Thứ Sáu, ngày 29 tháng 5 năm 2015

TRONG TAY SẴN BÚA - ĐÂU CŨNG...THẤY ĐINH.



Thông não cho bọn con bò nghị viên tí chút, nhất là các đồng chí "còn đảng còn mình", trong tay sẵn búa nên nhìn đâu cũng...thấy đinh, đèo mẹ. Bài của luật sư Thái Bảo Anh. Như thông lệ, tít tôi lại rút trong quần ra khà khà...

Những ngày đầu tiên khi mới sang Hoa Kỳ học luật, trên đường đi bộ từ nhà tới trường, tôi nhận thấy là các ngôi nhà của Mỹ hầu hết không có hàng rào và các chấn song sắt kiên cố như tôi vẫn thấy ở Việt Nam. Vì biết nước Mỹ là một quốc gia có tỷ lệ tội phạm và số người ngồi tù thuộc nhóm đứng đầu thế giới, nên tôi thắc mắc nhưng không thể lý giải được điều đó. Tôi mang vấn đề này hỏi giáo sư của mình và được ông trả lời như sau: “chúng tôi thừa nhận một sự thật là cái ác đã, đang và sẽ luôn song hành với cái thiện chừng nào nhân loại còn tồn tại. Chúng tôi biết là không có một giải pháp nào có thể giải quyết được mọi mục đích đặt ra. Do đó, khi soạn luật chúng tôi xem xét các mục đích rồi xác định thứ tự ưu tiên cho các mục đích đó. Đối với vấn đề tội phạm, ưu tiên của chúng tôi là làm cho những người dân yên tâm là họ được bảo vệ và nhờ đó các nguồn lực, thay vì được dùng để biến mỗi căn nhà thành một pháo đài thì sẽ được đầu tư cho lực lượng thực thi luật pháp. Nói cách khác, chúng tôi làm luật không vì một nhóm nhỏ người xấu mà vì đa số người tốt. Sự an tâm và phát triển của những người dân sẽ mang lại nguồn lực cho việc bảo vệ pháp luật. Cái anh nhìn thấy là kết quả của triết lý lập pháp đó.”

Khi quan sát những trao đổi qua lại trên Quốc hội về quyền im lặng của những người là đối tượng của điều tra hình sự, tôi tự hỏi các đại biểu quốc hội nghĩ thế nào về (i) mục đích của quy định về quyền im lặng và (ii) thứ tự ưu tiên của các mục đích đó. Các vị đại biểu quốc hội có quân hàm tướng trong lực lượng công an thì cho rằng quyền im lặng sẽ ngăn trở việc phá án của lực lượng này. Họ cũng cho rằng với điều kiện kinh tế, cơ sở hạ tầng và dân trí của Việt Nam hiện nay chưa phù hợp với việc quy định im lặng đó. Một vị luật sư là đại biểu khi phản bác lại thì cho rằng “quyền không khai báo các nước làm hết, còn mình lại không làm là hạ thấp quyền của người dân Việt Nam xuống.” Tôi nhận thấy các cuộc trao đổi như vậy không đề cập tới mục đích của quyền im lặng là gì và thứ tự ưu tiên nào trong các mục đích nên được áp dụng.

Quyền của một người được tự bảo vệ đối với các hoạt động tố tụng hình sự chống lại mình là một quyền cơ bản mà có lẽ không có ai trong chúng ta nghi ngờ. Quyền đó được cụ thể hoá trong các quyền khác của người bị điều tra: (i) quyền cung cấp bằng chứng để chứng minh sự vô tội của mình, (ii) quyền có luật sư và hỗ trợ về pháp lý, (iii) quyền khi ra toà được đề nghị thay đổi hội đồng xét xử khi thấy rằng hội đồng xét xử đó có định kiến sẵn với mình …. và quan trọng nhất là quyền im lặng.

Tại sao quyền im lặng lại quan trọng? Trong quá trình điều tra có sự không tương xứng giữa cơ quan điều tra và người bị điều tra. Sự bất tương xứng này thể hiện ở nhân lực, phương tiện, các thông tin được thu thập, kiến thức chuyên môn, thậm chí là cả khả năng sử dụng bạo lực của mỗi bên. Các cán bộ điều tra có các phương tiện để thu thập bằng chứng, có quyền không cho người bị điều tra biết được các thông tin mà họ đã có, có kiến thức chuyên sâu về pháp lý hình sự và kỹ thuật thẩm vấn... Ngược lại, người bị điều tra, luôn yếu thế hơn cán bộ điều tra vì trong nhiều trường hợp, họ bị giam cách ly khỏi thế giới bên ngoài, không có các kiến thức pháp lý về hình sự, và không biết liệu các kỹ thuật dẫn dụ trong hỏi cung liệu có đúng pháp luật không …

Ở giai đoạn đầu tiên ở Anh (nơi sinh ra quyền này), mục đích của quyền là nhằm ngăn chặn việc sử dụng tra tấn để cưỡng ép người bị điều tra khai báo để chống lại chính mình. Dù hiện nay nguy cơ bị tra tấn không còn hiện hữu nhiều ở các nước phương Tây thì quyền này vẫn có ý nghĩa rất quan trọng như lúc ban đầu. Lý do là vì người điều tra có thể dùng nhiều kỹ thuật không công bằng để chứng minh tội của người bị điều tra. Ví dụ, việc trích dẫn một câu nói không đầy đủ, tách rời hoàn toàn khỏi ngữ cảnh nói có thể khiến câu bị trích có nghĩa ngược hoàn toàn với nguyên bản. Cách thức này đang được sử dụng rộng rãi trong cuộc sống từ chính trị, ngoại giao, báo chí, đến mạng xã hội chứ không chỉ bó hẹp trong phạm vi điều tra hình sự. Người bị điều tra có thể chống lại việc đó bằng nhiều cách, tuy nhiên cách nào cũng đòi hỏi những kiến thức và kỹ năng nhất định. Trong tất cả các cách để bảo vệ mình, im lặng tới khi có sự tham gia của luật sư là cách thức bảo vệ đơn giản nhất và có thể áp dụng cho mọi người, mọi tầng lớp dân trí, ở mọi nơi, với mọi cơ sở hạ tầng đang có. Do đó, theo quan điểm của tôi, càng ở các nước điều kiện hạ tầng và dân trí còn nhiều bất cập như Việt Nam thì quyền im lặng lại càng cần thiết vì nó là công cụ bảo vệ dễ được áp dụng nhất cho mọi người. Và thực tế đã chứng minh là quyền này được các quốc gia khác bắt đầu áp dụng từ thế kỷ 16 với điều kiện kinh tế và dân trí thấp hơn Việt Nam hiện nay rất nhiều.

Vấn đề thứ hai là thứ tự ưu tiên nào cho các mục đích mà chúng ta nhắm tới khi lập pháp về vấn đề này: (i) bảo vệ người vô tội khỏi các oan sai hay (ii) tìm ra một người chịu trách nhiệm về tội ác đó. Chúng ta biết rằng một người phạm tội thì chỉ có một, nhưng những người bị tình nghi và điều tra sẽ rất nhiều. Sau khi điều tra hết những nghi can đó, chúng ta có 50% khả năng tìm ra một ai đó chịu trách nhiệm. Nhưng không có gì là chắc chắn rằng người chịu trách nhiệm đúng là người thực sự đã gây tội ác. Như vậy, chúng ta thấy rằng số người vô tội cần được bảo vệ trong một vụ điều tra hình sự lớn hơn nhiều so với kẻ phạm tội phải bị bắt. Nếu như tôi có quyền, và nếu các đại biểu Quốc hội lắng nghe lời một cử tri, tôi sẽ đặt việc bảo vệ người vô tội khỏi các oan sai lên hàng đầu.

Nói một cách khác, tôi ủng hộ việc áp dụng quyền im lặng cho những người bị điều tra vì quyền đó là công cụ đơn giản nhất mà bất kể một người nào, dù trình độ văn hoá hay địa vị xã hội ra sao, dù ở đâu và với phương tiện nghèo nàn đến mấy cũng áp dụng được. Vì sao lại như vậy? Vì tôi tin rằng số người tốt đông hơn rất nhiều những kẻ xấu và những người tốt, những người vô tội xứng đáng được luật pháp bảo vệ. Tất nhiên, quyền im lặng không bao giờ là tuyệt đối, người bị điều tra có quyền im lặng tới khi họ có được các công cụ bảo vệ khác mà pháp luật cung cấp hoặc tạo điều kiện cho họ, ví dụ như, một luật sư!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

8 comments

ĐCM 16:42 Ngày 29 tháng 05 năm 2015

Tít tuyệt chần. Còn nội dung dí buồi đọc, đcm nóng chảy mỡ chữ thì nhiều chả có tí hình nào.Đcm luôn con Phẹt.

Reply
Lyhong Tuan 17:33 Ngày 29 tháng 05 năm 2015

Bật hoạt hình mà xem xếp hình đi, đủ móa:))
Riêng quả tít của tôi bằng mẹ nội dung cả bài dài như dái ngựa rồi hehe.
Thế mới thần tình chứ lị.

Reply
Linh 22:13 Ngày 29 tháng 05 năm 2015

Trợn mắt đọc được mỗi khúc trên.

Reply
Lyhong Tuan 18:05 Ngày 30 tháng 05 năm 2015

Chết cười, bốt cái ảnh thằng mả mẹ nào đang cầm quả mận dí cạp quần mà thiên hạ nhao hết cả lên.
Cá biệt còn có đứa nhắn tin và gởi link cho vợ mách cái sự chồng khoe của quý hố hố...
Vui vãi bườm:))

Reply
Long HAi 00:46 Ngày 31 tháng 05 năm 2015

Nội dung dài như lông bướm, ong thủ.ở xứ lừa, đã vào bốt,được quyền im lặng nếu không hỏi. Hỏi mà đòi quyền im lặng thì mồm đầy bã trầu. Nhé...

Reply
Lượm 22:58 Ngày 01 tháng 06 năm 2015

Tôi là tôi dí lồn đọc cứ chiêm hình hoy

Reply
Trường Sa 10:12 Ngày 02 tháng 06 năm 2015

Đcm con Phẹt, bố nhìn cái ảnh hết cả hồn.

Reply
LÝ TẦM HOAN 10:59 Ngày 02 tháng 06 năm 2015

Phẹt huynh. Có một fan nữ tên MaiLai ở Hanoi nhờ em gửi tới huynh lời xin lỗi. Nghe đâu nàng thần tượng huynh quá. Xin gặp nhưng lại nhút nhát ko đi. Nên nhờ em chuyển lời. Huynh quan tâm tí nhé

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang