Thứ Hai, ngày 03 tháng 11 năm 2014

XUYÊN VIỆT - HÀNH TRÌNH XẾ CỔ ĐỘ LẠI XƯƠNG - CHƯƠNG 10 ( the end)



Chương 10: VẬT VÃ TRỞ VỀ.

Khi con xế già đã yên vị bến Nhà Rồng chờ xuống tàu thủy ra Bắc như thủa bác vẫy Lơ - tút Chê - vilê ra đi tìm đường cíu nước thì bọn tôi lo chuyện giở về. Đồng hành mặt dế may mắn găm được cái bằng lái trong người nên cưỡi chim sắt tinh mơ. Tôi ban đầu định đi giường nằm xe khách nhưng nghĩ đời còn dài nên đéo dại phó thác mạng sống vào những cỗ " quan tài tốc hành" trên dặm dài thiên lý. Tôi đi hỏa xa, chuyến cuối ngày.

Ga Sài Sòn vẫn cũ kỹ như đã từng...cũ kỹ. Lâu lắm rồi không đi tàu nên tôi cứ ngáo ngơ như giai tơ bị nạ dòng cưỡng hiếp. Quầy vé vắng nhưng con mụ mậu dịch vưỡn bắt ra xé tíc - kê thứ tự. Thật là một sự nguyên tắc nhiêu khê nhưng tôi chẳng lấy làm phiền. Việc thực thi đúng quy định như là một phép để đi từ mông muội đến văn minh vậy. Tôi đề nghị mua vé giường nằm hạng nhất nhưng đã hết, chỉ còn vé ghế ngồi mềm hạng thường. Thôi cũng đành.

Trên răng dưới dép bước lên tàu mà lòng nôn nao khó tả. Chả phải vì tạm biệt cuộc chơi nhiều tiếc nuối hay lưu luyến một bóng hồng sân ga mà đơn giản chỉ mong về nhanh vì...nhớ vợ. Thì đéo mẹ cũng đã nửa tháng giời chứ đâu phải ít nhưng với cái hành trình 29 tiếng thì quả là một sự chịu đựng quắt quay. Hạ mông đúng chỗ, tôi mơ màng nghĩ về cú giao cấu hân hoan.

Hỏa xa xứ ta bao nhiêu năm rồi vẫn thế, ít ra là so với cái đận gần nhất tôi đi cách đây đã năm nghìn ngày. Cũ kỹ, ọp ẹp, bẩn thỉu và chậm chạp. Tôi không hiểu tại sao mấy ông nghị gật lại phản đối dự án hỏa xa tốc hành, nhẽ đầu óc họ cũng cũ kỹ, ọp ẹp, bẩn thỉu và chậm chạp như đoàn tàu kia thôi. Xứ sở này cứ làm cái gì lớn lao tí chút là người ta bàn ra tán vào rồi cuối cùng là... phản đối. Thảo nào mà bốn nghìn năm vưỡn còi như như đứa trẻ lên ba. Họ chỉ thích những thứ vĩ đại phù phiếm thôi, tỷ như anh hùng đại tướng hay cha già thần thánh hoặc những cái bánh chưng to nhất địa cầu.



Đang ú ớ thì đâu đó có tiếng rao, rằng " ai cà phê trứng vịt lộn đê...". Há há thì ra là người nhà tàu bán đồ ăn đêm. Đã hết thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 và hiện tại đang ở giữa thập kỷ thứ hai rồi mà vẫn còn lối phục vụ quái đản đó. Nó làm tôi thức giấc và đâu đó tiếng trẻ khóc ré lên. Tiếng tàu chạy ào ào xầm xập cộng với tiếng rao thiểu não kiểu mậu dịch hết thời tạo ra một thứ thanh âm ghê rợn lúc đêm khuya. Tôi không tài nào ngủ lại được.

Nhắn tin cho ông bạn làm điều vận hỏa xa kể khổ. Những tưởng được động viên ai ngờ nó chửi cho như chó, rằng cứ tưởng là tinh khôn nhưng hốc lắm lồn nên... bị dại. Thời này là thời nào rồi mà còn đi cái phương tiện hơn trăm năm khổ ải và giá vé còn đắt hơn cả máy bay. Tôi trần tình thêm về sự giấy tờ mất mát. Nó tỏ ra thông cảm và bày kế ra gặp thằng trưởng toa đút cho năm trăm ngàn mà mua lấy xuất giường nằm của chúng, bằng không về đến nhà cũng ê xương. Tôi ăn nhời và toan đi gạ gẫm nhưng đã đen thì " cái đèn cũng lôn". Thằng trưởng toa nhìn tôi ra chiều ái ngại, rằng anh hỏi hơi muộn, đã bán cho người khác mất rồi. Tôi nhao nhà vệ sinh đốt thuốc, tiện thể đái bãi giải xui. Nhưng giời ạ, mùi xú khí khai nồng làm tôi nhức đầu muốn mửa. Lại lộn vào, mắt thao láo nhìn nhìn quanh co cho mỏi đi để sập mí. Nhưng đâu có đặng.

Sang ngày mới, tôi thức dậy bởi tiếng rao nhưng lần này là cháo gà. Gọi một bát súc miệng thay cho việc đánh răng buổi sáng nhưng vừa mới đưa một thìa lên mép thì tôi suýt chực phọt mẹ cứt ra. Giời ạ, mùi chua chua của gạo nấu kỹ cộng với mùi hôi của dăm ba miếng được gọi làm thịt gà mới kinh dị làm sao. Tôi đồ là cháo gà không đến nỗi tệ như thế nhưng rõ ràng đây là việc hâm lại của sự ế ẩm đêm qua. Khốn kiếp quá nhưng rồi lại tự nhủ, đi xa ăn uống mà làm gì cho nặng bụng rồi cái việc đái ỉa nó nhiêu khê ra. Tu hết chai nước suối rửa ruột chào buổi sáng, một tay tôi đặt bụng xoa rốn, một tay thọc túi quần mân dái. Âu cũng là tìm sự thư thái với ban mai.



Chưa bao giờ tôi có cái cảm giác rối bời đến thế. Vửa sốt ruột, vửa tức tối lại vửa bồi hồi. Giá như có đồng hành nào cùng toa ra cái giống người một tí thì cũng vồ lấy mà chia bôi, đằng này tuyền giống ngợm. Chúng xấu xí, bẩn thỉu, dắm thối, miệng hôi và xơi quà vặt nhem nhẻm. Xong là khạc nhổ, ho hắng rồi lượn như đèn cù đái ỉa xỉa răng. Tôi chóng hết cả mặt. 

Bỏ bữa trưa rồi luôn cả bữa tối. Hình như bao nhiêu bổ béo tích tụ suốt hành trình đang phát huy tác dụng. Tôi không thấy đói dù chỉ nước lọc cầm hơi, người nhẹ nhõm ra thấy rõ. Sự thanh sạch làm tôi phấn khích nhắn tin cho vợ rằng hãy rửa máy, gác càng đợi tôi lúc bốn giờ sáng tinh sương. Đó là giờ tàu về ga cuối. Giờ của những mong ngóng, đợi chờ và ân ái phu thê.

Ga Hà nội chào đón kẻ lang bạt bằng cơn mưa tầm tã. Đèn vàng sân ga hiu hắt trong ướt át nhạt nhòa. Người nhẹ gánh chạy trốn mưa vội vã, kẻ nặng vai lếch thếch những rương hòm. Tôi chả có đếch gì nhưng chậm chạp y dưỡng sinh bô lão. Tôi muốn mưa gột rửa bớt bụi đường và tưới mát mảnh hồn trần đang trẻ lại.

Vẫy một con taxi tôi hăm hở về nhà.

Vợ đã chờ cửa sẵn. Tôi lách mình vào trong, nhẹ nhàng chui toa - lét lâm bồn rũ qua người cho sạch sẽ. Rồi cứ thế buồi dái tồng ngồng leo tầng ba là hang ổ chính của hoang đàng. Bật nhẹ ngọn đèn ngủ màu vàng tí nữa thì tôi rú lên bởi trên giường là bà mẹ vợ. Tôi cắm mặt lao xuống tầng hai. Giời ạ, con vợ đang tênh hếch ngủ. Tôi khẽ chạm người, giọng vợ tôi ngai ngái " anh đi em bảo mẹ sang ngủ cho đỡ sợ". Rồi vùng vằng quay đi. Nhẽ thị giận tôi vì hành trình xa xôi hoặc cũng có thể do thị đang vào canh ngon giấc.

Tôi phủ chăn nằm nghiêng ra một góc, người bồng bềnh như lúc ở trên tàu. Đi lâu ngày nên khi giở về đâm khó ngủ, định thần bận quần áo ra ngoài hóng hư hao. Cái chết tiệt là đồ lại trên tầng ba mới khốn. Rồi tôi chẳng còn biết giời đất là gì nữa, chỉ biết khi mở mắt ra thì đã gần chiều. Nhà vắng tanh. Con chó già thường ngày ở chân cầu thang chả hiểu sao hôm nay lại đẩy được cửa lên tầng hai ngồi nhìn tôi như người phải tội. Vơ vội mớ chăn màn, tôi ngáp chào mừng ngày mới trong nỗi nhức nhối xương xẩu lẫn đầu lâu.



Hậu hành trình còn nhiều điều để kể nhưng thôi bởi tuyền là những vặt vãnh đời thường. Điều tôi muốn nói là các bạn hãy đi nếu có thể, kẻo một mai mắt mờ chân chậm rồi mới đi thì chẳng thể nào đến đích được đâu. Ai đó nói đời là những chuyến đi. Và chuyến cuối là về với mẹ, về với đất nâu và ầu ơ trống kèn phường bát âm tiễn biệt.

Cho tôi được gởi lời cảm ơn chân thành đến những anh em, từ ảo mộng đến sống chết chung thân đã nhiệt tâm đón tiếp. Đặc biệt cảm ơn anh Sĩ điều đã đóng công chuyển con xế già ra Bắc bằng tàu thủy hanh thông. Cảm ơn cả một tình yêu dối chồng rồi cùng tôi hò hẹn. Cảm ơn con xế già chiến mã cùng đồng hành mặt dế tay chuyên. Xin được cảm ơn đời đã cho sự sống và cả thú phiêu bồng lông bông.

Và điều đặc biệt nhất là với một trung niên bù bựa sau chuyến đi này xương cốt về cơ bản đã xếp lại hoàn hảo theo đúng như nguyên trạng cách đây 20 năm. Tôi trẻ và khỏe ra như cái thủa ngày đêm miệt mài quay tay vật vã. Có điều thằng Gút vưỡn y nguyên. Đèo mẹ...

Cuộc đời có sáu mươi năm. Tôi đã dùng hết 2/3 rồi. Còn 1/3 nữa nhúc nhắc tiết kiệm dùng dần hay là nên đánh quả tù mù cú chót? Không biết nữa nhưng sẽ có câu trả lời ở loạt tiện bút " liền bà xứ ta, từ A tới...Á" nay mai. Giờ thì xin nói lời tạm biệt.





Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

17 comments

Xuân An Trương 10:20 Ngày 03 tháng 11 năm 2014

Đang hay thì đứt dây đàn. Bót phun đê anh ơi

Reply
Bộ Đội Bắn Đòm 14:00 Ngày 03 tháng 11 năm 2014

Địt mẹ bài đéo nào phía cuối cũng có câu " từ từ hóng "

Reply
Già mất nết 15:19 Ngày 03 tháng 11 năm 2014

Ôi, đời còn dài, từ từ hóng các ông các bà ạ! Món mà Phẹt dọn ra chẳng qua là cái cớ để bà con ghé nhà hắn chơi và tán láo. Từ ngày khởi hành đến nay những hơn tháng mà vẫn chưa về đích, mặc kệ hắn. Ấy mới chỉ là Xuyên Việt thôi đấy! Phẹt mà đại du cả địa cầu thì có lẽ phải nhắc cháu ngoại đọc tiếp sau khi ông nghẻo. Giờ tán chuyện này chút hén: có nhà đưa ra 1 danh sách gồm 5 cao thủ võ lâm của thế giới ảo. Pà mịa, già đọc mấy lần vẫn không xác định nỗi cao thủ nào, và môn phái nào. Già đưa lên đây, ai biết chỉ dùm nhé! http://tieuphongtlbb.blogspot.com/2014/11/ngu-ai-tuu-cong-gia.html#comment-form

Reply
phot_phet 16:01 Ngày 03 tháng 11 năm 2014

Xong rồi đây, đỵt mịa.
Được đợi chờ nhau sung sướng biết bao nhiêu hehe.

Reply
ĐCM 21:01 Ngày 03 tháng 11 năm 2014

Cuối cùng cũng xong, đuỵt cụ. Chết cười đoạn buổi dái lông nhông phi lên tầng 3, vớ bà mẹ vợ :))

Reply
phot_phet 21:13 Ngày 03 tháng 11 năm 2014

Là tôi kể sơ thế chứ thực tế kinh hoàng hơn nhiều.
Gần 2 tháng nay còn chửa dám ló mặt sang đây này.
Tôi hận con vợ tôi quá:))

Reply
phot_phet 09:03 Ngày 04 tháng 11 năm 2014

Nhét mớ thơ này vào đây đề phòng mất mát. Nhân thể tát mùa đông một phát, lấy hên:))

Đông đã về rồi môi tìm môi
Hái trái sim chín ở trên đồi
Tôi đem cắn nát cho chiều tím
Cho rụng tình tôi với đơn côi.

Đông đã về rồi tay lần tay
Áo chăn không ấm nổi thân gày
Người đem tình ái ra vung vãi
Tôi nuốt hận sầu trong đắng cay.

Đông đã về rồi hơi nhớ hơi
Thịt da quấn quýt những tơi bời
Đê mê tôi ước đêm ngừng tỏ
Cho thế nhân sầu nghiêng ngả vơi.

Tôi chẳng còn đông để nhớ nhung
Từ bữa người đi với lạnh lùng
Nay hồn tôi chết, hồn tôi chết
Cho nỗi chia ly bất tương phùng.

***

Đông ơi kéo đến mà chi
Người nơi xa ấy khép mi có buồn?

Reply
NGO DONG 12:54 Ngày 04 tháng 11 năm 2014

hay
chả biết nói đéo gì hơn , đỵt cụ

Reply
NGO DONG 13:44 Ngày 04 tháng 11 năm 2014

đời người khác đéo chuyến xe . khi vội vàng khi nhúc nhắc và đôi khi tắc tị cơ mà vẫn đi về phía trước
có những chuyến nhẹ tênh , có chuyến chở nặng ưu tư nhân tình thế thái , tất nhiên có chuyến đầy gái với những diệu những hoa
nhưng hơn nhau ở cuối trạm vì khi ấy trên xe có gì , liệu có tí hương hoa hay tuyền bãi mửa
bố đời , hehe ...

Reply
Già mất nết 13:58 Ngày 04 tháng 11 năm 2014

Anh Ngô năm nay bao nhiêu cái thập rồi mà cảm khái dữ zậy? Thuộc dạng nói tục thần sầu, thế mà mới chớm đông vội thở dài man mác, hì hì...

Reply
Tien Nguyen 12:37 Ngày 05 tháng 11 năm 2014

Ai chứ mẹ vợ con Phẹt anh đã được nghe tên tuổi. Con Phẹt còn sống mà chạy ra ngoài là may đấy.
@phot_phet

Reply
Lỗ Đ. Thâm 10:43 Ngày 06 tháng 11 năm 2014

hị hị, anh Phẹt đi xa về có quà cho nhạc mẫu, đúng là chàng rể hiếu thảo quá, thế đéo nào tôi lại nhớ tới cảnh trư bát giới đi kén vợ trong tây du ký, tài thật, hế hế

Reply
Nguyen Viet Hieu 13:25 Ngày 06 tháng 11 năm 2014

Từ ngày anh Phẹt dọn nhà sang Phây, chi bộ vào lốc sinh hoạt như buồi, vắng tanh như lồn bà đanh.

Reply
phot_phet 13:47 Ngày 06 tháng 11 năm 2014

Vắng mợ chợ vẫn đông, vắng chồng em vưỡn...chửa:))

Reply
mguoibuonmai 20:32 Ngày 06 tháng 11 năm 2014

Thằng mất dạy.

Reply
LE QUYNH 11:16 Ngày 07 tháng 11 năm 2014

Đek móa zan mềnh

Reply
Phang_Phập 15:43 Ngày 07 tháng 11 năm 2014
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang