Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

TÚC CẦU KÝ ỨC



Nhẽ túc cầu du nhập vào ta theo chân người Pháp chứ tôi cứ đồ rằng An-nam chẳng chơi môn cơ bắp nào như thế cả, hoặc nếu có chăng thì cũng chỉ là khăng - đáo - bi - diều. Với những môn thể thao trí óc như cờ tướng, cờ vua hay cờ vây thì cũng đều mót lại từ Tàu phù và Tây dương cả. Ấy thế mà với cái bản tính thông minh, người xứ ta cũng chế ra vài món rất đặc trưng mà không nơi nào có, tỳ như " ném đá giấu tay", " ngậm máu phun người", " tát nước theo mưa" và " cưa sừng làm nghé". Toàn những thứ trứ danh.

Đêm qua xem trận túc cầu của người Tây dương xứ Ăng - lê với người An-nam ta mà tủi thân quá. Đá đấm đéo gì mà cứ như bị sỉ nhục. Có kẻ lấy điều đó làm hân hoan, có người lại hờn dỗi. Thôi thời hãy coi đó là một trò vui. Mà đã là trò vui thì đôi khi chả quan trọng bằng phát trung tiện. Quán triệt thế nhé!

Tôi thích bóng đá và cả...bóng dâm. Ở vào độ hoa niên cũng nhiều ký ức. Và một trong số đó là thiên này.

***

Năm 1986 tôi tròn mười tuổi. Và để ghi dấu thời khắc chẵn niên đầu đời, ông bố tôi cho phép bám càng lên xóm trên xem nhờ tivi ở nhà ông Xích Quỷ. Cả làng tôi hồi đó, à mà không, cả tổng mới phải, duy nhất mỗi nhà ông có ti vi. Hình thù nó kỳ dị lắm, y cái tủ bích - phê mini, có hai cửa màu cánh gián lùa ra lùa vào rất vui mắt. Đấy là lần đầu tiên tôi thấy cái tivi và lạ hơn nữa là trên đó có một bầy người lũn cũn đang đuổi theo một quả bóng. Bố tôi giảng là người ta đang đá bóng và đó là một trận... bóng đá. Ông Xích Quỷ chêm thêm vào rằng thì là mà ở tận bên Mê-xi-cô, xứ sở rất xa xôi cách ta hằng hà sa số năm đi bộ.

Chỉ có mỗi bố con tôi mới ông Xích Quỷ xem trận bóng đó. Tôi không hiểu gì nhưng thi thoảng thấy hai người hú lên những tiếng cực kỳ man rợ rồi gần như ngay lập tức lại đưa tay lên bóp chặt lấy mồm. Tôi nghe ông Xích Quỷ bảo bố tôi, " chú hô be bé cái mồm thôi không người làng người ta chửi vì cái tội xem mảnh". A, hóa ra họ xem trộm, xem lậu một trận banh, giời ạ. Thế rồi tôi nghe tiếng rào rào trên mái ngói lẫn tiếng lịch bịch ngoài hiên nhà. Ông Xích Quỷ vặn cái nút mé phải cái tivi đánh tách một phát, màn hình tắt phụt. Ông mở cửa ra hè ưỡn ngực chửi " đéo mẹ quân mất dạy, xem cái con cặc ông đây này". Rồi ông trở vào, làu bàu " xong đận bóng banh này nhẽ phải lát lại cái sân, đảo lại cái mái thôi chú ạ". Bố tôi nín thinh đứng dậy bấm đèn bin lấy cái vỏ chăn con công nơi đầu giường ông Xích Quỷ mà giăng kín lên khung cửa sổ. Tôi đoán là phát kiến tránh cho ánh sáng hắt ra ngoài dễ làm cho lũ bần nông phát điên chứ không hẳn nhằm ngăn mớ côn trùng đang vo ve ọ ẹ. Ông Xích Quỷ lại đánh cái tivi tách lên một phát rồi vặn vẹo cái đéo gì bên hông làm cho tiếng ồ à tịnh hẳn. Hai cái đầu lại đâu vào. Tôi lăn mẹ nền đất mà nằm, không quên nhắc ông bố xem xong thì cõng về.

Mùa hè năm 1990 mẹ tôi vét đi 4 tấn thóc, đôi lợn thịt, bòn thêm chỉ vàng đeo mang tai đưa bố tôi mua về một cái tivi Sanyo 14 inh đen trắng. Bố tôi hoan hỉ lắm, tối ngày chỉnh chỉnh vặn vặn, chán đi lại leo cây xoan đầu hồi mà xoay ngược xoay xuôi cái ăng - ten hình xương cá. Mẹ tôi thì buồn ra mặt, chốc chốc lại chửi lậu bố tôi một câu, không ăn thua là nọc mấy anh em ra dọa cắt khẩu phần và quần áo. Nhục không để đâu cho hết. Ấy thế nhưng tối đến là quên tiệt bởi sân nhà tôi bu đặc người, họ tụ bạ đòi xem bóng đá. Nhà tôi bỗng chốc danh giá hẳn ra bởi cái nết dễ tính và tận tình của ông già. Lắm hôm mất điện, đi dạy ông còn đèo cả ắc - quy ra phố huyện thuê xạc để tối còn phục vụ cần lao. Anh em tôi cũng được dịp mà vênh váo, ghét đứa nào là cấm chỉ không cho bén mảng, thi thoảng cũng đứng ra gạ gẫm thu tí tô thuế là những quả ổi, trái bàng. Tôi nhớ mãi cái mùa hè Italia năm ấy.

Hết mùa bóng năm đó tôi có hơi hơi hiểu biết tý luật chơi, thấy nó cũng thú như trò chọi cỏ gà triền đê chiều lộng. Thanh niên làng tôi đua nhau đi vặt trộm bưởi non, phơi lấy một hai nắng cho mềm ra rồi mang sân kho hợp tác đá oang oác. Tôi tham gia vài trận và nhẽ có năng khiếu bẩm sinh nên vờn bóng bưởi dẻo lắm, chia phe ai cũng muốn cất tôi về. Sự nghiệp đang đà thăng tiến thì chấn thương xảy ra khi tôi tung một cú mu lai má. Lạ cái là bóng bưởi nằm im còn cái móng chân cái bay mẹ lên giời. Tôi dưỡng thương mất hơn tháng ròng trong niềm xót xa kiêm căm thù vô hạn của bà mẹ và nỗi áy náy cảm thương của ông bố vô biên.

Cuối mùa hạ, bố tôi thế chó nào lại được đổi phận. Đang từ thân anh giáo búp phát nhảy lên buồng giáo dục huyện nhà làm chân trông coi cấp phát thiết bị. Thì tuyền những sách vở bút chì phấn bảng, thêm cả mấy bộ xương người bằng thạch cao và vài cái ống nghiệm hình cát - tút. Tôi hỏi ông có bóng da không trộm cho một quả. Bố tôi bảo mới nhận kho chửa kiểm. Tôi xin đi kiểm kho cùng nhưng mục đích chính là tăm lấy một em bóng da hú họa.

Giời thương, tôi moi được hẳn hai quả bóng da bẹp hình mũ nồi nơi xó khuất. Bố tôi bảo không phải bóng đá mà là bóng chuyền. Tôi không phân biệt được mà chỉ biết bên trong cái vỏ da là cái đéo gì có vòi phòi ra như xăm xe đạp. Bố tôi giảng đó là cái véc - xi aka ruột bóng, khỏe hơi thì thôi lên, yếu thì phải bơm bằng thiết bị dài như khúc mía gắn khung Phượng Hoàng aka bơm tay xe đạp Tầu. Tôi sướng bẹp đít, nhảy chân sáo mấy cây số tếch về nhà trong niềm vui khôn tả. Và ngay chiều đó tôi điều hẳn anh thợ kèn phường bát âm đầu ngõ phồng mang trợn mắt thổi bóng lên. Làng tôi vui như có hội. Trận cầu khai bóng nơi sân kho chật kín những bần nông, nhi đồng và bô lão. Và kết quả thật đớn đau khi một tráng niên có đôi chân hộ pháp đá đấm thế đéo nào mà cắm thẳng năm ngón vào trái bóng rồi lết đi trong thương cảm và tiếng vỗ tay rạt rào như hội nghị thi đua. Vỡ bóng mà cứ như tôi vỡ bọng vậy. Thật đắng lòng hehehe.

Còn quả thứ hai tôi mang lên trường chơi với chúng bạn chứ không đá ở nhà nữa. Cũng được đâu ba bảy hăm mốt ngày thì vứt bởi cái véc-xi nát bươm hơn bườm chị Dậu. Hết năm đó, tôi lên lớp 10, trường huyện.

Tôi tham gia nhiều trận bóng hồi học cấp 3, đá khá lắm, tuyền tiền đạo cắm mới trung phong lùi hehe.

Lên đại học tôi đá vưỡn khá cơ mà vị trí lại tụt mẹ xuống hàng hậu vệ. Đôi trận lại còn bắt cả gôn, địt mẹ.

Ra trường thì tịnh hẳn bởi gánh nặng mưu sinh níu chặt mất đôi chân tuy thi thoảng vẫn đi chơi vài trận cho vã mồ hôi mà nốc bia cho tiết tháo.

Hôm qua theo chúng bạn đi tìm chút quá vãng xưa, tôi sút quả bóng hình hài y hệt bên xứ Ba Tây. Kết quả là mất giầy. Một chiếc thôi. Bồi hồi đéo chịu.

Ở cái tuổi giầy đi bóng ở lại thì dí dái vào là hơn. Khà khà...
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

13 comments

ĐCM 22:25 Ngày 28 tháng 07 năm 2015

Xưa nhà có cái tivi là tha hồ làm phách với tụi trẻ hàng xóm. Tôi còn có bà cô ở Nga gửi về cho cái máy chiếu phin, soi lên tường, như cái projector bây giờ và một hộp phim đầy với cả quyển dịch cô dịch và viết tay....nhà như rạp chiếu phin...Nhớ!

Reply
Hoàn Đức 21:04 Ngày 29 tháng 07 năm 2015

Ôi nhớ dí bòi vau cái thời đó

Reply
Tùng Dương 11:10 Ngày 30 tháng 07 năm 2015

Mạ kíp, lão Phẹt chửa lâu đéo chịu đẻ, nhìn bụng thế kia chắc thai chết lưu được vài niên rồi. Về tướng mạo nhìn rất tiểu nhân, bụng to lò so yếu. Đề nghị lão cho chiêm ngưỡng cái ảnh nào đó hồi còn chưa biết tơ gái xem có ác mộng như giang hồ đồn không? Trân trọng đề nghị.

Reply
Lyhong Tuan 15:47 Ngày 31 tháng 07 năm 2015

Tôi có cái nết là hay tự trêu mình, âu cũng là cách cho đời bớt tủi.
Tốt đẹp xin nhường thiên hạ cả xấu xa là phần của tôi.
Với tôi thì tốt đẹp nên đậy lại xấu xa hãy phô ra. Đó là cái nết của người quân tử vậy, hự hự...

Reply
Tùng Dương 17:41 Ngày 31 tháng 07 năm 2015

Ờ, về giao diện mà nói thì tớ chẳng ưa lão. Cơ mà về lối nghĩ thì cơ bản chấp nhận được. Hề hề. Suốt ngày mặc áo đỏ, nhìn như thằng đĩ ý. Khà khà.

Reply
Lyhong Tuan 21:03 Ngày 31 tháng 07 năm 2015

Anh chửi bung nắp mả nhà con vợ tôi lên hộ với:))
Nó tuyền sắm cho tôi những thứ màu mè đồng cốt. Vứt đi thì không nỡ, mặc vào thì mang tiếng đĩ tính phô phang.
Haizz, tôi đi lộn vào làng đơi.

Reply
Alaykum Salam 13:40 Ngày 01 tháng 08 năm 2015

Bài viết hay mà , thời ấy ai cũng khổ như nhau , đói rã họng . Nhớ giải phóng xong bà già vào Huế ông Cậu cho cái ti vi giống như cái tả trong chuyện này , nhưng hồi đó ở Vinh chưa có đài truyền hình , mấy năm sau khi có đài truyền hình thì lại không xem được , cũng chẳng có ai biết sửa nên dùng làm tủ đựng ly chén . Sau này vào Nam thì lúc ấy cũng hiếm ti vi lắm , vì mắc nên ít người có tiền mua . Toàn đi xem ké thôi , hôm nào vợ chồng chủ nhà cãi nhau thì họ không mở , nhục điếu chịu được . Năm 1991 mua được cái JVC màu 14 inh ,2, 8 triệu ( vàng 3,3 trăm ngàn 1 chỉ ) phải nói là mừng muốn chết
Giờ thì máy tính , Ipat đầy nên chả mấy khi xem ti vi nữa . Một thời khốn khó đã qua , giờ cứ đọc những bài viết như vầy thì ký ức lại sống lại .. Thank's

Reply
Heocu 15:26 Ngày 01 tháng 08 năm 2015

@Lyhong Tuan Địt vợ chú cái cho mát buồi

Reply
Heocu 15:29 Ngày 01 tháng 08 năm 2015

Ô đêch anh lại địt vợ chú phẹt cái nữa...

Reply
Heocu 15:37 Ngày 01 tháng 08 năm 2015

Anh quê gốc Hoa Thanh Quế. Cụ tổ nhà anh phải chạy khỏi quê, thay tên đổi họ nên mới có anh, mà trận lụt năm nào đấy nó cuốn con mẹ gia phả họ nhà anh ( họ mới) nên coi như anh đéo còn quê Thanh Hóa nữa mới đau chư.

Reply
Alaykum Salam 00:11 Ngày 02 tháng 08 năm 2015

Phẹt ơi !
Không nói như Tùng Dương (. Bụng to lò xo yếu ) . Salam nói nè , có một câu nói đúc kết nhiều đời rồi : Đó là : Vòng bụng càng to thì vòng đời càng ngắn , nhìn bụng Phẹt bự như vậy .. Lo lắm .. Thân !

Reply
khanh nguyen 18:19 Ngày 02 tháng 08 năm 2015

Nhờ đá bóng mới biết tý ngoại ngữ. Sân vận động là Cangxittat rồi sân Balit. Bóng trúng tay thì la lên "manh" rồi.

Reply
Lyhong Tuan 11:25 Ngày 03 tháng 08 năm 2015

Hai sân đó người Pháp làm nên có tên tây tây nghe hay phết. Hóa ra trong cái chuồng bò này Thanh nhân đông nhung nhúc nhẻ hehe. Để tôi kể các anh chị nghe chuyện nhà tôi nhé.
Mình đi ăn sáng từ 7a.m hôm nay đến tận 12h đêm hôm sau, vợ khủng bố bằng cách gọi 1080 cuộc điện thoại tra tấn. Mình kệ.
Nhưng đến quả tin nhắn " anh về mà đưa ma tôi đi" thì mình kinh hãi thật sự, bèn nhắn lại " chờ nhé, còn phải đi...mua hòm".
Đến tận sang nay mới về đơi vì ở trại hòm người ta...thiếu gỗ. Hố hố...

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang