Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

VĂN TẾ SỐNG GÁO SƯ...SẮP CHÍN.



Than ôi!

Lời mổ bưng bưng;
Đá quăng phình phịch.

“Bồ” chữ tung vành;
“Bụng” nho phơi mít .

Nhớ “Danh” xưa:

Bệ bệ đường đường phường văn bút, người người xúm xít lời tâng bốc rền vang;
Đĩnh đĩnh đạc đạc chốn quan trường, kẻ kẻ vây quanh tiếng tụng nâng tíu tít.

Từng thủ quyền Giám đốc, từng chức danh Viện trưởng, ấy chả tay vừa;
Cũng xếp hạng Văn nhân, cũng học hàm Giáo sư, phải đâu kẻ liệt .

Hàng hàng giải thưởng, tủ chất dầy ken;
Lớp lớp bằng khen, tường treo kín mít.

Thủ phục ví “SƠN HÀ LINH KHÍ TẠI”, ban khắc bảng son;
Tướng tôn xưng “KIM CỔ NHẤT HIỀN NHÂN”, tặng lưu bút tích.

Tưởng rằng thức giả hiện tuyệt giống tuyệt nòi;
Ngỡ hẳn Nho sinh nay biệt tăm biệt tích.
Ấy mới tha hồ phóng bút chốn chốn xả dàn;
Rồi thì thoải mái đề thơ nơi nơi vung vít.

Lượm lặt cổ thi, trổ tài gán ghép, Câu Đối đầu Ngô mình Sở, chẳng sợ kẻ bình soi;
Thu gom khẩu hiệu, ra sức xáo xào, Chúc Văn râu nọ cắm cằm kia, không e người công kích.

Nghìn người hân hoan nhận, khiến lòng kẻ tặng tê tế tể mê say ;
Trăm kẻ năn nỉ xin, làm dạ người cho tỉ tì ti sướng thích.

Lòng tự trọng mất tăm;
Tính tự kiêu tung xích.

Đem câu ““THU HẾT TINH HOA KIM CỔ LẠI”, sao hình khắp chốn, ca lãnh tụ tụng cả anh hùng;
Xách vế “XÂY CAO VĂN HIẾN NƯỚC NON NÀY”, nhân bản cùng nơi, tặng bà già khen luôn trẻ nít.

Cùng đôi ấy tiến đền đài, tiện thể cho luôn phố thị, tài khúc lưỡi giãi bày;
Cũng cặp này dâng tử sĩ, thuận tay tặng cả sinh nhân, khéo cái mồm phân tích.

Lờn thói múa liều;
Quen mùi chơi tiếp.

“KHÍ VƯỢNG SƠN HÀ, ĐẾ BÁ VƯƠNG HẦU HOA MÃN ĐỊA” phát bừa phứa mấy nơi;
“DANH OANH KIM CỔ, ANH HÙNG HÀO KIỆT THẾ XUNG THIÊN”” ban vãi vung dăm đích.

Ô hỡi ô:

Chê thơ Nguyễn Du ngoắt ngoéo văn chương;
Chán Truyện Thúy Kiều lằng nhằng điển tích.

Gã tập văn “ngạo khinh” Cụ Nguyễn, chuyện điên rồ Nhà nghiên cứu chấp bút khen lao;
Tên thợ máy “nắn bóp” Nàng Kiều, việc càn quấy Lão Quốc sư vỗ tay khuyến khích.

“TRÍ NHƯ BẠCH TUYẾT, TÂM NHƯ NGỌC”, xuyến xao hồn lão, vụng thưởng gái măng;
“VÂN TƯỞNG Y THƯỜNG, HOA TƯỞNG DUNG”, rạo rực lòng già, muội tâng con nít.

Tập cổ vụng hóa đạo thơ Lý Bạch, khiến thi sĩ tức giận bỉ khinh;
Tán hoa dở như nhạo trí Kỳ Duyên, làm hoa khôi sượng sùng thút thít.

Nhìn Quốc Phụ ôm hôn Hoa Hậu, người người buột tiếng ngán than;
Nghe Triết Gia bình chọn Mào Gà, kẻ kẻ che mồm khúc khích.

Thương thay, thương thay:
Thần Tượng đổ nhào;
Thánh Pho rớt bịch.
Tiếng lẫy văng um;
Danh lừng nghe xịt.

CAO BỒI GIÀ /17-04-2015
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

16 comments

Hoàn Đức 21:55 Ngày 21 tháng 04 năm 2015

Trình cao, anh khen...!

Reply
Khang PhamQuang 23:15 Ngày 21 tháng 04 năm 2015

Hay!

Reply
trọng đạt hoàng 23:28 Ngày 21 tháng 04 năm 2015

Ơ cụ ơi thằng phẹt liệt nó tế sống cụ này. Dưng mà nó tài quá tài cao trí rộng của cụ nó thể hiện được hết thế mới hay trứ. Tiên sư anh phẹt đến là tài

Reply
phot_phet 23:29 Ngày 21 tháng 04 năm 2015

Tế sống mới vui chứ tế chín chán bỏ mẹ hehe.

Reply
tan buidinh 09:12 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Khấu đầu lạy cụ Cao Bồi và cụ Phẹt môt lạy. Còn hoa mào gà làm cuốc hoa thì anh không ưng.

Reply
Thiên lý 12:26 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Cái câu "thu hết tinh hoa kim cổ lại" của cụ Thợ Dìu, anh nhớ mang máng đã đọc ở đâu rồi. Đó là một vế đối hay và nguyên văn là của các cụ đồ xưa, vốn dùng "dán" hiệu ảnh, hay "dán" nơi hòn non bộ ... gì đó, nhưng bây giờ chưa rảnh để có thể lục ra và "dán" lại vào mẹt cụ Thợ.
Hồi anh vừa viết cái entry "Động kỡn" bôi bác cụ Thợ Dìu xong, về quê, vào nhà thờ họ, thấy lù lù một đôi câu đối họ nhà anh mới thửa, chưa treo, dưới có dòng gáo xư, anh hùng lao động...kính đề. Thật đúng gọi là tổ trác. Anh hoảng quá, đéo nhớ được chữ nào, ngoài hai chữ đầu từng vế. Chỉ biết rằng nó nhạt. Nhưng dứt khoát đéo chê. Vì các cụ họ nhà anh đi "xin" chữ, mà đã "xin", thì trong bụng người ta có gì "cho" nấy, hay nhờ dở chịu. Năn nỉ mà "xin" nữa, thì cũng ngang xúi người ta ăn cắp chỗ khác mới có cái để "cho" mình. Chán đời, anh cọp và đăng trên lốc truyện ngắn "xin chữ ông Nghè" của cụ Nguyễn Công Hoan 80 năm trước để tự an ủi.Hẹhẹ địt con mẹ.

Reply
ĐCM 12:35 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Cuốc xư Khiêu Vũ :))

Reply
phot_phet 12:38 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Thói háo danh hãnh tiến nó ngấm vào máu người An-nam rồi.
Càng già thời càng dại, càng mất nết.
Địt cụ anh Cao Bồi Già hiểm đéo chịu. Nhẽ anh nên lên 25 Phùng Hưng chỗ nhà tang lễ viết văn tế hoặc điế văn mà kiếm cơm.
Tế sống tế chín nhẽ bộn tiền hehe.

Reply
trọng đạt hoàng 14:33 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Ông lo cho cái thân ông đi cẩn thận không cụ mà bực nên cụ điều ngay cô cháu vân tưởng y thường, hoa tưởng dung đến.
1 . Cho ngắm mà không cho....
2. Ngắm liên tục, thôi thúc, kèm thêm động tác khiêu khích.
Ôi thôi mình không dám nghĩ nữa... Thôi đi biết văn tế cho phẹt liệt đậy...
Than ôi
Nâng bi sự khác biệt là nghiệp
Lộn gằm là chuyên môn...

Reply
Túy Loan 14:57 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Râu ông nọ cắm lồn bà kia anh Phẹt ạ. Có ai khai quật xem Cuốc xư nọ có cống hiến gì cho văn đàn nước nhà. Nhẽ thường chả có con mèo đéo nào bất mãn cái đuôi của nó.

Reply
Mr Vinh 15:14 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Đợt nghe Cuốc xư cho em Lỳ Nha Ky câu: Tâm tràn thiện hạnh cao thanh nhã. Tài vượt minh tinh đẹp diệu kỳ, ko biết em này làm gì mà Cuốc xư biết tài ka ka ... sao em đéo reply đc thế này hả cả nhà

Reply
phot_phet 19:13 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Nói ra thì lại bảo hỗn hào với bô lão, mà đéo nói lại thấy có lỗi với quần chúng tối tăm nên đắn đo mãi tôi mới quất bài này vìa.
Các anh ăn nói nhẹ nhàng kẻo đang tế sống mà cụ chín ra thì bỏ mẹ hehe.

Reply
phot_phet 19:18 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

@Túy LoanXơi tạm nguồn wiki hehe
http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_Khi%C3%AAu

Reply
Túy Loan 20:00 Ngày 22 tháng 04 năm 2015

Món đíu gì vậy anh Phọt. Giết rôm với nặn mụn ah

Reply
Anh Nguyen 04:52 Ngày 24 tháng 04 năm 2015
Nhận xét này đã bị tác giả xóa. Reply
Uây Tàu 01:55 Ngày 29 tháng 04 năm 2015

Anh phọt tự nhiên thay đổi cái tên bài là cớ làm sao?

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang