Phọt Phẹt VLOG

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2019

BUÔN CỨT BÁN CHO CHÓ

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người

Tôi quyết đi buôn. Buôn đếch gì? Mẹ tôi vẫn hay chửi ngữ mày chỉ buôn cứt bán cho chó thôi, con ạ. Tôi chả mấy bận tâm. Tôi đi buôn rượu. Rượu lậu.

Công thức chế cháo đơn giản lắm, chỉ cồn, nước lã và phụ gia, là có rượu. Đại khái thì một cồn, ba nước, búng thêm vài viên đường hoá học là thiên hạ đã ngả nghiêng say. Tôi chế nhiều loại, từ Làng Vân, Bến Lức đến Vốt - ka. Rồi cả rượu thuốc, tỷ như sâm cúc, Minh Mạng, mãng xà. Món này có hơi nhiêu khê một tý. Ví như muốn có rượu rắn, tôi phải đi tầm xà hay nhờ bọn lông gà, lông vịt thu mua cho ít xác rắn mà thiên hạ đã ngâm kiệt chất bỏ đi. Mang về phơi khô, cho vào bình thuỷ tinh hoặc nhựa trắng, tạo tý hình khối cho ra dáng rồi đổ rượu vào, thêm tý dầu mè (vừng) cho có màu hổ phách, bóp mấy viên dầu cá để đảm bảo độ tanh. Thành mẹ rượu.

À mà tôi không tự nghĩ ra những thứ rượu chè đó đâu nhé. Ngón nghề cả đấy. Cái này tôi được thằng bạn truyền cho. Cả làng nó kiếm ăn, làm giàu bởi rượu. Riêng nó, là sư tổ. Sự pha phách của một thằng trí thức, tốt nghiệp khoa hoá thực phẩm của một trường to. Nó thân tôi lắm, bắt tôi thề thốt, đốt một sào nhang khói thì mới mới truyền cho. Cấm tiệt thông tri cho người khác.

Tôi bắt đầu kiếm cắn. Thằng bạn bảo Sài Gòn là địa bàn làm ăn của nó, của cả làng nó. Mối lái, quán xá tràn rượu rồi. Muốn có bát cơm thì đi xa một tẹo. Nó xui tôi ngược Biên Hoà. Chả mấy nả. Thất nghiệp, đói như như chó lạc thì làm gì có lựa chọn. Vả lại trên đó tôi có ông chú ruột, tá túc nhờ cậy nơi cư trú để làm hàng, nhẽ tiện.

Nó thảy tôi mấy trăm bạc, bonus thêm cái xa đạp Mạc-tin của thằng cha Lâm Xuân Thi đương thời vang bóng. Tôi khởi nghiệp khí thế như gái ế vớ được chồng son.

Hàng tuần, tôi bắt xe đò đi Sài Gòn, mò khu quận 5 của mấy ông ba Tàu mua nguyên vật liệu. Xong thì vòng về Biên Hoà mua cồn ở nhà máy bia. Lại còn tranh thủ kết bạn với đám lông gà, lông vịt đặt mua lọ chai cùng với những thượng vàng hạ cám. Đủ đầy mọi nhẽ là tôi pha chế, dùng tửu kế đo nồng độ, cứ 28 đến 30 là đạt. Xong tôi đóng chai, dán nhãn, đựng cả vào can. Rồi buông màn ngủ nghê khi mặt giời đã khê mùi oi ả.

Chiều, thường cứ quãng bốn, năm giờ khi quán nhậu rục rịch dọn hàng bán tối là tôi đi bỏ mối. Con xe đạp ẻo lả thồ cả một gánh nặng cơm áo buổi vào đời nên rã rời như xương bô lão. Nhưng có hề chi bởi phía trước là bầu trời. Và phía sau là địa ngục.

Rượu tôi chảy tràn gần như tất cả các quán nhậu bình dân lẫn vỉa hè ở Biên Hoà. Lắm phen tít mít mãi tận Dầu Giây, Long Khánh, sang cả Vĩnh Cửu, thò cả vào Trảng Bom. Rượu ngon, giá rẻ, tôi bán lại duyên nên chả mấy chốc mối lái đông như tiết canh đánh khéo. Đầu tuần giao rượu, cuối tuần thâu tiền, gom chai. Lãi lắm.

Nửa năm sau tôi sắm được xe máy, con Cub 81 kim vàng giọt lệ màu xanh dưa. Ngày đó long lanh hệt em siêu mô - tô khủng hoảng kinh hoàng thời nay chứ không phải bỡn. Có nó, việc làm ăn lên cao như diều trúng gió. Ông chú tôi bỏ hẳn nghề phu hồ - danh giá thì là công nhân xây dựng - ở nhà trợ lực. Thím tôi - một cá thể có nghiệp dỗ dành con nít - cũng bỏ ngang mà ra đường cùng tôi lo mối lái, kinh tài. Phần tôi, làm những việc mang thuộc tính thủ trưởng.

Làm ăn đang vào cầu tự dưng tôi chán. Nhiều lúc hoang mang. Chợt nghĩ, lịt mề, bao năm học hành, mộng ông nọ bà kia mà giờ thành thằng đi đổ rượu lậu thì muôn phần khâu nhục. Thằng bạn tôi gắt, dẹp mẹ cái tính sĩ diện Bắc Kỳ khốn kiếp đi, kỹ sư hoá thực phẩm bằng đỏ như kình hanh cũng lấy sự nghiệp đổ rượu để lập thân kia kìa. Tôi bảo, đã đành, nhưng thấy phí quá. Lại được cả mẹ tôi, thi thoảng thư vào thư ra cứ hay truy hỏi, rằng ở công ty nào và ngự văn phòng nào. Tổ sư bố, sốt hết cả ruột.

Rôi cũng đi đến quyết định, bỏ hẳn nghề buôn rượu lậu. Tôi giao hết cho chú thím tôi tiếp quản. Chỉ giữ lại mỗi bí kíp và công thức pha chế cho riêng mình. Chả phải vì tiếc rẻ mà là từng lạng lời hứa với thằng bạn tôi đắt đỏ hơn cả ruột già.

Tôi ôm một đống tiền dành dụm được sau hai năm đổ rượu, thẳng tiến về Sài Gòn. Xén ra một ít, bán đi con Cub 81 hẵng còn long lanh, tậu một em City phuộc hơi màu đỏ ớt và thuê một căn nhà xinh. Tôi rùng mình đi tìm việc hợp với cái sở học.

Thời may, cũng xin được chân trợ lý cho một công ty của nợ có cái tên Tây rất khó đọc chuyên về xuất nhập khẩu. Công việc của tôi ngoài việc ngồi soi mấy bản hợp đồng thì chủ yếu là đi giao thiệp với sếp. Bữa thì đi cùng, hôm thì được đại diện. Oai oách điên dại. Cơ mà thu nhập so với hồi còn đổ rượu lậu thì kém xa. Nhưng tôi chả mấy buồn. Việc ngồi có máy lạnh, đứng có danh thiếp và đi thì xe hơi nó danh giá hơn nhiều.

À mà quên, chưa nói về sếp tôi. Là nữ, quãng chửa đến bốn mươi, giỏi giang, mặn mà, đôi lúc xót xa. Tôi thề với bàn phím khi biên chuyện này ra, đó là người đàn bà đẹp nhất mà tôi từng chiêm bái. Chị gợi tình nhưng đoan chính, bặt thiệp mà không cần cố ra vẻ ta đây. Đặc biệt, chị uống rượu rất giỏi, hút thuốc cũng rất cừ khôi. Tinh những thứ đẳng cấp bủa vây lấy chị. Còn tôi, từ tấm bé đã mường tượng ra và thích những hạng đàn như thế.

Tôi thích chị - đã đành rồi - nhưng lại sợ vì chị là sếp tôi. Nhưng quan trọng nhất là chị với tôi là hai thế giới khác biệt, hai đẳng cấp rạch ròi. Trong mơ tôi cũng chả dám nghĩ đến chuyện được cầm tay để mà thì thầm câu, em thích chị. Đôi khi cứ mong cho trời sập để vụng dại được thốt ra hoặc âm - dương khề khà đôi ngả.

Làm việc cho chị, tôi trưởng thành từng ngày. Lại thêm cái nhẽ cung mệnh hài hòa trong làm ăn, gắn bó. Tôi biết đâu. Lắm hôm rảnh việc, chị gọi tôi trò chuyện, khuyên và định hướng cho tôi về tương lai, sự nghiệp cũng như ái tình. Chị bảo Sài Gòn là thiên đàng, nhưng cũng là địa ngục. Và chị tin tôi sẽ là ông chủ của thiên đàng. Tôi giỡn lại chị, rằng tôi không thích là ông chủ của thiên đàng, tôi chỉ thích một lần ân ái với Eva rồi cút thẳng xuống địa ngục cho khỏe ma, há há…!!!

Đúng lúc công việc đang ngon trớn và bao nhiêu cơ hội rộng mở trước mặt thì tôi xin nghỉ việc. Không hẳn là tôi đã cứng cáp để thỏa chí vẫy vùng mà là ở cái nhẽ tôi không tập trung được vào công việc. Tâm trí tôi lúc nào cùng ôm ghì lấy hình bóng chị, thậm chí còn không buông tha trong những giấc mơ hoang.

Chị cố hỏi tôi lý do. Tôi ậm ờ vờ vịt. Chị cố dỗ dành. Tôi đành hanh mắt biếc. Chị tiếc, bảo tôi bất kì lúc nào quay lại chị luôn rộng vòng tay. Giời ạ, giá mà chị ôm lấy tôi trong sốc nổi phút giây này.

Chị mời tôi đi ăn tối, coi như cơm chia tay. Chị chọn quán sang, đồ ăn ngon nhưng không ăn gì, ngồi uống Camus thượng hạng, môi lập loè điếu Capri bé tí. Chị bảo hôm nay chị em uống say mới về. Tôi dạ khẽ, rồi mải miết nhìn chị. Dù sao thì chỉ hết cơn say này thôi, tôi sẽ lạc trôi đi nẻo khác.

Khuya lắc lơ. Thành phố ơ hờ nhìn chúng tôi như phải tội. Đêm hoang như sói gọi trăng.

Tôi trở ra Bắc, bấu tí mẹ khóc lóc mất mấy tháng giời. Rồi ngất lên ngất xuống trong tay một người đàn bà mà bây giờ được kêu là vợ. Tôi mở một công ty nhỏ, lầm lũi kiếm ăn theo phong cách và triết lý bọ hung.

NGOẠI TRUYỆN

Đã lâu, anh không vào Sài Gòn. Nay có việc, đi hẳn một tuần, cho đã. Gấu nhà aka vợ yêu ra chiều khỉ gió mà nhăn nhó nhét vali tận những hai hộp bao cao su. Mọi bận đi cả tháng, nàng có thèm đoái trông đả động mẹ gì. Nhẽ nàng nghĩ Sì phố nhiều cám dỗ và lại là nơi anh một thủa mang gươm. Nàng dặn dò kỹ càng, rằng xa nhà, xe em, nhớ đừng nên thất tiết. Mà nếu có thì hãy tròng lên năm bảy cái bao để trở về con cái không phải khả phong cho sự mất nết. Đúng là đồ đàn bà, đã rách việc lại còn lo rách cả bao. Nhưng thôi, quan tâm đến chồng thì cũng là điều tốt, anh không chấp. Và anh cảm ơn.

Công việc thông đồng bén giọt bởi anh hiểu cái lối làm ăn của đất Sài thành này nên chỉ ba ngày là xong. Thời gian rôi ra anh dành đi thăm thú dăm vài người xưa cảnh cũ. Và chị, hẳn như là một phép chiêu tuyết chiêm bao.

Anh gọi chị. Ơn giời là sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng số điện thoại vẫn không hề thay đổi. Anh mời chị đi ăn tối ở quán cũ mà trước kia chị đã mời anh. Chúa ôi, sao lại có cái giống người bất chấp thời gian đến thế? Hoa hồng và nến trắng trên bàn ăn chả còn mấy lung linh trước cái nỗi thần tình của chị.

Có chút thành tựu bọ hung nên anh hùng dũng những trên giời dưới bể. Chị vẫn vậy, chiêu từng ngụm rượu nhỏ rồi phả sương khói mong manh quanh điếu thuốc gắn chặt môi mềm. Chốc chốc năm ngón tay thon lại lùa vào trong tóc và hất tung lên những nỗi rất mơ hồ. Chị chúc mừng anh theo phép của một quý bà lịch lãm và không quên ngỏ ý được giúp đỡ nếu anh cần. Bởi chị bây giờ cũng thong thả lắm và về nhà sớm gần như là một cực hình. Chị yêu đời nhưng chán nản chính ngôi nhà mình, không phải vì nó có ma mà chị luôn có cảm giác mồ côi trong đó. Công việc đem lại cho chị niềm vui nhưng cũng không giúp quên đi nỗi sợ loài người nên bao nhiêu thằng già trẻ ve vãn mà chị có thèm nhổ cho một bãi nước bọt nào đâu. Ngày xưa, chị cũng tin người lắm, nhất là đàn ông. Nhưng từ độ chồng chị - một nhà nghiên cứu nghiêm túc - và con bé sinh viên của lão hì hục làm cái chuyện đực cái ngay chính tại ngôi nhà hạnh phúc của hai người thì lòng tin đội nón vật vã đi ra.

Trời bất chợt nổi cơn giông gió. Mưa Sài thành kéo đến nhanh, rầm rập như diễu binh mừng Quốc khánh. Chị gọi thêm rượu, anh định cản nhưng kịp nghĩ lại. Mồm chị, chị uống, mắc mớ gì mà phải can ngăn. Chị dốc vào họng những giọt nồng cay cứ như là ăn mày một món chết thèm nào đó.

Rồi chị khóc. Xưa nay, dỗ gái luôn là năng khiếu của anh. Nhưng gặp kiểu đàn bà rượu say rồi tu tu xình xịch như này thì anh chưa từng trải. Vận dụng hết sự thông thái, anh gọi bồi tính tiền. Trong ba mươi sáu kế, tẩu vi hẳn là thượng sách.

Chị say, đi không nổi. Anh phải dìu ra taxi để tìm lối đưa về. Chửa kịp mở mồm cất lời hỏi han nơi chốn thì chị đã nôn ra cả một bãi to ngập ngụa dưới giày. Và sau đó là câm như thóc giống.

Sài Gòn mênh mông, biết tìm đâu ra nhà chị? Thôi thì cứ đưa về khách sạn, đợi khi chị tỉnh, hẵng hay. Thằng lễ tân lật đật mở cửa, không quên ném mặt anh cú đá lông nheo cành cạch như phò phạch.

Ôi, mẹ mày, mất nết nó vừa thôi. Anh không phải là phi công trẻ, mau bố trí cho một phòng nữa, nghe chưa. Anh ơi, Sài Gòn đêm nay mưa, nhà em không còn phòng nào trống cả. Thôi được rồi, coi như số anh đen, đêm nay nằm đất vậy.

Dìu chị lên phòng, chưa kịp bật đèn thì chị đã đổ ụp người anh, nghẹt thở. Mùi da thịt đàn bà khi say thơm cứ như thị tháng năm và bưởi bòng cúng rằm tháng tám vậy, thi thoảng lại chèn cả mùi hồng xiêm dìu dặt ở khoang mồm. Thiên - địa - nhân bỗng chốc vo tròn và lăn lông lốc trên tấm ga trải giường ướt sũng. Thứ yên vị và khô ráo nhất nhẽ là hai vỉ bao cao su mà vợ anh đã rắp tâm cho nó đồng hành.

Ăn phải bả ái tình nên anh no nê đến tận khi mặt trời đứng bóng. Trễ nải trong cái khí độ hăng hái, anh chồm lên quyết một phen bội thực sau cùng. Nhưng chị đã là ảo ảnh, thứ hiện thân duy nhất còn sót lại là mảnh giấy viết vội nhõn ba chữ mồ côi, cảm ơn em. Mọi thứ cứ như là chưa từng xảy ra vậy.

Chẳng còn lý do gì để ở lại. Anh đổi vé về sớm hơn dự định. Đến nhà đã gần 10 giờ đêm, Gấu vẫn chưa về. Thằng chọi con nhẽ đang yên giấc bên nhà song thân viên ngoại. Anh dật dẹo lên phòng, nằm như thi hài đỏm dáng. Hơn 11giờ thì Gấu về, người có mùi rượu. Hỏi thì bảo hôm nay đi sinh nhật đứa em cùng công ty, có uống một chút. Bố khỉ, mùi rượu làm anh nổi hứng. Nguyên đêm ấy, anh yêu vợ như chửa từng yêu. Hai tấm thân xác chửa đến mức ôi thiu nhưng cũng đà nhuốm màu nhạt thịt sau nhiều năm chung sống bỗng chốc bốc hỏa như nến cô đồng.

Sau đận ấy anh ốm. Cơ mà cứ như giả vờ bởi cứ hằng chiều thì mới hâm hấp sốt. Gấu nhà bận, đi suốt. Hôm nào cũng hơn 10 giờ đêm mới về. Hỏi thì bảo đợt này công ty nhiều việc. Mẹ kiếp…!!!

Cảm giác bất an khi anh thấy đi tiểu khó và buốt. Không đùa được rồi. Phi vội vào bệnh viện. Ông bác sỹ già cầm tờ kết quả xét nghiệm, nhìn anh như nhìn phạm, phán xanh rờn, đáng đời, chơi bời cho lắm vào. Giờ thì lậu...!!!

Lậu? Nhẽ đâu? Nhưng kết quả rành rành ra đây. Thôi rồi chị ơi. Nhẽ nào, đêm ấy…? Lịt mề, chính chuyên cái “lỗ làm lãi” nhà chị. Em đã rước cái phúc tổ bảy mươi đời nhà chị đổ cho Gấu nhà em rồi. Anh ngàn lần xin lỗi Gấu, Gấu ơi.

Cả đêm nằm nghĩ cách để nói với Gấu, đầu sáng mới thiếp đi. Dậy thì Gấu đã đi mất rồi. Đi vội nên quên điện thoại. Mới sáng ra, điện thoại đã kêu ầm ĩ. Thì ra có tin nhắn. Tò mò, anh mở ra đọc, thấy ghi “Cưng ơi, đã đi làm chưa? Anh qua đón đi ăn sáng nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe, cả nhớ giữ bí mật, đừng để chồng phát hiện ra. Hôn cưng!”. Ôi, lịt mề…!!! Vũ trụ đang nổ tung ra thì phải…???

Nhẽ nào, Gấu ơi…!!!

Lần đầu tiên anh vừa khóc vừa điện thoại. Một cuộc gọi cho bác sĩ đến tận nhà để tiêm chữa cú lậu tình. Một cuộc gọi cho ông bạn già - người mà trước khi lấy vợ cao nhõn mét năm lăm, nhưng sau sáu năm kết hôn thì vọt lên tận gần mét bảy vì đầu có quá nhiều sừng - để hỏi địa chỉ xét nghiệm ADN.

Trong hình ảnh có thể có: 2 người
Olá! Se você ainda não assinou, assine nosso RSS feed e receba nossas atualizações por email, ou siga nos no Twitter.
Nome: Email:

21 comments

ĐCM 21:12 1 tháng 4, 2019

Tem. Địt mẹ thằng nào oẳng sau.

Reply
Đức giang 22:15 1 tháng 4, 2019

Đcm thằng oẳng trước

Reply
ĐCM 07:17 2 tháng 4, 2019

=)))) oẳng giữa ăn bòi đcm

Reply
Lyhong Tuan 08:50 2 tháng 4, 2019

Bỉ nhân xung phong quăng khúc xương nha. Tha hồ mà cắn nhau nhá.
Há há, đậu má:))

Reply
Unknown 09:57 2 tháng 4, 2019

Lồn cụ nhà các anh =))

Reply
Thiên lý 13:36 2 tháng 4, 2019

Dcm thằng nào chưa từng uống rượu lậu và mắc bệnh lậu ý!

Reply
Nhìn Cái Gì 00:45 3 tháng 4, 2019

Lịt mịa, cuôn phẹt đào mộ nhá, đốt chuồng bi giờ.
A DCM nhét bánh chưng rán vào mồm cuôn phẹt đê.

Reply
Tieu Pham 21:32 3 tháng 4, 2019

Đèo mẹ, nhìn ngực kia thì lậu cũng đáng các con bò nhở

Reply
Nhìn Cái Gì 00:10 4 tháng 4, 2019

A phàm cẩn thận, nhớ cầm theo 200k mỗi khi mún lậu nhá, a cứ dán mẹ nó 2 tờ 200 ông cụ lên mắt, nếu mún nhìn gần.
Còn nếu muốn mỏi tay, thì dán lên 2 tay 2 tờ. Giá đã được fix cứng và thông báo rộng rãi. Không được trả giá đâu nhá.
À. A mà chưa có kinh nguyệt thì a nhớ bay ra đờ nẵng học hỏi a gì bên cựu phụ mẫu học hỏi nhá.
Chúc a sớm lậu.

Reply
phọt phẹt 08:10 4 tháng 4, 2019

An-nam nhà các anh tinh những hạng giang mai lậu ké cả, đậu má.
Các anh soi lại bộ hạ mình đi.

Reply
Nhìn Cái Gì 08:48 4 tháng 4, 2019

Đôi khi liệt mẹ như cuôn phẹt, thì lại tốn tiền cho mỗi lần vào thang máy. Âu cũng là ... mua cái sự sung sướng, phẹt nhẩy.

Reply
Thiên lý 12:07 4 tháng 4, 2019

Tin vui đơi: Liên Bộ Y -Giáo đã cho phép cuôn Phẹt đăng ký đề tài Tiến sĩ "Quan hệ biện chứng giữa rượu lậu và bệnh mọc sừng có mủ". Các học giả DCM và nhìn cái L nên giúp đỡ em nó cả về mặt học thuột lẫn thâm nhập thực tế.

Reply
ĐCM 13:35 4 tháng 4, 2019

Anh Lý tôi đây rồi. Mến chào anh Lý.Thân chào anh Gì. Kính chào anh Phẩm. Chúc các anh cui khoẻ. Địt cụ thằng Tuấn Phét.

Reply
ĐCM 13:36 4 tháng 4, 2019

“Vui khoẻ”. Tôi typing lỗi. Thân mến. Địt cụ thằng Phọt nhát nữa:))

Reply
Thuốc Lào 17:17 4 tháng 4, 2019

Tác phẩm Đầu buồi và tô vít của anh Địt Con Mẹ đã xong chưa mà đã chuyển qua làm đề tài tiến sỹ dồi? Khi nào cắn được quả học vị Phun Thuốc Sâu anh nhớ báo tôi đi địt phò ăn mừng cho anh nhé.

Độ rày tôi chả làm được cái đoé gì ngoài việc ngâm cứu công thức tính quãng đường mí vận tốc từ lồn đến nóc tủ các anh ạ.

Reply
Tieu Pham 20:32 4 tháng 4, 2019

@anh Nhìn cái gì xứ an nam thiên đường làm gì có lậu mà các anh lo, chỉ có xứ tư bổn giãy chết mới lắm bệnh tật thôi. Thi thoảng tôi vẫn dán 2 tờ ông cụ vào 2 mông vs ở TDH là tha hồ nhấp nhổm.

Reply
Tieu Pham 20:35 4 tháng 4, 2019

Công trình ngâm cứu của a Lào hay đới. Nhẽ khi thành công sẽ được cấp bằng tiến sĩ tình dục luôn đới. Chúc a thành công.

Reply
Tieu Pham 20:36 4 tháng 4, 2019

Chào a ĐCM tôi vẫn vui khỏe và vẫn đều đều cùng vện hành quân.

Reply
ĐCM 07:45 5 tháng 4, 2019

Trân trọng chào anh Lào thần địt. Tôi xong Tiến suỹ sẽ mời anh đi đuỵt ăn mừng.Chúc anh buồi luôn cứng như thép nguội.

Reply
Nhìn Cái Gì 08:35 5 tháng 4, 2019

Khiếp, miền nam dạo rày mưa lắm, trách gì các anh hiện hồn về nhiều. Ku khá bẩn nhập kho rồi, nên các a e thiện nành ko có chỗ chơi, lại quay về chuồng bò, phẹt mặt nuồn bố trí sân chơi, nàm cái sốc và độc cho a e tiến tỹ thẩm du cái coi.

Reply
ĐCM 19:18 5 tháng 4, 2019

Pgs.Ts Nhìn Cái Luồn chỉ đạo rất đích đáng. Anh em đông đủ như này mà thằng mặt buồi Hồng Tuân không bày trò để anh em thư giãn thì mày nên đi ăn..bánh chưng rán mẹ đi. Đù má...:)). Nay cũng là đầu tháng tôi xin chúc các anh tháng mới thuận lợi , sức khoẻ , mọi việc hanh thông và hạnh phúc. ( Dí nồn chúc thằng Tuấn Phét). Chân chọng!

Reply

Đăng nhận xét

 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang