RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2018

NGÁO ĐÁ.

Không có văn bản thay thế tự động nào.

Bãi chiếu bóng nằm sát hông công sở huyện lỵ. Ấy là một khoanh đất rộng rãi, bằng phẳng, vuông vắn, mướt mát cỏ gà, cỏ may. Ngày thường người ta vẫn đánh trâu bò vào chăn thả trộm và lũ trẻ chúng tôi rạp mình đổ dế, đổ giun. Thế nên việc ngồi lên một đống phân khô chẳng lấy gì làm phiền toái lắm, thậm chí chiêm bái một bãi phân tươi còn là phúc phận đời người.


Xâm xẩm chiều là một cảm giác cực kỳ khó tả. Tiếng loa phóng thanh phát ra trên nóc con xe U-oát phóng với vận tốc võng cáng viện gái chửa con so dồn dập những thuyết minh vắn tắt về bộ phim tối nay sẽ chiếu. Khói lam chiều trong từng căn bếp rỗng bốc lên như cao hơn nhẽ bởi cái sự vội vàng đun nấu để rồi ăn quáng ăn quàng cho kịp dảo bước với thời gian. Đâu đó trong từng xóm nhỏ, nam thanh nữ tú đã í ới gọi nhau, hẹn hò như thể hẹn đò mùa nước lớn.

Cơm nước xong là tôi đu tường lâng láo lặn một hơi. Từ nhà ra bãi chiếu quãng độ già một cây số. Tôi cuốc bộ, tất nhiên rồi. Hòa mình vào dòng người đông đúc như đi hội trên con lộ lớn, tôi cố gắng chen ngang và bấu lấy gấu áo của những khuôn mặt rạng rỡ tinh tươm. Bởi những kẻ đó mới có tiền mua vé và hoan hỉ cho nhi đồng đu bám vào trong. Đừng dại dột bâu vào những khuôn mặt u ám và mồm miệng thời choanh choách tăm cật thum thủm mùi tre ngâm. Chả dính bạt tai thì cũng ăn vài đá đít. Lịt mề...!!!

Học thói láu cá tinh hoa là thế, ấy vậy mà vẫn phải đứng ngoài dù kẻ cho ký sinh rất đỗi nhiệt tình. Cái tội là tôi đã lớn quá mất rồi. Thế mới biết mọi sự trưởng thành đều chả mấy hanh thông mà lắm lúc lại tủi hờn như lông ngỗng. Thôi thì đành chờ tháo khoán vậy, nhưng cái huyên náo trong bãi chiếu rất dễ làm con người ta nổi điên và sặc sụa những than phiền. Mẹ kiếp, chỉ cách một cái rào mắt cáo thôi mà lở bồi đôi dòng phận người - kiếp chó. Chúng tôi quyết vượt rào trốn vé chứ nhất định không thèm nhăn nhó làm kẻ xem tháo khoán hẩm hiu. Nhưng tường thì cao, hào thì sâu, chửa kể bên trong đầy những công an lẫn dân quân túc trực, thì việc chui vào khó hơn cả hái sao.

Tôi đu bán lấy đám thanh niên sức dài vai rộng với hy vọng là họ sẽ công kênh hay đủn đít tôi lên. Thường thì lũ mạt hạng trong lúc khó khăn chúng thường đổi nết, nên cái sự đoàn kết hỗ trợ là rất ăn thua. Nhưng cứ hễ nhảy được vào trong rồi thì mạnh ai nấy chạy nên rất là tội tình cho những kẻ chậm chân. Việc ăn vài cái dùi cui hoặc đèn pin rồi dong ra như tội phạm chả làm người ta xót xa hay xấu hổ mà rất là bổ béo cho những leo trèo lần sau. Dăm vài lần như thế, nhiều đứa còn được ướm đi làm vận động viên điền kinh cho những môn phối hợp tân thời, rơi trúng vũng trâu đằm thì bơi lội còn giỏi hơn là Dã Tượng.

Tôi chả phẩm chất gì nên năm thì mới lọt, mười họa mới qua. Kẻ quen mặt thì bạt tai vung vít, người lần đầu thì đút đít chục dùi cui. Có kẻ đánh xong thì dong ra nhưng cũng có người lại tha cho vào bãi. Sự may rủi ấy không phải tại giời mà tại bởi cái tâm trạng người ta tươi hay là héo.

Đèo mẹ…!!! ( chích môt choác trong Bêu nắng - xuất bản mùa hè 2018 )



Thế thì phải đặt là TRẠM THU HỒI VỐN, chứ THU GIÁ cái (.) Tiên sư bố thằng con giời ngáo đá Giá - Đại Tiện - Thể ạ...!!!

Còn nếu vẫn quyết tâm thu Giá thì phải gọi là Trạm thu ( hoặc trả ) giá dịch vụ BOT nha. Thế mới rõ nghĩa và không bị què cụt như những con tinh trùng biến Thể. Hế hế...!!!

Giá: "Giá là biểu hiện bằng tiền của giá trị hàng hoá, nghĩa là số lượng tiền phải trả cho hàng hoá, dịch vụ đó".

Phí: "Phí hay lệ phí là khoản tiền mà tổ chức, cá nhân phải trả khi được một tổ chức, cá nhân khác cung cấp dịch vụ.".. (bản chất nó là biểu hiện giá trị bằng tiền của thù lao, giá cả và chi phí bỏ ra ...)

Từ 2 định nghĩa cơ bản trên thì giá chẳng phải là hàng hóa mà chả cần định nghĩa định ngheo thì giá cũng đéo bao giờ là để ám chỉ hàng hóa hay dịch vụ. Nó chỉ là biểu hiện giá trị của hàng hóa, dịch vụ đó.

Để tránh việc người dân phản ánh hiện tượng phí chồng phí, một số thành phần mông muội đã cưỡng hiếp ngôn ngữ, phỉ báng tiếng Việt bằng cách đổi từ "Trạm thu phí" sang "Trạm thu giá". Đây là một cách đánh tráo khái niệm một cách trơ trẽn, công khai và rất vô học. Điều này không làm thay đổi được bản chất vấn đề như khi cố tình gọi con chó là con mèo, nó phản ánh cái nhận thức, cái tâm, cái tầm cực kỳ kém cỏi và hèn hạ.

Dân nó chưa ỉa cho đầy mồm là còn may...!!!

Thu phí thì trả tiền - Thu giá thì phải...trả giá. Đậu má...!!!


Không khéo tới đây, trong điếu văn, chúng còn gọi đồng chí Đỗ Mười là Đậu Một Chục thì... bỏ bà. Thế mới ra cái vẻ...thu giá.

Hahaha...!!!



Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

23 comments

ĐCM 10:06 24 tháng 5, 2018

Tuân ôi mày cạo râu cho anh cái nha. Nhớ kỉ anh 05 Bêu lắng nhé

Reply
Lyhong Tuan 12:53 24 tháng 5, 2018

Done...!!!
Để khi nào ngẩng đầu thì mới dám... cạo râu đkm.

Reply
Nho Phan Đình 15:46 24 tháng 5, 2018

Thuốc con lạc đà nhiêu tiền 1 bao vậy anh HT

Reply
ĐCM 16:34 24 tháng 5, 2018

Tầm 4 soạch/ bao anh ạ. Chỉ có nhà văn mới chơi sang thế thôi. Viết nhiều sách ối tiền.

Reply
Lyhong Tuan 18:02 24 tháng 5, 2018

35k/bao, bằng tiền 3 số mà hút thứ thiệt và chất chát hơn nhiều.
Bao nhiêu cũng có nha, đậu má.

Reply
ĐCM 18:14 24 tháng 5, 2018

Anh ăn Cỉgar hay gặm tẩu đi anh Hồng Tuân ạ, dáng anh hạp lắm lắm.

Reply
Nho Phan Đình 19:49 24 tháng 5, 2018

Ahi, bữa nào được tặng sách em mua 1 chục hút cho giống nhà văn.

Reply
Lyhong Tuan 19:58 24 tháng 5, 2018

Tôi hút để tạo dáng thôi. Chứ tới đây bỏ hẳn. Bổ béo đéo gì.
Cigar và gặm tẩu lách nhách bỏ mẹ, nhưng cũng là ý hay.

Reply
cheoquan3 YT 21:07 24 tháng 5, 2018

Ngày mềnh chửa bỏ thuốc, lạc đà có nhõn 23k/bao. Nay đã là 35k rồi kia?
Bỏ hẵn thuốc cũng là cái hay nhở, để xèng đầu tư thêm vào bia rịu cho đời bớt chông chênh!

Reply
ĐCM 21:38 24 tháng 5, 2018

Quá hay chứ lại, anh to béo , da trắng quyền thế, ria mép phong trần. Cắn xì gà hay gặm tẩu vừa uy nực vừa phong cách. Đù má , hôm nào làm tới đi.

Reply
Tieu Pham 17:05 27 tháng 5, 2018

Đọc ngáo đá mà các anh ít ngáo đá nhỉ, đìu hiu như nol phò hiu trí. Ít lợi nhuận quá.

Reply
Lyhong Tuan 06:36 28 tháng 5, 2018

Tinh những bò chứ được phò đã hay:))

Reply
ĐCM 19:10 28 tháng 5, 2018

Anh Tuân nặng về phò quá, thấy nói anh liệt dương mà? Vẫn chơi phò được hả anh? Anh là nhà văn nổi tiếng mà vẫn chơi phò tôi lo cho hình ảnh của anh lắm, nhưng sợ nhất là chị nhà lắm được anh vẫn chơi phò. Thân mến.

Reply
Tieu Pham 21:47 28 tháng 5, 2018

Anh ĐCM không biết à? Phò là một trong những phương thuốc hữu hiệu chữa liệt dương đấy, không tin anh thử xem.

Reply
Nho Phan Đình 22:04 28 tháng 5, 2018

Có lịch bán hay tặng Bêu Nắng chưa anh Hồng Tuân?

Reply
ĐCM 22:10 28 tháng 5, 2018

Thế hả anh Tiểu Phẩm, món ấy tôi chịu. Vợ tôi mà biết nó xẻo dái.

Reply
ĐCM 22:12 28 tháng 5, 2018

Anh Nhọ yêm tâm, anh Tuân đã hứa là anh ấy giữ lời, nhà văn lớn đã hứa là làm, thất hứa có mà mặt c hó

Reply
Tieu Pham 22:19 28 tháng 5, 2018

Tôi nghĩ vợ anh thương miệng anh nên không dám xẻo dái đâu

Reply
Nho Phan Đình 22:21 28 tháng 5, 2018

Tuỳ tấm lòng của anh Hồng Tuân thôi anh DCM ạ. Không tặng thì mình mua thôi, quan trọng là văn anh HT hay thôi.

Reply
ĐCM 22:59 28 tháng 5, 2018

Anh Phẩm quả nhiên thâm vl =))

Reply
ĐCM 23:08 28 tháng 5, 2018

Úi , tôi tưởng anh muốn siu tầm sách vì thằng ấy hay mặc áo đỏ với để ria mép thôi. Lếu anh muốn sách hay mời anh tìm mua cuốn Đoremon của tác giả Fujiko Fujio người Cao Bằng mà đọc thì hơn anh ạ

Reply
Lyhong Tuan 09:05 29 tháng 5, 2018

Tháng 6 tôi in, quãng trung tuần tháng 7 Bêu nắng chang chang ngoài mẹt cho rực rỡ. Các anh chờ như bò đợi người ta xâu thừng dắt mũi, hoặc thanh thản như chó ngán tát ao đi.

Hí hí...!!!

Reply
Tieu Pham 13:59 29 tháng 5, 2018

Luận về L
Màu sắc: thâm , trắng , đỏ....
Hình dạng: tròn, ô van, tam giác....
Trang điểm: nhiều, ít, thưa lông...
Khí hậu : ẩm, mốc, khô hạn....
Nói tóm lại: L một nửa thế giới thích, tôi cũng thích nhưng không phải thâm vl mà là đỏ vl.

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang