Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 3 (full)




Chương 3: ĐÀ NẴNG - KỸ NGHỆ CHĂN TÂY.

19h tối chúng tôi bắt đầu leo đèo Hải Vân trong gió mưa vần vũ. Đã thế con xế tự dưng giở chứng chột hẳn hai pha. Đéo mẹ, thật là một sự nan giải vô biên. Định thần nằm bên này đèo một đêm mà giao hoan với cố đô nhưng nhận tin nhắn của chú em Phúc vẩu đón ở chân đèo bên kia nên đâm ra ái ngại. Đái bãi lấy tinh thần, bật sáng màn hình điện thoại làm đèn hiệu. Bọn tôi leo đèo. Thật là:

Bốn mươi năm một cuộc đời
Em chờ tôi ở giời ơi, cái đèo...

Mưa quất ràn rạt, khói sương bảng lảng. Con chiến mã gầm rú xé tan tịch liêu bằng những tiếng pành pành pành nặng nhọc. Nó già rồi. Tôi lẩm nhẩm khấn trợ lực. Lên đến đỉnh đèo vẫn bình an vô sự. Dừng lại, tôi moi chim đái vào động cơ như một hành vi đầy tính tôn giáo cao siêu. Bọn tôi đổ đèo.

Mưa vẫn rào rào như pháo tay hội nghị. Đà Nẵng chào đón bọn xê dịch lang thang trong một màu trắng trời bàng bạc. Chú em Phúc vẩu tọa một quán hải sản ven biển chốc chốc lại gào lên trong máy hỏi cơ sự lâu la. Đèo mẹ, quả là kẻ đi xa không nóng lòng bằng thổ dân ngồi đợi.

20h30 thì đến đây, quán Cây Dừa xứ Tourane yên ả.



Đói rét và mệt mỏi, bọn tôi lao vào đớp như điên. Nhẽ ra bữa ăn đã ngon hơn rất nhiều nếu không có một ả sồn sồn rặt giọng Quảng cứ lờn vờn nài mua vé số. Ả gạ tôi ác lắm nhưng mồm hẵng còn bận ăn nên chỉ lắc đầu lấy lệ. Được thể ả vộc nguyên cả bàn tay vầu rổ bụng thần thánh của tôi rồi ré lên nắc nẻ. Tôi điên lắm, định chửi nhưng khi nghe ả cất nhời khen " trắng như lợn cạo" nên động lòng bỏ qua. Điều này nói ra không có nghĩa tôi là một...con lợn.

Hoàn hồn y rằng nghĩ đến lồn. Cái thói này tôi cai mãi mà cấm có tiệt. Tôi bẩu chú em Phúc vẩu chở đến Thanh Trà, một tiệm nhạc nhỏ mở hằng đêm phố nhớn. Chốn này tôi hay lui tới mỗi khi vào đây, phần vì gần gụi phong cách, phần vì xốn con mắt với mụ chủ đã ngoại tứ tuần nhưng hương sắc hẵng nồng nàn, có thể cùng một lúc giết chết nhiều bầy ong độc. Mụ đon đả đón tôi hệt cái lối người ở xa về. Cũng ôm và hôn hai bên má, đôi vú khúng khắng khuyến mãi táng thẳng vào ngực tôi nghe ứ hự diệu vợi mông lung. Mụ ngồi với tôi hết tuần bia thì chuồn đi ngả khác, không quên nhét vội hai cô đào vào thế thân.

Bọn tôi vừa bia vừa lắng tai nghe hát. Lâu không bóng dáng đàn bà nên tôi cũng táy máy đặt tay lên đùi một cô mà bóp nhẹ, mắt thi thoảng xoáy vào khuôn ngực mà nếu có giải phẫu thì to bằng quả táo Tầu. Chú em Phúc vẩu vợ vửa sinh nên cái lý cái tình không mấy ổn định đâm ra gà bỏ mẹ, cứ khoanh tay ngắm xôi oản đùi đĩa rồi ngước mắt trần nhà mà ngáp vặt. Hải Âu mặt dế thiện chiến hơn, bóp véo uốn éo như tay chơi thượng thặng sau khi đã bán đi vài sào ruộng.



Tàn nhạc thì bọn tôi khật khưỡng ra về. Tôi có gạ cô đào làm nhát giao hoan lấy khí. Nhưng cô chối. Cô bảo nghề của cô là ngồi với khách chứ không đi khách. Tôi vốn người văn minh nên chẳng ép dù đã cố công gây sốc bằng cách típ hẳn cho 1 triệu. Bước ra khỏi tiệm mới tiếc của và thầm trách mình ngu bởi dặm dài còn xa ngái lắm.

Chú em Phúc vẩu xin về " hộ đê". Tôi với Hải Âu mặt dế diễu một vòng đường Bạch Đằng ven sông Hàn khoe mẽ cơ mà chả có ai nhìn vì quá khuya ngoại trừ vài ánh mắt ngáo ngơ của du khách ở mấy bar Tây bên đường. Tôi quyết định tấp xe vào cho chúng ngắm thỏa thê, tiện thể đá thêm ít chai cho say hẳn. Bọn tôi ngồi ngoài hiên. Trên ghế cao. Đung đưa. Ngơ ngáo. Gió sông Hàn hắt lên, đèn cầu Rồng vàng vọt làm cho cái thú phiêu diêu ra chiều thư thái.

Con xế già đã gây ra sự lạ khi có hai em Tây băng qua đường sà đến sờ mó ngó nghiêng. Tôi sướng quá rú lên " của tao đấy, thích không?". Chúng nói gì tôi không nghe rõ nhưng ngón cái chổng ngược cong lên. Tôi đoán đích thị là chúng thích. Tôi tụt khỏi ghế ra chỗ con xế già, bảo " cho phép tao mời bia chúng mày. Bọn tao người An-nam, đang lang thang trên từng cây số". Hai em Tây nói " Bọn tao người Pháp, cũng đang lang thang. Rất vui được mày mời bia". 



Có tý gái, lại là Tây nên tôi bú bia khiếp lắm. Và để thể hiện sự tàn khốc tôi mở cốp con xế già lôi ra chai Balentine thượng hạng mà anh bác sĩ mắt dọc biếu ở thành Vinh. Tôi muốn độ bốc tăng nhanh hơn bởi trước sự xinh xắn trẻ trung của hai em Tây Pháp quốc thì chỉ có sự ngộ độc diệu mới làm cho tôi bớt đi cái ham muốn uống nước " dâu ngô" giải ngố, hố hố...

Tôi bốc phét đủ chuyện nết na lẫn ba vạ. Hai em Tây ngấm đòn nên diệu tợn hơn làm tôi có cảm giác chúng là mẹ của Lưu Linh chứ không phải là hai sinh viên vùng Mác - xây thơ mộng. Hải Âu mặt dế mù tiếng Anh nên mặt nghệt ra như chó dại, thi thoảng lại thè lưỡi liếm mép, không hiểu là thèm diệu hay thèm lồn? Có diệu trợ dương nên tôi hùng dũng, " Tao chưa từng ngủ với gái Tây". Hai em Tây cười toe toe, bảo " bọn tao cũng chưa từng làm tình với đàn ông Á". Tôi đạp ga " khách sạn tao thuê cạnh đây, xong béng nhé?". Hai em Tây nhìn nhau, à ồ gì đó bằng tiếng Pháp rồi cất giọng " cứ uống đi, xem bọn tao có say không đã". Đù má...

Không biết chúng có say không nhưng gần 3h sáng thì cả bọn về đến khách sạn. Tôi lấy thêm một phòng nữa, đẩy em Tây đít to cho Hải Âu mặt dế. Tôi xí em mông nhỏ trông gọn gàng đỏm dáng hơn. Gớm chết chết lần đầu với Tây có khác, tôi quýnh quáng quên cả đánh răng rửa dái. Em Tây cũng không vừa, vào phát là tụt quần ngay tự cửa. Bọn tôi quấn lấy nhau như hai con chọi máu@ chữ dùng của anh Bín. Trong hân hoan tôi thầm cảm ơn Chúa đã ban cho kẻ tội đồ một thiên thần đắm say. Tôi lẩm nhẩm khấn cái câu " tích cực quay tay, cơ may đã đến". Khà khà...



Cho tôi thôi kể về những hứng khởi đầu đời với Tây. Bởi nếu có kể ra thì tiếc rẻ lắm. Cho tôi được phép găm lại mà nhai hết quãng cuối cuộc đời. Chỉ biết rằng khi chuẩn bị đến cái cao trào Đông - Tây hội ngộ thì tôi xấu hổ vô cùng vì em Tây quán triệt bắt phải dùng bao cao su. Mà hỡi ôi, cả cái khách sạn cao sang là thế mà cấm có cái bao nào găm hộc bàn hay ý tứ để đầu giường. Đà Nẵng sạch quá nên vắng bóng bao chăng? Tôi lại không có thói quen dự trữ. Mua ở đâu giữa cái thành phố đang tảng sáng này?

Mặc cho tôi trình bày và van vỉ, em Tây nhất quyết không dù bướm đoi đã lòng thòng dãi nhớt. Tôi hiểu chúng văn minh hơn tôi. Sự văn minh đỉnh cao khi đào thoát cơn hứng tình bản năng bởi khuyết một cái bao cao su thần thánh. Em Tây mặc vội quần áo, hôn từ biệt tôi rồi bảo gọi Hải Âu mặt dế xem cơ sự xong chưa. Chửa kịp cất nhời thì đồng hành dáo dác " có bao không?". Đèo mẹ...

Sáng trở dậy, bọn tôi súc miệng bằng câu chửi " địt mẹ cái bao". Tôi hỏi Hải Âu mặt dế có chuốt được sợi " râu ngô" nào làm kỷ niệm? Gã cười bảo " add được Phây búc thôi". Tôi bảo mở ra xem có phản hồi gì không. Mắt tôi lờ tịt hẳn đi khi thấy cái stt nhõn một dòng " bọn An-nam khốn kiếp"

Tôi cứ ước mãi rồi lại sẽ có một cuộc Việt - Pháp giao hoan như đã từng trong lịch sử. Khi đó nhẽ người An-nam sẽ không còn khốn kiếp truyền đời.

Chương 4: CHƯA ĐI CHƯA BIẾT QUY NHƠN - ĐI RỒI MỚI THẤY CHẢ HƠN...QUY ĐẦU.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

26 comments

Unknown 14:46 Ngày 20 tháng 08 năm 2014

Đoạn Vinh - Huế chắc dái đau quên mất rồi à ?

Reply
Phúc Phở 14:46 Ngày 20 tháng 08 năm 2014

Nhẽ cái sự vẩu là do trường kỳ húp lẫu phải hôn eng Phẹt ??? :)))))

Reply
Già mất nết 15:58 Ngày 20 tháng 08 năm 2014

Trời ạ! Răng ông giỏi rứa ông? Tui vô Cây Dừa mà cởi trần như rứa, chắc xe nhà thương điên Hòa Khánh hốt ngay tức khắc! Tui nghi lắm? Chắc ông năn nỉ em chủ quán, chờ khuya vắng khách, cởi vội áo, chộp vội 1 pô lấy le với bà con phải hông?

Reply
phot_phet 17:34 Ngày 20 tháng 08 năm 2014

Ướt từ răng đến dái nên cởi ra hong tý mu cho đời đỡ mù thoai.
Tối tôi hầu nốt.
Giờ thì đi phục hồi nhân phẩm đơi hiuhiu...

Reply
nhincaigi 19:15 Ngày 20 tháng 08 năm 2014

đèo mẹ, Phẹt bỏ qua Làng Voi xứ nghệ à? à, bỏ mịa , quên là phẹt bị liệt, đéo dám vào đó. Làm anh e hóng mãi.

hú hồn nhỉ, leo đèo đêm khuya mà hỏng pha thì khác đéo gì chời phò quên mang bao, vừa đi vừa run, chắc phẹt teo hết dzái nhỉ, đèo mịa. nhỡ mà lao xuống tý, thì giờ đc ăn gà khỏa thân rùi! hoo

Reply
Bu Kem 01:02 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Khỏang niên 92, hùi về thăm mả tổ o Quång nam cafe sớm húng hắng thế nào tôi với thằng bạn một dream 2 một 81 xách 2 con vện....... cố đô trực chỉ.
Tầm khoảng 100 cây chứ mấy, sợ cặc.
7 h có mặt tại chân đèo,( hải vân chưa có hầm như giờ,) tôi lầm bầm với vện xe ban giữa đèo ăn cứt trừ bữa.
Sương sớm chưa tan hẳn , vừa chạy vừa run, địt mẹ bọn xe quá khổ chúng chở xi măng chạy lặc lè kè kè là thằng phụ lái chạy bộ theo hông xe, tay cầm đoản gỗ to Phòng khi xe mất lái mất phanh thì kê vầu, đm vãi.
Mất khoảng 30 phút cho 9 km lên đến đỉnh đèo, và đổ đèo bằng nữa thời gian cho 9 km còn lại.
Hải Vân đẹp thôi rồi, tiếc là hùi ấy nghèo lõ đít, máy ảnh ống nhòm là đồ xa xĩ.
Thằng PHẸT lên đèo vầu ban đêm thì phí mẹ rùi.
Trưa đó chở vện đi chợ Đông Ba ,thế đéo nầu 2 thằng bị công an hốt mẹ xe về phường vì tội đậu xe ở cổng chợ, mà chó chết cái là thằng bạn không lấy cà vẹt lúc mượn xe ..he he giam xe..... về lấy giấy tờ , đcm.

Năn nỉ lột lưỡi.... chốt hạ 4 xị đéo nói nhìu.
Chửi con vện mua mua cái lồn , đi nhậu xả xui.
Vầu quán kêu cái lẩu, vài món nhâm nhi , đang nhậu ngon trớn.... thấy bàn kế bên 2 đứa tây gọi bill , mụ chủ quất 40 k cho 2 chai huda( năm 92).
Tôi chửi thề trong bụng tiêu mẹ òi, bỗng chị Nhìn bọn tôi:" bọn em cữ ăn uộng tự nhiên hề, nớ khạc mình khạc".
đù móa ,iêu thế! hế hế..... VÃI HUỆ.

Reply
Bu Kem 08:10 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Ui đù mé niên 2002 (not 92)đm nhầm, he he ....

Reply
Lão Hạc 10:57 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Có cái lồn gì đâu mà chi bộ hoắng cả lên. Ku Phẹt giật tile như hội lá ngón. A đồ rằng "kỹ nghệ chăn tây" chỉ là cách moi tiền hội Tây của dân bản địa chứ Phet làm đéo đủ sức mà hiếp râu ngô (bằng chứng về năng lực ở chương 2)

Reply
nhincaigi 11:46 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

tôi đồ là Lão Hạc nói đúng, khả năng là giống con bé nhật bản nào đó, viết toáng lên mạng là có 7 hay 8 cái ghét ở việt nam ấy, trong đó có màn bị "chặt chém".

khổ thân bọn tây lông, đến việt nam là sẽ được nghĩ: tây đóa, nhiều xiền, chém thôi !

đèo mẹ !

Reply
HoaThanhQue 12:26 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

mịa, kết tinh thần anh phẹt vãi, em cùng quê anh, cùng huyện a mũ cối ở hà lội. văn anh có hào khí sông núi Lam Kinh, quả là khó để "thẩm du" hết độ sâu của nó. thank a nhìu nhìu đã mở mắt bọn con bò chúng em :))

Reply
HoaThanhQue 12:39 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Có dịp nào anh kinh lý hải phùn, mong a để ý thằng em tí để được diện kiến anh cho thoả lòng mong đợi.

Reply
Dung Ha tien 18:03 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Chuyện mà như ỉa són thế Phẹt, hóng chuyện kiểu này như ngày xưa xem Bông hoa nhỏ ấy.

Reply
Hoang Mrphamthe 18:56 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Nghe chuyện là anh đoan chắc chuyến đi của các chú éo thành công mĩ mãn, mất đủ thứ mà chẳng cao trào éo giề. Đáng tiếc!

Reply
Gà Trống Chuồng 19:47 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

" bọn em cữ ăn uộng tự nhiên hề, nớ khạc mình khạc".
bác kem tài tài là!

Reply
phot_phet 20:03 Ngày 21 tháng 08 năm 2014

Đã hết chương 3. Và bắt đầu chương 4: CHƯA ĐI CHƯA BIẾT QUY NHƠN - ĐI RỒI MỚI THẤY CHẢ HƠN...QUY ĐẦU.

Reply
Huyền Anh 06:03 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Uôi Phjet đúng là ấm ớ hội tề tay mơ quá. Đã âm miu dụ iem Tây mờ hem lo bao trước khi thuê phòng. Quá vịt! Hay là viết thiá cho oai vì ngắm iem Tai xinh địep cởi quần rùi mờ chiêm vưỡn nhũn nhùn nhùn? Bệnh nan y rùi đấy

Reply
Nguyen Vu 10:18 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Lại đuỵt hụt, khổ thân anh Phẹt, đúng là đi ỉa nhanh hơn đi đái, dí dái vào đâu cũng không nên hồn. Mịa gọi xuống lễ tân nó chẳng mang lên cả rổ bâu cao su cho bố nhai dần đến sáng, vãi nồi anh Phệt, à quên...anh Phệt toàn hụt.

Reply
balorach 10:36 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Địt cụ....phẹt,đéo đục đc thì cũng phải làm tý thổi ken,vét máng hay nhẽ râu ngô nó nhãn ngang hay nhãn dọc chứ....đkm
Làm bọn con bò hóng hóng....tụt cmn hứng...

Reply
balorach 10:38 Ngày 22 tháng 08 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
HoaThanhQue 11:56 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Đệch, lũ bò chỉ nhìn thấy cỏ, lũ chó chỉ nhìn thấy cứt. đỉnh cao có thể là đây :)) có thể còn đỉnh cao hơn tuỳ trình "thẩm du" như sau, xin trích "Sự văn minh đỉnh cao khi đào thoát con hứng tình bản năng bởi khuyết một cái bao cao su thần thánh", trích photphet ( hoặc sao chép đéo phải xin phép của A Pín bần nông)

Reply
HoaThanhQue 12:05 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Và nỗi đau của lương tri "...cuộc Viêt - Pháp giao hoan như đã từng có trong lịch sử, khi đó Người An nam sẽ không còn khốn kiếp truyền đời "

Reply
TRAN MINH HIEN 13:02 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Đéo thấy ảnh Tây

Reply
Siemens Simatec 13:16 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Há há, thật là một, chém gió là hai. Chuyện hay.

Reply
Phúc Phở 14:14 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

....iem cứ nhớ gợi ý của bác Sòi, băn khoăn sao anh Phẹt không dùng Kỹ nghệ lấy tay nhỡ, cần đéo gì bao, tiếc thật !!!! :)

Reply
Vu Quang Dinh 10:25 Ngày 24 tháng 08 năm 2014

câu chuyện làm quà, đéo có hình con girl pháp nhợn đéo tin, thách phẹt bốt hình con pháp nhợn lên lốc, đèo mẹ bốt lên con vện nó thiến..

Reply
phot_phet 10:58 Ngày 24 tháng 08 năm 2014

Sang Phây mà xem hihiu...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang