Thứ Năm, ngày 25 tháng 2 năm 2016

TỬU LUẬN - BẢN FULL KHÔNG CHE.



Nước Nam ta là một quốc gia vô địch về uống rượu. Kinh hoàng đến nỗi tôi cứ nghĩ ngoài việc đánh giặc giữ làng ra thì chỉ có rượu. Tôi cũng là một thành viên ưu tú và tích cực trong công cuộc uống rượu của nước nhà. Nhưng mấy năm nay, trên đà suy thoái của sức khỏe và hầu bao nên sự nghiệp cũng có phần kém đi long trọng. Nhưng có hề gì, sự nghiệp lẫy lừng nào mà chả có khúc quanh co.

Tử vi nhà người ta có cung này cung kia, thăng trầm tùy vận hạn. Tôi mọi cung đều tệ, phát mỗi đường uống ăn nên khẩu lộc theo đó mà rực rỡ. Xưa ai hú cũng đi, bỏ cả việc để lên đường. Uống từ rượu cỏ cho đến Camus X.O hảo hạng mà tịnh chả băn khoăn về đẳng cấp hay độ thơm ngon. Cứ có tí cay tạo say và sau đó là la đà sa ngã. Cũng tầm lìu tìu thôi, tỉ như đá tí mát - xa, tẹo kara không có okê. Cùng lắm cũng chỉ ấp ôm chút bèo dạt mây trôi. đôi khi là máu me và cũng có thể là be bét.

Bây giờ đỡ nhiều rồi. Hú vẫn nghe nhưng bao giờ cũng chốt lại là với ai. Đại khái là rượu có tí lựa chọn. Là chọn người đối ẩm hoặc quần ẩm ( lưu ý: quần ẩm không có nghĩa là quần… chưa khô). Nói thế để thấy rượu bây giờ chỉ là thứ xúc tác đưa cay cho đầu mày rạng rỡ nói những chuyện hàn lâm và cũng có thể là giời ơi. Nó không còn là thứ cốt yếu để đến với nhau nữa, mà sự nồng nàn của bạn hữu tình đời mới là cái lý mơi mơi.

Uống rượu cũng như lấy vợ và làm tình. Đầu tiên phải thích rồi làm bạn với nó. Rồi nhớ, rồi yêu và kết hôn sống chung thân cùng nó. Rồi cũng phải khởi động vuốt ve mơn trớn. Rồi cũng phải dồn dập nồng nàn. Và cuối cùng là cực khoái xuất ra. Tất nhiên với rượu thì ở đằng mồm, ấy là cái sự…nôn, chứ ở đằng đâu đó thì hỏng lắm. Có người càng già rượu càng hay. Có người rực rỡ quãng trung niên ngắn hạn. Còn những loại ngựa non hay trống choai mười tám đôi mươi thì chán hẳn. Bởi chúng không uống rượu, mà rượu uống chúng.

Bây giờ mở mắt ra là rượu. Sang thì bát phở đôi trứng đề dăm ly lấy khí. Hèn thì cũng mét lòng hay rổ cóc ổi xoài me. Họ uống theo triết lý rượu sáng - trà trưa - tối… kính thưa. Kinh hãi nhất có lẽ là đội ngũ viên chức nước nhà, vô tội vạ đến mức quốc gia phải sức thông tri ban bố cấm kị. Mà nào có ăn thua. Hay như bần nông quê tôi, uống rượu để tiễn biệt những ngày dài vô nghĩa. Họ gom thành hội để uống. Chả dụ như hội trung niên xa vợ ( vì có vợ đi osin Đài Loan hay Mã lai ), hội gà tập gáy ( mới nhớn ) hay hội cận địa viễn thiên ( sắp chết ). Chán đi thì giao lưu, thi thố đo rượu ầm ĩ cả một miền nhếch nhác quê hương.

Bạn tôi tinh những hạng thần tửu. Nghĩa là uống rượu thành thần, tuy cũng có vài anh đôi khi… thành cẩu. Nghĩa là uống rượu như chó ấy, sủa nhiều và cuối cùng là cắn càn. Cứ sau một cơn say là ân hận, xót xa rồi mai lại lặp lại. Tôi có đi hỏi vài nhà tửu học về hiện tượng trên thì được giải thích là các nếp nhăn trong não không tương thích với thể tích và số lượng lọ chai. Ái chà chà, hóa ra uống rượu có liên quan nhiều đến não cơ đấy. Giời ạ.

Là một dân tộc lấy rượu làm niềm vui và lẽ sống nhưng giáo khoa thư về rượu lại không nhiều, chủ yếu là qua đường truyền miệng và rỉ tai. Khác hẳn với Tây dương, riệu có dòng có giống và lịch sử hẳn hoi. Rượu nước Nam ta để nhận ra bản sắc là bất khả bởi chả theo giống theo dòng nào mà thiên về cái sự thủ công man mọi hay bắt chước đặt theo mấy cái tên Tây phương đọc gãy cả răng hàm. Vài anh tỏ vẻ tinh hoa cứ bảo rượu cuốc lủi hay lá chuối là bổ béo. Chả phải đâu, bởi với phương thức nấu và pha phách đó thì độc tố an - đê - hít vẫn còn đến 80%.. Uống nhiều theo kiểu trường kỳ kháng chiến thì nhất định thành công ở…ngoài đồng. Uống vừa để say thì rất mệt và nặng đầu, chưa kể người ngợm hay mồm mép thối rưng rức như bể phốt. Có hạ thổ đi vài tháng hay ít năm thì còn tí hồn vía để ru đời. Khác với cái tang rượu Tây chính cống, đã say là sâu lắng dịu dàng, người cứ như đu trên tiên cảnh và đặc biệt mồm mép lại thơm tho. Tôi hay uống thức này nên thửa riêng cái bình thép mỏng kiểu cách của các tay chơi cao bồi để chắt rượu vào diệu mà đi mèo mỡ. Cứ lâm trận là dốc nửa bình lấy sức và tiện thể xúc miệng luôn. Nhưng từ đận gặp một giai nhân mồm hôi tôi cũng ít dùng bởi vệ sinh trong ái tình nó không nằm nghiêng sang một phía.

Nhà tôi rượu có nòi. Nghe bố tôi kể thì khởi từ đời ông cố nội. Nhưng khác với người ta là uống rượu thời phương phi béo tốt và sống dai thì đằng này toàn “ chia tay hoàng hôn” lúc vửa qua đốt 6 chục với cái bộ dạng xác ve trọng bệnh. Đến đời bọn tôi nhẽ thoát ly đi cả và ăn cơm thiên hạ nhiều nên cái sự rượu chè cũng bơn bớt đi tí chút. Có mỗi tôi nặng đô nhất nhưng lại được cái béo tốt hồng hào tuy đôi lúc ấm ách lá gan hay phàn nàn tý Gút. Tôi cứ hay lo toan cái sự rượu ngày một vợi đi, điều đó đồng nghĩa với việc giảm dần sức kéo. Vợ tôi thì mừng lắm, bởi với thị uống ít đi là sức khỏe kiện toàn và quan trọng là hầu bao đảm bảo. Nhưng thị đâu biết, uống diệu nó như làm tình. Không còn yêu, mê, say nữa là chỉ dấu cho sự phấn đấu lên… bàn thờ. Lúc đấy lại chả nức nở ra tưới rượu lên mộ phần mà kêu gào những niềm xưa cũ hanh hao.

Nhưng từ cái hôm uống mừng tân niên vừa rồi thì tôi nghĩ lại. Giữa bao nhiêu bạn hiền và xuân thì phơi phới nên tôi uống dốc lòng lắm. Say nhưng vẫn đi xe máy về nhà, có điều là cứ đi, đi mãi mà chẳng thấy nhà đâu. Đạp chân chống lảo đảo tụt khỏi xe giữa bốn bề ruộng đồng mênh mông bát ngát hỏi một cô nàng đang đi cấy mạ non xem đường hướng thì được giả nhời là đang ở…Vĩnh Phúc. Giời ạ, lạc tý nữa thì có phải là đến…Vĩnh Hằng rồi không.

Trong khi hôm đó, tôi uống rượu…ở nhà. Khà khà.


Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

9 comments

ĐCM 11:37 Ngày 25 tháng 02 năm 2016

Bụng Phẹt to nhất .....chắc ăn nhiều bánh trưng rán :))

Reply
Thuốc Lào 21:52 Ngày 25 tháng 02 năm 2016

Hố hố, anh Phẹt anh ấy nốc diệu Heineken mà cũng lên được tận Vĩnh Phúc thì tôi chiệu anh ấy dồi.

Reply
Thuốc Lào 10:57 Ngày 29 tháng 02 năm 2016

Chuồng bò đìu hiu chả khác điếu Phọt Phẹt tỉu điếm nhể. Các anh các chị bò nhà ta độ rày lên mẹ nóc tủ nằm hết rùi thì phải.

Reply
Lyhong Tuan 20:01 Ngày 29 tháng 02 năm 2016

Tôi đi vắng nên bò - gà cũng la đà nồi nước phở:))
Giờ thì đã về. Nào, mời thẩm văn phẩm trứ danh sẽ bốt vào chính ngọ đêm nay hehe.

Reply
Thuốc Lào 21:01 Ngày 29 tháng 02 năm 2016

Bố tổ, 12 giờ đêm là giờ tý pố ạ. ĐKM, nho nhe vãi cả lồn, xin chổng đít vái sớm anh ba vái =))

Reply
ĐCM 12:43 Ngày 01 tháng 03 năm 2016

Tác phẩm đéo nào cũng dở dang, viết vài mẩu rồi lại để đấy....rồi lại viết tác phẩm mới vài mẩu rồi lại chạy đi chơi.....đi về có chút thực tế lại hứng viết tác phẩm mới vài mẩu rồi lại để đấy.....rồi đi uống rượu, rượu vào cảm hứng dâng trào lại viết vài mẩu rồi tỉnh rượu cụt hứng lại để đấy....rồi lại đào mộ , cóp nhặt thêm thắt cho có bài rồi lại để đấy....đồng chí Hồng Phẹt định trêu anh em à, ĐCM. Anh Lào đánh bỏ mẹ đồng chí Phẹt đi cho tôi.

Reply
Thiên lý 13:17 Ngày 01 tháng 03 năm 2016

Anh có lần quắc cần câu (vodka kết hợp nếp cái hoa vàng, thời lượng từ 10h sáng đến 10 h tối) ma đưa lối chạy lạc lên tận Bà Điểm, Hóc Môn hay sao ấy. Sau nhờ khôn đột xuất, dừng xe mua một cái nệm bông ép, bắt thằng bán hàng ngồi lên xe, anh chở cả nó lẫn nệm, nó chỉ đường anh mới biết lối mà về. Mua cái nệm 1 trẹo, cộng 100 tiền taxi cho thằng nhỏ về,tổng cộng lỗ 500 (hôm sau xem giá cái nệm có 600) nhưng được cái vợ mừng, vì cứ tưởng chồng bị ma bắt rồi, thế mà chẳng những về được lại còn có quà. Hihi, đến bây giờ cũng không nhớ có phải Bà Điểm hay không, chứ khi ấy chỉ muốn vứt mẹ xe hơi để đi taxi về cho phẻ.

Reply
Hung Nguyen Quoc 23:38 Ngày 01 tháng 03 năm 2016

Riêng khoản Goutte Phẹt bán cho tôi đi, hợp đồng 6 tháng, không khỏi không uống rượu!

Reply
thanhphuong Vũ 00:24 Ngày 02 tháng 03 năm 2016

Các thánh nhậu cho em hỏi không biết thịt gà Mông đen có ngon không?em đang tính làm cái chuồng gà nuôi thứ ấy để bán cho Phọt Phẹt Tửu Điếm.Để làm quen,làm ăn... với con mụ chủ quán 107 Quan Hoa.Các Thánh cho e tí chỉ đạo.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang