Thứ Bảy, ngày 20 tháng 2 năm 2016

CHỮA TRĨ



Tôi có anh bạn, đầu to đít to nhưng cái cần to thì...lại nhỏ. Anh là giai phố cổ, chất nghệ đầy mình, kiếm ăn bằng nghề đục đẽo vẽ vời, hàn lâm gọi là kiến trúc sư. Tôi vốn nhà quê, lại ghét phố cổ bởi một lý do lãng nhách là mỗi bận lên trển đánh đu thì tuyền bị lạc đường. Dạo gần đây, nhờ những mối lương duyên mà tôi ghé phố cổ thường hơn đâm ra cái sự tậm tịt cũng đỡ đi tý chút. Nhưng về cái phong hóa và phong vị thì tôi mù tịt nên mỗi bận nhẩn nha là hú anh làm hướng đạo. Anh chỉ dẫn tận tình lắm, từ cách ăn làm sao cho tinh cho đến cách ỉa làm sao cho hoạt bát và bác học. Anh lôi tôi hết nem nướng Tạm Thương lại ra chả cá Hàng Thùng, hôm nào bảnh chọe rủng rẻng xu hào thì lại ngồi chót vót mãi tận Metropole chiêu vang đỏ và nghe những bản tình ca trắng hay ngất ngây ở những phòng trà đặc quánh âm hưởng nhạc Jazz. Mọi nhẽ thần tình lắm.

Đận gần đây anh khoe là mới thiết kế cho ông bạn cái logo sàn nhảy. Tôi có hơi bất ngờ bởi giữa cái việc đục đẽo cần nhiều sức mạnh với cái việc tinh tế nhiều chiều sâu kia chả có mấy biện chứng lẫn liên quan. Và để thuyết phục tôi, anh hứa sẽ dẫn đến vào dịp khai trương để tận mục sở thị cái tác phẩm mà anh cho rằng có một không hai và cực kỳ kinh thiên động địa. Tôi rắp tâm xé lịch đếm ngày và... chờ đợi.

Ấy rồi cũng quên tiệt, chỉ nhớ ra khi đang ngồi ở một bar buồn thiu và bọn tôi trông như hai hạt cơm nguội. Đêm vắng ruồi nên chẳng có thứ gì để nghịch đâm ra cái sự buồn càng thêm vêu vao. Tôi chép miệng than phong vị phố cổ đêm nay nhạt và nói lời chia tay nhưng anh gạt phắt đi, bảo chờ đúng giờ tý canh ba ( 23h - 1h sáng) là nhấc đít đi sàn. Gớm chết chết, hóa ra là như thế. Đừng có tưởng đào mả xây nhà mới phải coi ngày giờ, phép ấy thường và bần nông lắm, chứ tinh hoa phố cổ lên sàn đi chơi xem giờ mới là phép thượng thừa lịch lãm cao siêu. Ngay cả đến bọn đít đen đầu đỏ khi dạo hồ khoe chíp, sịp hay vẹo còn phải bấm độn nữa là. Anh giảng thêm cho tôi, rằng giờ ấy mới là giờ " hoàng đạo" của cái gọi là công nghệ đi sàn hehe. Còn mọi nhẽ sớm hay muộn hơn đều rắm rít cả.

Anh dắt tôi lên đúng cái sàn nhảy mà anh thiết kế logo và cũng đồng thời được lấy làm tên hiệu. Nó nằm ngay phố nhớn, đặt theo tên của một đại tướng quân Lý triều đã từng xốc lính đả bại giặc Nam Tống rồi tiện đường Bắc phạt thêm ít châu quận thị uy. Ngài công danh lẫy lừng, võ thời hiển hách chiến tích, văn thời vần vũ thơ thần. Mọi nhẽ anh hùng cái thế lắm trừ cái nỗi khiếm khuyết bộ...đồ chơi. Sự nghiệp của ngài được bọn con cháu vong bản và đám sử gia mậu dịch luận bàn ghê gớm, thậm chí chúng còn đánh chửi nhau khi tranh cãi, rằng ngài râu hùm hàm én hay ẻo lả thư sinh, mặt nhẵn đít Bụt hay đỏ tía Vũ hầu. Cá nhân tôi cho rằng liền ông xứ ta chả tài cán mẹ gì trừ khi...bị hoạn, mà ngài là minh chứng hiện thân. Hậu sinh của ngài có đức tả quân Lê Văn Duyệt cũng giỏi kinh bang tế thế lắm. Chứ như những hạng bình thường, được mỗi cái nết choảng nhau và liu manh vặt là giỏi thôi.

Ấy đấy, lại lan con mẹ nó man rồi. Xin được quay lại với công nghệ đi sàn. Gớm chết chết, vào giờ " hoàng đạo" có khác, đông kinh hoàng. Anh ỷ thế to người nên chen đến đâu thiên hạ rẽ ra đến đấy. Nhìn anh gạt trái đỡ phải tôi cứ có cảm tưởng như Triệu Tử Long đang ở chốn sa tràng liều mình cứu ấu chúa vậy. Ấy thế mà mãi mới bơi đến được cái bàn mà bạn bè anh đã ngồi tụ bạ sẵn. Tôi tranh thủ kiểm tra lại đôi giày da mới tậu, mẹ kiếp, đang từ mõm nhái biến thành...mõm ngóe. Anh rỉ tai tôi " lần sau có đi, xin ông mang dép lê hoặc xỏ ngón cho con nhờ". Nói rồi anh gác chân chữ ngũ, ngoe ngoe một vật nửa dép nửa giày đen nhem nhẻm, trông thần thánh lắm.

Bọn trộn nhạc tấu những bản đinh tai nhức óc, trống phách cứ như phát tang đại cố vậy, hào sảng và bi tráng kinh hoàng. Tôi ngồi trên bục cao nhìn xuống lòng chảo sân khấu. Ôi chao ôi, người ta nhún nhẩy mà tôi cứ hình dung ra lũ bọ gậy hay gọng vó nơi mặt ao tù, đôi lúc lại nhung nhúc như dòi đang rỉa rói một thây ma hoặc là chó chết. Thật chả ra cái văn minh hay thể thống gì cả. Nản quá nên tôi ngỏ ý ra về nhưng cứ nhổm đít lên thì anh lại ấn xuống và dí vào tay ly rượu Tây sóng sánh. Tôi say lúc nào không hay.

Tỉnh dậy thấy mình đang nằm ở một chốn đệm ấm chăn êm. Còn anh đang hì hục lùa bát phở tái có hai trứng hồng hào. Anh gào lên, ông say đéo gì mà kỹ thế?. Tôi chả buồn trả lời, rúc toe - loét chịn mông bồn cầu làm cái việc ỉa đái kinh niên. Và bàng hoàng nhận ra đang từ trĩ ngoại bỗng chốc chuyển sang...trĩ nội. Thật là:


Ơn giời bóc được cái trinh
Đít tôi trĩ ngoại thần tình... trĩ trong:))

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

15 comments

ĐCM 22:21 Ngày 21 tháng 02 năm 2016

Bài này đọc lâu rồi.....anh Hồng Tuân giờ lại bày trò xào lại.....thằng Mario nó học cùng trường tôi..cùng khoá luôn.Anh Hồng Phẹt làm ăn như lổn.Cha bố anh.Chân chọng!

Reply
Tieu Pham 13:25 Ngày 22 tháng 02 năm 2016

Ối ôi, cái tam giác thần thánh.

Reply
Lyhong Tuan 16:03 Ngày 22 tháng 02 năm 2016

Ờ cái tam giác đó mới là thần thánh.
Chứ không hẳn là các BỒ TÁT trên cao khà khà.
Đủ móa:))

Reply
Thuốc Lào 17:00 Ngày 22 tháng 02 năm 2016

Thần thánh ccc.
Cái tam giác kia thì các thể loại lò xo ngắn cỡ con Phẹt, có muốn đỏm dáng tí doggy style cũng chỉ loe ngoe được đám xơ bên ngoài chứ múi miếc thế đóe nào nhể?

Reply
ĐCM 20:18 Ngày 22 tháng 02 năm 2016

Anh Lào nói chuẩn, bể phốt thằng Phẹt to thế lò xo hẳn là ngắn.....nhẽ phải măng xông :))

Reply
Thuốc Lào 21:48 Ngày 22 tháng 02 năm 2016

Nhân anh ĐCM nhắc đến "măng xông", tôi xin hầu các anh một trải nghiệm tao nhã mà tôi vừa mới kinh qua để đôi lúc cần thiết các anh có tí quan ngại và cân nhắc. Hehe.

Chả là chỉ nửa bước nữa thôi, tôi sẽ quăng mình qua cái tuổi thần tiên để rồi đắm hẳn vào cái ngưỡng bốn chục mùa thu đổ lá vàng. Ấy thế nhưng tôi vẫn giữ lại được vô số cơ man thú vui tao nhã từ cái buổi tin tin vừa dứt bầu vú mẹ, một trong những thú đó là chốt cửa phòng, xem phin sếch, quay tay.

Cứ mõn lần cái âm thanh ư-ử, jé-ồ, hát-đơ-hát-đơ (harder)... vang vang bên tai là ông puồi cửng của tôi lại căng tròn, ứa nhựa. Cái cảm giác thăng hoa lúc đó thật là đóe có bút nào kể xiết, nó khác hẳn đóng phò các anh ạ. Hồi giữa năm ngoái, bỗng nhiên hiện tượng ứa nhựa xuất hiện khoảng dăm ngày cùng với đi đái rát và đầu rùa sưng lên to rất quá, thì tôi chắc cơm mẹ nấu rằng hàng của tôi đã dính vào cái anh vi khuẩn lậu. ĐKM khiếp khiếp nà...

Tôi vội vã xách puồi ra gặp gỡ thằng lang băm đầu ngõ. Sau quả mô tả sơ bộ, nó cắt cho quãng ngót nghét 500K tiền thuốc với lời hứa nồng nàn, bỏng cháy rằng "tôi ko chữa khỏi cho ông thì ông bưng dái ra đây tôi giả lại xèng. Mấy thằng bạn thân tôi bên Sơn Tây cũng nổ pô còn đang đội ơn tôi mà đóe hết kìa". Hehe, thằng này có chình, có chí khí, anh không tin mài thì tin ai. Đèo mẹ, mài làm anh an tâm rùi đấy.

Tôi nốc thuốc của gã lang băm đằng đẵng một tuần liền, nước đái lúc đóe nào cũng xanh mướt như mực Cửu Long pha loãng với cái anh mực tàu mà các bác Ông Đồ hay dùng để múa may thư pháp nơi cửa trường xưa Văn Miếu cũ. ĐKM, lại mất thêm nửa lọ VIM đánh rửa mà cũng chẳng sạch nổi cái bồn cầu. Ấy dưng cơ mà ông buồi tôi lại ngon lành, dứt khoát chia ly được hẳn với mấy nàng khuẩn lậu. ĐKM thế mí dã chiến.

Nửa tháng giời nằm vắt óc nghĩ ngượi mà tôi đóe thể lý giải nổi cái nguyên nhân ông chày của tôi dính họa. Tôi vưỡn đóng dập dồn em sinh viên sáu chục ký lô bên trường văn hóa du lịch, thời gian còn lại tôi chỉ thi thoảng tranh thủ dành cho em đồng nghiệp cùng cơ quan. Dưng cơ mà tôi xin hứa rằng mõn lần trước khi vào lò, chàng thợ mỏ của tôi lúc nào cũng được mặc đồ bảo hộ theo đúng nguyên tắc an toàn lao động chuẩn ai-zô.

Nghĩ mãi đóe ra, tôi cũng dí cặc thèm ke nữa. Giờ ông puồi tôi nhẽ còn khủng hơn vài nấc so với mấy cái anh đóe gì đen đen hôi hôi hay tỉn nhao trong phin sếch í. Hehe, hú hồn.

Reply
Tieu Pham 13:26 Ngày 23 tháng 02 năm 2016

Chả hiểu anh thuốc nói đéo gì

Reply
Lyhong Tuan 19:13 Ngày 23 tháng 02 năm 2016

Hội chứng đao đang phát đcm:))

Reply
Thuốc Lào 19:42 Ngày 23 tháng 02 năm 2016

Tôi khoe buồi chứ còn cái đóe gì mà bọn con bò cứ nhao hết cả lên nà xao? =))

Mà địt mẹ có anh nào cao thủ thì tìm giúp tôi cái nguyên nhân tự nhiên bị dính họa nổ pô đó phát? Tôi nghĩ mãi đóe ra.

Reply
thanhphuong Vũ 01:47 Ngày 24 tháng 02 năm 2016

Vác chày mà hỏi con vện già:DCMM sao không bảo thằng kia nó đeo khẩu trang...

Reply
Thuốc Lào 09:09 Ngày 24 tháng 02 năm 2016

Cả năm tôi không mò đến Vện anh ạ. Thế mí băn khoăn.
Nhẽ phải sống, làm việc và học tập theo gương các bô lão. Xách sữa tắm, dầu ăn của nhà trước khi chui vào nờ-hai cùng Gấu. Cái nài là tôi nghe kinh nghiệm truyền miệng từ một em phò non kể về một đã bô lão bát thập cổ lai hy, đương cập kề miệng lỗ.
Tôi cảnh báo thêm các anh rằng có muốn các em phò kèn trống thì cũng nên tự nghĩ cách mà bảo hộ cho mình. Họng các em ấy nhẽ cũng đóe ổn lắm đâu.

Reply
ĐCM 11:50 Ngày 24 tháng 02 năm 2016

Thế là bị muỗi mang vi khuẩn lậu đốt vào buồi rồi anh Lào ạ ....sau anh nên xoa thuốc chống muỗi soffell vào buồi mỗi khi đi đái hay đi tắm anh nhé. Thân!

Reply
Tieu Pham 14:56 Ngày 24 tháng 02 năm 2016

Khà khà anh Thuốc tự tay bóp dái mà không biết.

Reply
vanhanguyen65@gmaiil 11:50 Ngày 01 tháng 03 năm 2016

Anh Photphet ơi, thấy trên locliec đăng câu đối ca ngợi Đông La và chửi Nguyên Ngọc rất hay- rất giởi, tôi có gửi cho locliec câu đối này nhưng họ không đăng. Thấy anh có liên kết này nên tôi gửi cho anh đây, có gì anh bỏ quá ngen!
" Đông La là đứa đa lông, lông còn quắp- chính mồm kẽ cắp.
Lốc Liếc là đồ liệt lốc, lốc không mu- thiệt trốc thằng ngu"

Reply
Lyhong Tuan 11:55 Ngày 01 tháng 03 năm 2016

Khà khà, kệ cha chúng nó:))
Tôi bỉ tư duy chứ không bao giờ bỉ cá nhân.
Ấy cũng là cái sự đờ - mi văn minh aka văn minh nửa vời vậy.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang