Thứ Ba, ngày 04 tháng 8 năm 2015

CỨ MỖI ĐỘ THU SANG...



Lại chớm thu rồi đấy. Và để tiễn biệt những ngày hè, giời tuôn " nước mắt" nhiều đến độ thối um cả đất. Nhiều nhân mạng chết không kịp ngáp và người ta đổ tiệt cho giời và oán than trách đất. Ấy nhưng họ đâu biết là họ đã - đang và sẽ tự giết họ đấy thôi. Bằng gì à? Bằng chính sự tham lam và xuẩn ngốc, hỡi loài người hào phóng và thông minh ạ.

Tôi hay nghĩ về đàn bà cả bốn mùa nhưng mùa thu là nghĩ về nhiều nhất. Vì sao ư? Vì tôi thấy mùa này họ đẹp, chỉ đơn giản vậy thôi. Chứ không như mùa đông, áo xống che hết vẻ mĩ miều thanh cao lẫn nét ất ơ nhâng nháo. Mùa hạ thì đàn bà khác gì ninja. Còn mùa xuân ấy à? Gớm, chả khác gì lũ gà vịt nhốt chuồng lạch bạch những phân gio và nhếch nhác. Chứ đâu như mùa thu gom nồng nàn mùa hạ pha loãng vị heo may đầu đông và gánh gồng cả những bảng lãng mù u của xuân thì lún phún. Ấy là chửa kể thêm vị ngọt đôi môi của những mối tình đầu. 

Ấy đấy, đang luận về thời - về tiết tự dưng lại nhắc đến tình yêu làm người rạo rực hẳn. Với một trung niên bù bựa thì tình yêu không còn cao siêu nữa, đôi khi chợt nghĩ còn chẳng bằng phát trung tiện gọi bình minh. Nói thì thối inh ra thế nhưng tôi là kẻ ham yêu và thích rong chơi. Phải cái tội cấm yêu được em nào tre trẻ và rong chơi thời không quá được tiếng cơm sôi và sự  ỉ ôi vợ già. Bởi cái nhẽ đó nên tôi không thích gái trẻ, luận giải nguồn cơn thì tôi đồ rằng là do thịt chúng...tanh. Thế nên cái giống gái ương ương là tôi thích nhất. Các bạn cứ hình dung là đang ăn quả ổi có cùng tính chất nêu trên thời sẽ tỏ tường. Xanh thời chát miệng, chín thời ngập răng hehe. Còn rong chơi thì tôi chửa đi đâu quá tuần giời ngoại trừ đận năm ngoái trong một cơn nhũn não cấp mà đi biền biệt hơn nửa tháng. Đi lâu ngày cũng chả lợi nhuận là mấy bởi về nhà chó chẳng nhận ra và nếu đen thì có khi đít vợ lại vênh ra ngoài ban công hay cửa sổ, hố hố...

Tôi dạo này cứ như đi mây về gió, tuy vẫn tự chủ được bài tiết nhưng lại không tự chủ được về thời gian. Thì đấy nói đâu xa, hôm nọ đi ăn sáng từ lúc 7a.m mà kéo đến tận 12h đêm, vợ khủng bố bằng cách gọi 1080 cú điện thoại tra tấn. Thây kệ. Nhưng đến quả tin nhắn " anh về mà đi đưa ma tôi đi " thì kinh hãi thật sự. Bèn nhắn lại " chờ nhé, còn phải đi...mua hòm". Sáng sớm hôm sau vào đúng giờ ra đi của ngày hôm trước mới về đến nhà đấy. Lý do á? Đơn giản thôi, bởi trại hòm người ta...thiếu gỗ, hố hố. Nhẽ đây là cú đi ăn sáng dài hơi nhất trong lịch sử các ông chồng nước Nam chăng? Hỏi thế cho oách để tiện sánh với cú đi đái cũng đắt giá không kém của một nhi đồng nước nhà trên chuyến bay của hãng hàng không Sorry Airlines. Ấy thế mà chửa kinh bằng hàng xóm nhà tôi, quần đùi ba lỗ đi đổ rác những hơn tháng mới vác mặt về và 9 tháng 10 ngày sau thì cô công nhân vệ sinh đem " rác" là một thằng cu bụ bẫm đến trước nhà đổ lại. May thằng cu chả phải là con chuột chết nên người ta không vứt đi vứt lại nhà nhau sau một màn máu đổ loang chiều. Phàm những hạng người như thế tuyền là dạng trứ danh cả, đếch đùa được.

Lại nhớ cái mùa thu năm nao bị gái kê mông kiễng bẹn nói lời ly biệt bởi thói ăn nói chớt nhả giả cầy nên lòng đau đớn lắm. Tại bởi cái bản tính tôi chả nghiêm túc cái con mẹ gì trong khi gái họ cần những sự đường hoàng và chắc chắn thâm sâu. Phẫn chí nên có phọt được ra mấy dòng thơ, đại loại như vầy:

Gói mùa thu vào lá
Em chia tôi phần hai
Nửa mùa thu còn lại
In lên bóng trang đài.

Nửa em không ở lại
Em bỏ tôi ra đi
Nguyên mùa thu còn đó
Tôi vỡ trái tim phai.

Tim thu không màu máu
Cũng chẳng vàng cúc thơm
Tim thu như tim thai
Đập tình phai vỡ ối.

Sau lời đau bối rối
Là chúng ta li tan
Chút nồng nàn sót lại
Heo may buồn sương mai.

Một mùa thu chưa phai...


Chỉ là cơn cớ vậy thôi chứ ai ngờ đâu thơ lại có chức năng " tiễn trước rước sau" đến thế. Bằng chứng là có một gái mật thư khen ngợi hết lời, rằng thơ hay và rất gợi, nhất là quả " tình phai vỡ ối". Tôi hân hoan lắm nên cũng nhiệt thành đáp trả. Tôi nói rất nhiều về thơ, về tình yêu và lòng trắc ẩn cho gái nghe. Và gái chỉ duy nhất một động thái là nói những lời yêu thương bất diệt. Chúng tôi cứ như một đôi tình nhân chính hiệu, xoắn xuýt lấy nhau trên mạng ảo bao la. Rồi đến một ngày tình cảm đó không thể đầy vơi thêm được nữa, tôi đề nghị với gái một cuộc ọp-lai. Các bạn biết gái trả lời thế nào không? Nguyên văn nhé " chị 60 tuổi rồi, liệu em có thích?" Giời ạ, tình yêu sụp đổ một đống từ bẹn xuống mắt cá chân. Tôi bẻ phím đóng máy chốt cửa bật điều hòa nằm khóc mất ba ngày. Thương thay!

Cứ mỗi độ thu sang
Hoa cúc lại nở vàng
Ngoài vườn hương thơm ngát
Ong bướm bay rộn ràng...

Tôi xin phép lộn vào làng tí chút:))





Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

16 comments

LÊ TƯ NGUYÊN_69 18:17 Ngày 04 tháng 08 năm 2015

Ôi,,,tuổi già....... Ôi mùa thu...... Bây giờ làm hai nháy lôn vào tường cũng khó phết anh phẹt liệt nhề,,,,, Bài viết này biên hay.......

Reply
Hoang Anh Vu 19:22 Ngày 04 tháng 08 năm 2015

Thích bài này, cả thơ lẫn văn :D

Reply
Thuốc Lào 19:55 Ngày 04 tháng 08 năm 2015

Con Phẹt có tí thịt nào tanh không ăn được thì quẳng anh nhé. Hé hé. Anh lại chỉ khoái mỗn món gỏi ăn với ổi xanh hoy.

Reply
ĐCM 22:36 Ngày 04 tháng 08 năm 2015

Hay đấy, ừ thu rồi...

Reply
Tin Tức Mới 03:54 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

DỪNG NGAY NHỮNG DỰ ÁN TƯỢNG ĐÀI THAM NHŨNG
(04 tháng 08 2015)

Chính quyền với những cá nhân từ cấp thấp đến cấp cao dấm dúi tham nhũng, không ai bảo được ai, không ai trị được ai. Đến nay chính quyền tham nhũng đó đã tiến tới tập thể công khai tham nhũng bằng việc ném hàng trăm, hàng ngàn tỉ tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân vào những công trình không những vô bổ mà còn phản văn hóa nhân loại, phản đạo lí dân tộc, phản cả sự trung thực của lịch sử đất nước. Tiền đầu tư công trình càng lớn thì tiền lại quả để những người có chức, có quyền chia nhau càng lớn.

Tỉnh khó Quảng Nam thu không đủ chi. Đất nghèo, dân đói, giáp hạt nhiều năm tỉnh phải xin nhà nước mỗi năm cả ngàn tấn thóc cứu đói nhưng tỉnh cũng cố bòn rút 141 tỉ tiền ngân sách xây tượng đài Mẹ Việt Nam. Tỉnh trung du bán sơn địa Vĩnh Phúc, kinh tế ăn đong, ăn bữa sáng lo bữa tối cũng cố sống cố chết đổ ra 300 tỉ đồng xây Văn Miếu thờ ông Khổng Khâu bên Tàu, thờ người đã xây dựng lên hệ thống giáo huấn trói buộc lương dân, khinh rẻ phụ nữ, bảo vệ trật tự phong kiến cổ hủ, trì trệ, ngưng đọng, thối nát, phản tự nhiên, phản tiến bộ.

Chính quyền tỉnh này nhìn tỉnh kia, tỉnh này học tỉnh kia tham nhũng bóp nặn dân, bòn rút ngân sách. Quảng Nam dựng tượng bà mẹ dù là mẹ anh hùng cũng chỉ là bà mẹ dân đen còn tốn tới 141 tỉ đồng. Vĩnh Phúc xây miếu thờ thứ lễ nghĩa vay mượn, văn hóa quì lạy lỗi thời, cũng 300 tỉ đồng. Tỉnh miền núi heo hút, xơ xác Sơn La quanh năm khoai sắn thì phải có công trình ngàn tỉ mới bõ bèn chia nhau. Muốn có công trình ngàn tỉ thì phải xây tượng thờ người khai sinh ra đảng cầm quyền, khai sinh ra nhà nước đương quyền và Hội đồng Nhân dân tỉnh Sơn La đã thông qua tắp lự dự án dựng tượng ông Hồ 1400 tỉ đồng, lớn nhất nước, lớn nhất thế giới giữa trập trùng núi non khuất nẻo. Chính quyền tham nhũng đã và đang đổ hết trăm, ngàn tỉ này đến trăm, ngàn tỉ khác tiền mồ hôi nước mắt của dân để xây lên những chùa Bà Đanh, văn miếu Bà Đanh, tượng đài Bà Đanh trên khắp đất nước.

Tượng đài 141 tỉ ở Quảng Nam đã nuốt trôi. Miếu thờ ở Vĩnh Phúc đã xây xong. Tiền nhà thầu lại quả đã nằm gọn trong túi quan chức hàng tỉnh Vĩnh Phúc. 1400 tỉ đồng dựng tượng ông Hồ ở Sơn La đã được duyệt mau lẹ. Một trào lưu, một phương cách tham nhũng tập thể, công khai đang là những cơn bão, những trận mưa lũ tàn phá đất nước như những trận mưa lũ đang tàn phá vùng than giàu có Quang Ninh.

Các tổ chức Xã hội dân sự cần lên tiếng mạnh mẽ về những dự án vô cảm với những cảnh đời nghèo đói của người dân.

Vô cảm trước bé gái nhà nghèo nhịn đói đi học rồi chết lả bên đường.

Vô cảm trước người già ốm đau không có tiền vào bệnh viện, không có tiền mua thuốc đành nằm nhà chịu cơn đau bệnh hành và chờ chết.

Vô cảm với đám trẻ con ôm nhau đu dây lăng mình qua sông đi học vì chính quyền không có tiền làm cầu.

Vô cảm với những lớp học tranh tre rách nát, xiêu vẹo. Trong lớp, những chiếc bàn ghế gỗ tạp, chân gãy, mặt bàn nứt toác, vênh váo cùng những học trò thiếu dinh dưỡng gày guộc quắt queo, quần manh, áo đơn rách hở vai, hở ngực giữa mùa đông tê tái.

Vô cảm với những bệnh viện như là nơi đày đọa, xỉ nhục con người, ba bốn người bệnh chồng chất trên một giường bệnh và người khỏe đi nuôi người bệnh chui rúc dưới gầm giường.

Đất nước xác xơ, người dân nghèo khổ như vậy mà chính quyền cứ mê mải đổ hàng trăm, hàng ngàn tỉ tiền mồ hôi nước mắt của dân xây hết tượng đài này đến tượng đài khác. Tham nhũng đã làm cho cả một chính quyền trở thành bất lương.

Phạm Đình Trọng

Reply
ĐCM 06:29 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

Địt mẹ cái thằng ở trên, đang dạt dào cảm xúc nó phọt cái lồn gì mà vừa dài vừa nhạt...ngu như chó. Hồng Tuân vào xoá cbn cho anh.

Reply
No-pro 08:56 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

@Tin Tức Mới

Vãi nồn, giọng gato điển hình của cần lao hehe

Reply
Lyhong Tuan 13:01 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

Tôi chúa ghét cái hạng người ăn đẫy lộc chế độ rồi lại ngồi xổm ỉa lên mồm chế độ. Đấy mới là những hạng bất lương.
Mà đại tá nhà văn Phạm Đình Trọng là đại diện tiêu biểu. Đã bất lương lại còn tráo trở đcm.

Reply
Lyhong Tuan 13:14 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

Tranh thủ chửi thêm tí nữa cho sướng mồm:))
ĐỊT MẸ BỌN LỀU BÁO! ĐỊT MẸ CẢ LÀNG BÁO CHÍ CHÚNG MÀY!

(Cái tít, nó thế đấy, ai khó chịu thì đi ra, không cần dạy đạo đức ở đây.)

A. Ủy ban nhân dân tỉnh Sơn La vừa thông qua đề án xây dựng QUẢNG TRƯỜNG TÂY BẮC đặt ở trung tâm thành phố Sơn La với tổng đầu tư dự kiến là 1400 tỷ.

Tổng diện tích dự án 20 hecta, theo văn bản số hiệu 3333/QĐ - UBND ban hành bởi Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Sơn La ngày 31 tháng 12 năm 2013, giá đất phi nông nghiệp ở đô thị (TP. Sơn La) có giá từ 800 trăm ngàn đến 10 triệu đồng 1 mét vuông tùy vị trí

Cụ thể ở khu vực Chiêng Sinh, Chiêng Còi (nơi dự kiến sẽ xây dựng Quảng Trường) (theo bảng giá đất của những khu quy hoạch) có giá 1 triệu đến hơn 2 triệu đồng 1 mét vuông. Như vậy chi phi ước tính cho việc đền bù đất là từ 200 tỷ đồng đến 400 tỷ đồng (chưa kể đền bù công trình trên đất)

Tính tiếp các chi phí giải phóng mặt bằng, làm nền (thường làm bằng đá), cây xanh, xây dựng bảo tàng, quần thể tượng đài, đền thờ và các hạng mục khác thì con số 1400 tỷ cho một công trình sức chứa 20.000 người không phải là con số quá lớn.

Nhưng sự hợp lý của chi phí không phải là vấn đề quan trọng, quan trọng là quần thể các hạng mục trong đề án xây dựng quảng trường, xét về yếu tố chi phí thì Tượng Đài Bác Hồ chỉ là MỘT HẠNG MỤC NHỎ.

Tượng đài dự kiến cao 5-8 mét, là kích cỡ tầm trung, lấy quy chiếu là tượng đài Bác được dựng ở quảng trường đi bộ TP.HCM thì tượng được làm bằng hợp kim đồng có chiều cao 7,2 m (bệ tượng cao 2,7 m, thân tượng 4,5 m), tổng kinh phí 7 tỷ đồng.

7 tỷ đồng với 1400 tỷ là mức chênh lệch lên đến 200 lần. Tại sao cả lò nhà chúng mày lại giật tít là "Xây tượng đài Bác mất 1400 tỷ"?

Điều mà cả lò báo chí chúng mày muốn là gì, là người ta thốt lên "Ơ, có cái tượng đài mà sao lại 1400 tỷ", sẽ có hai hệ quả. Hệ quả thứ nhất là chửi chính quyền vì kiểu gì chả có bớt xén, xơ múi, ăn uống.

Hệ quả thứ 2 là điều mà tao muốn chửi chúng mày đó là khiến cho 1 đám trẻ lấy tiền ra cân đo đong đếm với tình cảm giành cho Bác. Dĩ nhiên là với một số tiền vô lý như thế thì chúng nó sẽ dẹp cái tình cảm sang một bên và thậm chí xúc phạm đến Bác.

View là cái con c*c gì vậy, nó quan trọng đến mức chúng mày phải bán rẻ tất cả mọi thứ như vậy sao? Thực sự tâm hồn chúng mày đã mục ruỗng như vậy thì tốt nhât là đi dắt gái hay làm gì đó đi chứ đừng làm báo nữa, ô uế 2 chữ nhà báo.

B. Mấy lời tiếp theo tôi xin gửi đến những bạn đang comment "tiền đó để lo cho dân hay hơn" với tư cách là người đã chứng kiến sự đổi thay mà 3 quảng trường mang lại kể từ khi khởi công xây dựng đến khi đi vào hoạt động.

Reply
Lyhong Tuan 13:15 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

1. Quảng trường Hồ Chí Minh ở Thành Phố Vinh.

Quảng trường này được khởi công xây dựng trong sự háo hức của người dân Nghệ An và đi vào hoạt động năm 2000 tức 15 năm trước (nghĩa là lúc đó dân còn nghèo hơn bây giờ vạn lần).

Mỗi lần tôi đến Vinh thì người thân và bạn bè đều ngỏ lời "dẫn ra quảng trường chơi". Về khía cạnh tinh thần, quảng trường HCM đã trở thành địa điểm để người dân thành phố Vinh tưởng nhớ Bác và có những sinh hoạt văn nghệ, văn hóa trong các dịp đặc biệt. Nó cũng trở thành một trong nhưng biểu tượng của thành phố này.

Chưa kể hàng ngày hàng ngàn người đổ về đây để đi dạo, tập thể dục, hóng gió, vui chơi. Quảng trường ra đời cải thiện rất nhiều cho đời sống tinh thần của nhân dân Nghệ An nói chung và TP. Vinh nói riêng (trước đó TP Vinh chỉ có 1 công viên cây xanh (sau này có thêm 1 công viên trò chơi)).

Về khía cạnh kinh tế, khi đề án được thông qua, nhiều hộ dân có được tiền đền bù để có cuộc sống mới tốt hơn. Khi công trình được khởi công đã tạo hàng trăm việc làm.

Và đặc biệt khi quảng trường đi vào hoạt động nhiều người tiếp tục có điều kiện làm ăn nhờ kinh doanh dịch vụ, và chẳng mấy chốc khu vực quảng trường đã trở nên vô cùng phát triển, quang cảnh xung quanh thay đổi đến chóng mặt.

2. Quảng Trường Đại Đoàn Kết ở TP Pleiku - Gia Lai.

Quảng trường này được xây dựng ở khu vực Hoa Lư cách đây tầm 10 năm và đi vào hoạt động khoảng 6-7 năm. Tương tự như QT. HCM ở Nghệ An, QT Đại Đoàn Kết cũng nhanh chóng trở thành trung tâm văn hóa của tỉnh, là nơi nhân dân sinh hoạt tình thần, vui chơi giải trí.

3. Quảng trường (phố đi bộ) Nguyễn Huệ ở Quận 1, TP.HCM.

Quảng trường này khởi công cách đây tầm 2 năm và vừa đi vào hoạt động từ tháng 5 năm nay. Nó nhanh chóng trở thành một điểm đến lý thú của du khách cũng như người dân.

Kết luận là gì, là chắc chắn nếu bạn ở Cà Mau thì hâu như bạn chả lợi lộc gì cả, nhưng nếu bạn ở những địa phương trên thì chắc chắn được hưởng lợi. 3 công trình trên đều được khởi công trong sự háo hức mong chờ của người dân, tôi ở cả 3 nơi, và không thấy ai quanh tôi phản đối.

Đó không phải là lo cho dân thì là gì? Mang xe tải gạo đến đổ trước nhà là lo cho dân à?

Thế thôi, hết!@ bài chửi của facebooker Du Đãng

Reply
Lyhong Tuan 16:44 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

Trong đám tang của ông Lý Quang Diệu, cha già lập quốc Singapore, một trong những đảo quốc ngày nay đã thành nơi thịnh vượng hàng đầu thế giới (Những năm 1960, kinh tế Singapore thua xa Sài gòn), ông Lý Hiển Long thủ tướng Singapore có nhắc đến điều này trong điếu văn: "Nếu có một ai đó đến Singapore và hỏi: Tượng đài ông Lý Quang Diệu ở đâu??? Người đó sẽ nhận được câu trả lời: "Hãy nhìn xung quanh bạn - LOOK AROUND YOU!!!". Ông Lý Hiển Long và người dân Singapore có thể tự hào về điều này, toàn bộ những công trình hạ tầng, những thành tựu kinh tế và sự phồn thịnh rực rỡ ngày nay của đất nước Singapore chính là tượng đài rực rỡ nhất của ông Lý Quang Diệu, dù người Sing vẫn chưa đúc một bức tượng hay xây một quảng trường nào để tưởng niệm ông, dù họ có thể làm điều đó thật dễ dàng với GDP hơn 321 tỷ USD. (Để so sánh, 7,5 tr người Sing làm ra 321 tỷ USD một năm, 90 tr người Việt cặm cụi làm ra khoảng 180 tỷ USD/năm)

Ông Hồ Chí Minh và các lãnh tụ cộng sản có vô số tượng đài, quảng trường và nguyên một quần thể Lăng nằm chính giữa Ba Đình để tưởng niệm về sự nghiệp của ông, nhưng nếu LOOK AROUND YOU khắp Việt Nam để nhìn vào thực trạng kinh tế đất nước, khi vẫn còn nằm trong top đáy của các nước trung bình, chất lượng cuộc sống và hệ thống an sinh xã hội cho người dân vào loại thấp nhất thế giới, tình trạng bất bình đẳng ngày một gia tăng trong lúc tham nhũng trở nên bất trị. Ông Hồ nếu quả thật là một người liêm khiết, yêu dân và ưa tiết kiệm, có lẽ khó có thể tự hào khi nhìn thấy những tượng đài ấy của mình và có lẽ phải ghê sợ với di sản mà ông để lại cho hậu thế hôm nay.@ trích lời Lãng phò, đệ tôi.

Reply
trọng đạt hoàng 18:40 Ngày 05 tháng 08 năm 2015

Ủng hộ anh Lãng di sản của cụ là Việt Nam nhé

Reply
Alaykum Salam 14:46 Ngày 06 tháng 08 năm 2015

Đang đọc bài viết về mùa thu hay ra phết , lại dính vào comemnt của Ông Trọng , mất cả hứng . Chuyện nào ra chuyện nấy , ở đây đang bàn chuyện văn chương thì lại nhảy qua chuyện chính trị , nỏ ra mần răng cả , chán chán là
Ở đâu thì không biết , nhưng quê Salam ở Vinh nè , quảng trường HCM là trung tâm ở thành phố Vinh , người dân được hưởng rất nhiều tiện lợi từ đó . Là nơi tập trung mọi sinh hoạt văn hoá của người dân , đi bộ tập thể dục , trẻ con thì có chỗ chạy nhảy vui chơi thả diều , thanh niên nam nữ có việc gì thì cứ hẹn nhau ra đấy , người già thì tối đến rủ nhau ra đó hóng gió và chơi cờ . Lần nào về quê Salam toàn ra đó chơi cho tụi nhóc thả diều .. rất là vui . Hiện tại bây giờ Quảng trường đó là một phần không thể thiếu của người dân Thành Phố Vinh được

Reply
Thiên lý 16:39 Ngày 06 tháng 08 năm 2015

Cứ mỗi độ thu sang
Hoa cúc lại nở vàng.
Bà chưa khoe ong bướm
Phẹt đã vội chạy làng...(= lộn về làng, có phỏng?)

Sao không ọp-lai xem sao, có khi mười sáu, nó nói nhịu thành sáu mươi, phí của!


Reply
Tùng Dương 00:38 Ngày 07 tháng 08 năm 2015

Trong bộ não đen tối của mình, vẫn nhớ mang máng câu thơ đc đăng lên đây mấy năm, đại loại là: sáng nay đi đái vàng khè, ơ hay trời đã chuyển hè sang thu.

Reply
Lyhong Tuan 13:31 Ngày 07 tháng 08 năm 2015

Anh Lý hài hước nhỉ.Tại cái số tôi hay bị hiếp dâm bởi các " thiên thần" nên cứ đề phòng cho an thân lành phận. Láo nháo là không còn răng nhai cháo như chơi hehe.

Sáng ra đi đái vàng khè
Ô hay giời đã chuyển hè sang thu
Bướm vàng đậu trái mù u
Con cu mừng rỡ mút mu hết ngày.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang