Thứ Sáu, ngày 13 tháng 3 năm 2015

TAO ĐÀN CÓC NHÁI NGÀY XUÂN



An-nam là một cường cuốc thơ. Và trong tư duy của bọn cóc nhái làm chiến lược thì sẽ là lá cờ đầu của nền thi ca nhân loại. Xin giới thiệu bài viết của Hoàng Trần Nhân in trên báo đảng số xuân 2013 như một minh chứng hùng hồn vãi lôn của thi ca Vịt.

Như mọi năm, Xuân đến là vương quốc Đầm Lầy tổ chức Lễ hội Tao Đàn ở khắp các tỉnh thành. Có một địa phương từ cấp xã đến cấp tỉnh đều có ngày thơ riêng, đỉnh cao là ngày thơ trong đêm trăng tròn tháng Giêng trên một đỉnh núi. Câu lạc bộ thơ các cấp đều hồ hởi phấn khởi trong tháng Giêng này. Một số nhà thơ chạy show đọc thơ mệt nghỉ trong suốt mấy ngày.

Chất lượng thơ của Lễ hội Tao Đàn Đầm Lầy chưa biết hay dở thế nào, nhưng chắc chắn là thơ “chuẩn không cần chỉnh”. 


Ngày trước các cụ thơ rằng: “Con mèo con chuột có lông/Cây tre có mắt nồi đồng có quai”.
Ngày nay, một số thi sĩ trong Đầm Lầy có thơ tả cảnh quê hương, rằng: “Quê tui có một dòng sông/Mùa hè nước cạn mùa đông nước đầy/Cầm cần câu cá trên tay/Cá bơi dưới nước chim bay trên trời”. Hoặc: “Chị tui lớn tuổi hơn tui/Mẹ tui còn lớn hơn tui rất nhiều/Ngoài đồng có một cánh diều/Diều mà có gió thì diều nó bay”…

Năm nay (cũng như các năm nọ), Tao Đàn Đầm Lầy quyết định ngoài cờ xí trống chiêng còn có các phần trình diễn thơ, múa thơ, đánh quyền thơ và nhảy hip-hop thơ… cho sinh động để khán giả bớt buồn ngủ. Cư dân trong Đầm Lầy đa phần là nòng nọc cụt đuôi nên mọi sự diễn ra ở Lễ hội Tao Đàn đều ngẩn tò te không biết gì. 

Chỉ biết rằng năm nào cũng vậy, bộ phận truyền thông của lễ hội phát trên đài, trên báo rằng: Tao Đàn năm nay nhất định thành công tốt lành, rằng bạn bè thế giới tròn xoe mắt mà kính phục chúng ta, rằng thơ ca đã đu theo các chùm bóng bay lên trời khiến Thượng đế cũng động lòng mà thương cho giống loài cóc nhái của Đầm Lầy nhà mình.

Nhớ năm ngoái, một vị ếch gần già (chứ chưa lẩm cẩm) nằm trong Ban tổ chức Lễ hội Tao Đàn tuyên bố sẽ xây dựng Đầm Lầy thành một cường quốc thơ ca của thế giới! Nghe xong, rất nhiều cư dân nòng nọc của Đầm Lầy sung sướng như mơ. Bởi các vương quốc khác họ trở thành cường quốc nhờ dân họ tiền nhiều, nhờ tên lửa hạt nhân, nhờ thủy quân hiện đại… Đầm Lầy ta không có các phương tiện trên thì ta có thơ thể hiện tâm hồn mơ mộng và tinh thần yêu chuộng hòa bình. Nếu vương quốc nào trên Trái đất này cũng chạy đua thành cường quốc thơ thì chiến tranh không thể nào xảy ra, mà nếu có xảy ra vì chạy đua… thơ thì chắc cũng chẳng có ai bị thương và ngày tận thế càng không có cơ hội.

Ở Đầm Lầy, gần như ai cũng biết làm thơ. Chính vì nhà nhà làm thơ, người người mần thơ với một lực lượng hùng hậu được trang bị “thơ tận răng” như thế, Đầm Lầy xứng đáng là cường quốc thơ chứ còn gì nữa! Một số vị giáo sư cóc, tiến sĩ nhái, nhà phê bình ễnh ương ăn lương của quốc vương còn viện dẫn truyền thống thơ ca qua mấy mùa mưa của Đầm Lầy trong các cuộc hội thảo thơ, hội nghị ca. Dù nước trong đầm lầy lúc đầy lúc cạn nhưng thơ ở vương quốc này chưa bao giờ vơi. Toàn là những lý do chân chính đáng để Đầm Lầy trở thành cường quốc thơ ca thế giới.

Một số khác nhờ có đọc báo Tuổi trẻ Cười, nên ra sức phản đối dự án cường quốc thơ này. Họ phản đối vì mới trước Tết Quý Tỵ đây thôi, tầng lớp thợ thuyền là nòng cốt làm ra sản phẩm phục vụ chúng sinh của Đầm Lầy có nơi chỉ được thưởng Tết bằng cân bột ngọt, đường và tờ lịch treo tường có em gái mặc bikini… dòm cho đỡ tủi. Mới năm ngoái thôi, kẹt xe vẫn còn là vấn đề nan giải của lãnh đạo các thành phố lớn trong Đầm Lầy, là hình ảnh kỳ dị trong mắt người nước ngoài có văn minh và là nỗi khốn khổ cho hàng chục triệu dân đen nòng nọc thành thị. Còn môi trường sống thì ngày càng tệ, ô nhiễm từ cọng rau muống đến nguồn nước mưa… Vậy thì trở thành cường quốc thơ để làm gì? Chưa kể, mấy ông bà thi sĩ ễnh ương kêu to nhất trong Đầm Lầy này xưa nay chỉ có giải “nô-đùa” chứ có cái giải “nô-ben” nào đâu mà dám ngẩng mặt với các vương quốc khác về tài thơ của mình mà đòi làm cường quốc!

Cuộc tranh cãi ở vương quốc Đầm Lầy lọt tai một lão người. Lão người này dựng chòi thơ sinh sống lâu năm trên Đầm Lầy. Lão nhủ thầm trong bụng: “Cái xứ cóc nhái Đầm Lầy chúng mày mà cũng đòi cường quốc Tao Đàn à. Ở xứ loài người bọn ta, đi đâu cũng thấy “thi phú” (tức là… thu phí), vậy mà có dám nhận cường quốc thơ ca đâu?

Để khỏi phải nhức lỗ nhĩ vì bọn cóc nhái cãi nhau, lão người, thay vì quăng một mẻ lưới quét sạch bọn cóc nhái hay mần thơ trong Đầm Lầy, quyết định thay bằng kế hiểm độc hơn: làm ngay một bài thơ tên là Tao Đàn cóc nhái rồi thuê bọn người chuyên in lậu photo hàng vạn bản với giá rẻ hơn tảo độc ném xuống Đầm Lầy. 

Lão cười bí hiểm: Phen này, vương quốc Đầm Lầy cóc nhái chúng mày sẽ bị ô nhiễm thơ của tao mà tuyệt chủng!

Bài thơ của lão người có gì mà đòi tiêu diệt cả một giống loài cóc nhái yêu thơ ca? Bài thơ đó của lão người như thế này, được ghi lại từ một nhà thơ dân gian quá cố tên là Lê Trung Dị – vốn là cư dân nòng nọc cụt đuôi trong Đầm Lầy – sau cuộc tuyệt diệt của lão người, Lê Trung Dị thoát kiếp ễnh ương đầu thai thành giống người, chép lại rằng:

Kỳ quá không mưa cóc vẫn ra
Duyên đâu cóc nhái họp chung nhà
Cóc già chễm chệ ngồi chong mắt
Cóc trẻ lăng xăng đọc diễn ca
Cóc thị, cóc quê bò lếch thếch
Cóc sông, cóc núi đứng khề khà
Cùng nhau xướng họa nghe con cót
Cường quốc thơ mơ dữ vậy ta.
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

11 comments

Thiên lý 17:01 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Tiếp
***
Phú rằng:
Ngọc hành dương vật, văn hoa mả cụ chúng nó đặt tên
Hòn dái củ buồi, âu yếm thầy u cánh ta thường gọi
Vào mầm non như cái hạt tiêu
Lên đại học thoắt bằng quả chuối
Nó bỏ Xứ Thanh
Nó ra Hà Nội
Nó chỉ thích ngắm văn công
Nó chả muốn đi bộ đội
Văn gừng văn nghệ, cũng khá ba que
Tuổi mụ tuổi tây, nay chừng bốn sọi
Trước học nghề làm báo làm văn
Sau chuyên nghiệp cãi chầy cãi cối
Chẳng lo phọt phẹt làm ăn
Chỉ chuyện ịch nhau là giỏi
Đêm năm canh ra bẩy vào ba
Ngày sáu khắc cơm no bò cưỡi
Nào những khi uốn cật cong lưng
Chả kể lúc chồn chân mỏi gối
Lại còn tích cực quay tay
Bảo rằng cơ may sẽ tới
Bên ngoài, con kẹc dẫu cứng như đanh
Ở trong, củ hành đã khô tựa ngói
***
Thấm thoắt thoi đưa
Ngày thêm lớn tuổi
Răng mà đã lung lay
Cặc dĩ nhiên sẽ mỏi
Thuốc Tây thuốc Bắc uống vào, tình hình chỉ tổ gay go
Thầy đốc thầy lang phán ra, nguồn cơn lại càng bối rối
Liệt con mẹ nó rồi,
Cần ịt gì phải hỏi?
Có quái gì đâu mà tiếc, liệt thì đi thổi kèn tây
Mấy em để đấy cho tao, già càng ham chơi trống bỏi!
--------
TB:
Trót đọc âm hộ phụ khoa thi
Nên phải môn đăng âm hộ đối
Kệ ai chê dở khen hay
Mặc kẻ luận thơm bình thối
Phú phiếc đôi dòng
Tình thân vạn bội.

Reply
phot_phet 17:03 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Đậu má há há há...

Reply
phot_phet 17:16 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Trót đọc âm hộ phụ khoa thi
Nên phải môn đăng âm hộ đối
Tôi sửa lại là:
Trót đọc âm hộ phụ khoa thi
Nên phải môn đăng dương vật đối.
Mả cụ anh hehe.

Reply
Thiên lý 22:03 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Vâng, đồng ý.
Với lại các cụ hay bảo dái bằng cái hạt kê, chứ không phải hạt tiêu như tôi viết. Bây giờ mới nhớ ra.

Reply
phot_phet 22:55 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Anh có Phây-búc thì gởi link để tôi mời anh sanh hoạt hội kín hehe.
Bọn tôi dựng lên Lương Sơn Trại ở gò Phây búc để tụ nghĩa bù bựa huynh đệ lộn gằm.
Đương khuyết chân ngồi ghế Trí đa tinh Ngô Dụng mà anh thời hợp lắm.
Mời anh lên núi để huynh đệ Lương Sơn bọn tôi được diện kiến thời hân hạnh lắm:))

Reply
Thiên lý 23:40 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Thứ nhất là tôi không có phây búc, và còn chưa biết nó ra răng.
Thứ hai là tôi lập cái loc để đập bọn rận, chứ cũng không ham chuyện viêt lách.
Thứ ba là tôi muốn đi tu, hơn là ăn cướp kiêm lộn gằm.
Đành phụ lời mời của anh Phẹt vậy.
À mà trong đám lương sơn nhà anh chắc khối đồng môn vơi tôi, xd hà nội.

Reply
phot_phet 23:58 Ngày 13 tháng 03 năm 2015

Lương Sơn đủ mọi hạng người, từ quan binh, thương gia, tú bà cho đến thảo khấu. Gặp phải thời loạn nên lập trại gò Phây tụ nghĩa thôi. Lấy chém gió, uống diệu, lộn gằm làm vui. Mang tình thân mà đối đãi nhau như huynh đệ.
Coi như không có duyên với anh vậy hehe.

Reply
LÝ TẦM HOAN 23:58 Ngày 15 tháng 03 năm 2015

Bớ này Thiên lý. Phẹt huynh ta đã có lời tiến cử đẩy xe. Sao ngươi còn lằng nhằng chày cối? Mau mau về Lương Sơn tụ hội. Lên phây búc chém gió lộn gằm. Nhược bằng ngươi vẫn cứ lăn tăn. Ko thức thời đừng mong tuấn kiệt.......!

Reply
Alaykum Salam 23:35 Ngày 16 tháng 03 năm 2015

Chào Phẹt mọi chuyện gì Phẹt bật tôi không nói nhưng (Bật )hội tao tàn tôi không ưng tí nào
Nhà văn nhà thơ toàn những người nghèo . Tôi dám cá với Phẹt 90/% nhà văn nhà thơ sống dưới mức nghèo khổ
Mỗi năm chỉ một lần duy nhất một lần hội nhà văn ,hội nhà thơ tổ chức một lần ở Văn Miếu tất nhiên thơ phú không hay , không đạt được những kỳ vọng của những độc giả .Cũng không vì thế mà phủ nhận
Tôi hay vào những trang văn nghệ tĩnh lẻ ,thỉnh thoảng gặp những đoạn văn hay , gặp những ý thơ hay
Mời chi bộ đọc hai bài thơ rồi cho nhận xét
Lời người
Nghe như lời trăm năm
Thương tình buồn xa xăm
Duyên chi -duyên chi đâu
Như là cơn mưa thôi
Lời người nơi xa xôi
Mà nghe như quanh tôi
Buông trôi...buông trôi đi
Ta nào đâu còn gì
Còn gì cho nhau đâu
Tình tan theo mưa sầu
Người xa...xa nhau thôi
Đành quên nhau...quên thôi
Trần mai Ngân
Bài thứ hai. (Bão)
Mây.lừng lững trôi trôi
Gió xoay xoay giữa trời
Chiều thả tia tím nhạt
Em buông nỗi buồn rơi.....
..Nhặt trên đồng cánh hoa
Nhàu trong ngày dông bão
Chút hương thơm vướng vào
Chuốc hồn say lảo đảo
Mây đưa lối vào nhà
Ngã làn vườn thổn thức
Trông về nơi trời xa


Bài thơ sáng tác của Phạm đình trúc Thu
Tất nhiên hai bài thơ này chưa hoàn mỹ ,mời chi bộ nhận xét phê bình ,chờ nhận xét của Bang Trưởng Phẹt

Reply
phot_phet 00:21 Ngày 17 tháng 03 năm 2015

Thơ như hũ nút, ý tứ như âm hộ mà anh khen được kể cũng thiên tài hehe.
Anh lấy căn cứ đéo gì mà bảo 90% bọn thợ thơ thợ văn sống đưới mức nghèo khổ?
Nếu có thế thật thì chúng chỉ là hạng đua đòi đánh đu còn chữ, hay chính xác ra là lũ bất tài vô dụng tham ăn.
Bọn có chút khả năng thêm tẹo thong manh láu cá cũng vương giả lắm, đéo đùa.

Reply
LÝ TẦM HOAN 00:26 Ngày 17 tháng 03 năm 2015

Bài đầu thuộc thể thanh bằng. Ý thơ nhàn nhạt. Bài sau thì còn tệ hơn!

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang