RƯỢU TẾT - MIMI SHOP

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

THẰNG BÔM BỐP

Không có văn bản thay thế tự động nào.


Sau WC ( là Uôn - cúp chứ đéo phải cái chỗ để các anh chị chịn mông vào mỗi ngày ) thì Bêu Nắng là món ngon từ gốc đến ngọn. Tôi bốt hầu một đoạn, coi như là ăn vã lúc đêm hôm.


***

Bọn tôi giở nên thân sau một bận thằng Bôm Bốp rủ về nhà chơi nhân cái đận được nghỉ mùa. Ấy là việc con em ở nông thôn ngắt đi sự học hành quãng độ tuần giời để giúp gia đình thu hoạch lúa lang lạc lợn. Nhà tôi không làm nông nên mùa màng nhông nhông như chó dái, đâm ra cái sự thể càng hữu lý cho những khăng khít đít đoi.

Tôi chả giúp được gì ngoài cái việc làm vướng tay vướng chân người khác tuy cũng có cắm đầu đẩy dăm vài xe cải tiến cút kít thóc vàng. Những cánh đồng chiều trơ cuống rạ với bạt ngàn châu chấu cào cào mới là cao xa nông nỗi và bữa tối sấp bóng đèn dầu sặc sụa canh cua đồng mồng tơi mới là vời vợi hân hoan. Tôi đánh đu lấy những khoái lạc đó mà quên tiệt đi cái gia cảnh mạt rệp trứ danh dẫu đang ở lúc bội thu mùa vụ. Nói không ngoa, nếu như nhà con Phập Phồng mang tiền đồ chị Dậu thì nhà thằng Bôm Bốp cũng rất xứng với cái hậu vận anh Pha, hai thân phận của một cặp giời sinh cho những thần tình chốc mép trong văn chương hiện thực trước Ất Dậu nguyên niên. Kinh thiên hơn nữa là ba đứa em đồng loạt thất học chỉ bởi một lý do động địa duy nhất là nhường cơm bơm chữ cho thằng anh, là nó, vốn văn võ hơn người. Ông bố - một thương binh sọ não - quán triệt, rằng thằng anh phải cố gắng học hành để thoát ly và kéo đi những toa tàu há mồm đang phà phà nhả khói đói nghèo vắt veo lên mái rạ. Đó là mệnh lệnh, là nhiệm vụ chính trị của gia đình, giòng họ và cao hơn là sinh tử đời người.

Lên cấp ba, tôi với nó vẫn không chung lớp nhưng tình thân chẳng vì thế mà ngái xa. Nhà tôi gần trường nên buổi trưa thường rủ rê nó về đánh chén nếu hôm đó học thông sang cả ban chiều. Có điều cũng chả mấy khi no bởi gia cảnh tuy không đứt bữa nhưng bát cơm thì vẫn đầy vơi theo những cú xới ở tay người. Đang tuổi ăn tuổi lớn nên mọi nhẽ cứ chênh chao vêu vao như bô lão tụt nõ bờ rào.

Chúng tôi vào đại học theo những ngả khác nhau. Tôi đi thẳng vào luật còn nó rẽ ngang từ nông nghiệp sang tổng hợp với cái lý luận đã thuần nông mà lại còn đèn sách cấy cày là rất hỏng. Hai thằng vẫn thăm nom nhau, ngoài tình thân, thì miếng ăn là kim chỉ nam cho mọi hành động. Rất tiếc là toàn phải uống nước lã cầm hơi bởi máu đào luôn đông khô vào những ngày cuối tháng. Sinh viên thời thổ tả, mấy ai no?

Vật vã rồi cũng ra được trường với hành trang là một đống di sản hoang mang của nợ nần quán xá. Còn hiện tại là con số không với cái mông của tương lai luôn có xu hướng chổng vào sự nghiệp. Nó về quê, như một sự đấm buồi vào sóng.

Rồi lại trở ra với mớ của nả là những lời ai oán và thêm độn cả những xấu hổ xót xa. Cho mày chết, không phải thánh thần thì chớ nên cân sứ mệnh. Nhưng nó quyết ăn gian bằng cách khởi nghiệp lập ra cái công ty chỉ có một người. Là chính nó.

Bọn chí lớn đều có gan nếm phân cả, hệt như Việt Vương Câu Tiễn cam tâm dọn chất thải được bài tiết qua hậu môn cho Ngô Vương Phù Sai trong tích sử xưa của Tàu vậy. Thằng Bôm Bốp tuy không phải ăn cứt nhưng những gì nó nếm trải còn thối hơn phân của Phù Sai vạn đại ngàn lần. Bọn lập thân từ tay trắng, quả là có cái lỗ mũi và lỗ mồm tạp nham đến mức siêu phàm.

Người ta rất dễ gọi tên nỗi đau nhưng lại khó để điểm danh hạnh phúc. Sự thành đạt cũng vậy dù ai đó có thể kể vanh vách những thất bại, kể cả khi thất bại được đầu thai. Thế nên tôi không chắc rằng thằng Bôm Bốp đang thành công hay là hạnh phúc nhưng có một điều tôi biết rõ là giờ đây nó đang có rất nhiều tiền. Mà tiền, chao ôi, là thứ gì đó cực vớ vẩn với lũ chốc mép bởi miệng chúng luôn bem bép cái câu “tiền nong không quan trọng”. Bố khỉ, chỉ bọn có tiền và rất nhiều tiền mới được quyền nói ra câu đó thôi, nghe nhở? Còn những nức nở bần nông chả bằng cọng lông con quạ đâu mà quần chúng bâu vào xàm ngôn mới cả xàm…à mà thôi.

Chúng tôi vẫn thân thiết như xưa tuy thời gian dành cho nhau không nhiều nữa. Nó bận với những dự án lớn, hở ra là lại đi hầu các ông quan to và dăm vài cô bồ nhỏ. Thi thoảng có ngồi lại một tí thì cũng chỉ biết lấy rượu thay nhời, phê phê thì vô ngôn để thả hồn chạy rông đi ngả khác. Câu uyên bác nhất để nói được với nhau, là “tau về”.

Nhưng trước sau nó vẫn là thằng tín nghĩa thủy chung với gia đình và bạn bè, thậm chí là cả với cave. Nhiều em khởi nghiệp bằng cách “lấy lỗ làm lãi” được nó đối đãi còn hơn những hình nhân của buổi tê tái cơ hàn. Nó thuyết rằng, vốn liếng các em ấy có hạn và vòng đời sản phẩm lại ngắn, thế nên đầu tư vào một chút thời cũng coi như là thực hiện nghĩa vụ công ích với xã hội mà thôi, chứ hoàn toàn không phải là vãi thóc. Ấy thế mà với vợ con thì lại đong đếm từng chinh mẻ bởi nó cho rằng, bọn mà sướng quá thì chắc chắn sẽ…hóa rồ. Ô hô…!!!

Tôi đem chuyện của con Phập Phồng ra mà chiêu tuyết, rằng có nên giúp đỡ phần nào. Những tưởng có chung hoàn cảnh thủa hàn vi thì sẽ vì thế mà hăng hái. Nhưng không, sẽ chẳng có đồng nào. Mẹ kiếp, thật chả coi bạn bè ra cái bẹn bà gì cả. Đã thế nó còn mắng tôi, rằng với những đứa ăn vã liêm sỉ thay cơm như con Phập Phồng thì cách tốt nhất là để cho…chết đói.

Tôi phát ói với mớ ngôn lời mà nó vừa ợ chua ra. Bọn đông tiền, đành rằng, nói gì chả là chân lý nhưng đôi khi cũng thậm khí hư bởi tiền không phải lúc nào cũng lau sạch phụ khoa như thứ nước rửa Dạ Hương thần thánh. Cái tiểu khí của thằng thưa thớt xu hào làm tôi cạch mặt nó một thời gian dài. Cho mãi đến một ngày…

Cô Xuân Xuân được nó cung nghinh ra kinh kỳ dự cái lễ trọng 15 năm thành lập công ty. Đó hầu như là một sự trải lòng để tri ân và có phần khoe mẽ. Nó hối tôi từ rất sớm, cắt đặt cho cái việc giao tế lễ tân bởi dù sao tôi cũng có chút dự phần trong công cuộc đong hìu đầy vẻ vang và cũng vô cùng khó nhọc. Cặp biệt thư song sinh, một ở, một làm tổng hành dinh thần tình như hằng vưỡn, ngày trọng lại có phần lung linh tợ cái lối hội mở sân đình. Bọn nhân viên xúng xính xiêm y, tíu tít ngược xuôi lo việc mọn. Nó nhõn cái phận thò tay ra bắt người ta rồi ngoác mõm ra cười, nom cũng chả khác mấy đười ươi của rừng già ma kết. Tôi cũng loi choi cười thuê khóc hộ rồi adua hô hố nổ váng giời.

Cô Xuân Xuân sau khi diễn tròn vai cô giáo như mẹ hiền thì lôi tôi ra ngoài hiên, chỉ vào một thằng trong sắc phục bảo vệ đang đứng chầu như nghê đá, con giai Phập Phồng đấy. Ái chà chà, nó ra tự độ nào? Vài tháng rồi, cả con em đang lau sảnh kia kìa. Chu choa, cô đưa ra? Không, thằng Bôm Bốp nó về tận nhà và khiêng ra cả hai đứa.

Khách khứa vãn, chúng tôi ngồi lại với nhau. Thằng Bôm Bốp cao giọng khoát luận, tiền có thể giải quyết được rất niều việc nhưng cũng làm hỏng đi không ít quan hệ, chỉ có lao động mới tạo ra giá trị và thặng dư vĩnh viễn. Bố cái loại con kiến, chỉ được cái hay nói chuyện bầy ong thôi, haha…!!!

Các bạn ạ, chúng ta không được quyền lựa chọn cha mẹ và hoàn cảnh nhưng hoàn toàn có thể thay đổi được số phận nếu các bạn đủ dũng khí…nếm phân. Tồn tại trước đã rồi hãy ăn vã những cái gọi là liêm sỉ - chính chuyên. Còn nếu như nếm trải mãi rồi mà số phận vẫn không lung lay hay nhúc nhích thì hãy hiểu rằng, thế giới này không dành cho bạn.

Nhưng các bạn vẫn thuộc về đâu đó bởi vũ trụ này là rất vô biên.


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang ăn và mọi người đang ngồi
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

23 comments

ĐCM 13:50 27 tháng 6, 2018

Hồng Tuấn có thể tóm tắt truyện Bôm Bốp bằng 1 dòng được không? Đang bận quá, truyện lại dài.

Reply
Lyhong Tuan 14:03 27 tháng 6, 2018

Với các anh, tóm tắt chỉ duy nhất 1 từ: Cứt:))
Haha, tha hồ mà ăn vã nhá, đậu má.

Reply
ĐCM 16:57 27 tháng 6, 2018

Hay quá, rất giản lược. Anh giảm luôn số trang của bêu lắng con 3 trang cho tôi. 1 Trang bìa, 1 trang các truyện ( cứt cứt cứt ) 1 trang mục lục là xong.

Reply
nguyen toan 15:58 28 tháng 6, 2018

Ô thế bêu lắng như tờ giấy chùi đít nhể. Xin hỏi anh ĐCM chút là cái anh Thuốc lào mới lại Nhìn cái giề đâu rồi lâu lắm không thấy xuất hiện.

Reply
Tieu Pham 16:59 28 tháng 6, 2018

A nguyen toan có thể tìm hai a đó dưới sông Hồng nhé

Reply
ĐCM 23:06 28 tháng 6, 2018

Để rộng đường dư nuận, tôi xin tuyên bố: Anh lào tôi và chú Nhìn cái loằn đệ tôi vào lò mẹ rồi các anh ạ. Chỉ tại thằng DLV Hồng Tuấn này đấy.

Reply
Nhìn Cái Gì 15:20 2 tháng 7, 2018

Tôi Đơi! Tôi đơi !
Đội ơn các a còn nhớ đến tôi.
Tôi đang loi choi trên cầu xì gòn, vừa nhón cái thân phàm qua thành cầu thì nghe các a gọi, tưởng bọn chủ banh gọi, tính nhảy luôn, nhưng nghe giọng a DCM là tôi mừng mừng là, vụt quay lại thành cầu ngay. Làm mấy thằng trẻ trâu bên cạnh cứ kêu: DCM, không nhảy luôn cho nhanh, làm bọn tao đứng hóng nãy giờ, chờ thắp hương đôi dép tổ ong, đặng xin lộc cho trận tối nay sống mái.

Cũng do mấy đợt này, con gun cúp nó hành các a ạ. thằng méc với rô điệu nó sút bay hết sổ đỏ rồi. tôi cũng không vượt qua được xu thế.
Thế các anh dạo này ra sao. anh DCM vẫn địt đều chứ?
Cảm ơn a Nguyên Toàn đã có nhời hỏi thăm, chúc anh sau cơn bảo gun cắp, vẫn Nguyên Vẹn.
tiên sư bố nhà a Tuẫn tiết canh, làm tôi ko vào dc cái ác cũ, nên phải tạo cái này.

Reply
ĐCM 22:42 2 tháng 7, 2018

Hế nhô Nhìn Cái Gì huynh đệ. Huynh đệ mạnh giỏi không nhảy cầu là ổn rồi. Mấy hôm nay lắng lóng quá, đã thế Đại thi hài Hồng Tuẫn Tiết lại còn xuất bản Bêu Lắng nữa. Nhìn Cái Loằn hảo huynh đệ chuẩn bị kinh tế mua ủng hộ nha. Đâu hăm lăm ngành/ quyển rẻ thôi.

Reply
Nhìn Cái Gì 19:11 3 tháng 7, 2018

tiên sư nhà cuôn phẹt, ra cái đéo gì ko ra, lại ra "Bêu Nắng" vào mùa nắng bỏ mẹ này cơ chứ, 40 đậu chưa sợ à, người thì to như con nhơn trắng phau, chảy mỡ ra ấy chứ nhỉ. nhẽ chăng, khi nào cuôn phẹt ra cuốn "Phải Gió" thì Hà Lội sẽ bão bùng cả ngày.

a DCM nè, nghe đồn a sẵn sàng tiền ôm Bêu Lắng của đại thi hào rồi à. theo tôi, trời nóng bỏ mẹ, có khi Bêu Lắng ế chỏng chơ đó a ạ. a nhăm nhe lúc đó, mua hàng ế. không khéo sẽ gom sạch hàng đó a.
lúc đó, a nhớ gửi cho tôi 1 cuốn nhé, để đi ỉa đọc và sẵn tiện chùi đít nha, đội ơn anh.

Reply
ĐCM 21:51 3 tháng 7, 2018

Ok, Nhìn Cái Loằn lão huynh đệ. Tôi cb gom rồi, sẽ phần anh 1 cuốn để đi ỉa. Văn anh Tuân ngồi đọc trong toa lét là nhất.Chân chọng.

Reply
Thiên lý 21:11 4 tháng 7, 2018

chào các anh, chả mấy khi anh tài chuồng bò tụ hội đông vui nhẩy,
bôm bốp bạn anh phẹt kể cũng nhân văn phết, nhưng cũng may là chỉ có một cô bạn phập phồng. tôi dự nếu có độ chục con phông phập thì hai anh phẹt và bôp chắc lặn luôn.
anh phẹt mang bêu nắng bán ở sapa hay đà lạt nhẽ chạy hơn hà lội.

Reply
Nhìn Cái Gì 22:45 4 tháng 7, 2018

Anh lý nói chí phải. mang lên xứ lạnh thì phù hợp, Bởi đại thi hào đã tỉ mỉ chọn lựa rất kỹ và cực kỳ công phu, giấy của Bêu Lắng sẽ và chắc chắn chùi đít rất đã. nghe đồn a DCM đã được trải nghiệm thử, không biết a có ý kiến gì khác lời đồn ko?

Reply
Lyhong Tuan 10:13 5 tháng 7, 2018

Bêu nắng chùi đít mùa đông
Thế là thiên hạ lên đồng mùa thu
Bọn con bò nổi cục u
Ù ù cạc cạc mút cu con tiều.

Reply
ĐCM 13:59 5 tháng 7, 2018

Nhà văn Hồng Tuân làm thơ hàm ý nói các anh em trong này bú buồi Khỉ , anh em cho ý kiến

Reply
Nhìn Cái Gì 12:23 6 tháng 7, 2018

Trời Nắng chang chang
Bêu Lắng ra ràng
phẹt đi chào hàng
cuốn dăm chục ngàn, mua không thì ế hàng.

Trời nắng chang chang
dân tình ra cửa (hàng)
mua dùm cho chàng .. Một ít
đem về chùi đít.
giấy thì thật ít
nhưng rất mát đít.

...
hnay sài gòn trời mát, nên thơ nó nhưt cứt. hôm nào trời nóng, thì mới suôn vần. haa.
các anh thẩm thơ dùm tôi.



Reply
ĐCM 12:53 6 tháng 7, 2018

Đù má, thơ anh Nhìn cái loằn tuyệt và thơm quá, hơn hẳn thơ thằng nhà văn Hồng Tuấn. Anh Nhìn nên liên tục sáng tác và xuất bản một tập thơ đi. Tôi tin sẽ là tiếng sấm làm rung chuyển nền thi ca nước nhà. Thân mến

Reply
Dan Brown 16:56 7 tháng 7, 2018

Văn luột như gái mới lớn. Vả lại tra gúc gồ " lấy lỗ làm lãi" chuyển thể sáng tiếng anh là gì mà ko ra kết quả

Reply
Dan Brown 17:05 7 tháng 7, 2018

Ở tp hcm có bán cuốn bêu nắng ko tác giả?

Reply
Tieu Pham 19:00 7 tháng 7, 2018

Đệt mẹ thằng bôm bốp

Reply
ĐCM 10:23 8 tháng 7, 2018

Thăng Bôm Bốp là bạn nhà văn Hồng Tuân, anh Phẩm chửi địt mẹ anh Bốp khác đéo gì chửi đù má anh Tuân

Reply
Tieu Pham 19:45 8 tháng 7, 2018

Anh Hồng Tuân giờ xưng là bỉ nhân rồi tôi không chửi nữa đâu anh ĐCM

Reply
ĐCM 21:25 8 tháng 7, 2018

Gớm đến mức ấy rồi cơ à? Hết thuốc chữa thằng chân nhỏ, bụng to, da trắng, môi hồng này rồi. Địt mẹ tôi bắt đàu cay dái thằng Tuân rồi nha

Reply
Tieu Pham 22:41 8 tháng 7, 2018

Người đã nhận là bỉ bôi thì cay làm hì anh ĐCM

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang