Thứ Hai, ngày 27 tháng 10 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 9 (full)




Chương 9: CẬU HUY - CON DÊ GIÀ KHÔNG...DÁI.

Nằm nhà thằng bạn mà chán vật vã. Gia tài còn nhõn cái quần sooc với cái áo thun bận người và đôi tông Ai-lao thần thánh găm chân. Cơ mà đã bẩn thỉu, nhàu nhĩ và chua lắm rồi. Người thì thối nhũn ra. Thế là đéo được!

Thằng bạn quẳng cho bộ đồ cũ giục đi tắm. Tôi ngáp dưỡng sinh lấy khí rồi uể oải lâm bồn. Người thư thái ra tý chút. Tôi bấm độn tính ngày về bởi mai đồng hành cũng lộn Sài thành đúng hẹn. Nhẽ ngược hỏa xa mà ra Bắc bởi mất giấy tờ nên không thể thiên di, thêm nữa còn phải gởi theo con xế già khuyển mã. Mọi nhẽ coi như xong. Tôi đạp bồn đứng dậy trở ra há mồm cười ha hả. Thằng bạn tôi thất kinh khi thấy trên mặc áo nhưng dưới lại quên quần. Bỏ mẹ thật, may mà vợ nó đi chợ vắng. Sự phê pha vưỡn cứ lởn vởn đâu đây và nếu bộ CPU aka não cấu hình không đủ mạnh thì có ngày bốc cứt ăn vã cho "đất nước trọn niềm vui". Đèo mẹ...

Lẩn thẩn vê điện thoại, chả gọi cho ai cả mà ngay ngáy lo máy hết pin bởi cái sạc nằm trong túi hành lý đã chia ly vĩnh biệt. Máy độc nên sạc cũng thuộc dạng " thủy ngân trộn với lưu huỳnh", bói cả Sài Gòn nhẽ thời không có. Điện thoại mà ngỏm củ tỏi thì cũng đồng nghĩa với xẩm mù sờ lồn chị Dậu đêm đen. Thật là:

Họa vô đơn chí
Phúc táng mả hàm rồng.

Không dám gọi mà chỉ nhắn tin cho một bù bựa đã hẹn hò trước đó đặng giải nốt cơn sầu. Gã tên Huy và trong chương này tôi gọi là cậu Huy cho phải phép. Cậu Huy không phải là cậu Giời, ý chỉ những nam nhân cậy uy mà mất dạy, đơn giản chỉ là lối xưng hô theo cách xưa, hơn nữa cậu lại là giai Hà Nội.

May quá, cậu cũng đang dịch chuyển về tọa độ tôi đóng khố. Cậu dặn cứ ở đó rồi cậu tới rước đi. Thằng bạn khuyên nên ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi bảo, đi nhậu tiếp cho bớt đen. Nó trợn mắt, đã đen lại còn thích...lắm lông. Thây kệ, xem đen đến cỡ nào. Biết đâu trong cái bĩ cực lại lấp ló sự thái lai. Cóa phải?



Gớm chết chết, cậu đi con xe gì mà to cao và đĩ đời phát khiếp. Đã thế lại còn dịch đít tận bờ rào rước tôi lên. Tôi mở cửa mà cấm có thấy động đậy làm cậu phải nhảy xuống hướng dẫn cho. Té ra xe cậu thiết kế dạng cửa lùa, mở ra bằng cách đẩy qua đẩy lại như người ta sàng xê giần gạo ý. Khi đã yên vị cậu hướng dẫn thêm cho tôi nhiều óp - sần kinh hoàng khác, tỷ như mát xa, kéo rèm, sưởi ấm, xem phim..., Tôi sướng quá buột mồm hỏi nhỡ có thả dắm ra thì có chức năng hút mùi không? Cậu cười rũ bảo, em chưa thử.

Bọn tôi tạt vào một nhà hàng khá sang. Lúc này tôi mới có dịp ngắm kỹ cậu. Người cậu tầm thước, mắt híp, miệng rộng, môi dày, mũi hơi khoằm như mỏ quạ. Nom kỹ lại có tí Tây tây bởi cậu bận đồ y như ông phán dây thép, ông thông ngôn, ông thư ký tòa báo hoặc những ông đại loại thế, nghĩa là những công chức lìu tìu hạng trung thời Pháp thuộc. Thì đấy, chân cậu dận Moka mõm nhái đen tất lửng trắng, người bận quần kaki mềm đóng phăng áo thun màu tím hồng. Cả con người cậu toát lên vẻ vửa giai lơ lại vửa ơ hờ tử tế, cứ hao hao như những tinh hoa giai phố Hà thành xưa. Lại vửa nét công chức chuyên cần pha thêm chút thị dân lắm mồm chợ búa. Thật là khó nhốt cậu lại trong một tổng kết vắn - dài.


Nhân lúc chờ đợi đồng bọn đến, cậu kể tôi nghe chút chuyện riêng tư. Hóa ra cậu là giai hàng phố Hà nội cổ, vào cái thập kỷ 90 của thế kỷ trước theo cha mẹ vào Sài Gòn, diện phân bổ cán bộ tăng cường. Và bây giờ cậu chuyên nghề thu gom nông sản xuất khẩu, đong hìu khá lắm.

Chuyện chưa được nửa canh giờ thì đồng bọn cậu xầm xập kéo đến. Cậu bảo tôi, "anh gọi lấy một em mà ngồi". Tôi đang đen nên thích...lắm lông, lôi hẳn một em đang rót bia mồm đầy ria mép mà ấn xuống. Ở cái đất Sài Gòn này, mật độ gái ở nhà hàng quán nhậu nhiều hơn cả châu chấu châu Phi. Đông đảo lắm!



Cứ tưởng cậu là bậc hảo tửu nhưng ai ngờ mới được nửa cuộc vui giọng đã méo như bệnh nhân tai biến liệt giường. Cậu lai rai cầm chừng nhưng tay chân rất hoạt, hết sờ soạng "núi đồi" lại cấu véo đùi non của một giai nhân bên cạnh. Nàng đẹp lắm, nhẽ cậu thửa riêng để đánh nhắm trường kỳ, khác hẳn với dạng gái dịch vụ ngồi cạnh tôi, cũng đẹp đấy cơ mà không tình mấy.

Thôi cho tôi không kể những trò vui vặt vãnh bởi cái xứ ta hết ăn uống lại đến hát ca. Diệu bia vô địch thiên hạ còn hát ca cũng gần như kiện tướng, có điều tuyền rúc vào phòng lạnh hay đóng cửa đình làng chứ chả mấy khi tưng từng nơi đại hý trường hay hè phố rộng. Cái nết phương Đông trắc ẩn nó làm con người bé mọn đi ngay cả lúc vui vẻ hội hè. 

Cậu Huy về tự khi nào tôi không hay bởi tôi cũng đéo biết tôi sao lại có thể về được nhà trong bê tha vật vã. Sự say, trước hay sau đều như nhau cả, trừ cái việc say bả ái tình. 



Chuyến bôn tẩu rồ dại của tôi đã kết thúc gần hai tháng nay. Đang đi quen mà giờ vợ bắt vào chuồng đóng bỉm, à quên, đóng cũi, kể ra cũng tủi. Tôi đành ăn năn mà chăm chỉ ở nhà, lúc rảnh rỗi kể lại chuyến đi xa và vào Phây búc vãi thóc chăn gà. Tất nhiên cũng ngó qua Phây cậu tý chút. Về cơ bản thì Phây cậu nhạt, tuyền những stt lợn mán ngớ ngẩn vẻ hàn lâm. Cái tôi để ý là cậu tuy giai nhưng tuyền bốt những bài về giảm cân, xóa nám và cân đối ba vòng. Rồi lại thấy cậu liên tục chụp hình bên Thái Lan khoe tràn tự sướng. Tôi đồ là cậu đi gom giống má lợn gà. Sự nghiệp trọn đời của cậu chứ đâu phải thứ lất phất ất ơ.

Hôm buồn tình tôi leo lên Phây chát. Cậu chui vào bấm icon nhăn nhó mặt nhàu. Tôi tiện mồm hỏi sao sao. Cậu bảo em vửa bên Thái về nhưng đau lắm. Tôi nghĩ cậu thua thiệt việc làm ăn nên động viên hồi sức nhưng cậu bảo không phải và gửi cho cái hình này.




Tôi khen hẵng còn đẹp giai tốn mái. Cậu bảo anh không thấy mặt em như miếng bò tái hay sao. Ừ, có hơi thâm tí thật. Tôi hỏi cậu sao ra nông nỗi? Cậu bảo nói riêng mỗi anh thôi, lộ ra là em chết. Tôi lấy hết bình sinh mà hứa với cậu một lèo. Cậu lải nhải, em sang kia là để đi làm dái. Tôi hơi ngạc nhiên hỏi lại, kéo dài hay bơm vá cho to? Cậu gắt, làm gì có mà dài to giai tó. Em đi hạ cột gỡ bi chỉ để được là mình. Tôi thất kinh rụng rời tay phím. Hóa ra bản ngã cậu là liền bà chứ chẳng phải liền ông như dung mạo. 

Lấy lại bĩnh tĩnh tôi đùa cậu, sao hôm trong Sài Gòn hăng hái thế kia mà. Bấm icon lã chả nước mắt, cậu đáp, đùa anh tý cho vui.

Hehe, đúng là cậu vui bỏ mẹ đi được. Và tôi cũng vui vì hôm qua cậu gởi tấm hình này.



Có vẻ thần sắc đã ổn định hơn nhưng mặt mũi hãy còn đực tính lắm. Tôi lo là người ta thiến cho cậu sót chăng? Băn khoăn thế thôi chứ không dám hỏi bởi suy cho cùng chuyện cặc dái của cậu liên quan đéo gì đến tôi:))

Nhưng có điều tôi biết rất rõ là hình như cậu quên bơm cái của nợ hốc - môn để hoàn hảo thành liền bà. Nhìn cái mặt thừa testosterone aka hốc - môn sinh dục nam thế kia thì chó nó tin là cậu không dái.

Cũng như tôi, đừng tưởng mặt từ bi bác ái mà bảo là mai mái... liệt dương, khà khà.



Thôi, lếu láo với cậu một tí để lấy khí sang chương 10, cũng là chương cuối của du ký xuyên Việt - Hành trình xế cổ độ lại xương. Chương 10: VẬT VÃ GIỞ VỀ.





Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

11 comments

Nhi sach 18:14 Ngày 27 tháng 10 năm 2014

Có bao nhiêu thảy hết lên fây bút lại còn dẫn linh về nhà. Dkm anh phát cho thơm loa.

Reply
Thiên lý 22:05 Ngày 27 tháng 10 năm 2014

Địt con ghệ thằng Phẹt nhá. Chú làm anh sặc trà vì chỗ " tôi uể oải lâm bồn" .

Các bác đọc Phẹt cần phảii tinh vi hơn nữa, tức là đề cao cảnh giác, chống cái đéo gì đấy. Vì hai chữ "lâm bồn" là xưa nay chỉ dùng để nói tơii đàn bà đẻ.

Sướng,

Reply
phot_phet 22:24 Ngày 27 tháng 10 năm 2014

Là tôi nói tắt cái việc chui vào bồn tắm thôi, kiểu như lâm sàng là leo giường đi ngủ ý hehe.
Bọn con bò thì biết cái lồn lâm bồn là gì, anh Lý giải thế chúng lại cho là bá đạo.
Tôi đang biên tiếp, các anh hóng từ từ...

Reply
Phúc Phở 08:27 Ngày 28 tháng 10 năm 2014

Anh Phẹt cứ nói thía nầu í chứ, gì gì lâm bồn mà ko biết !!! :))) nhưng cái ý lâm bồn của bác là hơi bị hay, nó hao hao như kiểu lâm bồn do long thể bất an vì long sàn có rệp !!! Anh nhở :)))))

Reply
phot_phet 09:07 Ngày 28 tháng 10 năm 2014

Lâm bồn: thay vì đẻ con thì tôi lại... ỉa:))
Đại khái thế, hế hế...

Reply
phot_phet 09:25 Ngày 28 tháng 10 năm 2014

Đen chưa nài hehe

Tôi và vợ kết hôn tính đến nay đã được 5 năm, con trai tôi bây giờ đã 4 tuổi. Gia đình vốn dĩ đang hạnh phúc yên ấm, nhưng bây giờ lại xảy ra một sự việc khiến vợ tôi nghi ngờ. Bây giờ tôi thực sự rất mệt mỏi không biết nên làm thế nào đây.
Việc là như thế này, vợ tôi có một cô em gái, đang độc thân. Cô em gái rất xinh đẹp, trước đây cũng đã từng yêu một vài người, nhưng sau khi bị bạn trai cũ đá, kể từ đó đến nay không thấy em vợ yêu thêm một ai nữa.
Sau khi vợ tôi sinh con trai chưa được bao lâu, em vợ đột nhiên mang thai, cũng không chịu nói cho cả nhà ai là bố của đứa bé. Chỉ biết cô ấy nhất quyết sinh đứa bé ra, nên cả nhà cũng đành nghe theo.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, em vợ cũng làm mẹ đơn thân được 3 năm rồi. Đứa bé đã được 3 tuổi nhưng em vợ cứ thoái thác không chịu đặt tên cho con. Có một lần, cả nhà đang quây quần ăn cơm, vợ tôi giục cô ấy đặt tên cho con, em vợ cười phá lên và nói : “Con lấy họ gì bây giờ nhỉ? Hay là lấy họ con em theo họ của anh rể đi”.
Lúc đó, vợ tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng suốt bữa cơm cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào cháu mình, nét mặt vô cùng khó hiểu.
Buổi tối, chúng tôi đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên vợ lại nói thấy cháu trai giống tôi, hỏi tôi có phải giấu cô ấy chuyện gì không? Tôi lắc đầu và nói: “Anh làm sao biết được”. Câu trả lời này càng khiến cô ấy tức giận, quay lưng vào tường không thèm đoái hoài gì đến tôi.
Nửa đêm tôi giật mình tỉnh giấc nghe thấy âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía ngoài phòng. Âm thanh phát ra từ phòng con trai, tôi nhìn thấy vợ đang nhìn chằm chằm vào con trai rồi nhìn sang bức ảnh đứa cháu trong điện thoại. Tôi phát hiện vợ đã bắt đầu nghi ngờ tôi là bố đứa con của em vợ.
Tôi cũng không biết rốt cuộc đứa bé đấy có phải là con tôi hay không. Bởi vì có một lần tôi và em vợ đã làm chuyện có lỗi với vợ tôi. Do hôm đấy chúng tôi uống quá say, không tự chủ được hành động của mình, với lại vợ tôi sinh con chưa lâu nên không thể làm khó cô ấy, mà tôi cũng nhịn quá lâu rồi. Thế là…
Mấy hôm sau, tôi lén lút giấu vợ và em vợ đi làm xét nghiệm ADN, xem rốt cuộc tôi có phải là bố đứa bé không.
7 ngày sau đến nhận kết quả, 2 đứa đều không phải con tôi!@chuyện nhặt.

Reply
TRAN MINH HIEN 09:57 Ngày 28 tháng 10 năm 2014

Chuyện nhặt. Lẽ nào nhặt trong nhà hả anh Phẹt. Thôi thế cũng được, đằng nào anh chả đánh nhắm được cả cụm roài. Nhể

Reply
Thiên lý 00:16 Ngày 30 tháng 10 năm 2014

Sự nghiệp chăn bò của anh Phẹt thế đéo nào dao này suy thoái chẳng khác đếo nợ công toàn cầu.

Thứ nhất là, số lượng giảm.
Thứ hai, bò càng ngày càng giống Châu, tức là một loại bò hàn lâm, nuôii bằng cám con cò, còn những con bò tinh hoa, thuần bò, đi đâu mất mẹ rồi.

Một phần là do dạo này anh Phẹt lười trồng và cắt cỏ, phần khác tôi đéo biết.
Tôi đề nghị anh Phẹt và các anh chị nghiêm túc kiểm điểm, nhất là các anh Sòi, anh Núi, anh cô Cầu nứớc chảy lơ thơ nông nồn gì đấy phải nâng cao tinh thần trách nhiệm, đầu tầu gương mẫu. Để tôi vơi lão Mât nết có chỗ mà học tâp và mần theo, địt cụ.

Reply
Thiên lý 00:24 Ngày 30 tháng 10 năm 2014

Đit mẹ, ý tôi là anh Phẹt chăn bò thế đéo nào lại ra toàn giáo sư. Dạo này tôi ăn nói nghiêm túc và có duyên đéo chịu được. Mai tôi lại tinh khẩu. Trân trọng thông báo.

Reply
ĐCM 19:39 Ngày 30 tháng 10 năm 2014

Són còn hơn táo bón...hoá ra hóng cứt của mày à Phẹt...Khửn Chương đừng để các anh trên đây bực.Đã trót là người của công chúng, rấn thân vào sâu bít là

Reply
Gà Trống Chuồng 01:25 Ngày 31 tháng 10 năm 2014

chuyện nhặt hay vãi nhồn nhứt nà quả kết. các anh cứ đi xét nghiệm đi lóc này chả mất nửa fan vì tự vẫn lẫn tự kỷ cho mà xem.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang