Thứ Sáu, ngày 10 tháng 7 năm 2015

THÔNG NÃO CẦN LAO.



Trước hết phải nói rằng, vẽ và làm những đường cong bao giờ cũng khó hơn nhiều so với đường thẳng. Vì thế, không thằng nào - kể cả thâm và nhọ như Tàu - rỗi hơi, tự thiết kế và tự bò ra thi công những đường cong, nếu nó không có tác dụng.

Vả lại, trong thiết kế giao thông, nào là đường biển, đường sông, đường bộ, và đường sắt, thì tối ưu vẫn là đường thẳng và phẳng. Đường hàng không thì tuyến bay thẳng cũng là tuyến tối ưu.

Tối ưu ở đây gồm:
Về chi phí xây dựng, đường thẳng dĩ nhiên là đường ngắn nhất nối giữa hai điểm, vì thế khối lượng vật liệu, nhân công, xe máy sử dụng sẽ là ít hơn so với đường cong và dốc. 

Về thời gian lưu thông, dĩ nhiên sẽ giảm thiểu cho những người sử dụng phương tiện.

Về an toàn giao thông, phẳng và thẳng tất yếu an toàn hơn cong và dốc. Tại những vị trí này phải cấu tạo bán kính cong và độ dốc ngang phù hợp để khử lực ly tâm. Ngoài ra những vị trí này còn phải khống chế tốc độ của phương tiện để đảm bảo an toàn.

Dễ nhận ra rằng, đường cong và dốc luôn làm hao tổn năng lượng nhiều hơn so với đường thẳng. Vì cần thêm năng lượng để chi cho quãng đường dài hơn, rồi lại dành một phần khử lực ly tâm, phần khác thì bù cho cho việc lên dốc và xuống dốc.

Đấy là những chuyện “trẻ con cũng biết”. Dĩ nhiên, một ông dạy Sử ở đất Thần kinh là ông "giáo sư" Hà Văn Thịnh – cũng biết.

Thế mà ông Phó PMU của Bộ giao thông lại bảo là tuyến đường sắt nội đô Hà Nội nó “nhấp nhô” tại vị trí các ga là để “tiết kiệm năng lượng”. Có vẻ như ngược với cái chuyện hiển nhiên đến mức “trẻ con cũng biết”.

Cho nên, ông Thịnh "giáo sư" mới phải cất công “gọi điện hỏi các TS, PGS, chuyên gia về vật lý lý thuyết, cơ học ...”. Và, “ai cũng phản biện rằng, có rất nhiều bất cập đối với loại đường sắt nhấp nhô”.

Có vẻ ông Thịnh không tin tưởng những người có chuyên môn thuộc ngành giao thông đường sắt, nên ông “gọi điện hỏi các TS, PGS, chuyên gia về vật lý lý thuyết, cơ học”. Điều lạ là vừa mới đây thôi, ông Thịnh tỏ ra rất coi thường các ông có học vị “giáo sư” xứ ta, thông qua việc ông “đánh bài lờ”, khi thầy của ông, "giáo sư đầu ngành" Phan Huy Lê, vào thăm Đại học Huế. (Lý do, ông viết rằng, là bởi ông Lê “công nhận quá nhiều chức danh giáo sư” - nên ông ghét).


Những vị TS, PGS, chuyên gia (Không có chỗ cho các GS đâu nhé!) được ông Thịnh tham vấn có thể rất xuất sắc trong lĩnh vực mà họ được đào tạo (vật lý lý thuyết, cơ học...). Nhưng hiển nhiên là không thể đòi hỏi họ cũng phải giỏi trong các lĩnh vực khác - ví dụ như đánh phỏm chẳng hạn. Đùa tý thôi, tôi muốn nói về chuyên ngành Giao thông đường sắt.

Hơn nữa, ông Thịnh gọi điện hỏi về “loại đường sắt nhấp nhô”, nên họ trả lời là “có rất nhiều bất cập đối với loại đường sắt nhấp nhô” chứ ông Thịnh có biết đường mà hỏi về “loại đường sắt đô thị” quái đâu?!

Mà tuyến đường này là một tuyến đường sắt đô thị (cụ thể ở đây là tàu điện - metro) chứ không phải là đường sắt thông thường (railway). Nó không cần phải phi càng nhanh càng tốt như tàu SN2 từ Hà Nội vào Sài Gòn chỉ mất 2 ngày 3 đêm. Thêm một lưu ý nữa, metro dùng năng lượng điện chứ không dùng nhiên liệu, như ông Thịnh tưởng.

Tuyến đường sắt đô thị này có công năng tương tự như một tuyến xe buýt, nghĩa là nó phải có nhiều điểm dừng để đón và trả khách. Vì vậy, trên tuyến đường này, cứ khoảng mỗi km người ta đặt một ga và với vận tốc trung bình 35km/h thì thời gian đi giữa hai ga kế nhau là khoảng 1,7 phút.

Điều đó có nghĩa là, cứ chưa đầy 2 phút thì tàu lại phải phanh và sau đó phải khởi động lại. Phanh, thì năng lượng hao phí một cách vô ích vào việc tạo ra ma sát để tàu dừng và khởi động (depart) để thắng “sức ì” (quán tính) và lấy lại vận tốc từ 0km/h lên mức trung bình 35km/h là một việc tốn nhiều năng lượng. Đó là chưa xét đến chuyện đoàn tàu chưa kịp “tăng ga” thì đã phải “đạp phanh” rồi, nếu khoảng cách các ga quá ngắn thì lại càng lãng phí năng lượng (cứ thử đi xe máy vừa vặn ga vừa đạp phanh xem có hao xăng không).

Lý do là hệ số ma sát tĩnh khi tàu đứng yên lớn hơn nhiều so với hệ số ma sát động khi tàu nhúc nhích. Vì thế, bất kỳ ai đã từng đi tàu hỏa thì đều biết, có khi đoàn tàu khởi động, không tiến được, nó phải giật ngược một phát, rồi mới tiến lên. Đấy là một thủ thuật của bác tài nhằm tạo khe hở (tạm ngưng các liên kết về lực kéo) giữa các toa tàu. Động tác này giúp đầu máy chỉ phải kéo lần lượt từng toa, nói đúng hơn là “chinh phục” lực ma sát tĩnh đối với lần lượt từng toa, chứ "chinh phục" cùng lúc nguyên con thì sức kéo của đầu máy hơi nước (nhà vô địch trong các loại đầu máy, còn yếu nhất là tàu điện) cũng chịu hổng nổi.

Vì vậy, để giảm hao phí năng lượng khi dừng và nhất là khi đề pa (depart) cho các đoàn tàu, từ năm 1832, một ông người Anh là Richard Badnall (một kỹ sư đường sắt chứ không phải TS, PGS, chuyên gia về vật lý lý thuyết, cơ học đâu ạ) thuộc Công ty đường sắt Liverpool và Manchester đã được cấp bằng với việc “sáng chế” ra các điểm “nhấp nhô” ở các ga. Do trọng lực của chính đoàn tàu, khi tàu vào ga, độ dốc dương sẽ giúp tàu giảm tốc một phần. Khi ra khỏi ga, chỉ cần nhả phanh, đoàn tàu có thể vượt qua ma sát tĩnh nhờ độ dốc âm. (xem thêm ở đây ). 

Nhưng cũng có một điều cần xem xét. Là ở chỗ, do đây là gói EPC (thiết kế, cung cấp, xây dựng) từ đầu tới cuối đều do một tay anh bạn "hàng xóm" đảm nhiệm. Nên rất có thể các chỗ "nhấp nhô" là do anh ta vẽ vời (E - thiết kế) ra cho phù hợp với cái công suất bèo của cái đầu máy cũng do anh ta chuyển giao (P - cung cấp). Nhưng kể cả trong trường hợp điều đó là có thật, thì người sử dụng, là phe ta, mới thực là bên được "sướng" nhờ chuyện "nhấp nhô", chứ không phải họ. Ý tôi muốn nói chuyện ai hưởng lợi từ việc tiết kiệm điện ấy mà. Tôi cũng cho rằng tay "hàng xóm" và các quan tham của ta không thể không kiếm chác, đó là bản chất, nhưng kiếm ở đâu đó, chứ không phải ở chỗ mấy đoạn cong với cớn như thế này. (Tạm xem thử giá/km, thì thấy tuyến Cát Linh Hà Đông (nhà thầu TQ) rẻ hơn tuyến Bến Thành - Suối Tiên (nhà thầu Nhật) nên chưa có gì để nói).



Đối với metro, độ dốc dọc không được phép cao quá 3 phần trăm. Trên ảnh ta có cảm giác độ chênh cao khá lớn là do góc nhìn cố ý của người chụp. Lưu ý là độ dốc thực sẽ không quá lớn như cảm giác xem ảnh, vì khoảng cách từ đỉnh dốc đến chân dốc có vẻ trải dài qua 9 hàng cột, tương đương 240m mỗi bên. Vì vậy sẽ không có sự "mất an toàn" khi tàu qua dốc, thậm chí người ta cũng sẽ chẳng nhận ra độ dốc nếu ngồi trên tàu. (Khoảng cách giữa hai trụ tạm tính là tương đương với chiều dài dầm, với tuyến metro ở HN là 30m, và ở Tp. HCM là 35m)

Xem ảnh này thì biết khoảng cách giữa hai trụ là 30m.

Tất nhiên nếu tuyến đường này chỉ có hai ga, điểm đầu và điểm cuối, thì việc cấu tạo các đoạn "nhấp nhô" ở giữa này là vô ích. Điều này, lại phải nhắc lại, đến trẻ con cũng biết, thưa “giáo sư”.

Và cuối cùng, vì ông "giáo sư" than thở rằng: “ hầu như chưa thấy bất kỳ nước nào thiết kế đường tàu kỳ quái như ở ta”.

Thì đây, xin hầu "giáo sư" - cong và cớn:



Mumbai



Dubai

Las Vegas


Sydney


Melbourne



Sydney

Sydney

Sydney

South Korea

India

Tokyo

Bổ sung:
1. Tham khảo giá:
Tuyến metro Bến Thành – Suối Tiên: khoảng 2.000 tỷ VNĐ/km, (có khoảng 2.6km đi ngầm từ Bến Thành đến Ba Son, 3 ga ngầm, 11 ga nổi)

Tuyến metro Nhổn – Ga Hà Nội: 2.600 tỷ VNĐ/ km (có 4 km đi ngầm, 4 ga ngầm, 11 ga nổi).
Tuyến metro Cát Linh - Hà Đông: 1.400 tỷ VNĐ/km (11 ga nổi)

Lưu ý càng đi ngầm, càng lắm ga càng đắt.

Suất đầu tư một số tuyến metro tiêu biểu trong khu vực
Đơn vị: Triệu USD/km. Nguồn: BQL Đường sắt đô thị TP HCM

Tuyến đường
Năm hoàn thành
Suất đầu tư
Đặc điểm

Thượng Hải
1999
91
Vận tải lớn, ngầm 100%

Cao Hùng
1999
140
Vận tải lớn, ngầm 85%

Đông - Bắc Singapore
1998
150
Vận tải lớn, ngầm 100%

Tây Hong Kong
1999
220
Vận tải lớn, ngầm 38%

Manila 3
1999
50
Vận tải nhẹ, đi trên cao

Bangkok
1999
73,6
Đi trên cao

Bangkok
1999
139
Đi ngầm toàn bộ.

2. Tham khảo bài của Chung Nguyen đã đăng trên báo Thanh niên, ở trên đã dẫn link nhưng bị lỗi, dưới đây chép lại từ facebook của chung-nguyen

TẠI SAO ĐƯỜNG SẮT LẠI NHẤP NHÔ?
25 Tháng 6 2015 lúc 5:23
Mỗi khi bạn đọc báo Dân Trí, và thấy báo đặt câu hỏi gì đó liên quan đến kỹ thuật, hãy chửi thề một câu rồi đọc tiếp vì đằng nào khi đọc xong bạn cũng sẽ phải chửi thôi. Nên chăng ta yêu cầu tòa soạn này tuyển phóng viên ít nhất có trình độ trung học cơ sở trở lên?

Câu hỏi đây: Tại sao đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông uốn lượn mấp mô?

http://dantri.com.vn/su-kien/tai-sao-duong-sat-do-thi-cat-linh-ha-dong-uon-luon-map-mo-1089582.htm

Tôi trả lời luôn, cho nó đẹp đấy, có sao không?

Đường sắt nhấp nhô là một phát minh ra đời từ thế kỷ 19, năm 1832 Richard Badnall đã xin cấp pa tăng cho sáng chế này. Ưu điểm của nó là hiển nhiên: tiết kiệm năng lượng cho đầu tầu hỏa vì thời kỳ đó người ta vẫn còn đang dùng đầu máy hơi nước. Ngoài ra, đường sắt nhấp nhô còn có một ưu thế tuyệt vời nữa đó là tăng hiệu suất tạm thời của động cơ mà không cần một bánh đà khổng lồ để lưu trữ năng lượng, nên nó được áp dụng rộng rãi trong các tuyến đường sắt cần mô men quán tính lớn để leo dốc đồi núi, trước một đoạn lên dốc luôn là một đoạn xuống dốc để lấy đà, thiết kế chung là như vậy.


Diễn giải sáng chế đường sắt nhấp nhô của Richard Badnall

Nguyên lý thế này, khi bạn treo một quả rọi bằng một sợi dây buộc cố định tại điểm z (hình bên trái), kéo vuông góc từ đường trực giao với điểm a, và thả nó ra, nó sẽ rơi tới điểm b do trọng lực, nhưng trong quá trình rơi, nó nhận được nhiều xung lượng và sẽ chạy tới tận điểm c. Tương tự với đường sắt nhấp nhô (hình bên phải).




Tuyến đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông dài 13,05 km với 12 ga, điều này đồng nghĩa với việc mỗi ga chỉ cách nhau hơn 1km, đứng ở ga này có thể nhìn thấy ga kia nếu không vướng vật cản, cho nên việc tuyến đường sắt này uốn lượn cong cong như con Rồng thời Lý là đương nhiên. Tàu rời ga lao xuống dốc tận dụng đà để tiết kiệm năng lượng, tàu tới ga lên dốc để giảm quán tính và tăng an toàn khi phanh, hay các bạn thích bất chấp hết xây thẳng tắp như cẳng Ngọc Trinh để lượng điện tiêu thụ của tàu tăng gấp đôi và tính an toàn giảm còn một nửa?


Tuyến đường sắt Cát Linh - Hà Đông có khoảng cách các ga ngắn nên không được thiết kế chạy với tốc độ quá cao mà cần tiết kiệm nhiên liệu và an toàn do được xây dựng trong thành phố và tần suất sử dụng lớn.

Ở một nước nhiệt đới nóng ẩm gió mùa như Việt Nam, đường sắt nhấp nhô còn có một ưu điểm nữa đó là hạn chế sự giãn nở của đường ray và cả dầm cầu tương tự như những tấm tôn thép lợp nhà, giúp tăng tuổi thọ công trình và an toàn trong vận hành.

Đường sắt nhấp nhô ở Đài Loan, địa hình và khí hậu của hòn đảo này có nhiều điểm tương đồng với Việt Nam.

Về mặt kỹ thuật xây dựng, các bạn nên hiểu rằng xây một đoạn đường sắt trên cao thẳng tắp thì dễ hơn, rẻ hơn, tiết kiệm vật liệu và nhân công hơn là xây nhấp nhô, nó khó từ làm cốt thép, ghép cốp pha, đổ bê tông và thi công ray sắt, nếu không phải do thiết kế như vậy, nhà thầu không rỗi hơi làm nhấp nhô cho các bạn đâu.

Ảnh đường sắt đô thị nhấp nhô hiện đại bậc nhất thế giới ở Dubai, nó thậm chí còn nhấp nhô hơn cả mái tóc bồng bềnh của Công Phượng nên đừng quá lo lắng về tính an toàn, họ phát triển đi trước nước ta cả thế kỷ đấy.



Bài vác về từ đây http://locliec.blogspot.com/2015/07/cong-va-con.html. Tít tôi rít lại như thường lệ, hế hế...

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

11 comments

Lyhong Tuan 16:00 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Địt mẹ, đã 15 năm của thiên niên kỷ thứ 21 rồi mà vẫn có những con Lừa hỏi tại sao bóng đèn úp ngược mà vưỡn cháy, haha.
Mà toàn bọn trí thức lỗ đít mới kinh chứ. Mẹ cái loại cục phân, haha.

Reply
Bo vang 17:11 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Thông rồi a Phẹt.

Reply
Lyhong Tuan 18:08 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Não thông rồi thế đít đã thông chưa???
Mai tôi dạy các anh phép thông đít nha, hã hã...

Reply
BIZI CAFE 21:03 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Địt cụ anh. Anh thông (đít) thế này bọn con lừa bên Otofun lại bẩu anh là dư luận viên. Thế mới chó chứ, ha ha.

Reply
Lyhong Tuan 21:09 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Bọn chã ngô chã ngọng đó chấp làm chó gì. Suy cho cùng ra thì bọn ngu vưỡn đông hơn người khôn nên tôi cũng rất lấy làm thông cảm.
Cái nước Nam ta lạ lắm, chửa biết sấp ngửa ra sao là ào ào làm thánh sống hết. Phán cứ như đúng rồi, hỡi ôi...
Địt mẹ bọn lỗ đít cục phân phát cho mát họng:))

Reply
Pham Hoang Lam 21:21 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Trí thức - cục phân

Reply
Lyhong Tuan 21:29 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Mời nhai lại hehe.
Đêm qua mơ mình biến thành cục phân. Vợ giật nước trôi tít hữu ngạn đê Sông Hồng. Lờ đờ trôi gặp một cục phân khác. Tâm sự mất mấy ngày giời. Choàng tỉnh, chả nhớ được nhiều, tưng đây.

Phot_Phet: Dạo này mày nhão thế. Lại còn không có chóp.

Cục phân: Tại chủ em đói ăn và mải đánh nhau. Đến cái mùi đặc trưng là thối cũng chỉ còn lẩn khuất.

Phot_Phet: Thế còn đéo gì là cứt. Thế có mùi gì?

Cục phân: Mùi chua và tanh. Y cứt mèo.

Phot_Phet: Tao cũng thấy thế. Cứt mày giờ đúng cứt mèo thật. Thảo nào chủ mày đào lấp, giấu diếm, chả ra hình dạng.

Cục phân: Phải làm sao anh. Chứ cứ như này chả ai nhận ra em.

Phot_Phet: Mày lại thích hiện diện à? Hay thích dậy mùi?

Cục phân: Em thích là em, ra dạng, ra hình, có chóp. Và đặc biệt, phải thối.

Phot_Phet: Để làm đéo gì? Mày phải như cứt mèo ấy, để thiên hạ họ không dẫm phải và luôn mồm khạc nhổ.

Cục phân: Thế thì chết em. Anh nói thế thì coi như chả còn bọn em trên đời.

Phot_Phet: Đời nó đéo cần chúng mày. Mất vệ sinh, ô nhiễm và hỏng mỹ quan bỏ mẹ. Có thể xa xưa mày còn có ích cho việc bón ruộng tưới rau, hay thực phẩm chó nhá. Nhưng thời này khác rồi, chúng mày chả còn giá trị đéo gì cả. Hay chính xác hơn, bản thân chúng mày chả mảy may giá trị.

Cục phân: Anh nói y chủ em. Thảo nào họ không thèm uống ăn cho tử tế để bọn em còn được là mình.

Phot_Phet: Chủ mày khôn đấy. Đéo phải vì nó đói ăn hay mải đánh nhau để chúng mày ra nông nổi này đâu. Chúng đớp còn khiếp hơn mày tưởng, tuyền sắt thép xi măng xăng dầu đô la, chứ đéo phải cá thịt như mày tưởng. Nên chúng mày ra thế. Muốn như xưa, chỉ có chủ mày mới giúp được thôi.

Cục phân: Nhưng phận cục cứt bọn em nói ai nghe. Chưa kể các vị ấy điên lên giật nước một lần ba phát thì bọn em trôi tít Tô Lịch.

Phot_Phet: Tao chịu. Loại phọt phẹt như tao lo cho cứt tao còn khổ nhọc nữa là.

Cục phân: Anh cứ giấu tài. Chứ em thấy cứt anh đúng cứt thật, vàng ươm, săn chắc, chóp cao ngạo nghễ. Chưa kể rất dậy mùi.

Phot_Phet: Vì tao ăn uống điều độ, đẻ ra nó chỉ duy nhất một lần trong ngày lúc tinh sương. Tao lại đéo nhai được, hay nói đúng hơn là đéo có cơ hội nhai sắt thép xi măng xăng dầu đô la, nên ra thế.

Cục phân: Hay anh lựa lời nói với chủ nhân em, được không?

Phot_Phet: Mày đểu nó vừa vừa thôi. Mày lại muốn triệt bộ nhá của tao à. Dây vào chủ nhân mày tao chỉ nước vỡ mồm. Mà vỡ mồm thì cứt của tao cũng như mày thôi.

Cục phân: Là sao ạ?

Phot_Phet: Mày đúng không hổ danh cục phân, ngu đéo chịu. Vỡ mồm thì không ăn được, mà không ăn được thì cứt đâu ỉa. Mà có ỉa cũng loẹt xoẹt ra như mày. Tức là nhão, không có chóp, mùi thì chua và tanh. Tiên sư bố loại cục phân, hỏi như...cứt.

Cục phân: Ố, thế á. Em cứ tưởng ăn uống như chủ nhân em mới ra thế chứ ạ?

Phot_Phet: Mày ngu lắm. Đớp nhiều và đéo có gì để đớp thì cứt i chang nhau. Điều chéo ngoe này giải thích mày cũng chả hiểu đâu. Nó thuộc về triết học, mày hiểu chưa?

Cục phân: Em lạ gì triết học. Chủ nhân em suốt ngày ra rả triết học Mạc Lê Lin, em ké sơ cũng biết tí. Theo em hiểu thì thái dương hay thái âm đều đếch tốt, phỏng ạ?

Phot_Phet: Mày đúng là cứt nhão đòi...có chóp. Đó là tư tưởng triết học của Tàu cổ đại, bàn về đất giời. Nếu mày được nghe ké chủ nhân mày ra rả Mạc Lê Lin thật thì mày được ví với ai, biết không?

Cục phân: Với trí thức ạ.

Phot_Phet: Giỏi.

Cục phân: Ông Lông Ít bên Tàu cũng ví bọn em y thế.

Phot_Phet: ( há mồm) Mày thật thiên tài.

Cục phân: ( khóc òa). Anh ơi, thế giúp bọn em trở lại...chính mình nhé.

Phot_Phet: Một cục phân đúng nghĩa?

Cục phân: Không, bọn em muốn thành trí thức cơ.

Phot_Phet: ( ngất mẹ ) Tao lạy hồn.

Reply
Lyhong Tuan 21:34 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Đây nữa này:))

Cứt: Này Phân, mấy hôm đầu năm rồng lộn này mày có nghe thấy thiên hạ, nhất là bọn trí thức chúng nó cãi nhau ầm ĩ trên mạng không?

Phân: Chúng nó cãi nhau về cái giề?

Cứt: Bọn trí thức chúng nó đang cãi nhau xem thế nào là trí thức.

Phân: Địt mẹ, sao chúng nó ngu thế nhở, làm sao chúng nó lại tìm cách định nghĩa chính mình. Cứt thì làm sao có thể biết thế nào là thối cơ chứ.

Cứt: Địt mẹ mày đá đểu tao à? Mà có một thằng trí thức việt kiều bỏ mẹ nào đó tự nhiên rặn ra một câu thối um, thế là bọn còn lại có dịp mở mồm cho giã rượu.


Phân: Nhưng tao cũng không hiểu nổi rằng bây giờ chúng nó cố định nghĩa trí thức để làm cái địt jì cơ chứ? Việt Nam ta 4k năm đéo cần trí thức sao đâu.

Cứt: Ơ địt mẹ mày nói thế mà được à. Việt Nam mình đang phát triển để sánh vai với các cường quốc năm châu là nhờ công học tập để thành trí thức.
Chắc chắn một ngày sẽ cần có trí thức, do đó chúng nó đang cố định nghĩa. Ngày trước lãnh tụ đã từng định nghĩa: "Trí thức là cục phân" , bây giờ hình như chúng nó đang cố gắng định nghĩa lại. Chứ cứ để trí thức lẫn với phân như vậy e rằng bất tiện trong các giao dịch quốc tế.

Phân: Địt mẹ thằng nào đã từng định nghĩa trí thức là cục phân, thằng đó phải hài hước một cách rất khả ố. Nhưng định nghĩa như thế là rất dễ hiểu với những thằng đang tìm đường trở thành trí thức, haha.

Cứt: Đấy là Mao chủ tịch vĩ đại ở nước mẹ ta đấy.


Bác Mao nói với bác Hồ

Trí thức chúng nó là đồ cục phân
Bác hồ hơi chút phân vân
Phân thì bón ruộng, trí cần chi chi?
Sau này hai bác chết đi
Con cháu các bác học thi với bò.

Phân: Nhưng chẳng nhẽ chỉ có thế thôi sao? Nếu thế sao đảng không cho mẹ nó cái danh bông hoa lài đi cho yên chuyện.

Reply
Lyhong Tuan 21:36 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Cứt: Đó là vấn đề lịch sử, do các lãnh tụ đã chấp bút, nên muốn thay đồi thì cần thời gian để các lãnh tụ biến thành phân hết đã.

Hơn nữa là chúng nó hy vọng là nếu định nghĩa lại được trí thức thì sẽ giúp cho xã hội tốt hơn, nhiều ý kiến cho rằng chí thức thì phải biết phản biện xã hội.


Phân: À, hóa ra là thế, thế tại sao chúng nó không đặt vấn đề là: Làm loại người thế nào thì tốt cho xã hội?

Chắc đéo gì cứ phải là trí thức thì sẽ giúp cho xã hội tốt hơn.
Để xã hội tốt hơn thì cần nhiều tiếng súng Đoàn Văn Vươn hơn là những tranh cãi vô bổ như này. Đúng là bọn cục cứt.

Cứt: Chúng nó bảo là trí thức là người tiên phong trong phản biện xã hội, nên phân, à quên trí thức tốt cho xã hội.


Phân: Địt mẹ, đau hết cả đầu, toàn những từ ngữ vớ vẩn như "trí thức", "phản biện xã hội" thế này thì chúng nó cãi nhau đến tết năm sau mất thôi.

Địt mẹ chúng nó, ở một đất nước hơn 80% là nông dân đầu bù chân dện, còn 20% còn lại không phải là trí thức mà mãi đéo thể nào đưa ra một định nghĩa dễ hiểu cho đám đông dôt nát kia thì chung nó đúng là cục cứt thật.

Cứt: Hình như phản biện xa hội ý nói là sự bày tỏ thái độ và hành động với chính quyền, với hiện thực xã hội.

Reply
Lyhong Tuan 21:36 Ngày 10 tháng 07 năm 2015

Phân: Tao đã nói mà, khi cãi nhau về những cụm từ vô nghĩa như thế thì mỗi thằng hiểu một kiểu và sẽ đéo đi đến đâu cả. Chắc bọn nó đang bóng gió về những thứ như quyền công dân, dân chủ gì đây.

Vì chúng nó rối mù trong ngôn từ nên chúng nó quên mất bản chất rồi.

Cứt: Mày nói thế nghĩa là thế nào?

Phân: Thứ nhất, mày muốn hiểu thì mày phải quên mẹ thế nào là trí thức với phản biện xã hội đi.
Bây giờ giả dụ có thằng bóp dái mày một phát, thì mày sẽ làm gì?

Cứt: Theo phản xạ tao sẽ gào ầm lên, giật tay nó ra, rồi có thể chiến đấu với nó.

Phân: Tốt, thế bây giờ có thằng bóp dái thằng xe ôm đứng đầu phố kia, mày phản ứng sao?

Cứt: Tao đéo quan tâm, Not my business.

Phân: Tốt, mày là một thằng công dân lành mạnh. Bấy kỳ người nào sẽ hành động, phản ứng hợp lý trong hoàn cảnh sống của họ.

Cứt: Tại sao mày lại nói chuyện bóp dái ở đây? Tao thấy không liên quan gì cả?


Phân: Tiên sư mày không thấy rằng quan hệ xã hội cơ bản là quan hệ bóp dái lẫn nhau đấy à? Giai cấp này bóp dái giai cấp khác, nhóm lợi ích này bóp dái nhóm lợi ích khác, người này bóp dái người khác, có thằng lại tự bóp dái mình.
Thế nên chúng nó mới cãi nhau về quyền tự vệ khi bị bóp dái. Chúng nó không dám nói toạc ra nên phải dùng phản biện xã hội. Chúng nó đang kêu ầm ĩ lên vì bị trung ương bóp dái mấy chục năm rồi. Bản chất vấn đề ở chỗ đó, mày hiểu chưa, đồ con lừa.

Khi một thằng bị bóp dái, đó là chuyện cá nhân, nhưng nhiều thằng bị bóp lại là vấn đề xã hội. Nhìn thằng khác bị bóp dái mà nghĩ đến mình và cộng đồng thì gọi là chính trị hóa vấn đề.

Và tất nhiên những thằng có nhiều thông tin và khả năng phân tích thông tin tốt thì thường chính trị hóa vấn đề hơn là thằng đéo biết gì.

Cũng rất tự nhiên, những thằng biết càng nhiều thứ có thể gây phiền phức cho mình thì kêu càng to.

Mày đã thấy việc buộc trí thức với sự phản biện, đấu tranh này nọ là vô nghĩa chưa?

Cứt: Nói tóm lại là làm thế nào để đảm bảo dái của đám đông an toàn đúng không?

Phân: Đúng !
Bản năng cảnh báo nguy hiểm cho bầy đàn là bản năng tự nhiên, giúp cho cộng đồng an toàn và phát triển.

Cứt: Sau khi được mày giảng giải thì tao thấy bọn kia cãi nhau về toàn thứ buồi dái thật. Sai ngay từ thằng tiến sãi Viêt kiều, và bọn còn lại cãi nhau dựa trên một điều đã sai thì lại càng sai. Tao nghĩ một số thằng trong chúng nó nghĩ rằng những thứ lý luận của chúng nó sẽ ngấm vào nhân dân với mục đích khai sáng, rất tiếc là ...


Phân: Kể cả những lý luận của chúng nó đúng đi nữa thì nhân dân lầm than và ngu dốt không có điều kiện để hiểu chúng nó nói gì đâu. Nhân dân chỉ hiểu được những thứ ngắn gọn như Mao chủ tịch nói thôi.
Mày có biết nhân dân cần gì không?

Cứt: Tao đoán là với trình của nhân dân bây giờ thì nhân dân chỉ có thể tiêu hóa được hy vọng và niềm tin thôi. Ánh lửa phát ra từ nóng súng của Đoàn Văn Vươn là một trong những điểm sáng hy vọng cho người dân. Cần nhiều ánh lửa tương tự như thế nữa để thắp lên một niềm tin gì đấy cho người dân, để họ cảm thấy không cô đơn.

Phân: Mày đúng là cứt. Thối một cách mãnh liệt.@tham luận của con Y cà pháo trên quán Bựa. Anh edit tí ti.

Reply
Minh Dương 08:08 Ngày 12 tháng 07 năm 2015

Chó gầy có mỡ đàng đuôi
Cứt nát có chóp quạt mo có nhài.
Đúng là như cứt...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang