Thứ Tư, ngày 21 tháng 10 năm 2015

SẸO ĐỘC LẬP & SẸO LỒI.


Trần Mạnh Hảo xưa nay vưỡn nổi danh với cái mồm cá ngão và bài " bóp vú " Phan Huyền Thư này là một...cao trào. Xin được chân chọng giới thiệu, hehe. Tít dài tôi phải rút cho ngắn lại. Và tất nhiên vưỡn ở trong quần ra, khà khà...

***

Nhà xuất bản “Lao động” cho xuất bản tập thơ của Phan Huyền Thư năm 2014, cuối năm 2015 tập thơ này đã giành được giải thưởng của Hội Nhà văn Hà Nội. Ngay sau đó, “Sẹo độc lập” đã bị mạng xã hội tố cáo Phan Huyền Thư đạo thơ của Du Tử Lê và Phan Ngọc Thường Đoan, cũng như mấy năm trước tác giả này đã đạo văn của nhà phê bình Đặng Tiến. Lúc đầu, ông Phạm Xuân Nguyên nhảy ra bênh Phan Huyền Thư nhưng tất cả bằng chứng và sự thật đã chống lại Phạm Xuân Nguyên và tác giả tập thơ. Cuối cùng Phan Huyền Thư đã phải xin lỗi Phan Ngọc Thường Đoan, xin lỗi độc giả vì chuyện hai bài thơ giống nhau như hai giọt nước; tuy nhiên bà Thư tuy bị Hội Nhà văn Hà Nội truất ( thu hồi) giải thưởng, vẫn gân cổ lên cãi bà không mắc tội đạo thơ. Có nghĩa là “vụ án đạo thơ thế kỷ” này chưa dừng lại vì Phan Huyền Thư đang âm mưu làm phù phép nhờ vả hai ba anh nào đó bên hải ngoại tạo bằng chứng giả để tố ngược lại Phan Ngọc Thường Đoan đạo thơ mình !

Chính vì vậy, chúng tôi phải tìm đọc tập thơ “Sẹo độc lập” để xem nó có đích thực là thơ hay không, hay chỉ là những câu nói tầm thường năng xuống dòng viết theo trường phái “Tân con cóc” do nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - một ông công an kiêm Phó chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam làm chủ soái. Chúng tôi xin trích nguyên văn “bài thơ” “Sẹo độc lập” của Phan Huyền Thư để xem nó thơ hay không thơ ( vì thơ này xuống dòng liên tù tì nên chúng tôi dùng gạch chéo / để thay cho cơn mưa xuống dòng ) :


“Ngày mười / chin tháng / hai năm nhâm / tý / tôi / được độc lập / với mẹ / bằng sợi dây / rốn / cắt đứt cơ thể / vết / sẹo làm người / vết sẹo / tôi / cái rốn / độc / lập Phan Huyền / …Thơ 19/2/2004”

Cả “bài thơ” là những câu nói tầm thường, không có câu nào là thơ cả, Phan Huyền Thư viết theo lối cực kỳ dễ dãi, nhạt nhẽo, tầm phào theo tiêu chí “Tân con cóc” của chủ soái Nguyễn Quang Thiều. Hèn gì sáng nay, ông chủ soái trường thơ “Tân con cóc” Nguyễn Quang Thiều lên mạng bênh Phan Huyền Thư, lên án Hội nhà văn Hà Nội thu hồi giải thưởng của Phan Huyền Thư là sai vì bà này có nhận mình đạo thơ đâu.

Nếu cứ viết phi thơ, viết phứa, viết dễ dãi tào lao chi khươn như Phan Huyền Thư như theo bút pháp “sẹo” trên thì bất cứ ai không cứ kẻ viết bài này, mỗi ngày cũng có thể cho ra hai mươi tập thơ được giải thưởng Hội nhà văn Hà Nội. Trần Mạnh Hảo xin phóng bút, té nước theo mưa “ Sẹo độc lập” mưa thơ rằng :

“MỦ YÊU” : em/ li dị / tôi / khiến trái / tim tôi / mưng mủ / mủ / yêu / em tội /ác / quân / giết người / có tên / là trinh nữ / quái thai / ơi / từ mủ / yêu / tôi /cô / đơn dứt khoát / thành trần / mạnh / hảo ngọt / mủ / ơi…

Xem ra “Mủ yêu” có cơ hay hơn “ Sẹo độc lập” mất !




Nhìn bìa tập thơ “Sẹo độc lập” đủ biết Phan Huyền Thư không hiểu bản chất thi ca, chưa rành tiếng Việt khi bà Thư chua dưới tên tập thơ dòng chữ : “ Một tập thơ viết để trò truyện với những người bạn”…Xưa nay thơ vốn là lời tâm tình của tác giả với độc giả, là nơi người viết tìm tri âm tri kỷ” sao còn thừa lời trên bìa sách thế này. Giống như chị bán cá ngoài chợ phải viết trên sạp cá của mình rằng đây là cá vì sợ người đi chợ nhầm là con chim hay sao ? Vả, nó là “một tập thơ” dĩ nhiên rồi, có phải hai hay ba tập đâu mà thừa lời rằng “ sẹo độc lập” là một tập thơ, không phải hai tập đâu nhá …

Lại nói tí tẹo về bài “Sẹo độc lập” của Phan Huyền Thư : nghĩa là khi bà Thư sinh ra bà bị cắt cuống rốn tạo thành cái sẹo để độc lập với bà cụ Thanh Hoa đã sinh ra bà. Lượng thông tin của thơ này chỉ có thế. Thơ bản chất là ngôn ngữ hình ảnh, hình tượng, là ngôn từ bề sâu, hàm xúc, ngôn từ biểu tượng, hồn nhiên nhưng ngầm chứa triết học. Cái “sẹo” cắt rốn kia sao đã có thể làm đứa con “độc lập” với bà mẹ được. Về nghĩa đen đã sai ( xin lỗi, thơ Phan Huyền Thư không có nghĩa bóng)…Đứa trẻ sinh ra cho tới chết cũng không thể độc lập khi nó còn phụ thuộc vào sữa mẹ, mũi nó phụ thuộc từng giây vào dưỡng khí là bà mẹ bầu trời…Con người là một sinh vật phụ thuộc vào muôn thứ khách quan…Chỉ một vết cắt rốn mà đứa trẻ độc lập được thì độc lập ơi ta chào mi, vì mi chẳng có thật trên đời…

Phan Huyền Thư, kẻ vắt mũi chưa sạch trong thi ca, lẽ nào dám chê bai nền thi ca dân tộc với những đại thi hào như Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, với những thi hào như Ôn Như hầu, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Đoàn Thị Điểm, Tản Đà, Hàn Mặc tử, Nguyễn Bính, Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên…lại dám viết những lời phỉ phui, rẻ rúng chê bai nền thi ca dân tộc thế này :


“ Trăm năm quốc ngữ / hay cả ngàn năm Hán Nôm / không tìm ra câu thơ nào viết đủ / cho khổ đau và cay đắng / khi tôi hiểu ra một danh tính : thi nhân…” (trang 25)

Một Lê Đạt mà Phan Huyền Thư coi là thầy, hay nhắc đến ông trong “Sẹo độc lập” cũng có nhiều câu thơ hay, rất “khổ đau và cay đắng”, lẽ nào bà Thư chưa đọc ông này với hai câu thơ thôi : “ Cột đèn rớm điện” và : “ Mẹ già ta ngơ ngác ? Lưng còng đau gậy tre” ?




Cho hay kẻ hậu sinh quen dùng thước vũng trâu đằm đo biển cả cha ông do thiếu học vấn, thiếu tâm hồn thi ca mới dám gần chùa gọi bụt bằng mày tao như thế ?

Thơ Phan Huyền Thư trong “ Sẹo độc lập” không chỉ dễ dãi, nhạt nhẽo mà rất đại ngôn, triết lý vớ vẩn :


“để giới hạn an toàn trong giới hạn / bằng chân lý : bất động / sự bất động của nghệ thuật /là tượng đài hình chiếc cột /đợi tương lai thi hành án / tử hình” ( trang 31 bài “Giới hạn”)

Triết lý dởm này là thế nào hả giời ? Ôi, có thứ chân lý bất động à giời ? Dân gian định nghĩa “ chân lý là cái lý có chân” mà…Chân lý là cái bọn đến gần nó thì nó biến mất, nó sợ thi ca vớ vẩn hành hạ nên chạy mất dép, chỉ có thứ chân lý “ngu tín” mới bất động mà thôi ! Làm sao bà Thư lại bắt nghệ thuật phải tử hình ? Chính vì vậy, nghệ thuật nó sợ vãi mà không dám ở lại cùng thơ Phan Huyền Thư chăng ?

Trong bài “ Chuyến bay” trang 32 : gửi hộp đen báo bão Phan Hoàng ( hèn gì Phan Hoàng bênh bà Thư không đạo thơ đâu), nhiều câu triết lý kinh hãi đến mất ngáp :

“Biết trước những ánh mắt tiễn đưa / Nhọn hoắt màu hả dạ. Một rừng cọc gỗ / Bạch Đằng giang bịt sắt / hoen gỉ đâm vào sự bình thản / Cái mũ của người đội nó / không che được thái độ của họ…”

“Nhọn hoắt màu hả dạ” là sao giời ? Chả lẽ chiều nay tôi ăn canh rau mùng tơi nấu cua hả dạ quá, thì cái hả dạ này cũng nhọn hoắt hay sao ? Chị kia yêu chồng đêm qua sướng lắm, hả dạ lắm chắc cũng do cái nhọn hoắt đâm vào màu hả dạ than ôi ! Hả dạ ơi hả dạ, thi ca kiểu này làm tôi khiếp, bố bảo không dám hả dạ nữa, thơ ơi !

Đọc đến đây, kẻ viết bài này hãi quá, sao lại : “hoan gỉ đâm vào sự bình thản” ? Than ôi, ta chào sự bình thản vì ngươi đã bị sự hoen gỉ xuyên thấu tim …Ai hoen gỉ hay thi ca “ tân con cóc” làm hoen rỉ cả nền thơ ?

Bà Thư chưa tha người đọc khi nổi cơn tam bành triết lý mà đi nói xấu cái mũ thế này thì ai dám đội mũ nữa : “ Cái mũ của người đội nó / Không che nổi thái độ của họ”…Phải chăng cái mũ và người đội nó là hai việc khác nhau, cớ sao đưa thái độ vào để ghét mũ thế này ?

Thơ với chả thẩn !

Những triết lý vớ vẩn như thế này tràn ngập trong “ Sẹo độc lập” :

“ Khóc / chỉ là bài tiết của dục vọng” ( trang 139)

Thơ thẩn như thế, ai cấm lớp trẻ học theo thứ triết lý kinh dị này khi viết :
“ Cười / chỉ là nôn mửa của khoái lạc” hay : “ mếu / chỉ là trung tiện của đớn đau” ?

Viết đến đây, gần như tôi đã bị tẩu hỏa nhập ma vì thứ thơ tào lao tầm phào của Phan Huyền Thư làm choáng váng ? Tôi bắt đầu nghi ngờ mình không biết cách đọc thứ thư “lỗ thủng” này :

“ Kể từ đó . Mọi người thậm chí có thể /làm tình với nhau qua lỗ thủng là tôi” ( Sẹo độc lập trang 45)

Vậy kính xin các nhà văn nhà thơ trong ban giám khảo giải thưởng văn học hội nhà văn Hà Nội lên tiếng để chỉ giáo cho tôi thẩm được thứ thơ xưng là “tôi – lỗ thủng” đang mời mọi người đến làm tình này. Amen !


Sài Gòn ngày 21-10-2015 - Trần Mạnh Hảo.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

28 comments

Đinh rỉ 20:08 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Này, lần sau tìm cái gì dễ hiểu mà đăng em nhé! Không có thì kiếm đại cái váy ngủ nào đèm đẹp ấy mà đưa lên, bà con lại dễ tán hươu tán vượn hơn! Cứ cái cứ cái gì nhè nhẹ, mềm mềm, mát mát, (đại khái thế), anh em lại dễ hiểu hơn, chẳng hạn như:
Đông đã về rồi hơi nhớ hơi
Thịt da quấn quýt những tơi bời
Đê mê tôi ước đêm ngừng tỏ
Cho thế nhân sầu nghiêng ngả vơi.

Thư bất tận ngôn..., Phẹt nhễ?

Reply
Lyhong Tuan 20:42 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Tôi " bóp vú" nữ thi sĩ tí thôi chứ chẳng hờn ghen gì. Thơ như đời sống vậy, vào cái thời mạt thì thơ cũng thối và tối nghĩa như âm hộ chị Dậu thôi.

Hất tí thơ tôi lên nào hehe.

Khép mi gầy em mở cửa tình si
Nghe ân ái rên trên nền ga trắng muốt
Tôi vội vã tìm lược thưa chải chuốt
Mớ ngôn tình.

Yêu em như án tử hình
Nửa đêm về sáng một mình...ra đi:))
( Trích " Khép mi - Bản tình thi số 3" )

Reply
Lyhong Tuan 20:45 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Tóm con mẹ nó lại, bọn làm thơ tinh quân đại bịp cả, nhất là ở cái thời quái thai mạt hạng thiên đàng.
Để mai mốt tôi bốt dăm quả thơ lên để các anh liên hoan cuối thu cả thế, hế hế.

Reply
Lyhong Tuan 20:56 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Nếu như văn chương là đền đài thì thi phú là thần linh ngự trị trong đó bởi đó là tiếng lòng được vắt kiệt từ những tâm hồn thánh thiện đa đoan. Thế nên nhưng ai thánh thiện và đa đoan thì thơ mới hay được.
Đọc văn để hiểu người. Còn đọc thơ hiểu cả vũ trụ mà trong đó con người chỉ là một tiểu hành tinh.

Xưa đến nay, phàm những bài thơ hay đều qua tay những con người như thế cả. Tiếc là hơi ít quá.
Những hạng người đục đẽo tiền tài lẫn tâm hồn của nhau thì thơ hay thế cặc nào được. Cóa phỏng?

Tiếc là thời nay lại hơi bị quá nhiều, hiuhiu...

Reply
Ngọc Anh 22:11 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Thơ
Hay như máu
Chao ôi
Như máu
Trong
Lồn chảy ra

Reply
Thuốc Lào 22:18 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Hehe. Đóe hiểu sao dưng cơ mà anh Hảo mồm chó thẩm thơ em Thư làm tôi không khỏi liên tưởng đến hình ảnh tráng niên Phẹt vét máng chị-hiu-chí. Ám ảnh phết.

Reply
Hoang Anh Vu 23:08 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Bảo ông Hảo là nhà phê bình thì tôi không phục. Ông này khen ai thì ngta như thần tiên, không điểm xấu, còn khi chê ai thì người đó như ko phải là người. Những bài phê bình của ông chỉ là đơn cực, không thể tồn tại cái hay cái dở trong cùng 1 bài được, mà như thế, dứt khoát đéo phải người.
Bài này úp sọt bà Thư thế cũng đúng. Những cái trích dẫn ra đều đắt giá cho mục tiêu úp sọt. Chẳng đọc tập ghi của Thư nên không biết đặt trong khung ghi ấy có khá hơn không.

Reply
Lyhong Tuan 23:15 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Lão cực đoan nhưng nếu chắt lọc ra cũng nhiều điều hay ho và mới lạ. Còn hơn thứ phê bình nước hến và nước ốc xứ ta, nhờ nhờ và nhạt nhẽo.
Thôi thì tiên nhân cái nhà anh Hảo chim teo phát hehe.

Reply
Thuốc Lào 23:27 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Anh Hảo là thần tượng của con giáo làng tôi thuở PTTH. Con giáo này ngày trước cũng ăn phát giải nhất nhì cuốc ra đóe gì thì phải. Tôi quý con giáo rất bởi cái nết vú to, lồn cỏn thì tôi chửa dò nên không dám phét lác.
Anh Hảo cứ úp sọt con nào là tôi cũng ưng hết. Còn anh í khen thì tôi lại dí bòi. Kể như anh ấy đóe phê bình văn học mà làm thợ phê bình lồn học nhẽ tôi phải suy nghĩ lại.

Reply
Lyhong Tuan 23:44 Ngày 21 tháng 10 năm 2015

Tôi có cái hân hạnh được hầu chuyện ảnh một lần vào những mùa lâu lắm cũ. Ảnh chả ăn uống đéo gì mà thao thao hẳn 3 giờ đồng hồ, tuyền những chuyện văn nghệ và đời sống. Chả biết thật hư đến đâu nhưng cử tọa khi đứng dậy bộ hạ đều ướt cả.

Vãi hết cả đái hehe.

Reply
ĐCM 01:13 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Đêm thu tĩnh mịch / Khò khò.../ Của người đang ngủ/ Bủm../ Hẳn nhiên của người trằn trọc suy tư/ Khí hư/ Người kia vẫn ngủ....

Reply
Thuốc Lào 01:39 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Đêm
tọa cạnh vợ già
Đóe ngủ được
Súng ống trằn trọc
Tay móc đũng quần
tưởng
rút tít đặt tên bài
thì ra
lóc cóc xóc
nòng nọc
đứt mẹ đuôi
trung tình
phun
òng ọc
đkm òng ọc
chảy thành thơ.

Reply
ĐCM 08:18 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Thơ anh Lào thật trác tuyệt và hùng hậu, tôi không sao bì kịp... Nhẽ Hội nhà văn nhân cơ hội rút giải thưởng của chị Hoạn Thư mà trao phứa đi cho anh...Tôi đang ấp ủ tập thơ " Buồi và Tô vít" khi nào hoàn thiện sẽ trình anh và anh Hồng Phẹt thẩm giúp trước khi xuất bản...Chân chọng!

Reply
Thiên lý 09:21 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Công nhận là thơ anh Thuốc Lào trác tuyệt và hào sảng.
Vừa "phu chữ" như bác Lê Đạt lại vừa có yếu tố nhớt đêm mủ đêm như anh Dương Tường.
Tôi nhậu say quá tưởng hôm nay phải nằm liệt, thế mà nhờ đọc còm của anh, tôi bèn "vịn câu thơ (anh) mà đứng dậy".
Nhưng anh chớ thấy người ta khen mà vội mừng, để tôi xem anh có ăn cắp của ai không đã.

Reply
Lyhong Tuan 11:10 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Có anh nào ĐẠO DỤ mới tôi không?

Reply
ĐCM 11:29 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Anh rủ anh Lào hay anh Lý xem...nay tôi bận họp Đảng bộ huyện rồi.

Reply
Lyhong Tuan 11:41 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Thôi, tôi đi ĐẠO DỤ mí em Vi Thùy Link đơi - một thợ thơ ất ơ có hạng hehe. Hãy xem em ý " bóp vú " đồng giới - đồng nghiệp - đồng loại này.

Nhà thơ Vi Thùy Linh nhận định: “Đây không phải một bức thư xin lỗi, mà là một trò trí trá của con buôn. Phan Huyền Thư chỉ muốn hoãn binh, nhằm cho chìm xuống hành vi đạo thơ của mình. Tôi cam đoan, Phan Huyền Thư không thể vớt vát tí danh dự nào từ thái độ lươn lẹo và trơ trẽn này. Phan Huyền Thư muốn có thời gian để đi tìm bằng chứng à? Làm gì có bằng chứng mà tìm! Sao chép hoàn toàn bài thơ của Phan Ngọc Thường Đoan rõ rành rành, mà cứ quanh co bịp bợm. Tôi đề nghị: Từ nay giới truyền thông và các đồng nghiệp, khi điểm danh thế hệ nhà thơ nữ trưởng thành sau năm 1975, làm ơn đừng nhắc tên tôi chung với Phan Huyền Thư, vì tôi không muốn xếp ngang hàng với một kẻ ăn cắp và lật lọng. Đồng thời, tôi cũng đề nghị Đài truyền hình VN: không nên tiếp tục để Phan Huyền Thư làm chương trình “Giai điệu tự hào”, một chương trình tôn vinh những giá trị tốt đẹp của đất nước chúng ta, vì hình ảnh Phan Huyền Thư là một vết nhơ trong đời sống văn hóa!”

Reply
ĐCM 12:02 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Anh Hồng Phẹt lại thích đụ chị Thuỳ Linh à??Chị này giọng khàn, mặt dâm, lồn khoẻ, lông rậm anh không chịu được đâu...anh bụng to, mặt bóng, môi hồng, chân bé, buồi nhẽo.

Reply
vui nguyễn 22:01 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Chửi góp người khác để đánh bóng mình thì theo tôi cũng như nhau cả thôi

Reply
vui nguyễn 22:02 Ngày 22 tháng 10 năm 2015

Không thích nhục mạ người khác kiểu TMH nhưng cũng buộc phải công nhận, nhà phê bình này viết quá đúng. PHT rất thích làm những câu thơ chữ nghĩa cầu kỳ, triết lý vụn mà chẳng có thông điệp thực gì. Ko hiểu vì sao lần này HNVHN lại trao thưởng cho tập thơ này vì tôi vẫn luôn đgiá cao tầm nhìn của hội trong những mùa giải trước.

Reply
ketcausu 12:30 Ngày 23 tháng 10 năm 2015

Anh viết hay hơn cả con thợ tạp văn phố cổ. Xin phép nâng bi anh tý

Reply
Trinh Do 23:19 Ngày 23 tháng 10 năm 2015

Dcm. giọng con Link cũng đéo khác con buôn, có khi không hơn con hoạn Thơ.

Reply
Cá Gỗ 14:12 Ngày 26 tháng 10 năm 2015

Này anh bạn ơi, cái ảnh này là của tớ nhé. Bạn không nên lấy ảnh tớ đưa vào bài viết của mình.
Thanks

Reply
Lyhong Tuan 15:37 Ngày 26 tháng 10 năm 2015

Ảnh nào? Tôi quất ở trên Net vìa mà.
Đóng cho cái dấu bản quyền đi, chứ tôi biết đéo đâu đấy.
Và cũng phải xác con mẹ nó định, đã hất lên cõi mạng thì đều là của cải XHCN cả, hã hã.

Reply
Cá Gỗ 11:51 Ngày 27 tháng 10 năm 2015

Tôi chính thức đề nghị anh Phẹt gỡ cái ảnh của tôi khỏi trang này. Đây là ảnh riêng của tôi chứ không từ nguồn net như anh chú thích, và đây là lần thứ hai tôi nhắc anh việc này

Reply
Nguyen Viet Hieu 20:25 Ngày 27 tháng 10 năm 2015

Bác @Cá Gỗ aka Dung Doan (nick trên Face) đã có nhời, Phẹt cũng nên gỡ xuống cho vui lòng cả hai.
Cơ mà ý kiến "Và cũng phải xác con mẹ nó định, đã hất lên cõi mạng thì đều là của cải XHCN cả, hã hã" của con Phẹt công nhận cũng chuẩn.
Thôi, đóe phải viêc của em!

Reply
Cá Gỗ 12:20 Ngày 28 tháng 10 năm 2015

@Nguyen Viet Hieu
Anh Phệt này cũng chỉ là dạng Phẹt thôi, thôi đéo chấp người vô liêm sỉ

Reply
Tinhthandong doi 16:37 Ngày 02 tháng 11 năm 2015

Cái ảnh nền này trên mạng hơi bị nhiều. Tôi cũng đang định lấy làm hình mình họa bài viết của tôi. Cơ mà nhìn chả thấy/chả biết bản quyền của ai mà dẫn nguồn. May qua bác Cá Gỗ nói vậy thì để em dẫn nguồn là hình của bác Cá Gỗ hỉ?
Lạy bác 100K lạy

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang