Thứ Năm, ngày 17 tháng 11 năm 2016

NHỌ VKL.


Thứ 7 tuần này ( 19/11/2016) tôi có chuyến tuần thú phương Nam và tranh thủ ký NHỌ cho bạn bè và bạn độc giả mến mộ.

Vậy thân mời bạn hữu và độc giả gần xa tới dự buổi giao lưu với NHỌ tại nhà sách CÁ CHÉP 223 Nguyễn Thị Minh Khai - Sài Gòn vào lúc 14h30 cùng ngày.

Trân trọng!

***

SỐ NHỌ - Lời tựa của Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên - Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội về tạp văn hài hước Nhọ (tác giả Lê Hồng Tuân, Nxb Văn Học, 2016).

Cái tên tập sách thõng một chữ NHỌ. Hẳn cái tên đó sẽ trêu chọc trí tò mò của người đọc. Người ta nếu cầm sách lên sẽ tự hỏi nhọ là sao, nếu đọc vào sẽ bực bội nhọ thì đã sao nào. Tác giả không ở trong sách để trả lời hay phân bua. Chỉ có chữ NHỌ ở bìa sách cắm vào mắt người đọc

Nhọ, thì sẽ có những người không ưa mình. Người ta đang yên lành, đang trong sáng, bỗng có gã tự cho mình là nhọ, nghĩa là bôi đen vấy bẩn mù mịt tăm tối, thế nghĩa là khác loài, là đứng ra ngoài, là có ý châm chích, trêu chọc cái trong cái sáng của ta chăng. Đã thế gã lại còn xưng xưng bằng mấy câu thơ nói cái nhọ của mình là vì sao và để làm gì. Thế thì nhọ thật. Nhọ nhem lem luốc làm người khác nhảy giật ra một cái vì không dám nghĩ mình là nhọ. Nhưng nhọ đâu có phải tự mình muốn mà được. Nó có số. Số nhọ! Thế thì gã cứ nhọ. Tôi quen Lê Hồng Tuân Phọt Phẹt đã kha khá thời gian để đủ thấy là không biết gì về gã, hay đúng hơn là biết về gã rất ít. Đấy là nói ngoài đời, dù gã tôn xưng tôi lên bậc chú, dù gã đã chén chú chén cháu với tôi nhiều phen nghiêng ngả. Cũng đã đôi phen gã cầm lái cái con xe bốn bánh chở tôi vi vu ngược miền biên giới phía Bắc. Gã trông ngoài cũng oai vệ, bảnh bao, những khi tỉnh táo nghiêm túc. Nhưng khi cuộc rượu, khi du hành, gã ăn to nói lớn toàn những lời lẽ nghiêm đến mức tục và tục đến mức nghiêm, mặt cứ tròn lên như tướng tam quốc, rồi bốc lên là hát mà dạo gần đây cứ là bài đào liễu em ơi nghe rất tâm trạng phập phồng nỗi riêng tư. Thế đấy, chạm mặt nhưng khó dễ chạm lòng. Có phỏng? (mượn gã từ này để thêm thắt gọi là). Ấy vậy, nhưng nhờ các con nhà tin học 

Già- hú (Yahoo), Phất- búc (Facebook) thì con người gã mới hiện ra cho tôi biết kha khá. Đọc gã chắc nhiều người cười và cũng không ít người cáu vì cách nói cách viết nghe ra bựa và tục ra trò, không kiêng nể kị húy gì. Thì câu chữ tự nhiên của đời nó thế và người dùng hồn nhiên đang sống muốn thế, vả cái viết này là riêng tư trên trang cá nhân, mà gã ngay từ đầu đã nhận là nhọ rồi. Nhưng gây tò mò vì câu chữ để hút người đọc chạm mắt vào, gã cuốn được họ vào nội dung những cái viết (hay status nhỉ) của mình. Thích, thú, và thèm. Thì cứ đọc sách này là tập hợp một số những cái viết đó của gã thì đủ thấy. Những chuyện thời nhỏ ở quê trong nhà bố mẹ hiện ra cả khung cảnh không khí một thời bao cấp khó khăn. Những chuyện tình đầu hay tưởng như tình đầu của kỷ niệm tuổi học đường dại khờ, ngây thơ, ngơ ngác mà trong suốt tuổi hoa niên không còn lại nữa. Những chuyện bây giờ chát chít, lễ chùa, trai gái phàm tục phàm trần như là cuộc đời mất hết vẻ bí ẩn, đẹp đẽ cho con người muốn sống. Gã kể chỉ là kể vậy thôi, cho mình cho người vui chốc lát, ngậm ngùi chốc lát, cùng gã. Nhưng có ai viết một cái gì và lại trình cái gì đó viết ra cho người đọc mà không tính một cái gì. Có phỏng. Gã tính, tôi chắc, như bao người lên mạng viết các câu chuyện của mình tính, là tâm sự, giãi bày, chia sẻ, với một cộng đồng người trên mạng Internet, ảo ảo thật thật, cho “người đọc người thương nhau”. Thế là đã đủ lắm rồi. Bây giờ từ trang mạng gã bày cái viết của mình lên trang giấy thì chắc gã có tính xa hơn.

Xa ở chỗ gã muốn hiện ra không chập chờn đỏ chín mà chắc chắn ương ương bày trước mặt người đọc bằng những con chữ hiện hình không thể xóa bỏ từ một cú nhấp chuột máy tính. Trạng thái này là giữa độ, đang là, vừa mời gọi vừa thách thức. Đi cùng trạng thái ương ương là thứ văn chương nửa mùa gã tự nhận (hay tự phong). Nói nửa mùa vì gã đâu có chuyên chú việc viết lách nghệ thuật. Nhưng nói văn chương vì khi viết gã có để tâm lọc chi tiết, chọn chữ đặt câu, biết cách sắp xếp kết cấu cho câu chuyện được kể có lớp lang, thứ bậc, có thắt có mở. Vì thế đọc gã tôi chắc sẽ có những người ồ à, xuýt xoa, thậm chí chửi toáng lên vì khoái hay vì bực, cho tác giả và cho nhân vật kể chuyện. Mặc kệ, gã nhọ mà! Nhọ mà có bút hương của trời. Ghê chưa, ai mà tranh được cái nhọ này của gã.

Thế nhọ là gì mà gã tự nhận? Có hỏi, gã chưa chắc đã nói được rành mạch. Thì cứ đọc tập sách này của gã, nếu đọc xong mà muốn tìm cái gã Phọt Phẹt bảo mày có số nhọ Lê Hồng Tuân ạ, thì nhọ là thế. Còn không, gấp sách lại cứ im im, chẳng thấy đâu số nhọ của Lê Hồng Tuân, thì thế tất gã Phọt Phẹt đang số đỏ.

Chung quy lại đời cũng chỉ ở trong vòng số đỏ hay số nhọ mà thôi. Có phỏng, Tuân Phọt Phẹt Bù Bựa!

Hà Nội, VI.2016

Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

7 comments

Dao Tran 18:13 Ngày 17 tháng 11 năm 2016

Maketing lộ quá!!!Pham xuân Nguyên được chia bao nhiêu phần trăm trong phi vụ này?cac bạn dự đoán theo cú pháp:NHO dấu cach XX gủi về tổng đài 6969,3000vnd/tin.Trong đó XX là số % anh Nguyên được chia.Ai dự đoán đúng sẽ được tặng 150 quyển Nhọ có chữ ký của Tuân.Kinh báo!!@

Reply
ĐCM 21:34 Ngày 17 tháng 11 năm 2016

Đại thi hào 19/11 bay bằng Vietjetair lúc 8h10 và đến 9h15 hạ cánh. 14h30 chiều cùng ngày người gặp các fan hâm mến mộ. Xin nỗi , có cái nồn kịp. VJA nó sẽ đì lây , 19h người mới xuống sân bay, sau dùng bữa tối xong, 22h người sẽ gặp các fan hâm mộ. Chân chọng nú.

Reply
ĐCM 21:39 Ngày 17 tháng 11 năm 2016

Các ngài có nên dành hơn 7 tiếng đồng hồ để mòn mỏi đợi chờ một thằng chân bé dái sun người lùn bụng bự, tác giả của một cuốn hổ lốn tạp pí lù với giá bìa 75k ( giá hiện tại 45k) không?Tuỳ các ngài quyết định.

Reply
ĐCM 21:51 Ngày 17 tháng 11 năm 2016

Các văn sĩ là vậy, đơn giản, xuề xoà, thanh đạm, nhưng ĐCM đừng có đùa với các ngài ấy. Đói rã họng nhưng dí buồi vào kinh tế...đối với họ cảm hứng là tất cả.Như đại thi hào đây, thêm dăm trăm khìn nữa là có vé thằng VNA xác suất đì lây thấp hơn , nhưng ngài dí cặc cần, đi VJA để đc ngắm những màu áo đỏ tuyệt vời của những cô tiếp viên HK, và quan trọng nhất là ngài ấy .....hết cmn tiền rồi.

Reply
Lyhong Tuan 21:57 Ngày 17 tháng 11 năm 2016

Hãng có tiếp viên xinh, hồn nhiên và vui tính.
Mấy lị tôi hạng sky boss nha, đậu má:))

Reply
Tran Thanh 23:49 Ngày 17 tháng 11 năm 2016

Lên đó gọi bất kỳ cái gì dù ăn hay uống cũng được mấy em tiếp viên nói luôn là ngần ấy tiền.Nhưng nếu bay chậm giờ chả thấy trả tiền cho khách cho dù vài chục ngàn.Khách mà chậm giờ thì kê cm khách.

Reply
HTV 10:21 Ngày 20 tháng 11 năm 2016

Cạn lời vét máng, chúc Bác thành công trong công cuộc của mình!

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang