Thứ Năm, ngày 03 tháng 3 năm 2016

NGƯỜI TÌNH - BẢN FULL PHÈ PHÈ, KHÔNG CHE.


Là người tình của tôi, chứ không phải cái L'Amant của chị văn sĩ gì Pháp quốc nhưng tôi thích giật tít thế cho nó tăng tính văn học và sự thể chéo ngoe. Chuyện cũng lâu rồi, gần 20 năm chứ không ít.

Hồi đó tôi là trò nghèo của cái trường dạy con người ta việc cãi vã. Còn nàng, một tiểu thư danh giá trong gia đình có một đứa em gái xinh ngoan với bà mẹ béo ú chủ một cửa hàng vật liệu xây dựng và ông bố dượng già mát tính. Quê nàng ở một vùng trung du trù phú, nơi có rừng cọ đồi chè và những điệu xoan lơi lả. Nàng cũng là trò nhưng không nghèo như tôi ở cái trường gì nhì nhằng hệ hai năm tít mạn Phúc Yên, xa Hà thành nơi tôi trọ học hơn 50 cây số. Chúng tôi quen nhau ú ớ lắm. Là qua cái việc tôi chỉ cho nàng cách vẽ bản đồ nước Nam trong bài địa lý khi ngồi trong một lớp học ôn. Nàng thì chính danh, tôi phận nghèo nên học chui dăm buổi. Đó là mùa hè năm 1994, Hà thành đỏ quạch sắc màu sĩ tử.

Nàng trượt đại học, tất nhiên. Gái xinh mà lại đòi thông minh thời hơi rách việc. Tôi nghèo thôi nhưng thông thái lại thượng thừa nên thích cái xinh của nàng ra mặt. Nhưng cũng chỉ dám trao gửi vài dòng địa chỉ cùng với hẹn bồi sẽ tìm nhau sau kỳ thi, bất luận đỗ - trượt thế nào. Và nàng là người đi tìm tôi trước, chẳng hiểu qua kênh thông tin nào hay chỉ là sự nhạy cảm của tâm hồn. Hôm đó tôi đang mài mông với bài chính trị khô khan thì nàng thập thò cửa lớp. Tôi mừng lắm nhưng nàng thì khóc suốt. Kết quả là đi tong mất 30 nghìn đồng bạc cho hai suất cơm trưa và cả một chiều dài bờ hồ nước mía. Đổi lại tôi được cầm tay và thi thoảng được nàng bẹo má.

Chúng tôi hẹn hò một tháng thăm nhau một lần theo cái lối " bữa thì em đến, bữa anh sang". Nhưng nàng là chuyên gia phá đám khi tuần nào cũng đáp tàu xuống trước. Tôi thích lắm nhưng cũng bạc hết cả mặt lo cho nàng cái ăn và những chiều công viên bánh trái. Đó hầu như là một hạnh phúc đắng cay bởi tôi chả điều kiện gì. Mồng tơi so với tôi còn tướt xác.

Tôi mỗi bận lên thăm nàng là một cực hình gian truân khổ ải. Tôi phải vay tiền bạn lo tàu xe và chi phí cho một hai ngày lưu trú. Lắm lúc tôi còn phải đi cắm thẻ sinh viên, áo NATO, thậm chí cả hòm tôn đựng sách. Nhưng có hề gì, tình yêu có giá hơn bất kỳ mọi thứ vật chất tầm thường.

Nói thế thôi chứ dường như nàng hiểu hoàn cảnh của tôi nên mỗi lần lên chơi đều được bao cơm nước. Ý tứ hơn nàng còn mua cho cả thuốc lá thơm, nguyên bao chứ không du kích lèo tèo năm bảy điếu. Ngủ thì nàng gửi sang khu KTX nam, nơi bạn nàng cố thủ. Mỗi khi xuôi tàu về nàng lại dẫn ra ga, tay chìa tấm vé bé xinh tí hỉn. Tôi động lòng lắm.

Chúng tôi chửa bao giờ nói lời yêu. Chỉ là những cái nắm tay và nụ hôn phớt vội kẻo nhỡ tàu. Nỗi nhớ được dồn vào trang thư đều đặn mỗi tuần. Nàng viết thư chán lắm, chả gì hay. Phần tái bút bao giờ cũng có ba dấu (x) làm tôi phát vãi khi phải đi hỏi các cao thủ tình trường về ý nghĩa mông lung. Chúng bảo thế là hôn ba phát. Tôi bắt chước nhưng tăng liều lượng lên gấp đôi khi gởi trả cho nàng. Tất nhiên thư tôi viết thì hay cực kỳ rồi, đại để là" hôm nay ngồi giảng đường mà nhớ nhung khôn xiết, muốn hóa thành chim bay đến thăm em", nhưng thực tình là tôi đang ngồi nhà gãi ghẻ hoặc ngáp chảy dãi chờ cơm.

Mùa xuân năm 1995 nàng rủ tôi về thăm quê. Nhân tiện ăn luôn cái giỗ ông bành tổ nước Nam. Tôi lo lắng lắm, tất nhiên là chuyện tiền. Không khéo toi cơm cả tháng chứ chả đùa. Nhưng như tôi đã triết lý, tình yêu nó có giá lắm, hơn mọi cái vật chất tầm thường. Tôi biện thư cho mẹ với những lời lẽ vửa hùng hồn, vửa dọa dẫm về một cái thực tại cũng như tương lai học hành khổ ải, cốt là để moi tiền đi thôi. Mẹ tôi hoảng hồn đánh giá cao hoài bão nhớn nhao và đề cao sự dọa nạt bố tướng. Đời bà chưa ai lừa được, trừ tôi. Tất nhiên là mỗi một lần đấy thôi vì những lần sau bà đều quẳng thư vào sọt rác và gửi cho tôi lời nhắn " mày về mà giết tao đi". Hi hi...

Nhà nàng đúng như tôi hình dung, điều kiện lắm. Có bộ dàn nghe nhạc mấy thớt ngất nghểu trên bích - phê ba buồng, mới cả cái tivi màu màn hình lồi to vật vã. Nhưng oách nhất là con xe Dream màu mận chín mới kính coong, một giấc mơ thời thượng lúc bấy. Mẹ nàng béo tốt lối con buôn nhưng ân cần mọi nhẽ. Cha dượng nàng trông bác học với mái đầu bạc như Bạch Mao Tiên Cô. Và em nàng, đang học 12 xinh như Kiều phải gió.

Nhưng cái tôi choáng nhất là lần đầu được cưỡi cái “giấc mơ” kia. Là ý tôi nói con xe Dream láng cóong. Mỗi tội là phải ngồi sau đít nàng bởi thú thật tôi chưa hề biết đi xe máy. Nghèo nó có nhiều cái éo le. Nhưng tôi cũng chả mấy xấu hổ bởi mông nàng xinh và đa tình lắm, chưa kể vòng eo thon tay tôi đặt hờ và mái tóc xanh non quất mặt tôi rát rạt. Nàng chở tôi lên đồi ăn giỗ ông bành tổ bởi những thứ bánh trái nàng mua. Lần đầu tiên trong đời tôi được xơi cái bánh mỳ thơm tho xắt vuông từng miếng bết ba - tê mỏng và miếng thịt nguội đỏ hồng hào. Ôi chao...

Những ngày sau mới là thiên đường. Cứ sáng sáng tôi có bát phở tái hoặc đĩa bánh cuốn giò tai ngào ngạt. Xong là tôi nghe đài và chơi cờ tướng với dượng nàng. Cô em gái đi học sớm. Và nàng cũng bận bịu chút việc đong đưa cửa hàng với mẹ, gần trưa mới về cơm nước cho cả nhà. Nhưng bữa tối mới là vui nhất, tôi được uống bia lon, thứ đồ hộp sặc mùi giãy chết mà cách đấy chưa xa tôi còn phải đi xin về mài cho bung nắp thửa làm đồ uống nước. Mẹ nàng khen tôi giỏi giang chí khí. Dượng nàng khen tôi cờ giỏi nói hay. Em nàng bẽn lẽn liếc trộm tôi tình ý rồi bảo tối dạy em học bài. Nàng phập phồng cánh mũi, tự hào. Tôi thì khoái tỉ lắm, bụng luôn ao ước, giá như...

Tối tôi dạy em nàng học bài. Cái vô phúc là em ý cũng bắt tôi chỉ cách vẽ bản đồ nước Nam môn địa lý. Em chưa mấy thạo nên tôi phải cầm tay đưa những đường lồi lõm hay chấm vài cái khoanh tròn nơi biên đảo xa xôi. Tôi đứng đàng sau em, ngực áp đầu mà tận tình chỉ dạy. Tay em hơi run và ngực phập phồng trong làn áo mỏng. Căn buồng lắm lúc cũng hư vô. Và y rằng tối đó tôi " vẽ bản đồ", cả địa cầu loang lỗ hiện hồn trong cái quần chun nát bấy. Sướng lắm, cơ mà xấu hổ!

Rồi thế quái nào tôi lăn ra ốm. Cứ chiều đến là sốt run cầm cập như kiểu người ta sốt rét. Căn buồng nhỏ tôi nằm ngồn ngộn những chăn nhưng vẫn làm răng va vào nhau cành cạch. Mẹ nàng lo lắng gọi cả bác sĩ đến tận nhà. Dượng nàng buồn bã vì không ai đánh cờ với cả nghe đài. Nàng và em nàng cả ngày cứ quanh quẩn bên tôi. Mỗi bận tôi run lên là nàng lao vào ôm mãnh liệt. Nàng muốn truyền hơi ấm cho tôi. Em nàng cũng mạnh bạo đắp khăn ấm và xoa dầu thái dương, bóp trong niềm hân hoan nhức nhối.

Tôi cắt cơn sau ba ngày vật vã. Ngày trở về đèn sách cũng quá đi một hai hôm. Nhưng thấy tôi hẵng iếu nên mẹ nàng bảo nghỉ ngơi thêm dăm bữa. Thôi thì có hề chi, tôi cũng chán cái sự học lắm rồi, đói khổ và nhọc nhằn bỏ mẹ.

Chả hiểu do sức giai hay sự ăn uống báo thù mà tôi chén tợn lắm. Ngày ba bữa, tối lại còn lót dạ khúc sắn đêm. Miền quê nàng đồ ăn ngon, mọi nhẽ. Nhưng quan trọng hơn là sự ấm áp tình người. Phải nói nhà có điều kiện sống sướng thật và cái tình cũng quý báu hơn. Tôi chửa thấy cảnh nhà nghèo nào như thế cả. Nghèo là khổ và cái tình đôi khỉ chỉ là miếng ăn thôi.

Mai là tôi và nàng xuôi tàu đêm chuyến cuối. Mẹ nàng đóng cửa hàng sớm hơn thường nhật. Dượng nàng cũng bỏ ngang buổi họp tổ hưu. Em nàng cũng thôi đi học nhóm. Còn nàng xách làn đi chợ đơn thân lo cho bữa biệt li. Tôi chả làm gì, cứ thọc tay túi quần hết ngoài hiên lại dạo phố, mặt ngơ ngơ như nhà thơ xổng mất ý tứ trời cho.

Bữa chiều có thêm dăm người lạ. Mẹ nàng bảo là chỗ bá bác chú dì. Hình như bà có ý giới thiệu tôi là bạn giai nàng và những mong sự gắn kết bền lâu. Tôi ngượng ngùng lắm khi họ coi tôi trọng thể, nói những lời chân tình, chí thiết và bề trên. Nàng như con sáo nhỏ, líu lo những điều vô nghĩa hay ho. Em nàng lại trộm nhìn tôi như thường lệ. Lòng tôi rộ lên bao niềm trắc trở dù dạ dày lèn chặt những thức ăn.

Tàn canh, mẹ nàng đi gói ghém bao nhiêu là quà bánh. Các bề trên ngồi xa lông xỉa răng choách choách hóng tivi. Nàng ngoan hiền bê đồ đi dọn rửa. Em nàng kéo tôi vào buồng, lôi ra tập vở mỏng. Chết chết, lại bắt tôi dạy vẽ bản đồ chăng? Tôi đây vẽ địa cầu chỉ trong một phút giây thôi đấy. Nhưng không, em ý bắt tôi đọc địa chỉ rồi nắn nót ghi vào. Chưa hết, lại còn mạnh dạn lật tay tôi, dúi vào miếng giấy học trò ong bướm, dặn cấm được giở cho chị em xem. Tôi xao xuyến lắm.

Giã biệt, mẹ nàng ý tứ nhét áo ngực tôi ba trăm bạc. Các bạn nhớ cho, nó tương đương một tháng tôi học hành cơm gạo, thêm hơn trăm nữa thì được chỉ vàng 24k. Tôi giãy lên không nhận nhưng bụng lại hồi hộp sợ bàn tay bóng bẩy kia thu về. Nhưng may quá và đó cũng là cái hạnh phúc của tôi. Có món này tôi giải quyết được bao nhiêu là sự vụ. Thì cũng toàn là những thứ nợ nần chồng chất của hẹn hò lứa đôi thôi. Mắt bà rớm lệ bảo tôi, là bà coi như con, rảnh rang cứ bắt tàu mà lên hạnh ngộ. Tôi cũng rơi vài giòng lã chã, ít thôi nhưng được cái thật thà.

Chúng tôi xuôi trong miền miên man khó tả. Nàng tựa vai tôi thổn thức cả đêm dài. Đến ga Phúc Yên nàng còn không định xuống mà đòi theo tôi xuôi thẳng hướng Hà thành. Tôi dỗ mãi nàng mới nghe ra, là ta tháng nào chả gặp. Phần tôi sau những ngày vui vẻ và no say cũng sợ không qua mấy cái học trình thì cũng…toi cơm.

Chỉ còn lại mình tôi. Găm chặt món lộ phí tính chợp mắt một tí nhưng lại nhớ ra mảnh giấy nhỏ của em nàng. Tôi bồi hồi lần giở, chỉ mỗi câu " em rất nhớ anh, chàng bạch mã đời em mê mải". Nét chữ học trò nghiêng nghiêng, đôi chỗ có nét đứt và bị nhòa. Có mấy chữ đấy thôi mà tôi biết em nàng là đài trang lắm lắm. Nàng cũng đài trang nhưng chữ nghĩa thư từ giống như cách người ta làm biên bản nên nếu được xếp hạng tôi chỉ coi nàng dạng đờ - mi trang đài thôi. Tiếng Tây đâu như là đờ - mi rô - man - tích, nghĩa là đài trang một nửa. Giống như cái đờ - mi trinh tiết của cô Tuyết trong thiên Số đỏ của ông thợ văn ho hen đoản mệnh.

Một tuần sau tôi nhận luôn một lúc hai thư, một của nàng và một của em nàng. Gớm chết chết, cảm cái tình và cái đài trang nên tôi giở thư em nàng đọc trước. Đọc xong tôi chán hẳn thư nàng. Giời ơi, nhẽ đâu tình tôi lại là định mệnh?

Trong cơn hưng phấn của tháng ngày nhiều kỷ niệm và chút xao lòng của nhẽ tinh khôi, tôi biên giả luôn hai lá. Khỏi phải nói thì các bạn chắc cũng ngẫm được nội dung. Một cái xuyến xao đẫm lệ, một cái kiểu văn tế gãi ghẻ thường kỳ. Tôi gửi đi và mông lung chờ đợi.

Tuần sau tôi lại nhận được một lúc hai thư. Lạ cái là cả hai chỉ nhõn một dòng " đồ khốn nạn". Tôi chịu không hiểu nổi sao lại ra cơ sự như thế. Mãi gần đây, khi lớn lao và yên bề mọi nhẽ, trong một dịp gặp gỡ tình cờ, nàng nói rằng tôi đã gửi nhầm thư. Là cái sự râu cô chị cắm nhầm cằm cô em thôi.

Ngang trái đó nàng giấu gần hai mươi năm và được nói ra trong một sự tình cờ khó đỡ.

Ối người tình! L'Amant của đời tôi.

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

15 comments

Pham Huan 10:58 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Dạo này khan hiếm hàng sao mà đào mộ thế anh Phẹt ơi ?

Reply
Tieu Pham 13:03 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Mía ngọt định đánh cả cụm. chết là phải, than vãn gì.

Reply
Thuốc Lào 14:45 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Ngu thì chết, bệnh tật đóe giề. Đóe biết các anh khác thế nào chứ thời giai trẻ tôi tỉnh táo vãi lồn cacc ạ.

Tỉ như rơi vào cái trạng huống của con Phẹt thì kiểu đóe gì tôi cũng nghĩ rằng chị em chúng mài định gài bẫy bố mài đây, có puồi pố mài dính í. Hay bỗng dưng mà có em nào xinh tươi trẻ đẹp gạ địt phát xã giao thì có nghĩa là mài định biếu bố đống vỏ ốc hử, pố đóe ngu đâu...

Dưng cơ mà giờ thì tôi ngu dồi, tôi chẳng nghĩ ra được cái đóe giề, cứ dắm mắt đưa ku thoai. Tỉnh mãi cũng chán lắm cacc ạ.

Reply
Thuốc Lào 14:51 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Mà bài nài anh Phẹt dấu iêu nên đặt lại cái tít là Cải Táng Người Tình mới phải. ĐKM, chả thấy ỉa chước tác mới, chỉ được cái bốc mộ là tài.

Reply
Rose 'n' Gun 15:34 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

táo bón kinh niên rồi...

Reply
MeoMu 20:45 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

đồ nguội xào lại vưỡn nguôn! giờ yêu nhau kiểu đó nhẽ phịch mẹ rồi nhưng cái kiểu yêu của thời quá vãng cũng thần thánh lắm thay... cứ đè được nhau ra là thiên thần lặn mất...

Reply
ĐCM 20:53 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Mời cacc đến phọt phẹt tỉu điếm 107 quan hoa cầu giấy để tận mắt nhìn thấy kẻ bắt cá 2 tay lừa em dối chị đi ị quên chùi này.

Reply
Thuốc Lào 20:55 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Hế hế, hôm nào anh ĐCM rảnh rỗi tôi với anh đến 107 Quan Hoa làm tí điếm nhể? Còn phần tỉu thì kệ mẹ con Phẹt.

Reply
ĐCM 21:28 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Vâng , xin được hân hạnh thưa anh Lào đáng kính, bị dính lậu buồi. Tôi mà gặp đồng chí Phẹt đây thì đánh trước hỏi sau...ĐCM.

Reply
Nguyen Xuan Thuy 21:37 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

1994 tôi ăn 2000đ một máng cơm ở nhà ăn tập thể 1-5 BK cô Phẹt 1 buổi tiêu 30k thì méo mẹt là phải dồi

Reply
Thuốc Lào 23:50 Ngày 03 tháng 03 năm 2016

Ờ, anh Xuân Thúy nói tôi mới nhớ.

Năm nẳm quãng 91-92, tôi đạt danh hiệu học sinh giỏi, cháu ngoan Ông Cụ, được nhà trường tài trợ lộ phí lên mãi tận Hàn Lội thăm lăng mộ vĩ nhân. Ông chú ruột khi đó đang là bảo vệ lăng Bác Cụ, nghe tin liền gửi cho 20k gọi là phí ăn chơi bát ngát. Ông bô đóe cho thêm đồng nào nữa vì theo ổng với ngân khoản đó, tôi hoàn toàn tiêu nhòe ở đất Hà thành 3 ngày vưỡn còn dư giả.

Điểm dừng chân đầu tiên, ngay khi vừa tới thủ đô là công viên Thủ Lệ (nhẽ Bách Thảo thì đúng hơn, tôi đóe nhớ). Bác tài dừng xe, các bé ngoan vào thăm khỉ, thăm voi và những loài muông thú khác... Tôi lảo đảo bước xuống, người còn đang nôn nao vì bị say xe thì bỗng dưng lù lù xuất hiện một anh dắt cái xe đạp cà tàng tiến đến, ảnh mời tôi chơi trò thả hòn bi ve, và cắt sợi chỉ ăn tiền. Hehe, đkm anh ấy mời đúng người điếu chiệu, nhẽ ảnh có con mắt của các nhà tử vi tướng pháp chứ đóe đùa. Tôi vốn nghiện mấy cái trò đỏ đen ngay từ lúc còn là hài nhi trong bụng mẹ. Anh mời phát là người tôi bừng tỉnh, hết cả lôn lao.

Nguyên tắc trò thả hòn bi như sau: ảnh có một cái bàn gỗ kích thước tương đương cái bàn cờ tướng, trên đóng đầy đinh và dán đầy các hình hài ngộ nghĩnh tỉ dư kẹo cao su, bao thuốc hero, hay cái đầu puồi gì linh tinh khác... người chơi sẽ thả viên bi trên cái bàn dựng đứng sao cho hòn bi lăn qua khe hở giữa các ông đinh, nếu hòn bi bị kẹt lại ở khe nào thì ăn tiền tính theo giá thành hiện tại của hình hài được dán trên mặt gỗ tại vị trí cái khe đó, bi đéo bị kẹt mà chạy tuột xuống dưới thì người chơi sẽ ăn máo lồn. Phí mõn lần thả bi là 200 VND.

Đối với trò cắt sợi chỉ thì có một cái que được cắm trên một mặt gỗ cũng (ko nhớ chính xác), người chơi sẽ rút một sợi chỉ trong đống chỉ có sẵn của thằng mời chơi, sau đó vòng sợi chỉ qua cái que, lúc này sợi chỉ sẽ là sợi chỉ kép, nghĩa là một đầu được giữ bởi cái que và một đầu được giữ bởi tay người chơi, đường thẳng từ cái que đến tay người chơi tạo nên hai sợi chỉ song song từ một sợi chỉ cho trước. Tôi giải thích thế anh nào hình dung được thì đóe lói, cơ mà ko hình dung ra cũng đóe cần ke, hehe. Nhiệm vụ của thằng chơi là tay còn lại cầm một ông dao sắc lẹm, cắt một nhát dứt khoát cho đứt cả hai cái đường chỉ song song ấy là ăn tiền, đóe đứt hay đứt một sợi thì ăn máo lồn cũng. Phí vưỡn là 200 VND.

Đóe hiểu bọn nó bịp kiểu giề mà tôi thả hòn bi hay cắt chỉ, kiểu gì cũng kẹt được giữa hai ông đinh và đứt cả hai sợi khi chơi thử, còn lúc nạp tiền cho chúng xong thì lần nào cũng húp tiết canh âm hộ. Tôi sốt hết cả duột, đàm phán với anh kia, tăng mẹ phí lên 500 VND một lần chơi cho nhanh và giải thưởng thì nhân lên cho tôi gấp 3 lần, gọi là đánh nhanh thắng nhanh. Anh ấy khen tôi là có chí khí, thế là 20k đi con mẹ nó tong.

Ba ngày giời tôi chỉ biết nhìn chúng bạn ăn kem Tràng Tiền, bánh tôm Hồ Tây… mà nước dãi cứ rơi đầy cổ áo. Tôi ân hận rất, kể ra mà đóe phải cháu ngoan Bác Cụ, đi chơi một mình hay đi với lũ bạn làng tôi thì hôm đó, cái anh đóe gì kia cũng bị tôi ăn vạ hoặc là phải trả lại tôi nửa số xèng hoặc sẽ ăn vài củ đậu bay. Cơ mà khi đó tôi đóe dám làm thế, gã hiệu trưởng mà biết thì chắc gã róc xương tôi.

Reply
Thuốc Lào 00:04 Ngày 04 tháng 03 năm 2016

Đến bây giờ tôi vẫn chưa biết đến cái hương vị của kem Tràng Tiền mí lại bánh tôm Tây Hồ mặc dù mấy đời vện, con nào cũng bắt tôi dẫn chúng đi xơi món đó. Tôi gọi cho chúng ăn nhưng đóe thèm đụng mõm vì vẫn còn nguyên cái cảm giác akay.

Reply
Lyhong Tuan 11:26 Ngày 04 tháng 03 năm 2016

Tôi còn đéo biết lăng bác Hồ ở đâu nữa là
Dù đã dan díu với đất kinh kỳ 22 năm có lẻ:))

Reply
Duy Anh Pham 15:09 Ngày 05 tháng 03 năm 2016

94 mà con Phẹt bẩu 2 xuất cơm trưa, chầu nước mía mất 30k. Đm phét như rồng... 30k hồi ấy anh chi tiêu phè phỡn 3 ngày luôn...

Reply
Lyhong Tuan 23:29 Ngày 06 tháng 03 năm 2016

Tình yêu nó xa xỉ nên tôi hoang phí tí chút có sao đâu đcm:))

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang