đéo gì hơn?
Đời là cứ phải tứ khoái.

Reply
phot_phet 17:12 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

@Lang Thang
Tôi hoài hơi mà đi GATO với bọn bọ chó. Nó đớp gì thì kệ con mẹ nó, im mồm đi mà đớp. Đằng này tuyền thích làm thày thiên hạ, cao giọng kẻ cả bề trên và vỗ bụng ta là rốn vũ trụ. Địt cụ...

Reply
phot_phet 17:14 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

@Lang Thang
Toàn anh em thân hữu, treo lên cho thân mật ý mà.

Reply
Linh 21:32 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Không biết các lãnh đụ có đọc các bài viết kiểu trên kho nhỉ..

Reply
phot_phet 21:40 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Có đọc nhưng mắc tật hay quên. Mấy lị ăn nói bố láo đã thành đặc tính quán tính rồi.
Vô phương cíu chữa kể cả là nạo thai, ối quên, nạo não hé hé...

Reply
Huyền Anh 22:07 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Phát ngôn nãnh tụ Lừa thì chưởi cụng nước đổ đầu vịt vìa não có thía thui thì phát ngôn thía thui cacc đòi gì nữa? Ờ mờ ông Răng Chắc có câu người thực việc thực đấy chứ, đi bất cứ đâu cụng "địa phương nên tính trồng con gì nuôi con gì" suốt cả 2 nhiệm kì hí hí...

Reply
Huyền Anh 22:10 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

Thiếm Cầu đâu rùi, nủi lên ngọai cảm về Butin đầu hói dán điệp KGB xiêm khi nầu thì cuôn í đi bằng đít đê

Reply
Long HAi 22:29 Ngày 21 tháng 07 năm 2014

trồng cây thuốc phiện và nuôi con cave em Tưng nhẩy, gớm....đèo mẹ siêu lợi nhuận, tạo điều kiện cho bọn con bò đóng góp cho ngân sách địa phương.

Reply
Nguyễn Tử Long 10:44 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Còn kiểu nữa, ngược lại với chung chung kg có thông tin. Kiểu này mấy anh Bộ trưởng hay dùng khi trả lời chất vấn. Nhiều khi hỏi khó quá nên bố phun ra 1 đống số liệu, chỉ số, con số thống kê, tỷ lệ, phần trăm các kiểu nhưng chẳng liên quan gì đến câu hỏi. Dân nghe 1 lúc là chóng mặt hoa mắt mà chuyển kênh khác.
Như thế này chẳng hạn:
http://m.youtube.com/watch?v=9jIgE0P-CkE

Reply
Thiên lý 10:57 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Chính khách nói chung và nhất là chính khách ta nói riêng thì "thở thôi đã thối" là đúng rồi, miễn cãi. Nhưng ông Tuấn, là một nhà khoa học, có vẻ quá khắt khe khi yêu cầu bọn chính khách phải nói theo tư duy kiểu các nhà khoa học (khoa học thơm? thơm cục cứt, chỉ nên gọi là tư duy mạch lạc).
Thậm chí, câu nói của TT Úc mà ông Tuấn lấy ra làm "bài văn mẫu" cho các chính khách ta:"liên quan đến tai nạn máy bay MH17, thủ tướng Úc nói “Mục tiêu của chúng ta là đảm bảo phẩm giá, sự tôn trọng, và công lí cho người quá cố và người đang sống.” thì đéo mẹ, cũng chung chung, sáo ngữ, hô khẩu hiệu, thiếu thông tin, khác đéo gì các cụ răng chắc và cặc lung lay nhà mình.

Tôi thì kệ mẹ các cụ mồm thối, đéo phải lo, tôi ớn và thù nhất là thằng cụ Giôn Xơn mồm thơm, cụ bảo Bắc Việt vô cớ tấn công Hạm đội 7 (sự kiện Vịnh Bắc bộ 8/1964), chả cần chứng minh, thế là đời tôi khốn nạn từ đó tới giờ.

Reply
Lỗ Đ. Thâm 11:00 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Hế hế, đọc cái này lại nhớ thuở bé làm tập làm văn, khi nào kết nuận cũng chua 1 câu sáo ngữ, đkm, hãm hãm là, đến giờ văn tôi đéo phát triển đc chắc cũng nhờ cái ngữ ấy, nhọ.

Reply
một bên quẹo 11:09 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

trong giới chính khách vn hiện nay thì còn có ai hơn được anh Thánh Ba về cái khoản diễn văn hội nghị??

Reply
Pho Hien 11:22 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Xin lỗi các anh/chị phò của chi bộ. Các anh cứ nghe người khác nói rồi họa theo. Các anh thử đứng ở vai đó xem. Chắc đéo gì đã hơn mấy tủ lạnh đó hay còn thôi hơn vì đéo biết nói gì, nói linh tinh, chẳng có kinh nghiệm thở ra đã thối như mấy tủ lạnh. Trình bọn nghe bên bển nó cũng khác mình. Tủ lạnh nhà nó nói văn hoa, ẩn dụ ... nó đều hiểu. Còn nhà mềnh nói văn hoa ẩn dụ, dân đéo hiểu được là nói gì, cứ bình lung tung. Đâm ra thấy bác Cả vừa nói vừa cười tươi, lấy Kiều ra làm ví dụ khi nói về nghị quyết hóa ra hay (dù thấy éo hợp lắm)

Reply
cả sòi 11:36 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Các anh bàn cái loz gì thế !Ung hết cả thủ cái chuồng này dạo này còn chuyển sang phân tích diễn văn cơ à ! Thôi tôi vào báo danh như đi họp cuốc hội cái dồi tôi té .Tôi mà đọc hết bài ví còm của cacc chắc tôi ngẫn .À lúc nào dí nút biểu quyết văn kiện , nghị định hay , luật mới các cái tôi ủy quyền thiếm cầu toãm đệ toai nhé . Bai bai

Reply
phot_phet 11:40 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Tụ lạnh Lừa phần đa là thất học nên nói năng trúc trắc vô duyên.Vài anh có học lại dài dòng kinh viện.
Thua hết bọn ngậm miệng ăn tiền hehe.

Reply
Tư Nấc 13:41 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

@một bên quẹo
Đúng là Thánh Ba phát biểu khá cuốn hút người nghe (người duy nhất hiện nay). Tuy nhiên lại nét hoa mỹ cần thiết. Ước gì Thánh Ba có được chút văn vẻ, hòa hoa như phọt phẹt thì hay biết mấy.

Reply
ThemoiSuong 14:40 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Có bụng to lên phát biểu nhân ngày quốc tế thiếu nhi dư nài:
Kứn.. thưa các vị đại biểu
Kứn.. thưa các cháu thiếu nhi,
Đù má... Lộn. Hehe

Reply
ks dai 22:53 Ngày 22 tháng 07 năm 2014

Tiên nhân anh sướng bựa, anh làm tôi đang đêm cười như ma cù, cả nhà bật điện chạy vào ngó tưởng tôi bị sao. Anh cứ nghĩ làm gì cho mệt, Chánh VP hàng huyện, hàng tỉnh đi lên từ anh lái xe, suốt ngày chờ sếp họp là ra trà đá tán phét, luận lô đề, đùng cái lên ông nọ bà kia bảo sao phát biểu chả có đù má.

Reply
lieu mai 11:26 Ngày 23 tháng 07 năm 2014

Dkm cười phọt con mẹ nó rắm...

Reply
LÝ THÔNG 23:03 Ngày 24 tháng 07 năm 2014

TỪ MẪU GIÁO ĐÃ PHẢI HỌC NÓI DỐI RỒI. LỚN LÊN CẢ LÀNG ĐỀU BIẾT TỎNG TUYỀN PHÉT LÁC LẪN NHAU. MẤY CHỤC NĂM NAY CẢ CÁI LÀNG NÀY NÓ VẬY. KHÔNG PHÉT LÁC THÌ CÓ ĐÉO GÌ MÀ NÓI. ÔNG GIÁO XƯ KIA CHẮC CHƯA HỌC QUA MẪU GIÁO CỦA CÁI LÀNG NÀY. PHẸT BỐC VỀ CHO THÊM THỐI HỬ?

Reply
lão bố 18:35 Ngày 26 tháng 07 năm 2014

Lúc em còn bé buồn đái muốn bể dái
Mà đm nó cứ bắt nói là xin cô cho em đi toa-lét.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang