Chủ Nhật, ngày 12 tháng 7 năm 2015

Ở LỪA, MỌI NGƯỜI ĐỀU LÀ PHÁN QUAN.



Bài biên của anh Hải Lý, từ Canada. Tôi dẫn về đây để bọn con bò thẩm thấu hòng " hoạt huyết dưỡng não". Và trong một chừng mực nào đó, cũng là những điều mà tôi rất " tâm tư". hừ hừ...

Và như thói thường, tít tôi lại lôi trong quần ra, hã hã...

***

Vậy là chỉ vài ngày sau vụ thảm sát gia đình sáu người ở Bình Phước, hai nghi phạm Nguyễn Hải Dương và Vũ Văn Tiến đã bị bắt. Bộ Công an tuyên bố chắc nịch: “Với tài liệu chứng cứ thu thập được và lời khai nhận tội của các nghi can, cơ quan điều tra có đủ căn cứ khẳng định Dương và Tiến đã gây ra vụ giết người, cướp tài sản đặc biệt nghiêm trọng”.

Và mặc dù công an vẫn dùng từ nghi can để chỉ Nguyễn Hải Dương và Vũ Văn Tiến, nhưng cách nói của họ đã khẳng định rằng, không còn nghi ngờ gì nữa, Dương và Tiến chính là hung thủ của vụ án. Dù vậy, bài viết này của tôi không bàn về chuyện công an nói thế này hay nói thế kia, hay các chi tiết liên quan đến vụ án. Tôi chỉ muốn trình bày về các trình tự luật pháp tối thiểu mà mọi người cần nên hiểu rõ trước khi đưa ra phán xét là một người nào đó có hay không có tội.

I.


Một bộ phận dư luận Việt Nam đã như lên đồng trong cơn hả hê sung sướng khi họ được biết Dương và Tiến bị bắt. Tôi không hiểu họ đã say men gì, chỉ biết là trong cơn say có phần điên loạn đó dường như họ đã quên mất hai từ nghi phạm và chụp ngay chiếc mũ hung thủ (hoặc phạm nhân) lên Dương và Tiến.

Bất kể hai nghi phạm này đã được đưa ra tòa xét xử công khai và bị phán tội chưa. Bất kể các tình tiết của vụ án được phía công an đưa ra có nhiều điểm bất hợp lý hoặc chưa được giải thích thỏa đáng. Bất kể một nguyên tắc toàn cầu áp dụng cho tất cả mọi người: innocent until proven guilty (vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội). Lưu ý: nguyên tắc này đã được ghi rõ trong mục 11 của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc.

Lý do họ hay dùng nhất là: Nếu không có tội thì ngu gì phải nhận!

Trước hết, phải nói rõ đây là một ngộ nhận vô cùng sai lầm của rất nhiều người. Dĩ nhiên, trong tình huống bình thường thì một con người (dù có tội hay không) sẽ hiếm khi nào chịu nhận tội. Nhưng lịch sử luật pháp của nhiều nước trên thế giới đã chứng minh: trong quá trình hỏi cung của cảnh sát, một người vẫn có thể nhận tội mà mình chưa bao giờ thực hiện!

Như trường hợp của Eddie James Lowery (Mỹ).

Lowery bị buộc tội cưỡng hiếp một phụ nữ lớn tuổi vào một ngày tháng 7-1981. Bằng chứng bất lợi duy nhất cho Lowery là ông (lúc đó chỉ mới 22 tuổi) đã nhận tội danh cưỡng hiếp với cảnh sát, mặc dù không có các bằng chứng cụ thể nào khác chứng minh ông đã thực hiện hành vi tội ác đó. Vậy thì tại sao Lowery nhận tội?

Vào buổi sáng của ngày xảy ra vụ án, Lowery vướng vào một vụ tai nạn giao thông gần nơi nhà của nạn nhân. Cảnh sát bắt đầu hỏi cung ông ngay sáng hôm đó. Quá trình hỏi cung kéo dài cả ngày; Lowery không được cho ăn, và khi hỏi về tìm một luật sư đại diện thì được cảnh sát trả lời là không cần thiết.


Eddie James Lowery

Quá trình hỏi cung dần dần biến thành một quá trình “mớm cung:” qua đó, cảnh sát không ngừng đưa ra những chi tiết cụ thể liên quan đến vụ án như là ngôi nhà của nạn nhân, cách hung phạm đột nhập vào nhà, hung khí, và cuộc cưỡng hiếp. Trong tình trạng đói lả, căng thẳng, hoang mang cực độ, trong tình trạng khi mà các dây thần kinh sắp đứt ra, Lowery đã nói một điều mà cảnh sát đang rất muốn nghe: ông nhận tội. Bản nhận tội của ông có đầy đủ các chi tiết của vụ án mà ông vừa nghe được từ phía cảnh sát.

Lời nhận tội đã đưa Eddie James Lowery đến với bản án từ 11 năm tù giam cho đến chung thân. Sau 9 năm tù, Lowery được trả tự do sớm nhưng vẫn phải chịu tội cưỡng hiếp. Cùng với luật sư của mình, Lowery đã ra sức tranh đấu để được làm kiểm nghiệm DNA, và từ đó so sánh với bằng chứng sinh học mà hung thủ đã để lại. Kết quả khám nghiệm DNA chứng min Lowery vô tội; ông được rửa sạch tất cả mọi tội danh và được chính phủ bồi thường 7,5 triệu đô-la cho những mất mát của mình.

Trường hợp của Eddie James Lowery là một trong rất nhiều trường hợp của oan sai khi phán quyết của tòa án chỉ dựa vào lời nhận tội của nghi phạm. Cảnh sát, đôi khi vì áp lực phá án quá lớn, phải dùng đến những trình tự bất hợp pháp như mớm cung, tra tấn, hoặc dùng các biện pháp tâm lý để ảnh hưởng đến suy nghĩ của nghi phạm. Nạn nhân của các án oan sai thường là những người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm, thiếu hiểu biết về các quyền lợi của mình, những người bị chứng trí óc chậm phát triển hoặc những người không có luật sư đại diện trong quá trình hỏi cung.

Như thế, lối suy nghĩ “nếu không có tội thì ngu gì phải nhận” là một lối suy nghĩ cực kỳ đơn giản - nhưng đấy chỉ là lối nói đẹp. Thực tế hơn, công an rất thích lối suy nghĩ này vì họ có thể xỏ mũi và dẫn dắt dư luận đi vào chiều hướng mà họ mong muốn. Áp lực của dư luận sẽ dễ dàng khiến cho bồi thẩm đoàn (hoặc có khi cả quan tòa) đưa ra quyết định khiến một kẻ vô tội phải lên ghế điện, ra pháp trường, hoặc tàn đời trong nhà giam.

II.

Một điều chúng ta nên nhớ là lời nhận tội của nghi phạm trước cơ quan điều tra chỉ được xem là một bằng chứng quan trọng ở trước tòa, không hơn không kém. Nó không có nghĩa là nghi phạm có tội hay nghi phạm chính là hung thủ gây án. Nó cũng như bao nhiêu bằng chứng khác, có thể bị quan tòa phủ nhận nếu ông ta cho rằng cảnh sát đã dùng trình tự bất hợp pháp để lấy được nó.

Nghi phạm có tội hay không là từ phán quyết của quan tòa chứ không phải là vì cảnh sát nói này nói kia, hoặc trưng ra bằng chứng này bằng chứng kia. Nếu cảnh sát có thẩm quyền phán quyết người nào có tội hay không thì ta nên dẹp quách cái gọi là tòa án luôn đi cho nó gọn, và cũng chẳng cần đến luật sư để làm gì!

Bức giản đồ sau đây có thể khiến chúng ta hiểu rõ hơn về toàn bộ quá trình của một vụ án (hình sự) kể từ khi báo án, nghi phạm bị bắt giữ, và cho đến khi kết thúc phiên tòa xử án.



Như vậy, quá trình quyết định một nghi phạm có tội hay không phải đi qua nhiều bước. Từ việc cảnh sát điều tra, quyết định có khởi tố nghi phạm hay không, đưa quyết định khởi tố lên công tố viện và nơi đây sẽ xem xét có nên truy tố nghi phạm hay không, v.v... cho đến phán quyết của tòa án, là những bước cần thiết để quyết định tội trạng của một người.

Hơn nữa, trong phiên tòa, công tố viện phải chứng minh nghi phạm là kẻ có tội beyond reasonble doubt (không còn nghi ngờ hợp lý gì nữa) nếu muốn thuyết phục quan tòa (hoặc bồi thẩm đoàn) về luận điểm của mình.

Ít nhất, một bản án công minh cần phải được đi qua những trình tự như thế.

Một bộ phận (tôi hy vọng là chỉ một bộ phận) của dư luận Việt Nam trong những ngày vừa qua, khôi hài thay, lại chồm chồm nhảy lên ghế quan tòa ngay từ bước thứ hai của vụ án (dựa theo hình trên) - lúc mọi việc vẫn còn đang trong vòng điều tra và công an chỉ mới bắt giữ hai nghi phạm cùng một số lời khai và vật chứng.

Giữa bao nhiêu là hỏa mù, bao nhiêu là trùng trùng nghi vấn, thế mà một đám đông vẫn có thể hả hê lên tiếng một cách chắc nịch, nặng thì đòi băm vằm hai kẻ ác ôn kia ra thành trăm mảnh, nhẹ thì “công lý đã được thực thi, ác giả ác báo!”. Có quan (tòa) còn thở phào nhẹ nhõm: “May quá, chúng nó đã hơn 18 rồi!” (ý nói là đã đủ tuổi lên ghế điện hoặc ra pháp trường!).

Thưa các vị quan tòa (mới nhậm chức):

Các vị cứ việc phán tội theo ý thích. Nhưng, tôi chỉ xin các vị một chữ “nhưng” rất nhỏ này, là các vị chừa cho một khả năng là có thể Nguyễn Hải Dương và Vũ Văn Tiến vô tội, trước khi có phán quyết chính thức của tòa án.

Xin nói rõ là tôi không hề có ý biện hộ cho Dương và Tiến hoặc tôi không hề nói Dương và Tiến vô tội. Điều quan trọng là (sau này) dù có bị phán quyết có tội hay vô tội, ngay bây giờ họ nên được hưởng những trình tự luật pháp công minh và công bằng.

Những trường hợp án oan sai như Nguyễn Thanh Chấn, hay có rất nhiều dấu hiệu là có khả năng oan sai như các tử tù Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, v.v… vẫn còn là tấm gương sờ sờ trước mắt, không lẽ như thế vẫn không đủ để các vị quan tòa bình tâm lại mà suy nghĩ khác đi dù chỉ là một giây?

Kính chúc các quan một ngày vui vẻ, đầu óc minh mẫn cho vụ án này (và các vụ tiếp theo)!
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

12 comments

ĐCM 21:19 Ngày 12 tháng 07 năm 2015

Mệt,căng thẳng và nặng nề về vụ này mấy ngày nay rồi. Hồng Tuân xiu tầm đưa lên làm lồn gì. Đcm , nhẽ tao lại đánh mày.

Reply
Rose 'n' Gun 21:51 Ngày 12 tháng 07 năm 2015

Cần thêm nhiều bài thông não dư nài. Đkm, tôi ưng

Reply
futhuy 01:25 Ngày 13 tháng 07 năm 2015

Fuck lập pháp-hành pháp-tư pháp

Reply
Lyhong Tuan 12:34 Ngày 13 tháng 07 năm 2015

Sau bài thông não này tôi sẽ thông đít các anh, bọn con bò.
Nói như anh Sướng bựa đệ tôi, não chết thì các anh anh vưỡn sống tuy có liệt giường, chứ cơ mà đít một ngày không thông là chết ngay tắp lự.
Hự hự...

Reply
Tai Doc 21:02 Ngày 13 tháng 07 năm 2015

Bài bác liệt đăng như cắn vào đít ấy.Ở lừa mà được theo trình tự nhân quyền cái khỉ mốc.Xộ khám đòi luật sư nó tương cho vỡ mồm ấy.Tôi có kể câu chuyên giữ FBI,MI6 với cảnh sát việt nam rồi đó.

Reply
Anh Nguyen 22:10 Ngày 13 tháng 07 năm 2015

Việt Cộng xây dựng những quy trình có lợi nhất cho chúng và gọi những người chống lại những quy trình đó là phản động. Hiện giờ, đang có nghi vấn là Nguyễn Hải Dương và Vũ Văn Tiến đang bị ép nhận làm hung thủ vụ án giết 6 người trong một gia đình. Nhưng lại xuất hiện những người lạ bác bỏ nghi vấn này theo kiểu "mồm to cho vượt" và cố gắng làm người khác tin rằng hai thanh niên này là hung thủ thật sự. Những người này làm tôi nhớ lại trò sử dụng tuyên truyền viên kích động trong Cải cách ruộng đất 1953-1956 ở Bắc vỹ tuyến 17.

Reply
ĐCM 22:33 Ngày 13 tháng 07 năm 2015

Nhớ cái mớ lồn. Địt cụ nhà anh. Việc nào ra việc ấy, cái loại như anh ỉa cứt nhão cũng suy diễn ra các kiểu được. Địt cụ anh ( lần 2).

Reply
Lyhong Tuan 12:54 Ngày 14 tháng 07 năm 2015

Một sự phân tích và tâm sự khá chân tình của một người xưng là cháu của gia đình nạn nhân vụ thảm sát. Tôi đồng ý với những lý lẽ đó và bọn con bò cũng bớt gào thét suy diễn đy nha.

1) Làm rõ về việc bà vú bữa đó về nhà. Thât sự thì bà vú coi bé Na ko có ngủ lại nhà chú em bao giờ( trừ những lúc chú thiếm đi du lịch hay công tác, để bé Na ở nhà). Nhà bà vú gần đó, cho nên sáng bả qua coi bé, tối dỗ bé ngủ xong là về nhà. Vấn đề ở chỗ là bả quá là can đảm, cho nên mới bị mọi người nghi ngờ thông đồng với hung thủ. Báo lá cải thêm mắm dặm muối nói đột nhiên hôm đó bả về nhà, hướng dư luận vào bà vú.

2) cái thứ 2 là về Bon( Minh Vỹ) và bé Bo( Tố Như) Mọi người ác mồm, ác miệng quá. Chửi rủa hai bé không còn gì. Mọi người tại sao ko suy nghĩ tới mẹ hai bé. Chính xác bé Bon là người ra mở cửa. Nhưng không phải là thông đồng với hung thủ mà là bị gạt. Dương rất thân với mấy đứa nhỏ trong nhà. Cho nên có nói với Bon là sẽ cho bé con gà đá và 2tr đồng( lúc trước Dương vẫn thường xuyên cho Bon tiền). Nhưng vì gia đình cấm cho liên lạc với Dương nên mới hẹn gặp đêm khuya để gia đình ko thấy. Thằng nhóc còn nhỏ, ko dám mở cửa trong nhà sợ gia đình thức giấc thì Dương là người chỉ cho nó leo từ ban công tầng 1(ban công ngay phòng Linh và Như) xuống đất, mở cửa cổng lấy gà. Vừa mở cổng thì Bon đã bị giết ngay tại cổng rồi. Sau đó hai đứa đẩy xe máy vô, leo lên ban công tầng 1, bắt hai đứa con gái lại, trói vào cửa sổ rồi đi xuống lầu. Có người hỏi vậy dấu tay trên cổng là của ai.. Dạ thưa, của người dân nhiều chuyện, leo tường vô coi lúc mới phát hiện án mạng, khi công an chưa đến.. Chứ tụi nó có bao tay, khẩu trang thì làm quái gì mà có dấu tay trên cổng..
3) tiếp theo là khống chế 3 người còn lại. Mọi người có vẻ ít quan tâm tới chi tiết tụi nó có súng bắn bi và súng điện.. 2g sáng, đang ngủ say, có người bịt mặt đột nhập vô phòng, cầm súng uy hiếp, có bao nhiêu người dám chống cự khi thấy cây súng đưa lên?? Cái thông minh của tụi nó là giết mỗi người mỗi nơi, mỗi phòng khác nhau, hai người lớn thì bị trói và bịt mặt. Chú thiếm em có lẽ chỉ nghĩ là cướp của thông thường, cho nên mới để nó khống chế, ko dám chống cự, trả lời đt là "ko có gì" theo ý tụi nó. Họ hy vọng tụi nó lấy tiền rồi bỏ đi, chứ ko biết lúc đó Bun và Bin( Quốc Anh) đã bị giết rồi.. Bởi vậy lúc nghe tiếng, biết thằng Dương, thím em mới nói là:" lấy gì thì lấy lẹ rồi đi, tài xế chở cây sắp đến",chủ yếu để hù doạ, cho nó sợ mà bỏ đi, ko ngờ nó lại bắt đt cho tài xế, sau đó giết cả nhà..
Em hiểu tâm lý đám đông, họ trông chờ một cái kết li kỳ như là thanh toán vì ân oán, làm ăn,băng đảng,.. Chứ ko phải vì hai thằng nhóc mặt búng ra sữa như thế này.. Nhưng đó là tất cả sự thật..
Mọi người ngồi sau bàn phím, có thể tự do ngôn luận, nhưng xin đừng xúc phạm đến vong linh những người đã khuất.. Đừng dùng những từ như: nuôi quỷ trong nhà, dẫn cướp vô nhà, cõng rắn cắn gà nhà, con dại cái mang,vì con gái mà cả gia đình mất mạng,bé Na là con ai,...nghe thật sự đau lòng những người ở lại lắm.. Thông tin trên mạng nhiều vô số kể, nhưng xin chọn những báo chính thống mà đọc, đừng chỉ chăm chăm vào những tin gật gân của báo lá cải ba xu rồi kể câu chuyện theo suy nghĩ của mình.. Sẽ tạo nghiệp đó..

Cuối cùng em muốn nói, hung thủ có tội, chứ gia đình hung thủ vô tội.. Đừng đem lỗi lầm của con cái và sự miệt thị sang nghèo mà đỗ hết lên đầu họ.. Ngay lúc này, hai gia đình hung thủ cũng cần sự an ủi, xoa dịu nỗi đau ko kém gì gia đình em bây giờ..

Reply
Lyhong Tuan 14:30 Ngày 14 tháng 07 năm 2015

Và đây là một góc nhìn khác.

Trải lòng với phóng viên về hành trình “triệt phá” vụ án mạng thảm khốc giết 6 mạng người ở Bình Phước, Trung tướng Phan Văn Vĩnh, Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát – Bộ Công an, Trưởng ban Chuyên án chia sẻ: Chuyên án thắng lợi nhờ hội tụ một lực lượng “đánh án” tinh nhuệ nhất, dưới sự chỉ đạo sát sao nhất của Lãnh đạo Bộ Công an và với quyết tâm cao nhất, bằng mọi biện pháp, nhanh chóng đưa hung thủ ra “ánh sáng”.
Từ ngữ nghe kêu loảng xoảng.Nếu như trước đây có lẻ dân tình đã tin sái cổ về tài phá án của CA nước ta.Nhưng từ ngày phát hiện ra vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn khiến ngân sách phải è ra trả 7 tỷ,tất cả đã trở nên dè dặt đề phòng với tài phéc lác "làm ít ,báo cáo nhiều " của lực lượng chấp pháp Việt Nam.
Hãy nghe ông Chấn kể lại :"Có cán bộ thì hỏi, người tay cầm dao, lăm lăm đe doạ, có người còn cầm búa giơ lên dọa nếu không khai thì cho chết. Khi bị tạm giam, có đêm tôi bị chuyển 3-4 buồng. Trong hơn 1 tuần không được ngủ nên đầu óc quay cuồng, lâng lâng, không còn muốn phản kháng nữa”.
Sau khi bị đe dọa, ép cung thì ông Chấn được điều tra viên đọc cho viết đơn xin thú tội và đọc cả nội dung viết thư về cho vợ là bà Chiến. “Để thực nghiệm hiện trường, các điều tra viên cho một tù nhân giả cô Hoan. Cán bộ còn đưa cho lúc cái thìa, khi cái lược để giả làm hung khí. Tôi phải tập nhiều lần cho đến khi thành thạo. Sau đó họ đưa đến một nhà dân để thực nghiệm hiện trường, bắt tôi diễn lại và quay phim” – ông Chấn kể.
Ngoài ra, theo cáo trạng, sau khi Viện KSND Bắc Giang cho rằng ông Chấn để lại hiện trường 1 lưỡi dao và chuôi con dao Chấn mang về vứt ở một bãi sắt; song cơ quan điều tra cũng không thu thập được chuôi con dao này và luật sư đã trực tiếp đến nơi cáo trạng viết để hỏi, song không hề có chuôi dao này.
Trở lại với vụ thảm sát ở Bình Phước một cuộc chiến truyền thông thực sự đã xảy ra giữa báo chính thống và cư dân mạng.Mặc dù phía CA đã đưa ra video clip nhận tội của Vũ Văn Tiến nhưng các Facebooker vẫn không hề muốn buông súng.Có lẻ dư âm của Nguyễn Thanh Chấn,Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng là quá lớn.Hơn nữa cách thức giết người chuyên nghiệp,động cơ gây án không đủ sức thuyết phục cùng với vóc dáng thư sinh và vẻ mặt non choẹt của hai nghi can khiến đa số đều tin rằng đang có những điều khuất tất ở bên trong.Ở đây chúng tôi chỉ tập trung vào một số nghi vấn chủ yếu như sau:
-1/Việc phá án của CA đã chứng tỏ rõ ràng là "trọng cung hơn trọng chứng":5 dấu vết trên tường không phải là của nghi can,nhiều bài báo nói nghi can đã mang bao tay,khi tiến hành giết người không để lại vết máu của hung thủ,nhưng lại nói"kết quả giám định vết máu của hung thủ để lại hiện trường phù hợp với vết xước trên tay Dương – )Trong khi đó nghi can lại đòi xét nghiệm DNA để minh oan http://www.phapluatso.com/nghi-can-vu-tham-sat-doi-xet-nghi…
Thế nhưng Thương tướng Lê Qúy Vương – Thứ trưởng Bộ Công an cho biết: "Cho đến giờ phút này, tôi khẳng định không thể có việc oan sai trong vụ án. Trong các tác điều tra, lời khai của bị can, lời khai của nhân chứng chỉ là một phần.".Đây là một nhận định hồ đồ.Oan sai hay không chẳng phải do CA phán quyết mà phải là quan toà.Trong khi đó thời gian thử nghiệm DNA chưa đủ (mẫu DNA phải đưa sang Hàn Quốc}mà đã quả quyết là không oan sai là một vấn đề phản khoa học.Do vậy phía CA chỉ căn cứ vào nhận tội của nghi can.Nhưng để đi đến nhận tội CA đã vi phạm các bước thẩm vấn theo đúng luật pháp quốc tế:Nguyễn Hải Dương đã yêu cầu được thực thi quyền im lặng nhưng không được chấp nhận.Báo chí thừa nhận có đấu tranh khai thác(tra tấn về thể chất tinh thần).Video clip của Vũ Văn Tiến nhận tội cho thấy có trường hợp mớm cung.

Reply
Lyhong Tuan 14:30 Ngày 14 tháng 07 năm 2015

2/Việc đưa thông tin vụ án trước sau bất nhất và được đổ thừa cho báo chí.Lúc đầu khẳng định bà Loan đến nhà đầu tiên thấy 6 người chết không có bé Na nhưng sau đó đã đưa ngược lại.Lúc đầu khẳng định các nạn nhân bị chết do bị cứa cổ bằng một vết cắt giống nhau rất chuyên nghiệp nhưng sau đó lại bảo đều bị đâm.Bà Nga lại chết do nhiều vết đâm.Các chi tiết trong quá trình diễn ra vụ án đã được một bàn tay cố tình sắp xếp cho hợp lý nhưng vẫn lòi ra nhiều điểm vô lý:nghi phạm sau khi giết Vỹ thì trèo lên lầu khống chế hai cô gái trước ,trói tay,bịt mắt không hề bịt miệng nhưng cả hai nạn nhân không hề kêu la.Chiếc điện thoai sau khi được bấm gọi đi lại bị rớt xuống đất một cách ngẫu nhiên và cũng bị tắt một cách ngẫu nhiên.
3/Không thấy nói một người đàn ông như Lê Văn Mỹ,khoẻ mạnh,(đại gia buôn gỗ không phải tay vừa )bị khống chế như thế nào và bị giết một cách dễ dàng ra sao?Phi lý nhất là bà Nga trong lúc bị khống chế mà vẫn trả lời điện thoại một cách bình thản đến nỗi có đến 2 người đàn ông không hề nghi ngờ một mảy may.
4/Nghi phạm đã tha mạng cho đưa bé gái 2 tuổi lại còn dỗ nó ngủ trước khi rời khỏi hiện trường chứng tỏ hắn không phải là sát nhân máu lạnh thì không thể giết ba người khác không thù oán là cậu bé Vỹ và hai chị em ở nhờ nhà người dì kia .Vì ghen tuông với người yêu và cha mẹ người yêu thì còn có lý,nên nhớ là nghi phạm được xác định là ra tay với cậu bé 14 tuổi trước tiên ở ngoài cổng.Trong khi đó Vũ Văn Tiến được báo chí miêu tả là rất sợ hãi nhiều lần khuyên Nguyễn Hải Dương ra về cũng khó mà ra tay tàn độc với bà Nga bằng nhiều vết đâm.
5/Nguyễn Hải Dương như báo chí miêu tả là đã trình bày nhiều chứng cớ ngoại phạm nhưng không được cơ quan điều tra chấp nhận.Chứng tỏ là nghi phạm không hề nhận tội dễ dàng và có ngoại phạm hay không chẳng phải là cơ quan điều tra quyết định mà phải do quan toà sau khi nghe sự phân tích của luật sư để định đoạt.Vết máu tại hiện trường(nếu có) khi so sánh với vết trầy xướt trên tay nghi phạm(nếu có) phải qua xét nghiệm DNA chứ không thể so nhóm máu (rất nhiều người có nhóm máu trùng nhau) để xác định của cùng một người,Nhưng rõ ràng là việc này chưa tiến hành nhưng báo chí đã xem đây là một bằng chứng.Chiếc sim rác điện thoai khi gọi vào máy của Vỹ cũng không thể xem là một bằng chứng đủ sức thuyết phục đó là của Nguyễn Hải Dương.
6/Tất cả quần áo dính máu,hung khí ,điện thoại ipad không bị tiêu huỷ cũng là một vấn đề.Việc thu giữ các tang vật này trong hoàn cảnh như thế nào cũng không được nhắc đến.
Như vậy nếu xét từ thực tế điều tra án của CA đối với Nguyễn Thanh Chấn và Hồ Duy Hải thì cách thức điều tra thu thập chứng cứ của CA đã có một sự sắp xếp để làm sao cho thật hợp lý,mọi chuyện được tiến hành vội vã như cố tình che giấu một sự thật nào khác.Việc thực nghiệm hiện trường được cho là không cần thiết cũng đã để lộ ra những bất cập trong tiến trình buộc tội nghi can.Luật sư được chỉ định bào chữa cho nghi can cũng đã được gợi ý trước sẽ bào chữa như thế nào.Đặc biệt nhất là báo chí vào hùa thay quyền toà án để kết án nghi can khi chưa có phán quyết.Tất cả theo bổn cũ soạn lại là ra sức ngợi ca tài phá án nhanh chóng của Bộ CA,tuỳ tiện cấm đoán dư luận không được suy diễn...lại còn đưa ra thời hạn xét xử lưu động trong vòng hai tháng và tội danh bị truy tố là cao nhất "tử hình".
Trong khi đó các vụ trọng án ở Mỹ và Châu Âu thời gian để điều tra ,xác minh chứng cứ phải mất hàng năm.Và vụ án phải trải qua có khi đến hàng chục phiên toà khác nhau.Nhưng có sao đâu bởi vì"Công Lý chỉ là một danh hài".
Nguồn https://www.facebook.com/photo.php?fbid=832707496778745&set=a.435336743182491.90713.100001185069851&type=1&theater

Reply
Alaykum Salam 22:46 Ngày 14 tháng 07 năm 2015

Phet ơi !
Hồi trước tới giờ vẫn luôn ngưỡng mộ về tài năng của Phẹt . Bữa ni răng mà trúng cái bụng của Salam . Salam vẫn hoài nghi về vụ án này ( Không phải nói sau à nghen ) . Ông Mỹ là một doanh nghiệp làm ăn với nước ngoài , vì thế Salam nghi ngờ đây là một nhóm sát thủ chuyên nghiệp có người thuê để giết , vì chuyện làm ăn với nhau .
Chịu Phet luôn và ngay .. Bỏ cho Phẹt thêm một phiếu khi ra ứng cử nghen ... Thân !

Reply
Tùng Dương 11:23 Ngày 15 tháng 07 năm 2015

Nói bướm gì mà nói lắm thế, nói nữa thì 6 con người kia có sống lại được đếch đâu. Cứ tìm lấy một hai thằng mà xử, miễn là người dân biết có người chịu tội cho thảm án kia là được. Hại não quá, post ảnh gái cho nó tao nhã đi lão Phẹt ơi.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang