Thứ Năm, ngày 24 tháng 12 năm 2015

LỢN TẾT.



Tôi vốn là một thằng nhà quê. Tuổi thơ gắn chặt với ruộng vườn và lợn gà cám bã dù cha mẹ đều làm thân giáo chức. Thủa đó giáo viên cũng chả khác mấy anh dân cày, đều lam lũ và đói khát cả. Khác chăng thời được trọng vọng hơn thôi bởi trong người có chút chữ nghĩa và chức phận răn dạy lũ ấu nhi cái nết học hành. Ấy là so sánh thế, chứ thật ra cha mẹ tôi còn khổ hơn họ nhiều bởi ngoài giờ lên lớp thì cũng phải lăn ra mà hàng xay hàng xáo để lấy cám bã chăn thả lợn gà, chứ như nông dân người ta một năm cấy hái hai vụ, hết việc đồng áng là nhàn nhã trong sự buồn bã kinh niên.

Nhà đông anh em, những bốn, nên càng vất vả tợn khi mà đồng lương được quy ra là tem phiếu và được quy đổi bằng gạo hẩm thịt thiu và lìu tìu những kim chỉ đá lửa dầu hôi theo hạng bậc. Giấc mơ tuổi thần tiên của anh em tôi chỉ là cơm no và mỗi khi ốm đau được cốc nước có vị đường để uống viên thuốc cảm Xuyên Hương cho đỡ đắng. Phận làm cha mẹ chả ai nỡ lòng nhìn bầy con nheo nhóc và đói khát như thế cả. Thế là cha mẹ tôi quyết đi làm hàng xáo, một nghề xưa cũ của cái nền văn minh lúa nước lắm phập phù bởi thiên tai và địch họa. Nhiều người nhẽ không biết đến nghề này, ấy là cái việc đi mua thóc rồi xay xát ra, gạo đem bán cho người ta, còn cám bã thời thu về để chăn thả lợn gà, một công việc đặc thù của cái gọi là lấy công làm lãi. Nhưng hỡi ơi vào cái thời đó, một việc ngay tình và đương nhiên này lại là trọng tội bởi chính sách ngăn sông cấm chợ và bài bác tư thương. Tôi nhớ mãi cái cảnh cha mẹ tôi phải dậy từ 2-3 giờ sáng, bất kể đông giá hay nắng lửa mưa nguồn mà chở gạo xuống thị xã theo những cung tường ngang tắt hẹp hòi tăm tối để tránh việc tầm nã của thuế vụ. Không biết tỉ lệ thành công trót lọt như thế nào nhưng hễ hôm nào mẹ tôi dấm dứt khóc thầm thời tôi biết là có chuyện hay như cha tôi ngồi phệt bậu cửa mà ngửa cổ nốc chai rượu suông thì y rằng là việc hỏng. Mỗi bận như thế, anh em tôi cứ len lét như rắn mồng năm, mỗi đứa mỗi việc hoặc lỉnh đi đâu cho đỡ tủi phận và ngứa mắt song thân.

Chúng tôi lao động bằng việc chăn thả lợn gà như một lẽ đương nhiên tuy có phần hơi cưỡng bức. Vào cái thời ăn không đủ no thì việc mải chơi còn là một thách thức, huống hồ là đánh vật với lũ lợn gà. Mẹ tôi gầy giống lúc đầu năm bằng đôi lợn thịt, một con nái sề và hẳn cả thê đội gà nhiều lông lá. Tất cả đều ở hạng…mini. Tôi nhớn nhất nhà nên lãnh cái việc chăn lợn, mấy đứa em bé hơn thời chăn gà và phụ việc cám bã bèo rau. Mẹ tôi hay xoa đầu động viên, rằng hãy chịu khó chăm bẵm chúng chóng nhớn, cuối năm xuất chuồng thời mua cho áo mới lẫn bút mực Hồng Hà. Tôi ăn nhời lắm, quần quật như khổ sai bởi cái tương lai huy hoàng phía trước. Sáng tôi dậy sớm vớt bèo thái chuối, hoàng hôn lại lân la từng cuống rạ đồng chiều mót những thứ rau cỏ đang la đà như buồn ngủ. Tôi nấu chúng trong cái nồi gang mà mỗi nhần nhấc bàng lên thời cứ y như cử tạ, đun sôi chín là cho cám vào quấy lên, thế là xong khẩu phần cho cả ngày. Mà nào đã xong, còn phải cho ăn cho uống, ngày ba bữa đàng hoàng sáng trưa chiều. Nhiều lúc tôi tủi thân lắm, bởi vào bữa sáng khi lũ lợn no căng bụng nằm thở kềnh càng thì khẩu phần của tôi chỉ là ngụm nước muối loãng òng ọc trong miệng súc vội để nhanh cho kịp giờ đến lớp. Chúng càng lớn nhanh thì tôi lại càng bé đi trong cái vất vả thổ tả lẫn huy hoàng. Mẹ tôi khen lắm, nhưng là khen mấy con lợn ở cái nết hay ăn chóng nhớn chứ tịnh chả thấy đả động đến công sức của tôi. Nhẽ bà cho đó là trách nhiệm?

Cuối năm con nái sề động dục. Từ một con cái mini ngày nào, giờ thì mông to vú nở, phá chuồng phá cũi như ranh. Tôi chẳng dám làm phép so sánh với loài người bởi suy cho cùng ra chúng ta đều có khởi sự là…CON cả.

Mẹ tôi gọi một người có tên là Tuyết, chuyên bán tinh đến thụ thai. Nói thế này thì không rõ nghĩa lắm bởi người ta lại tưởng chú Tuyết giao phối với lợn thì thậm nguy. Mà chỉ là việc chú mang tinh lợn giống đựng trong cái lọ penixilin be bé, hút cái dịch chất đó vào cái xi-lanh mạ i-nox bóng loáng, gãi gãi rồi bơm phọt vào “ cửa mình” của con nái là xong. Mẹ tôi công xá chú đầy đủ nhưng thứ làm bà thỏa mãn nhất là từ nay tự chủ được về giống má cho những chăn thả lâu dài.

Đôi lợn thịt thì khỏi nói, chiều nào mẹ tôi cũng ra chuồng gác chân ngắm mà không biết chán. Bằng nhãn kế ( cân đo bằng mắt ) bà phán phải cỡ tạ mốt, tạ hai, có móc hàm ra cũng phải đạt bảy đến tám thành. Chẳng hiểu tự khi nào ngoài những ngôn ngữ khi đứng lớp thì bà lại tỏ ra khá thông thái với mớ từ vựng của cánh hàng xeo. Và như một lẽ dĩ nhiên, tôi vẫn chả có tí cân lạng hay thành quách gì, huhu.

Còn mấy hôm nữa là Tết, tôi cứ thấy cha mẹ tôi chụm đầu bên ngọn đèn dầu, xì xụp xầm xì y buôn bạc giả. Linh tính mách bảo tôi chuyện nghiêm trọng hoặc khuất tất nên cũng cố công rón rén chân mèo áp vách lắng nghe. Giời ạ, hóa ra họ bàn nhau giết hai con lợn thịt để ngả ra cho cả làng đụng tết đặng đến mùa thu lúa. Thật là một phép đầu cơ kinh điển của những người có tí chút chữ nghĩa lẫn tí tẹo con buôn. Tôi sướng run lên khi nghe cha tôi xí phần bốn cái chân giò cùng mảng mông sấn và một cơ số gan cật lòng mề. Có thế chứ. Tôi thoắt leo giường trùm chăn và thông tri đến lũ em y cái cách người ta truyền giáo. Chúng nhao lên và cũng tranh nhau đòi xí phần nọ phần kia, ầm ĩ trong sự so bì bọt dãi.

Ba giờ sáng ngày hăm sáu tết mùa xa lắc, nhà tôi rầm rập tiếng chân người. Bốn anh em choàng tỉnh trong cái lạnh buốt giá buổi cơ hàn. Mẹ tôi nhờ đâu đó một ông đồ tể chuyên nghề giết lợn thuê cùng hai tráng niên hàng con hàng cháu. Giữa sân, cái nồi gang vẫn hay đun cám ùng ục những nước sôi. Buổi khai đao và hóa kiếp bắt đầu.

Xin cho tôi thôi kể về những máu me và giết chóc. Chỉ biết sáng bảnh mắt, nền sân gạch đỏ phủ xanh những lá chuối và những phần thịt hồng hào được chia chác đều đặn một cách rất kỳ khôi. Mẹ tôi cạp quần găm quyển sổ, cây bút cài trong búi tóc cu, tay thoăn thoắt cân đo đong đếm, nhoáng cái chẳng còn lại gì. Trong nhà cha tôi và ông đồ tể cùng hai tráng niên hàng con cháu đang chiêu trà trên phản gụ.

Dưới bếp, mẹ tôi ngả thớt vào cái mẹt con con thủng một lỗ ở trung tâm. Bà đang nắn nót thái miếng gan cùng với mớ lòng dồi bối rối. Bốn anh em tôi kéo xuống ngồi chầu hẫu chung quanh. Vòng ngoài hai con chó khép chân run bần bật nhưng lưỡi lại thè ra như hô hấp mùa hè và đầu thời nghểu lên một cách vô cùng nghiêm túc. Bà cẩn mật xếp từng món một ra những cái đĩa mẻ xinh xinh rồi bê lên nhà. Tôi hiểu là cho cha tôi và người ta nhắm rượu. Bốn anh em nhân lúc vắng mẹ đua nhau thò tay vào nhặt những miếng vụn vương vãi trên thớt, trên mẹt và cả ở lưỡi dao. Vừa chấm mút, vừa xuýt xoa và đánh lưỡi liếm vồng lên quanh mép.

Và lần đầu tiên trong đời bốn anh em được ăn sáng bằng cháo nhưng chẳng có miếng lòng nào mà tinh những xẩu xít hư hao. Và cũng chẳng có cái chân giò, mảng mông sấn hay miếng gan cật lòng mề nào dù tôi đã cố công kiễng chân lục tung chạn bát hẩm hiu và gác bếp lạnh lùng. Tôi khóc ầm lên. Lũ em tôi cũng mỗi đứa một xó vê vạt áo mà dấm dứt. Mẹ tôi cố dỗ dành nhưng chẳng đứa nào chịu nín.

Tết đó nhà vẫn có thịt lợn. Nhưng không còn là LỢN TẾT nữa rồi.




Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

27 comments

Cao Lam 11:06 Ngày 24 tháng 12 năm 2015

Xa rồi cái thời có gì bỏ được vào mồm cũng thấy ngon.

Reply
Tieu Pham 12:04 Ngày 24 tháng 12 năm 2015

Tết đã lại về đến cổng nhà anh Phẹt rồi.

Reply
Biet Ai 14:14 Ngày 24 tháng 12 năm 2015

Trẻ con không được ăn thịt LỢN TẾT, hiểu chửa?

Reply
Hoang Anh Vu 15:51 Ngày 24 tháng 12 năm 2015

Hầu như thằng nhóc nào thời đói kém đó cũng trải qua cảnh này. Một thời kiếm từng chút để liếm, giờ đến thời đầy nhà mà ko dám liếm.

Reply
Alaykum Salam 23:02 Ngày 24 tháng 12 năm 2015

Phet điểu đoé chịu được , nhà Iêm đã lên núi luyện linh đan , đã muốn dứt bỏ bụi hồng trần . Nhưng đọc bài viết hay thế lày đoé nhịn được , phải khai khẩu lói thui
Bài viết hay đới ! Một thời khốn khó , một thời ngu muội. Nhà Phẹt còn mổ được Lợn công khai , ít nhiều còn được nếm mùi vị của nòng nợn . Còn nhà Iêm cũng nuôi lợn nhưng đến ngày thì Thương nghiệp đến bắt đi , sau đó thì đoé nuôi nữa .. he he

Reply
Hai Nguyen 09:42 Ngày 25 tháng 12 năm 2015

Văn phong rất đẳng cấp .

Reply
Doan Do Nguyen 10:19 Ngày 25 tháng 12 năm 2015

Đọc xong lại nhớ "trẻ con ko đc ăn thịt chó"

Reply
Thiên lý 17:42 Ngày 25 tháng 12 năm 2015

Cái thời Phẹt tả oán như trên, cụ lí đây chuyên đị lặn và bứt rau tóc tiên về cho bà chị băm nuôi lợn. Nhưng đéo sướng được như Phẹt, là nhà còn được mổ lợn. Nhà cụ toàn bán, và vẫn còn nhớ các bác lái lợn cân điêu lắm. Sau, người ta mới nghĩ ra cái công thức đo vòng cổ để tính ra trọng lượng, mới bớt điêu. Đm, anh rèn chim từ những mùa đông ngụp lặn đó. Còn đéo biết chiện bác salam tố khổ. Thương nghiêp thu mua cái buồi!

Reply
Thiên lý 18:13 Ngày 25 tháng 12 năm 2015

Cụ lý nói thêm, thương nghiêp thời đó đéo có quyền "bắt" lơn nhà mình, nếu như mình " tự tăng tự túc" nghĩa là không dùng cám phân phối của thương nghiệp như nhà Phẹt, đó là lý do hai ông bà giáo viên kiêm hàng xáo. Thời đó khong cấm mổ như nhà Phẹt hay bán như nhà cụ lý, mà cấm buôn, tức là " ngăn sông cấm chợ" cấm bọn "buôn" chứ cấm chăn nuôi cái buồi, như lão salam tố điêu. Và khác nhà Phẹt ở chỗ nhà cụ lý ở phố, bới đâu ra ao bèo với cám bã như Phẹt. Cho nên chim cò bền, cám ơn lợn, đm!

Reply
Hoadainhan 13:47 Ngày 26 tháng 12 năm 2015

Nó cho công bằng cái ,An Nam xứ dell có chiện chổ nầu giống chổ nầu con Lý ạ. Tèo mịe mỗi phủ là 1 công quốc ,lắm khi mỗi làng cũng là 1 công quốc nên ko thể nói chổ anh như vày thì tất cả An Nam đều giống nhao ! Thậm chí thời mong muộn ngan song cắm chợ thì phải biết .Mà càng tiến về thôi wê thì thôi rồi ,các tiên chỉ, lý trưởng , cụ chánh ..thời mới càng thêm nuật càng nhiệt tình trong công cuộc xóa bỏ giao nuu kinh thuong .Thế mới sướng đó rã họng bòn bần lông chỏng mong ,heehhe.
Con lý dell biết địt mịe nghe 1 số anh di cư sau bảy nhăm bẩu nhà đell có giỗ mà ăn ông gà ông lợn thì dell có được với các cụ tiên chỉ ,muốn ăn phải len lén ,chặt gà bằng kéo v..v.vAnh dell tin tin cái giọng đó vì nơi anh ở la phuong Nam thành nên ko có chiện đó.Nhưng tình cờ xuôi về miền wê cao cao thì tèo mịe lại xải ra các tiên chỉ rình mò xem nhà mài ăn cái chó giề ,
Nên tiên nhân ong An Nam cả đời chưa ra khỏi Nũy tre Nàng nhưng bẩu tao biết tấ t hết thải cái Nàng nào cũng phải giong nhao như Nàng tao.
Tiên nhân

Reply
Lyhong Tuan 17:43 Ngày 26 tháng 12 năm 2015

Nghĩ về cái thời Lợn nuôi người mà suy thoái điếu thể ta nủi hehe.
Thôi cuối tuần rồi, chúc các anh lộn gằm vui vẻ và các chị tích cực cụ găm:))

Reply
Địa chủ Nguyễn Văn Kinh 15:42 Ngày 27 tháng 12 năm 2015

May mà mấy con đĩ thằng điếm thương nghiệp nó mải, nếu không cả gia đình con đĩ phẹt sẽ rống lên như có đám ma

Reply
ĐCM 18:42 Ngày 27 tháng 12 năm 2015

Muốn khóc quá....hu hu hu

Reply
Lyhong Tuan 22:51 Ngày 27 tháng 12 năm 2015

Các anh cứ khóc đi cho thỏa mỗi lòng.
Chứ tôi hết com mẹ nó lước mắt rồi hehe.

Reply
Linh 16:04 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

Đọc lại nhớ đến thời miền Bắc xây dựng XHCN. Cả năm có 3 ngày Tết mà năm nào cũng bị Tào tháo đuổi..... lý do chính là "LẠ BỤNG"

Reply
Lyhong Tuan 16:16 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

Ờ công nhận. Tôi cũng tinh bị thế hế hế.
Mẹ cái thời lợn nuôi người và vĩ đại hơn cả giáo sư:))
Bố tổ.

Reply
Thiên lý 17:03 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

À còn cái thuốc chữa bách bệnh, tên nó là Xuyên tâm liên, ko phải xuyên hương anh ạ,

Reply
Lyhong Tuan 17:14 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

Tôi cứ thấy bà già gọi là cảm xuyên hương anh Lý ạ. Chứ nó là xuyên tâm liên, chả hiểu nghĩa là cái đéo gì nữa.
Uống thời hôi và đắng thôi rồi đcm.

Reply
Thuốc Lào 17:44 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

Nhẽ anh Phẹt nhầm giữa nhời của bà trẻ với nhời bà già rùi anh ạ.

Cảm Xuyên Hương là của bọn cổ phần dược Yên Bái bào chế. Còn Xuyên Tâm Liên là loại chữa bách bệnh thời thiên đàng như nhời anh Thiên Lý. Nghe đồn là được nghiền từ rễ một loài cây có cái tên dư vại.

Ngoài Xuyên Tâm Liên, tôi còn được biết đến một loại thuốc nữa chữa thối mồm và máo mũi đổ ồng ộc với tên gọi thân mật là Thuốc Cam.

Reply
Lyhong Tuan 18:09 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

À ra thế, hế hế...
Anh Lào tưởng đần độn nhưng hóa ra lại thông tuệ ghê nhỉ.
Tôi khen.

Reply
Thiên lý 19:16 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

Không phải, xuyên tâm liên, như cái tên của nó, làm ra từ cái tim nhỏ và đăng đắng của nhân ( hạt) sen. Tác dụng đéo thể chối cãi của nó là an thần chữa mất ngủ mất ngu. Vì an thần = yêm tâm, cho nên nó trở thành thuốc vạn năng. Đang còm thì bận.

Reply
Thuốc Lào 20:52 Ngày 28 tháng 12 năm 2015

Hehe, xem ra thì anh Thiên Lý cũng có cái lý của anh khi nói Xuyên Tâm Liên làm ra từ tâm sen. Đọc cồng của anh, tôi cữ ngỡ tôi già mẹ nên lẩm cẩm. Dưng cơ mà đóe phải, hoặc là anh Xuyên Tâm Liên quê anh nó khác mẹ với quê tôi.

Tôi làm phát Gúc thì đích thị là tôi vẫn chưa đủ tuổi lẩm cẩm. ĐKM, thế mí lồn. Mời các anh bay về miền ký ức một lần nữa, nó đơi:

http://luonglehoang.com/bai-viet/xuyen-tam-lien-cay-thuoc-chiu-nhieu-dang-cay

http://www.thuocvuonnha.com/c/xuyen-tam-lien-khang-sinh-quy-vuon-nha/hoi-dap

Reply
Tieu Pham 11:15 Ngày 29 tháng 12 năm 2015

Thời điểm lịch sử nó như vậy, sau chiến tranh hậu quả để lại còn nhiều, bị cấm vận vì trót yêu con nhà lang. Nhưng chúng ta vẫn sống, vẫn kẻ thù nào cũng chiến thắng. Các anh kêu ca cái đít à.hả hả

Reply
Lyhong Tuan 13:41 Ngày 29 tháng 12 năm 2015

Ái chà chà, gớm chửa:))

Reply
Tieu Pham 18:22 Ngày 29 tháng 12 năm 2015

Ơ chuyện. Đấy là nói theo bọn sử gia giả cầy và bọn tuyên giáo đấy.

Reply
Hoadainhan 10:04 Ngày 30 tháng 12 năm 2015

Anh dí bòi bọn óc chó bẩu nghèo vì bị cấm vận. Nhai nhai lại đếch biết cái đầu để làm giề ngoài mọc tóc chăng ?
Mài chơi bốc hốt cơ sở làm ăn của bọn nó, mài chơi kinh tế guốc danh nghĩa là phải nạp mạng tài sản cho mài , mài chơi kinh tế style đếch giống ai và mài dell chấp nhận style kinh tế của bọn nó .Mài chửi làm kiểu kinh tế nó là bọn con chó , thằng nào chơi như nó là chó ..Mài từng chửi thàng anh em MN mài là chó , thàng Singapore cũng là chó ,thàng Hàn Quốc cũng là chó .
Dell mịe mài chửi bọn nó là chó chó , tự sướng là tao là ông người
vậy mịe ông người mắc gì lăn tăng chuyện chó không chơi với người .Lẽ ra chó nó ko lăn tăn thì đàng này ông nguoi lại lăn tăn ! Dell mịe xem máy con chó Hàn,chó Sing ngày nay ra sao nhể .

Reply
Tieu Pham 19:10 Ngày 31 tháng 12 năm 2015

Này anh người hóa dại! Anh tuổi đếch gì mà chơi với tôi. Khi nào anh hết dại thì tôi sẽ khai sáng cho anh.trân trọng

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang