Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 4 (full)

Otofun News

Chương 4: CHƯA ĐI CHƯA BIẾT QUY NHƠN - ĐI RỒI MỚI BIẾT CHẢ HƠN...QUY ĐẦU.

Bọn tôi đặt chân đất Quy Nhơn - Bình Định khi giời vừa buông nắng nhưng vẫn thẳm xanh một màu biển cả bao la. Đàn chị có tên Mông Mẩy đón từ đầu Phù Cát chỉ để làm nhõn cái việc rước vào một khu rì - sọt hẵng còn hoang sơ bởi theo lời chị biển rất đẹp và có tiệc đánh nhắm thâu đêm. Đến nơi đã thấy đông người lắm, tuyền anh hói đầu mới các chị răng vẩu là nhiều. Hơi chột dạ nhưng khi đồ ăn được bê lên thì bọn tôi phấn khích hẳn. Món nhím được chế thành năm bảy thức, khá cầu kỳ và ngon miệng được dùng cùng với diệu Chivas 25 cổ vàng. Lại có cả đàn ca từ Quy Nhơn xuống đánh trợ vui. Những anh đầu hói hóa ra toàn quan chức cả và những chị răng vẩu đích thị là chính thất phu nhân. Tiệc chửa được nửa giờ là các anh bắt đầu nhao lên đòi hát và các chị dáo dác tìm kiếm môi thìa dập theo. Bọn tôi đói nhưng không dám ăn nhanh vì còn canh khi kết thúc bài để vỗ hay hay chí ít ngơ ngáo tý cho ra chiều say đắm. Khi đã no say tôi với đồng hành lôi máy ảnh ra chớp liên tục bởi một anh hói ngồi cạnh có nhời nhờ mượn. Ảnh bảo chụp nhiều vào, thậm chí nháy đèn không cũng được cốt để cho lãnh đạo thấy oai phong mà hát khỏe ra. A đéo mẹ, nịnh thế thì quả cũng thiên tài. Đổi lại anh chuốc diệu tôi hăng lắm. Chivas 25 cổ vàng thượng hạng thế mà anh uống cứ như diệu đế, nhâng phát là ngửa cổ tăm phầm tăm. Tôi tối tăm mặt mũi và chạnh lòng cho cái ông đéo gì chế ra cái thức uống cầu kỳ nhưng trong một khúc quanh mang tính định mệnh của lịch sử mà bần nông nốc như lấy được. Chửa đến 21h thì tiệc tàn. Kẻ ôm chai thì ngồi ngêu ngao, người đuối sức thì móc họng nôn chống vã. Bọn tôi chuồn êm về Quy Nhơn trong sự phê pha la đà tìm nơi ngủ.

Otofun News

Hẵng khí sớm và lại muốn uống cho say, bọn tôi dừng một quán mé bờ kè của con sông đéo gì chảy trong lòng thành phố. Ngó sang bên đối diện tôi chỉ biết đó là đường Hoa Lắc hoặc Hoa Lơ và cũng có thể là Hoa Lư. Hải Âu mặt dế bê bình 138 thửa tự ở nhà ra uống, chẳng hiểu để cho tỉnh hay cho say?. Tiện đây nói tý về 138, nó chả qua là diệu ngâm với nguyên cây anh túc, chuẩn chỉ phải gồm quả, lá, thân cây và rễ.  Có tên 138 bởi đó là chương trình được đánh số của chính phủ vận động đồng bào nhổ cây thuốc phiện để trồng con cave hehe. Chẳng hiểu bổ béo gì không nhưng đôi bận tôi dùng thấy cũng hay ho lắm. Đại để ngủ sâu, đỡ nặng đầu, răng chắc và cặc cũng bền ra tý chút khà khà.

Bọn tôi rót diệu ra bát mà chiêu cho ra chiều khí độ. Dân đi hoang có tý máu giang hồ vặt nó phải thế. Con xế già đỗ cạnh mé hông càng làm tôn thêm cái vẻ phong trần lai láng. Sự đó thu hút bao ánh mắt nhìn của thực khách xung quanh. Bọn tôi thây kệ, càng ngơ ngáo và vênh váo tợn.

Otofun News

Tôi say lắm. Kể từ khi khởi đi có lẽ đây là trận diệu phê pha nhất hành trình. Tôi cứ rủa thầm anh hói chuốc diệu ở Phù Cát rồi lại ngậm ngùi nâng bát với đồng hành. Gió đưa hơi nước ở mặt sông thốc lên làm tôi ngấm tửu đòn còn nhanh hơn ỉa chảy. Hải Âu mặt dế thấy tôi trễ nải thì vác bát sang bàn bên đi giao lưu. Của đáng tội có mấy con mái xinh lắm. Tôi cũng tính le ve bước qua nhưng thấy thể trạng bung biêng mấy lị nghĩ ngay ra đây là đất của đàn bà múa roi đi quyền nên lại găm đít xuống. Tôi cứ ngồi thế cho đến khi suốt dọc bờ kè chẳng còn mống nào, sót lại duy nhất đồng hành cùng với một thần dân đất võ. Hóa ra gã là chủ quán.

Bọn tôi kéo sang mé đối diện là hội sở chính của quán. Bình 138 cạn khô. Lại nhúc nhắc chiêu bia và nhẩn nha cháo cá. Gã chủ quán hẵng trẻ người xem ra la đà lắm quát um tỏi mấy em gái phục vụ ra ngồi mua vui. Không đứa nào chịu ra. Gã chịu chơi vén rèm hậu cung lôi xềnh xệch ra một đứa, toe toét " vợ eng...".



Con vợ kháu điên đảo. Tôi nâng máy định chớp tí cái thần thánh của đàn bà đất võ nhưng gã vít tay rồi chửi tục " chụp cái con kẹc". Vợ gã rõ là người biết điều nên phủi đít đứng dậy lượn lờ quanh bàn nhậu như chó vướng dây. Tôi nháy mắt Hải Âu mặt dế để rút lui. Cứ nhổm đít lên thì gã lại ấn xuống bắt uống tiếp. Vợ gã gào lên trong nước mắt " ảnh xỉn rồi, em xin các anh". Mỗi thế thôi mà gã nhao vào tẩn vợ như lên đồng. Con vợ nhẽ quen đòn nên ôm đầu tử thủ. Rồi bất chợt nó lùa tay vào bộ hạ gã vặn nghéo cổ cái " con kẹc" nhẽ đang rũ ra vì diệu. Tôi chỉ kịp nghe gã rú lên một tiếng thảm thiết rồi ngã vật ra sàn, bất tỉnh. Hãi quá bọn tôi té gấp ra xe sau khi thảy lên bàn vài xu tiền diệu. Hải Âu mặt dế bần thần khi quả mũ bảo hiểm trứ danh treo gương chiếu hậu không cánh mà bay. Hỏi thằng bảo vệ, nó nhướng cặp mắt cô hồn, bảo " eng chỉ trông xe chứ không...trông mũ". Đù má...

Và tôi hiểu liền bà Bình Định chả có võ vẽ đéo gì ngoài độc chiêu " triệt sản chưởng".



Sáng sau như đã hẹn hò, tôi gọi cho thằng bạn học từ hùi ỉa đùn sau 20 năm chửa gặp. Tôi muốn dành 1 ngày thay cho 20 năm. Bọn tôi sau chầu trà gừng trợ dương thì kéo ra mé đầm Thị Nại mà bù khú. Món tôm đất khí ngon cộng với 20 năm xa ngái làm cho giời đất bỗng chốc gộp làm một. Giữa chiều thì tôi bắt nó chở đến mấy tiệm thanh lâu ráy tai máy lạnh. Tôi cần xuống cái tóc cho đỡ ngứa ngáy đường xa, tiện thể tranh thủ sờ ti mấy em phó cạo.

Cả một dãy phố chỉ tuyền cắt tốc gội đầu nhổ râu nhưng thưa khách. Tôi chui vào nằm dễ hơn nửa tiếng mà cấm thấy động dao động kéo. Em phó cạo cứ lách chách điện thoại. Hóa ra em gọi thợ đến, chứ thân em hehe nhẽ chỉ biết " thổi kèn" hoặc cùng lắm là " nhổ râu bằng răng". Thằng phó cạo nó đè tôi ra như làm lông một... con lợn.



Xong rồi tôi được rửa mặt, gội đầu, chuốt ráy tai, cắt móng, đấm bóp tại bàn. Chiều đổ xập thì xong. Hết 200k cả thảy. Thằng bạn tôi bảo tôi phá giá, đúng ra chỉ 100k thôi. Ôi dồi, tăng thu kích cầu tí không cuối năm nền kinh tế tăng trưởng âm thì tội lỗi với quốc gia bỏ mẹ.

Soi gương thấy mình cũng giống sư quốc doanh, tôi thầm ước giá có tý đậu phụ mà xơi thì tơi bời khói lửa. Mẹ đúng là cầu được ước thấy, bước ra khỏi tiệm đã thấy quán bún đậu mắm tôm Hà Nội lù lù. Như một sự linh nghiệm nên tôi quyết sà vào cho thỏa chí.



Có tý buồn khi thằng bạn gọi thêm nồi gà bay. Ăn uống dư lày, bệnh chết:))



Màn đêm buông nhanh hơn cả hạ xịp. Lịch trình là tối ngủ Phú Eng xứ Nẫu. Nhưng sự giã từ cứ đứng lên lại ngồi xuống như này thì xác định là sẽ giao hoan với thành Đồ Bàn thêm một đêm nữa. Và rồi sẽ cố mơ hiếp lấy một em mang họ Chế để cho rã rời nỗi trường hận đớn đau.

Về nhà bạn Hải Âu mặt dế đánh giấc nồng. Một gã choai choai độc thân ở cùng mẹ nhưng mê tất cả các loại xe được gọi là cổ quái. Say bí tỉ nhưng lạ nhà nên cứ gà gật như này.



Bốc máy gọi cho một tình yêu xứ Quảng tỏ nhời nhớ nhung. Tôi diệu bung biêng hay có cái nết ấy, lắm hôm vô phúc gọi nhầm cả cho vợ làm thị tưởng bị thần kinh và ước tôi bị chập mạch vĩnh viễn. Tình yêu ấy bảo " có dám thăm em?". Tôi trừ giun xào đỉa luộc cóc nấu đông là ngán ngẩm tí chút chứ riêng món bướm đoi quần hồng thì hăng hái như cảm tử ôm bom. Tôi vẫy xe đò đi trong đêm, lộn lại Cẩng Ngởi lúc 4h sáng. Tôi lên cầu đái một bãi to xuống sông Trà Khúc rồi về khách sạn liền kề thức trắng đêm cầu mong trời sáng.

Chương 5: NGƯỜI EM XỨ QUẢNG.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

19 comments

Già mất nết 14:11 Ngày 22 tháng 08 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Già mất nết 14:13 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Quan bi chừ ở chỗ mô cũng rứa. Coi bộ bần nông thô lỗ zậy chứ lục tủ, vị nào cũng bằng cấp chất dày cả gang tay. Ăn nhậu, đập nhau chí chóe thoải mái, chẳng sợ thằng tây nào! Hàng thiệt như Phẹt mà chịu theo đường chánh trị, giờ chắc cũng phải giám 1 sở nào ấy chứ nhỉ?

Reply
Phúc Phở 14:20 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

He he he, thiển nghĩ eng Phẹt mà theo đường chánh trị thì đã ko phải là Phẹt rồi bác Già ạ !!! :))))
Còn eng Phẹt, sao eng cứ giật cục giật cục thía ??? Hóng hóng tức bi dệ xợ :))))

Reply
nhincaigi 18:38 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

đèo mẹ, đọc đến đoạn đồng hành vác 138 qua bàn khác, thấy phẹt nhắc đến gái xinh, tưởng là đôi bạn cùng tiến này đêm nay sẽ kiếm được em gái xứ võ múa quyền vọc "côn" chứ. tiếc tiếc là .

Reply
TRAN MINH HIEN 22:32 Ngày 22 tháng 08 năm 2014

Tôi đồ rằng lập mưu cho thằng chồng say để tẩn con vợ nhưng mà đéo thành.

Reply
Gà Trống Chuồng 02:25 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

các anh tuyền nghĩ đến địt đọp là thế lồn nào nhẩy? tôi kẻ nghiện lồn đọc chương này chỉ thấy những chếnh choáng thôi!

Reply
Gà Trống Chuồng 02:32 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

nghe mùi rượu của a phẹt mà tôi lại nhớ tháng trước kinh lý ở Nẵng ngồi nhậu ở quán gì cuối đường Nguyễn Tất Thành thì phải, chia ra mỗi thằng cỡ 1 chai votca men mà hôm sau đéo nhớ đã tống cái gì vào mồm. được cái rẻ, 5 chai với vài đĩa mà có 8 lít. uống kiểu anh Phẹt chắc tôi chết ngay tập đầu hay cái tang 138 nó vừa đấm vừa xoa?

Reply
Tư Nấc 09:30 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Đéo biết cái khoản lồn con phẹt thế nào, chứ cái khoản bú riệu cũng ác đó chứ. Anh có lời khen

Reply
HoaThanhQue 09:32 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Quy Nhơn hoang sơ cũng là cái thú tiêu dao, đi phượt ở những nơi nó thật tuyệt; thiên nhiên đẹp mà chỉ có mỗi rượu, thiếu mẹ gái mú thì Chivas 25, hay rượu 138 cũng chỉ để ngợm người thoáng vơi đi chút trần ai nơi nhân thế. Xóa cây thuốc phiện trồng con cave, ở đéo đâu chả là ngợm. Đủ là đủ, đéo đủ là đéo đủ, nghĩ làm chi cho mệt.

Reply
Nguyen Viet Hieu 09:49 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Tưởng có mái nằm quanh. 138 mà làm cái đéo gì hở anh Phẹt?

Reply
Huyền Anh 10:59 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Hừm, tiếc cho Phjet, văn nô chữ nghĩa cụng nọ kia mờ cái khỏan tềnh ái sao kém diên quá vậy? Lúc nầu cụng có lí do, lạ! Hai chỉ có mỗi cái lí do chính là trên bẩu dưới hông nghe?

Reply
HoaThanhQue 11:02 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Đệch mịa, hết đọc phẹt là đọc Pín bần nông, trình chửi tục như hát hay.
Lối đá Tiki - taka (Barca-XHCN)hết thời, nay lối đá tấn công trực diện, pressing toàn diện lên ngôi, âu cũng là sự tiến hóa. Đi bán dzâm đéo có trình, thui đành đi cưa bom, một đổi đời, hai lên bàn thờ uống rượu với chuối xanh. Xiền (giá trị con người) nay cộng dồn bằng công thức Lưu manh+biến chất+liều lĩnh.

Reply
Lão Hạc 12:50 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Con side car của đồng hành Phet biển số đời ơ kìa mà đi ko bị CLGT, nhầm CSGT vịn ah?

Reply
ThemoiSuong 21:57 Ngày 23 tháng 08 năm 2014

Anh Phẹt cứ biên thế là tôi ưng. Gạch ngói làm đéo gì lắm. Mỗi tỉnh chỉ ăn một nháy cho biết gọi là có quan hệ mí địa phương là được. Máng vét lắm thì chua mõm, gạch nhiều thì chỉ tổ đau lưng. Anh có nhớ cái đận trước vét máng gặp con máy khắm về dị ứng sưng vều hết mồm lên ko?. Hehe

Reply
TRAN MINH HIEN 18:25 Ngày 24 tháng 08 năm 2014

Đkmệnh lâu như sóc lọ. Mãi đéo ra ngồi hớt sòi bọt mép.

Reply
Phang_Phập 11:52 Ngày 25 tháng 08 năm 2014

À, dcm, con Phẹt liệt vô Quy Nhơn mà nhậu mí đàn chị 3 M là anh ưng, dcm đi dư lày mượn con Jép chạy cùng mí con này thì hay phếch nhể...dcm con gẳm

Reply
phot_phet 14:16 Ngày 25 tháng 08 năm 2014

Đã hết chương 4. Bọn con bò đón đọc chương 5: KHỞI NGHĨA BA TƠ - Ơ HỜ CẨNG NGỞI.
Thế là hết tháng cô hồn
Tôi đây xin phép lấy cồn nướng mu.

Reply
bao 14:29 Ngày 27 tháng 08 năm 2014

Đù má thằng Phẹt liệt đếch biết gì về Quy nhơn mà bày đặt hát lung tung chả trúng con cặt gì cả. Đù mẹ đĩ Quy Nhơn bay giờ cả rừng, em nào cũng chân dài tới nách, lông dài tới chân. Chỉ sợ không đủ tiền mà chơi thôi Phẹt liệt ạ

Reply
HoaThanhQue 11:09 Ngày 25 tháng 10 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang